Skip to content

Chapter 7

Chương 7: “Những mưu đồ đan xen”

Section titled “Chương 7: “Những mưu đồ đan xen””

Những nhiệm vụ được lặp đi lặp lại vào ngày thứ hai và thứ ba. Từng cái một không mang lại sự biến động Token nào quá lớn, nhưng tích tiểu thành đại, đến khi nhận ra thì cũng là lúc bắt đầu xuất hiện những học sinh nắm giữ con số 3 chữ số. Đón chào buổi sáng của ngày cuối cùng, Ibuki tỉnh giấc khi nhận thấy một tiếng động nhỏ.

Kiểm tra đồng hồ đeo tay, thời gian mới vừa điểm 6 giờ sáng.

Lắng tai nghe, cô lập tức nhận ra đó là tiếng bước chân đang đi ngang qua bên hông lều rồi dần xa khuất. Đánh giá theo hướng âm thanh thì có lẽ là về phía bờ biển chăng. Việc có học sinh dậy sớm đi dạo nhẹ nhàng cũng không có gì lạ nên cô định mặc kệ, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy bận tâm.

Ibuki lặng lẽ ngồi dậy để không đánh thức Morofuji, khẽ mở cửa lều ra để xác nhận xem tiếng bước chân đó là của ai. Bóng lưng đang dần khuất dạng vào trong khu rừng đó là của Kushida.

“Con ả đó…”

Điều hiện lên trong tâm trí cô là màn dập đầu ngày hôm qua. Cùng với quyết tâm phi thường muốn sống sót ở ngôi trường này. Nếu kỳ thi đặc biệt cứ thế kết thúc, khả năng Ibuki đứng bét bảng là không hề thấp. Bởi chính bản thân Ibuki cũng không kiếm được nhiều Token đến mức phải nực cười.

Nếu kỳ thi đặc biệt ngày hôm nay kết thúc, bản thân cô sẽ ra sao. Sẽ phải chờ trên tàu cho đến khi quay về trường, hay là sẽ bị đưa lên một chiếc thuyền nhỏ và cưỡng chế đưa về.

Dù là trường hợp nào đi chăng nữa, thì việc cô và Kushida nói chuyện với nhau, có lẽ sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

Ibuki chui ra khỏi lều và bám theo sau Kushida.

Chẳng bao lâu sau, cô đã tìm thấy bóng lưng của Kushida đang đi chân trần đứng nơi mép nước, phóng tầm mắt ra đại dương mênh mông.

Về phần Kushida, để giải tỏa nỗi bực dọc đã bị dồn nén đến cùng cực kể từ khi kỳ thi đặc biệt này bắt đầu, cô bị thôi thúc bởi cảm giác muốn hét lên thật lớn nhưng đã cố cắn răng kìm nén lại.

Dù nói là đã cách điểm cắm trại một khoảng, nhưng nếu hét lớn thì vẫn có khả năng âm thanh sẽ truyền đến đó.

“Khó chịu quá…”

Cùng với nỗi nhọc nhằn khi phải tiếp tục đeo chiếc mặt nạ gái ngoan, tình cảnh bị các bạn cùng lớp biết được bản chất thật mang đến một áp lực vô lượng. Bị Shinohara tịch thu Token, cộng thêm ánh mắt hạ lưu từ Ike. Chưa kể đến lời đe dọa sẽ phanh phui mọi chuyện cho các lớp khác, và cả sự ép buộc phải dập đầu khiến lòng tự tôn của cô bị xé nát tơi bời.

Kushida đang ôm trong lòng cơn thịnh nộ lớn nhất từ trước đến nay trong cuộc đời.

Mặc dù vậy, cô vẫn có thể nhịn không hét lên chính là nhờ vào bài học trong quá khứ. Kể từ lúc bị Ayanokouji phát hiện trong một bộ dạng ngớ ngẩn, mọi bánh răng đã bắt đầu trật nhịp. Không thể đi vào vết xe đổ đó, cũng không được phép đi vào.

Cô muốn đại dương rửa trôi đi những cảm xúc đen tối đang cuộn trào này.

Đó là một thế giới nhỏ bé chỉ có một mình cô, nơi cô tìm đến với suy nghĩ như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm.

Kushida bước thêm một bước về phía trước. Những con sóng xô bờ làm ướt đôi chân cô cho đến tận mắt cá.

Sự dễ chịu mong manh ấy khiến cô nheo mắt lại, điều chỉnh nhịp thở.

“Phải làm cách nào đó… Tệ nhất thì, cho dù phải bám lấy Horikita mà khóc lóc… Mình cũng tuyệt đối phải trụ lại ch―!?”

