SR22
“Cô dâu ở khu biệt lập”
Section titled ““Cô dâu ở khu biệt lập””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Tan học, tôi vừa rảo bước trên hành lang vừa chìm trong suy nghĩ.
Lần tới nên chụp ảnh kiểu gì đây nhỉ…
Địa điểm bị giới hạn trong khuôn viên trường, nên dù muốn hay không thì nhiều bức ảnh cũng sẽ na ná nhau.
Hơn nữa, với trường hợp của tôi, còn có thêm điều kiện là phải chọn những nơi vắng vẻ, không ai để ý.
…Chà, lý do là vì tôi không có đủ can đảm để đường hoàng chụp ảnh tự sướng trước mặt người khác.
Sakura: “Haizz, hoàn toàn bế tắc…”
Mãi mà chẳng nghĩ ra được bối cảnh nào hay ho cả.
Tôi muốn chụp những bức ảnh khác biệt so với trước đây, nhưng chắc hôm nay đành bỏ cuộc vậy.
Nữ sinh: ”…”
Sakura: ”…?”
Chợt từ phía bên kia, một nữ sinh đang đi tới, trên tay cầm một thứ gì đó giống như tấm vải trắng.
Mỗi bước cô ấy đi, lớp vải như ren lại đung đưa bồng bềnh.
Là rèm cửa hay gì đó chăng? Khoan đã, không lẽ đó là―
Sakura: ”…!”
――Váy cưới.
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, nguồn cảm hứng bỗng tuôn trào trong đầu tôi.
Nếu mặc chiếc váy đó và chụp ảnh tự sướng ở điểm chụp hình tôi mới tìm thấy hôm nọ, chắc chắn sẽ cho ra những bức ảnh tuyệt đẹp!
Góc chụp, ánh sáng, và cả cách tạo dáng nữa, tôi có thể hình dung ra tất cả một cách hoàn hảo chỉ trong tích tắc.
Nữ sinh: “Hửm…? Sao thế, có chuyện gì à?”
Sakura: “V-Vâng!? Gì cơ ạ?”
Nữ sinh: “Gì cơ là sao, câu đó tớ hỏi mới đúng chứ.”
…Có vẻ như tôi đã nhìn chằm chằm vào cô ấy một cách vô thức.
Nhưng mà, việc cô ấy chủ động bắt chuyện có khi lại là cơ hội tốt.
Sakura: “A-Anou… cái đó là…?”
Nữ sinh: “À, cậu tò mò hả? Váy cưới đó. Lúc dọn phòng câu lạc bộ kịch, tớ tìm thấy nó bám đầy bụi ở trong góc phòng.”
Nữ sinh: “Cũng thấy hơi phí, nhưng chẳng có chỗ để, mà chắc sau này cũng không dùng tới nên tớ định bỏ đi.”
Sakura: ”…!”
M-Muốn quá…!
Nhưng mà trang phục váy cưới thế này, bình thường chắc chẳng ai muốn lấy đâu nhỉ?
Nếu bị lộ chuyện mặc cosplay rồi tự sướng thì phải làm sao, bao nhiêu suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu tôi.
Nữ sinh: “Sao thế?”
Sakura: “Không… ừm…”
Không biết có phải đồ tự may không nhỉ.
Nhìn kỹ thì chất lượng có vẻ khá cao.
Nếu mua bộ đồ ở mức độ này qua mạng, không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền đây…
Nữ sinh: ”…Không lẽ cậu muốn bộ này hả?”
Sakura: “Hể? Đ-Được sao!?”
Nữ sinh: “Được chứ, được chứ. Dù sao tớ cũng định vứt đi mà.”
Người đâu mà tốt bụng thế không biết…!
Và thế là, tôi đã may mắn nhận được chiếc váy cưới.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Vài ngày sau khi có được chiếc váy cưới.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, tôi quyết định bắt tay vào chụp ảnh.
Sakura: “Được rồi… chuẩn bị xong…!”
Tôi dùng một phòng học trống ở khu biệt lập và vội vàng thay sang bộ váy cưới.
Tự mặc một mình đúng là vất vả thật…
Dù đã kiểm tra kỹ rồi, nhưng tôi vẫn hơi lo không biết có chỗ nào kỳ cục không.
Địa điểm tôi chọn để chụp ảnh là chiếu nghỉ cầu thang ở khu biệt lập này.
Mặt trời đã bắt đầu lặn, cả tòa nhà nhuộm trong sắc hoàng hôn.