Bất thình lình, một cú va chạm mạnh ập đến từ phía sau lưng, cô ngã nhào về phía trước trong lúc vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Phản xạ có điều kiện đưa hai tay ra chống đỡ, nhưng do bị hất văng xuống nước biển nên lẽ đương nhiên cô đã ướt sũng.

Chống nửa thân trên dậy và ngoảnh mặt lại trong lúc vẫn chưa hiểu rõ sự tình, hiện ra trước mắt cô là hình bóng Ibuki đang đứng dang hai chân, trừng mắt nhìn xuống một cách uy dũng.

”…Hả?”

Dù không thể hiểu được chuyện gì, nhưng cùng với một tiếng gầm gừ trầm thấp, sự bực dọc trong cô dâng trào và ập đến như một cơn sóng lớn.

“Ibuki-san… Cô đang làm cái trò gì vậy?”

“Gì là gì, là một cú huých vai đấy? Tại thấy cái tấm lưng phơi ra đầy hớ hênh trông như một đứa ngốc nên tôi tiện tay thôi.”

“Tôi không hiểu ý cô là gì…? Tại sao chứ?”

“Tại sao á? Trước đây con nhỏ Horikita cũng từng để lộ cái tấm lưng đầy sơ hở hệt như cô vậy. Lúc đó tôi đã tặng cho nó một cú đá bay từ phía sau, chắc cảm giác cũng giống giống vậy chăng?”

“Không, dù cô có giải thích thì tôi cũng thực sự không hiểu đâu. Tình trạng này cô tính đền bù cho tôi thế nào đây.”

Nước biển đã ngấm vào tận đồ lót bên trong, hiện tại đã trở thành một tình huống không thể vớt vát được nữa rồi.

“Đáng đời.”

“Tôi đâu có lý do gì để bị cô nói thế chứ… Đau quá…!”

Kushida đang định đứng dậy bỗng lộ ra vẻ mặt đầy đau đớn rồi ngồi phịch xuống.

Sau đó, cô phát ra tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ ngột ngạt, tay chống vào quanh eo và không có vẻ gì là định đứng lên.

“Cái gì, chỉ thế thôi mà cũng bị đau sao…?”

Lẽ nào bản thân đã ra tay hơi quá đáng đối với một người nghiệp dư rồi sao, nghĩ vậy, Ibuki tháo giày ném sang một bên rồi lội xuống biển.

“Tôi không đứng dậy nổi, kéo tôi lên với―”

Kushida vừa nói vừa vươn tay ra. Chẳng còn cách nào khác, Ibuki đành nắm lấy tay cô ấy, nhưng rồi lập tức bị kéo mạnh vào trong.

“Cái!?”

Ibuki thực sự tưởng rằng Kushida bị đau ở đâu đó, nên đã để lộ sơ hở hoàn toàn. Với một tiếng “tõm”, cô ngã nhào về phía trước xuống biển, và một lượng lớn nước biển tràn vào cái miệng đang hé mở.

Ngay sau đó, như thể muốn bồi thêm một cú nữa, Kushida dùng hai tay vớt nước biển hắt thẳng vào mặt Ibuki.

“Phụt! Phụt! Mặn quá!”

“Oái! Cô làm cái quái gì vậy!”

“Câu đó tôi nói mới đúng chứ?”

“Cái đồ bẩn thỉu dám giả vờ bị thương!”

Vội vã đứng dậy, Ibuki giữ khoảng cách với Kushida rồi đá nước về phía trước để phản công.

Kể từ đó, hai bên bắt đầu một cuộc chiến bùn lầy.

Trận chiến hắt nước biển vào nhau cứ thế bắt đầu. Trận đấu chỉ kéo dài chừng 1 hay 2 phút đó khép lại với kết quả hòa mà không có người chiến thắng.

“Haa, haa… tại sao mới sáng sớm mà tôi lại phải làm mấy cái chuyện này cơ chứ… đồ ngốc Kushida.”

“Đó là câu tôi nên nói mới đúng, phù, phù, Ibuki-san đúng là đồ ngốc mà…”

Vẫn ngồi bệt trong nước biển, cả hai lườm nhau.

Thế nhưng trong một khoảnh khắc bất chợt, nhận ra bản thân vừa làm một chuyện quá đỗi nực cười, cả hai đồng thời bật cười.

”…Này, cô không cần phải tỏ ra bi quan về việc bị thôi học đến thế đâu, phải không?”

Sau một tràng cười thỏa thích, Ibuki khẽ lầm bầm như vậy.

“Số Token ban đầu được phát dường như tỷ lệ thuận với thời gian mà học sinh trụ lại trong kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn, và cô cũng trụ lại cho đến gần cuối cơ mà nhỉ? Dù cho đang bị Shinohara quản lý đi chăng nữa, thì cô vẫn kiếm được nhiều hơn tôi chứ. Tôi nghĩ dù có kiếm được ít đi một chút thì cũng đâu cần phải cuống cuồng lên làm gì.”

“Đó chỉ là sai số mà thôi. Hơn nữa, tôi không nghĩ Katsuragi-kun cứ thế bỏ rơi Ibuki-san đâu.”

“Thế nên cô mới nghĩ mình là ứng cử viên đội sổ à? Cái tên Katsuragi đó… hắn ta từng nói là định phân chia một cách thực sự bình đẳng đấy. Thái độ đó là nghiêm túc đấy nhé. Rốt cuộc, nếu ưu ái một kẻ không để lại được thành quả cá nhân nào như tôi, mà lỡ như những người bạn cùng lớp đang nỗ lực khác phải hy sinh, thì đó là một chuyện không thể chấp nhận được. Với lại, đêm qua cậu ta cũng nói chuyện qua bộ đàm với Ryuuen rồi, nên biết đâu cũng có chỉ thị. Bảo là hãy vứt bỏ tôi đi chẳng hạn.”

Một phát ngôn như đã thấu tỏ sự đời, cũng như đã buông xuôi, hoàn toàn không giống với Ibuki thường ngày. Điều đó làm Kushida càng thêm phần tin chắc rằng sự hoài nghi cô cảm nhận được ngày hôm qua là sự thật.

“Ra là vậy. Quả thực Ibuki-san chẳng có lấy một điểm tốt nào, nên đó có lẽ là một phán đoán chính xác đấy.”

Rõ ràng là có những nhiệm vụ có thể trổ tài, nhưng vào lúc quan trọng lại bị bắt phải đối đầu với Ayanokouji, vô số những yếu tố xui xẻo cứ thế chồng chất lên nhau khiến mọi nỗ lực đều trở nên vô ích.

“Dù lòng đầy sốt ruột khi các nhiệm vụ cứ đều đặn trôi qua, nhưng thời gian thì chẳng chờ đợi ai.”

“Nên tôi cũng từ bỏ rồi… sao nhỉ, cái cảm giác nó cứ kỳ lạ thế nào ấy.”

Bất chợt, Ibuki nhớ đến cô bạn cùng lớp cũ đã bị thôi học là Manabe. Trong trường hợp của cô ấy, nó giống như một nhát chém bất ngờ hạ gục tức tưởi, nhưng lần này thì khác.

“Nói sao nhỉ, nó mang lại cái cảm giác cơ thể đang dần dần chết mòn bởi chất độc vậy.”

Một tình huống mà lúc cùng Ryuuen thách thức và chịu thất bại trước Ayanokouji trong kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn cô cũng không thể tưởng tượng ra nổi. Môi trường và lập trường của bản thân lại thay đổi chóng mặt chỉ trong vỏn vẹn vài ngày khiến cô không nhịn được mà bật cười.

“Vẫn chưa biết được đâu. Quả thực cô có thể đang đứng rất gần với vị trí chót bảng, nhưng cũng có rất nhiều nhóm khác mà. Không thể nào cho rằng số học sinh đang phải chật vật khổ sở như Ibuki-san lại bằng 0 được, đúng chứ?”

“Gì thế, định an ủi tôi sao?”

“Không hề. Tôi chỉ cần bản thân mình được an toàn là đủ, nên nếu Ibuki-san ở chiếu dưới thì tôi sẽ thấy vững tâm lắm. Và tôi sẽ còn thấy yên tâm hơn nữa nếu có người ở vị trí thấp hơn cả Ibuki-san, tôi chỉ nói ra những gì mình nghĩ thôi.”

Đối với một Kushida đậm chất Kushida cho đến tận cùng như vậy, Ibuki cảm thấy an tâm đôi chút.

“Cô muốn tốt nghiệp ở lớp A đến thế sao?”

“Đương nhiên rồi. Tôi là học sinh ưu tú mà. Tốt nghiệp ở lớp A để được những người xung quanh kính trọng, được cha mẹ kính trọng, và rồi trở thành một người trưởng thành mà ai ai cũng phải ghen tị. Vì điều đó, tôi sẽ làm bất cứ thứ gì.”

Kushida đứng dậy, và bắt đầu rảo bước về phía bờ biển.

“Số nhiệm vụ còn lại chẳng đáng là bao, và tôi cũng không nghĩ Ibuki-san có thể tạo nên kỳ tích gì, nhưng cô ôm ấp chút hy vọng vào việc có ai đó vấp ngã, hay được Katsuragi-kun giang tay cứu giúp thì có làm sao đâu nhỉ?”

Một tình huống tương tự như ngày hôm qua. Dẫu vậy, trái tim của Ibuki lúc này chắc chắn đã nhẹ nhõm hơn hôm qua rất nhiều.