Vào giờ này chắc hiếm có ai qua lại.
Nhưng cũng có những ngoại lệ như vụ của Sudou-kun.
Cẩn thận vẫn hơn.
Tôi vừa cảnh giác xung quanh, vừa bắt đầu di chuyển đến địa điểm chụp.
Sakura: “M-Mong là không bị ai nhìn thấy…”
Hành lang không một bóng người, yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Tôi đã đi xem xét qua một lượt và xác nhận không có ai, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng có người đến vì việc gì đó.
―Cạch.
Sakura: ”―!?”
Có tiếng động, tôi vội vàng nấp vào chỗ khuất.
Có ai ở đây sao…!?
Tôi rón rén quan sát, nhưng không thấy bóng dáng ai xung quanh.
…Chắc là tưởng tượng thôi nhỉ.
Có thể là gió thổi làm cửa sổ kêu thôi.
Sakura: “K-Không sao đâu… bình tĩnh nào.”
Ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ, kéo dài bóng của tôi trên hành lang.
Tự nhiên tôi thấy hơi rờn rợn.
Không khí cứ như sắp có ma hay gì đó xuất hiện ấy.
Tiếng quạ kêu: “Quạaa! Quạaa!!”
Sakura: “Á!? Quạ!?”
Tôi lại vội vàng nấp đi.
…Khoan, nghĩ kỹ lại thì đâu cần phải trốn làm gì. Mình đang làm cái gì thế này.
Sakura: “Uu… tại sao mình cứ như thế này mãi chứ.”
Tôi chán ghét cái tính nhút nhát của bản thân.
Hít sâu một hơi, tôi cố gắng trấn tĩnh lại.
Cứ đà này thì liệu có đến được chỗ chụp ảnh không đây…?
Phần 3
Section titled “Phần 3”Sakura: “Phù… cuối cùng cũng tới nơi…”
Tôi buột miệng thở phào nhẹ nhõm.
Chiếu nghỉ cầu thang, đây chính là địa điểm chụp ảnh mục tiêu.
Tự mình khen mình thì hơi kỳ, nhưng tôi thấy đây là một địa điểm hoàn hảo.
Từ bức tường đến cửa sổ, bầu không khí ở đây thật tuyệt vời.
Tùy vào cách chụp, có thể làm cho nó trông giống như đang ở trong nhà thờ vậy.
Nếu chụp với váy cưới thì không còn nơi nào phù hợp hơn chỗ này.
Tôi bắt tay vào sắp đặt ngay lập tức.
Sakura: ”…Fufu, mong là sẽ chụp được ảnh đẹp.”
――Tách.
Chế độ hẹn giờ kích hoạt, tiếng màn trập máy ảnh kỹ thuật số vang lên.
Sakura: “Lần này thế nào nhỉ…”
Tôi kiểm tra lại bức ảnh.
Sau vài lần thử nghiệm, dần dần cũng tiến gần đến hình ảnh lý tưởng, nhưng mà…
Sakura: “Woa…! Cái này, có vẻ tuyệt lắm nè!”
Trên màn hình hiện ra bức ảnh đúng như tôi mong đợi―không, thậm chí còn đẹp hơn thế.
Một bức ảnh để đời. Tôi có thể tự tin nói rằng mình đã chụp được một tấm như vậy.
Chẳng mấy chốc mặt trời đã lặn hẳn, xung quanh bắt đầu tối dần.
Cũng đến lúc phải về rồi, nhưng mà…
Tôi cứ mải mê ngắm nhìn màn hình máy ảnh mãi không thôi.
Sakura: “Fufu…”
Tôi bất giác mỉm cười.
Nếu chỉnh màu một chút thì chắc chắn sẽ hoàn hảo hơn nữa, háo hức quá đi――
Nam sinh A: “Này, mày có nghe thấy tiếng con gái cười không?”
Nam sinh B: “Tưởng tượng thôi. Làm nhanh cho xong việc rồi về nào.”
Sakura: ”…Eh?”
Mải mê với mấy bức ảnh quá nên tôi nhận ra tiếng bước chân người đang đến gần hơi muộn.
Nam sinh A: “N-Này… cái đó…”
Nam sinh B: “Cái quái gì…!?”
Dưới chiếu nghỉ cầu thang, hai nam sinh đang ngước nhìn lên phía tôi với vẻ mặt kinh hoàng…!
Sakura: ”~~~!?? ”
Nam sinh A: “Uwaaaaaaaa~~!!?”