“Tôi khác với Kushida. Suy nghĩ ‘không muốn bị đuổi học’ quả nhiên vẫn không thể nào sôi sục lên được. Nhưng mà…”

Nếu cứ thế này mà phải thôi học thì sao?

Nghĩ đến đây, cô nhận ra rằng trong lòng mình vẫn còn đọng lại duy nhất một sự nuối tiếc.

Vị trí hiện tại là F7, thời gian vừa điểm 5 giờ chiều. Tại đây, người giám sát đã tập hợp mọi người lại.

“Các em đã vất vả trong kỳ thi đặc biệt kéo dài 4 ngày 3 đêm rồi. Từ giờ, tôi sẽ công bố nhiệm vụ cuối cùng.”

Vừa dứt lời, Urushibara lập tức bắt đầu giải thích.

Rốt cuộc cũng có thể quay trở về tàu, sự thật đó khiến cõi lòng của các học sinh cũng trở nên nhẹ nhõm hơn đôi chút.

“Đó là các em phải hướng đến điểm đích trước 7 giờ tối. Địa điểm là F13.”

F13 gần như không khác mấy so với địa điểm xuất phát. Nói đơn giản thì chính là quay trở lại điểm xuất phát trong thời gian quy định.

“Các nhóm khác tuy vị trí có chút khác biệt, nhưng cũng sẽ xuất phát từ khoảng cách tương tự và cùng hướng đến một đích đến giống nhau. Trên đường đi, có thể các em sẽ tình cờ bắt gặp học sinh của các nhóm khác đấy.”

Có vẻ như các nhóm đã được phân bổ một cách công bằng, nhưng điều đó cũng có nghĩa là ít nhiều vẫn tồn tại những nhóm có lợi và những nhóm gặp bất lợi về mặt khoảng cách.

“Tại thời điểm đồng hồ đeo tay nhận diện các em đã bước vào khu vực F13 và trôi qua 30 giây, các em sẽ được công nhận là đã về đích. Những học sinh về đích trong thời gian quy định sẽ được trao 3 Token làm phần thưởng nhiệm vụ. Nếu không thể về đích, các em sẽ bị trừ điểm lớp tuân theo các điều kiện đã được ghi trong sách luật, ngoài ra, hình phạt phát sinh khi rời khỏi khu vực có người giám sát sẽ bị vô hiệu hóa kể từ thời điểm này. Và cuối cùng, giống như lời giải thích lúc đầu, những học sinh đã về đích thì ngay tại khoảnh khắc đó số lượng Token sở hữu sẽ được chốt lại, do đó sẽ hoàn toàn không thể thực hiện việc chuyển nhượng nữa. Xin hãy lưu ý.”

Nói rồi, người giám sát lấy ra 4 chiếc điện thoại di động.

“Từ bây giờ, tôi sẽ cho Đại diện của mỗi lớp mượn một chiếc điện thoại di động đặc biệt. Nếu kiểm tra vị trí trên điện thoại, tôi nghĩ nó sẽ giúp ích cho các em trong việc hướng đến điểm đích đấy. Hơn nữa, chiếc điện thoại này cũng đóng vai trò như một bộ đàm. Bằng cách liên kết với đồng hồ đeo tay và tiêu thụ 1 Token, các em có thể liên lạc với điện thoại của nhóm khác hoặc biết được vị trí của họ, nên hãy cứ tự do sử dụng khi cần thiết nhé.”

Có vẻ như những luật lệ được chuẩn bị sẵn ngay từ lúc xuất phát giờ đây đều có thể dùng điện thoại để thay thế.

“Từ đây trở đi tôi không thể dẫn đường cho các em được nữa, do đó những hình phạt liên quan đến việc này sẽ bị vô hiệu. Hãy hướng đến điểm đích theo nhịp độ của các em, chúc các em thi đấu tốt.”

Nghĩa là dù chạy hay đi bộ thì nhóm cứ việc quyết định rồi hành động.

Chiếc điện thoại không chỉ để không bị mất dấu điểm đích, không bị lạc mất đồng đội, mà chắc hẳn còn để trao cho một khoảng thời gian trì hoãn nhằm chuyển nhượng Token khi cần thiết cho đến lúc về đích, từ đó mở rộng phạm vi chiến lược.

Về cơ bản mọi chuyện đều diễn ra đúng như tôi tưởng tượng, nên không cần phải thay đổi kế hoạch.

“Tính sao đây, Ayanokouji. Chúng ta cũng có thể tách ra hướng đến điểm đích, nhưng quá nửa số người về đích là điều kiện tối thiểu. Nếu nhịp độ bị rối loạn thì có thể dẫn đến những diễn biến phiền phức đấy. Chúng ta không cần do dự mà nên đi cùng tất cả mọi người thôi nhỉ.”

“Tôi đồng ý. Có học sinh nào có ý kiến phản đối không?”

Cho rằng lớp D chắc chắn sẽ không phản đối, tôi hướng mắt về phía lớp A còn lại.

“Tôi cũng tán thành. Quả nhiên cuối cùng thì vẫn phải về đích cùng với tất cả mọi người chứ nhỉ.”

Đáp lại không chút do dự, Đại diện Shinohara đã nở một nụ cười tươi tắn nhất trong vài ngày qua.

Đã qua 5 giờ rưỡi chiều. Nhóm 2 bắt đầu di chuyển nhằm về đích ở vị trí đầu tiên.

Nếu coi như tất cả đều xuất phát gần như cùng lúc, thì lúc này hẳn là vẫn chưa có nhóm nào chạm tới điểm đích. Dù không hề bước chậm lại, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt Hirata lại càng trở nên nghiêm nghị hơn. Ryuuen cũng vậy. Tuy nhiên, những điều họ đang suy tính lại hoàn toàn khác biệt.

Hirata chỉ dành trọn tâm trí cho sự an toàn của các thành viên trong nhóm, cũng như sự bình yên của lớp học.

Còn Ryuuen lại hướng suy nghĩ đến kết quả của kỳ thi đặc biệt, cùng với sự biến động thứ hạng lớp do kết quả đó mang lại.

Tính đến hiện tại, tổng số Token mặt trước mà Ryuuen giành được là 110. Cậu ta không còn nghi ngờ gì nữa đang dẫn đầu trong nhóm, có thể nói là đã nắm trong tay một kết quả không tồi. Về đích sẽ được cộng thêm 3 Token, nếu toàn bộ thành viên trong nhóm về đích ở vị trí hạng 1 thì có thể duy trì số lượng Token với tỷ lệ nhân 100%.

Tuyệt đối không hề tệ. Nhưng mặc dù vậy, số Token bị tuột mất dù chỉ nhẩm tính sơ qua cũng đã lên tới hơn 20. Nếu là Ayanokouji, khả năng cao cậu ấy đang nắm giữ số lượng Token nhiều hơn những gì bản thân cậu thu thập được.

Dù giả định con số đó là 130, thì để chiến thắng vẫn cần đến sự chênh lệch 20% về tỷ lệ nhân. Tức là trên giả định nhóm 2 tử thủ ở vị trí hạng 1, nhóm mà Ayanokouji trực thuộc phải rơi xuống vị trí hạng 5 trở xuống.

Đó là “giới hạn tối thiểu” để vớt vát lại cơ hội chiến thắng. Việc liên lạc cho Katsuragi và hạ lệnh cản trở bằng cách không về đích thì rất đơn giản, nhưng do thứ hạng sẽ được xác định ngay tại thời điểm quá nửa số người về đích, nên cho dù toàn bộ học sinh lớp B có phản kháng đi chăng nữa thì điều kiện vẫn sẽ được hoàn thành, ngược lại chỉ chuốc thêm rủi ro phải gánh chịu hình phạt do chưa về đích.

Nếu Ayanokouji cứ thế về đích một cách an toàn, khoảng cách điểm lớp sẽ bị thu hẹp 100 điểm, chẳng may cậu ta lấy được cả vị trí hạng 1 ở phần thưởng nhóm, thì sự chênh lệch sẽ lên đến 200 điểm. Đó chắc chắn sẽ là một thất bại thảm hại không thể chối cãi.

Phải làm thế nào mới có thể ngăn chặn chiến thắng của Ayanokouji từ trước đây.

”…Chỉ còn cách làm vậy thôi sao.”

Phải chịu để đối phương cắt da thịt mình thì mới đánh gãy được xương chúng. Nếu không có sự giác ngộ cỡ đó thì không thể nào hạ bệ được Ayanokouji. Nếu không vứt bỏ sự do dự và chấp nhận rủi ro, thì chẳng có lý nào lại nắm bắt được chiến thắng.

Kể từ khi giải mã được luật lệ của kỳ thi đặc biệt, có một chiến lược vẫn luôn âm ỉ cháy trong tâm trí Ryuuen.

Ngay trước thời điểm cậu ta định chuyển suy nghĩ đó thành hành động, Hirata đã hành động.

“Ryuuen-kun, tôi xác nhận lại một chuyện có được không.”

Giữa lúc đang muốn vội vàng, Hirata lại dừng bước, cưỡng chế kéo Ryuuen vào một cuộc nói chuyện.

“Chuyện gì.”

“Đã đến nước này rồi mà cậu vẫn không nhận ra điều gì, chắc chắn không có chuyện đó đâu nhỉ?”