Nam sinh B: “C-Có maaaaaa~~!?”
Vừa chạm mắt tôi, họ vội vàng quay lưng bỏ chạy.
Vừa hét lên kinh hãi, họ vừa chạy thục mạng, tiếng bước chân rầm rập vang vọng rồi xa dần.
Sakura: “G-Giật cả mình…”
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.
H-Hoàn toàn mất cảnh giác…
Sakura: “C-Chắc không sao đâu nhỉ? Trời tối thế này, lại chỉ có một thoáng…”
Vốn dĩ ngoài các bạn lớp 1-D ra thì chắc cũng chẳng ai biết mặt và tên tôi.
…Ừ, chắc chắn là không sao đâu.
Với họ thì chắc chỉ nghĩ là có một nữ sinh mặc đồ kỳ quặc ở đó thôi.
Sakura: ”…Ấy chết, không phải lúc đứng thẫn thờ ở đây!”
Trước khi gặp thêm ai khác, tôi phải nhanh chóng thay lại đồng phục thôi.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ike: “Này Ayanokouji, mày nghe tin đồn đó chưa?”
Giờ nghỉ trưa, khi tôi đang ngồi thẫn thờ trong lớp thì Ike bắt chuyện.
Ayanokouji: “Tin đồn à. Tôi không biết, chuyện gì thế?”
Ike: “Nghe bảo là sau giờ học, ở khu biệt lập xuất hiện hồn ma mặc váy cưới đấy!”
Sakura: ”…!”
Ayanokouji: ”…?”
Ở góc tầm nhìn, tôi thấy Sakura giật bắn người.
Sakura: ”…”
Sakura lén lút liếc nhìn về phía này.
Ayanokouji: “Hồn ma cô dâu ở trường học à, nghe cứ sai sai thế nào ấy.”
Ike: “Ai biết, chắc là có uẩn khúc gì đó chăng?”
Ike: “Thế nên nếu mày rảnh thì chiều nay tan học mình đến khu biệt lập thám hiểm đi!”
Ayanokouji: “Hào hứng ghê nhỉ. Cậu thích mấy chuyện tâm linh à?”
Ike: “Không~, nghe đồn con ma đó trông siêu dễ thương, dáng lại còn chuẩn nữa chứ! Tao hơi bị tò mò đấy!”
Sakura: ”~~~!?”
Sakura lại giật nảy mình lần nữa, làm cái ghế kêu lên một tiếng ‘cạch’.
Rốt cuộc là có chuyện gì, tôi bắt đầu thấy tò mò rồi đấy.
Tan học, bắt gặp Sakura ở hành lang, tôi quyết định hỏi thử về tin đồn đó.
Ayanokouji: “Sakura, tôi hỏi chút được không?”
Sakura: “U-Ừm, được chứ. Có chuyện gì thế…?”
Ayanokouji: “Không, chỉ là về tin đồn có ma ở khu biệt lập ấy mà…”
Sakura: ”…!?”
Vừa nhắc đến chủ đề đó, quả nhiên Sakura lại giật mình thon thót.
Ayanokouji: “Không lẽ cậu sợ mấy chuyện ma quỷ à?”
Sakura: “Không, không phải thế…”
Sakura: “Ừm, chắc là vậy đấy, kiểu kiểu thế…”
Ayanokouji: “Vậy à. Mà, cũng không cần bận tâm quá đâu.”
Ayanokouji: “Cũng chưa chắc đã là ma thật. Có thể là chuyện bịa đặt, hoặc đơn giản là nhìn nhầm học sinh nào đó thôi―”
Sakura: “K-Không phải đâu! Con ma đó, tớ nghĩ là thật đấy…”
Ayanokouji: “À, ừ. Vậy sao.”
Sakura: “Ừm, chắc chắn là vậy… Thế nên tớ nghĩ đừng vì tò mò mà lan truyền tin đồn thì tốt hơn đấy.”
Nam sinh A: “Này nghe chưa, vụ con ma ở khu biệt lập ấy.”
Nam sinh B: “Rồi, nghe bảo nếu nghe thấy tiếng cười rùng rợn là chứng tỏ con ma đang ở gần đấy…”
Tiếng mấy học sinh đi ngang qua bàn tán về tin đồn lọt vào tai chúng tôi.
Sakura: “R-Rùng rợn sao…”
Nghe xong câu chuyện của họ, Sakura lộ vẻ mặt đầy phức tạp.