Một câu nói đầy ẩn ý. Ánh mắt của Hirata sắc lẹm, dường như đang muốn nhìn thấu những suy tính trong đầu Ryuuen.

“Mày đang nói chuyện gì vậy chứ.”

Tuy Ryuuen đã trả lời như vậy một lần, nhưng cậu ta lại bất giác thấy buồn cười và bật cười thành tiếng.

“Mày muốn làm gì hả Hirata. Nói tao nghe thử xem.”

“Chúng ta đã nghiêm túc đối mặt với kỳ thi đặc biệt, kiếm được bao nhiêu Token thì đều đã kiếm cả rồi. Và hiện tại đang ở trong tình huống dùng một ‘thước đo’ để mua lấy sự an toàn trong chốc lát. Thế nhưng, tôi cho rằng vẫn sẽ có những học sinh cảm thấy bất an. Vì vậy trước tiên, tôi muốn các bạn bất kể thuộc lớp nào hãy đến tìm tôi để lên tiếng. Sau khi xác nhận số Token hiện tại, nếu cảm thấy có khả năng rơi xuống vị trí chót bảng, tôi sẽ hỗ trợ trong khả năng có thể.”

Như thể ngụ ý Ryuuen cũng không phải là ngoại lệ, Hirata đã nói những lời đó với toàn bộ thành viên trong nhóm.

“Tao cứ tưởng bản thân đã hiểu phần nào tính cách của mày rồi, nhưng xem ra mày đúng là một thằng ngu tốt bụng ngoài sức tưởng tượng đấy. Hay là, mày còn có mưu đồ nào khác hả?”

“Cậu nghĩ tôi có mưu đồ nào khác sao? Thứ đó rốt cuộc có tồn tại hay không, tôi nghĩ một Ryuuen-kun đã cùng trải qua thời gian trong một nhóm chắc hẳn phải hiểu rõ rồi chứ nhỉ.”

Đôi mắt điềm tĩnh và hoàn toàn không để lộ lấy một tia cảm xúc nào của Hirata nhìn về phía Ryuuen.

“Hah, chà, mày muốn làm gì thì cứ làm. Nếu mày có giảm bớt Token đi chăng nữa mà tổng số trong nhóm không thay đổi thì đối với tao cũng chẳng liên quan gì.”

Sau đó có 2 người đã đến tìm Hirata nhờ giúp đỡ và xác nhận, rồi nhận được một phần Token chuyển nhượng.

“Được rồi, chúng ta không thể chậm trễ thêm nữa đâu―chỉ còn một chút nữa thôi, cố lên nào.”

Dù Ryuuen cũng nối gót theo sau Hirata đang cất bước sau khi nói câu đó, nhưng những suy nghĩ trong đầu cậu ta vẫn không hề dừng lại.

“Tuyệt đối không thể để kỳ thi đặc biệt kết thúc như thế này được.”

”…Cậu có ý gì vậy.”

“Kỳ thi đặc biệt lần này, việc thu thập Token nói trắng ra thì đại đa số đều là những nhiệm vụ có lợi cho những kẻ có năng lực cao. Những kẻ có học lực tốt chỉ dựa vào đó thôi cũng đã kiếm được ngót nghét 100 cái rồi. Thêm vào đó, những kẻ có khả năng vận động, những kẻ có trực giác nhạy bén lại càng có thể tích lũy thêm được nhiều hơn.”

Kaneda bị Ryuuen gọi tên, liền lập tức bước đến gần.

“Bởi vì nội dung không phải là trò sinh tồn vô lý trên đảo hoang, mà là một kỳ thi đặc biệt vô cùng chuẩn mực mà.”

“Nếu vậy thì―thằng Ayanokouji đó đã thu thập được bao nhiêu cái rồi nhỉ.”

Ryuuen đặt câu hỏi đó với Hirata, người từng là bạn cùng lớp của cậu ta.

“Chắc hẳn là một con số tương xứng thôi. Nếu là cậu ấy thì dù có vượt qua mức 130 hay 140 cũng không có gì đáng ngạc nhiên đâu.”

“Tôi cũng có cùng quan điểm với Hirata-shi. Chính vì thế nên việc ép tỷ lệ nhân phần thưởng giảm xuống dù chỉ một chút cũng rất quan trọng. Việc chúng ta đang phải gấp rút hướng về đích như thế này cũng là vì lý do đó.”

“Nhưng dù có giảm bớt chút đỉnh tỷ lệ nhân đi chăng nữa, thì nếu tên đó nắm giữ số lượng Token vượt xa mức đó thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Kể từ sau khi luật lệ của kỳ thi đặc biệt này được công bố, có một thứ vẫn luôn cuộn trào trong nội tâm Ryuuen.

Một canh bạc nhằm không để cho Ayanokouji giành chiến thắng.

“Có một người tao muốn liên lạc ngay bây giờ.”

Ryuuen buông lời một cách thô bạo.

Nhớ lại quyết tâm sẽ không nương tay của chính mình, cậu ta bắt Kaneda sử dụng Token rồi nắm lấy chiếc điện thoại di động trong tay. Liên lạc cho Shiina. Sau khi chờ khoảng 7 hồi chuông thì đường dây được kết nối, Ryuuen liền cất tiếng.

[Có chuyện gì vậy? Ryuuen-kun]

Ryuuen vốn định lập tức đi thẳng vào chủ đề chính, nhưng lời nói lại thoáng chốc nghẹn lại ở cổ họng.

“Không―”

Bản thân một kẻ vốn dĩ đã quá quen với việc bị gọi là tàn nhẫn, tại sao lại phải chần chừ ngay trước thời khắc quyết định cơ chứ. Tuy nhiên, một nhịp ngắt quãng nhỏ nhoi đó cũng đã đủ để cho Shiina thấu hiểu mọi chuyện.

[Nếu cứ tiếp tục như thế này, ít nhất là ở số lượng Token cá nhân thì cậu sẽ thua… cậu đang nghĩ như vậy đúng không?]

“Theo báo cáo của Katsuragi thì, Ayanokouji có vẻ đã làm khá tốt đấy.”

[Vậy sao… Tớ nên làm gì đây. Xin hãy ra lệnh cho tớ đi.]

“―Phải rồi. Bây giờ tôi sẽ truyền đạt chỉ thị.”

Sắc mặt Kaneda đang cố tình dỏng tai lên vờ như không nghe ngóng gì ở bên cạnh, thoắt cái đã trở nên trắng bệch. Và cuối cùng, Shiina đã thốt ra một nguyện vọng.

[Nếu như tớ có bị thôi học, xin cậu đừng sử dụng điểm cá nhân nhé]

Số điểm cá nhân mà Ryuuen đã tích cóp nhằm đưa kế hoạch tiến gần đến sự thật dẫu chỉ là một chút. Nếu nhả số điểm đó ra thì có thể vô hiệu hóa việc thôi học. Nhưng làm thế đồng nghĩa với việc chiến lược sẽ đổ vỡ. Bởi một khi đối phương biết được việc sử dụng điểm cá nhân để giải cứu đã được coi như một tiền đề, thì sau này dẫu có bày ra những thủ đoạn tương tự cũng sẽ không thu được hiệu quả xác thực. Chính vì thực sự vứt bỏ, nên nó mới trở thành một chiến lược có ý nghĩa.

“Đương nhiên rồi.”

[Nghe cậu nói vậy tớ yên tâm rồi. Vậy thì―]

Cùng với một lời nói dịu dàng, cuộc gọi bị ngắt. Ryuuen khẽ đưa mắt liếc nhìn một Kaneda đang run rẩy đôi môi.

5 giờ 40 phút chiều. Chúng tôi đã bước đến điểm chuẩn bị thoát khỏi khu vực G11. Cho đến lúc này, mọi chuyện vẫn diễn ra suôn sẻ và không có ai bị thương nặng.

Nhưng đây cũng là khoảng thời gian bắt đầu xuất hiện những học sinh dần trở nên bất an.

“Chết tiệt, rốt cuộc thì hiện tại chúng ta đang thế nào rồi nhỉ. Thật bận tâm đến các nhóm khác quá đi.”

Sonoda, người đang đi ở khoảng giữa nhóm, càu nhàu bằng một giọng điệu không mấy bình tĩnh.

Nếu sử dụng Token thì cũng có thể xác nhận vị trí của các nhóm, nhưng suy cho cùng thì cứ tiêu hao 1 cái cũng chỉ biết được vị trí hiện tại của 1 người mà thôi. Để điều tra xem toàn bộ 9 nhóm đang đồng loạt hướng tới đích hiện đang ở đâu, thì sẽ cần tiêu tốn ít nhất 9 Token.

Dù có quyền hạn và chức năng để kiểm tra, nhưng lại không thể thực hiện được. Gãi để làm dịu cơn ngứa thì rất dễ, nhưng tình huống này có lẽ gần giống với lúc bắt buộc phải nhẫn nhịn để vết thương mau lành vậy.

Giữa lúc các học sinh đang rảo bước trong khoảng thời gian khó chịu cứ thế kéo dài ấy, chiếc điện thoại di động dành cho lớp C mà tôi để trong túi quần chợt đổ chuông.

Rút điện thoại ra, cái tên được hiển thị trên màn hình là “Ayanokouji Kiyotaka”. Nói cách khác, đây là cuộc gọi nhắm đến tôi.

Dường như nếu không bắt máy thì sẽ không biết được ai là người gọi tới, nhưng tôi cũng có thể lờ mờ đoán ra.

Tôi bảo nhóm Yoshida đi trước một chút, và truyền đạt lại rằng mình sẽ đuổi theo từ phía cuối nhóm. Đi ở hàng cuối cùng là Ike và Shinohara đang đi cạnh nhau, tôi khẽ làm động tác cho thấy mình sắp sử dụng điện thoại rồi để họ đi trước.

Khi cuộc gọi bắt đầu, giọng nói vang lên không chút chậm trễ chính là của Ryuuen.

[Có vẻ như mày đã kiếm chác được khá khá từ các nhiệm vụ nhỉ. Tao đã nhận được báo cáo về mày từ Katsuragi rồi.]

“Mà, cũng kha khá thôi. Cậu cất công liên lạc ngay trước vạch đích chỉ để xác nhận chuyện đó thôi sao?”

[Mày đã thu thập được bao nhiêu Token rồi.]

“Một câu hỏi thẳng thắn thật đấy, nhưng tiếc là tôi không thể nói cho cậu biết được.”

[130 à? Hay 140? Dù không thể biết chắc nhưng tao cũng có thể tưởng tượng ra việc mày đã kiếm được nhiều hơn tao.]

Đó là một câu hỏi mà tôi chắc chắn sẽ không trả lời, nhưng Ryuuen vẫn cứ thế tiếp tục.

[Nếu buộc phải nêu ra một lợi thế của bên tao, thì đó chỉ là việc đích đến đang ở ngay trước mắt mà thôi.]

Bất luận những gì cậu ta nói là thật hay giả, lúc này tôi chỉ có thể truyền đạt một điều duy nhất.

“Nếu vậy thì tôi khuyên cậu nên nhanh chóng về đích đi.”

[Là vậy đấy, nhưng tao nghĩ nếu chỉ dựa vào tỷ lệ nhân mà thắng được thì đã chẳng phải khổ sở thế này rồi. Chắc hẳn mày đã nằm lòng toàn bộ luật lệ rồi nên tao sẽ nói thẳng luôn. Nhóm 4 hiện đang ở H10. Và từ trong đó, tao đã ra lệnh cho một người đồng đội hướng về phía K14, nằm ở hướng hoàn toàn ngược lại so với đích đến. Mày hiểu ý nghĩa của việc đó mà đúng không?]

Nhóm 4, một trong những nhóm mà chúng tôi chưa từng gặp mặt dù chỉ một lần trong kỳ thi đặc biệt này.

Hơn nữa, đó lại là nhóm mà Shiina Hiyori của lớp Ryuuen trực thuộc.

“Rồi sao?”

[Hah, mày lại đáp ‘Rồi sao’ cơ đấy. Không khéo Shiina sẽ bị đuổi học đấy nhé.]

Giả sử từ bây giờ Hiyori tốn 1 tiếng để di chuyển đến K14, rồi từ K14 đến đích ở F13 sẽ mất thêm hơn 1 tiếng rưỡi nữa. Dựa vào tốc độ bước đi của Hiyori, nhẩm tính thế nào thì cô ấy cũng tuyệt đối không thể đến đích kịp giờ.

“Đối với tôi mà nói thì đây đâu có vẻ gì là một chuyện xấu. Cậu để Hiyori một mình chạy ngược hướng để làm gì. Vấn đề của học sinh lớp B là chuyện chỉ liên quan đến một mình cậu thôi.”

“Đó là thật lòng hay chỉ đang giả vờ, rốt cuộc là cái nào đây nhỉ.”

Hạ thấp tông giọng xuống, Ryuuen tiếp tục.

[Tao đã bắt nó chỉ để lại đúng 1 Token trên tay, còn lại giao hết cho đồng đội. Sau đó chờ ở K14 cho đến khi kỳ thi đặc biệt kết thúc―là vậy đó.]

“Cậu muốn tự mình lựa chọn người bị đuổi học sao? Nếu không cần ‘sự dàn xếp’ từ phía tôi thì tôi muốn cậu nói ra như vậy đấy.”

“Đối với mày, Shiina là một con người có giá trị.”

“Việc dùng bạn bè làm mồi nhử quả thực là một nước đi thú vị xét về mặt chiến lược, nhưng vì khác lớp nên hiệu quả cũng khá mờ nhạt. Mối quan hệ của bọn tôi là bạn bè, không hơn không kém. Dù cậu cố tình liên lạc vì nghĩ rằng tôi sẽ đến cứu, nhưng nếu tính toán sai lầm thì đây cũng chỉ đơn thuần là tự hủy mà thôi.”

Việc Hiyori có về đích hay không, có bị đuổi học hay không hoàn toàn chẳng ảnh hưởng gì đến thắng thua của kỳ thi đặc biệt này. Thế nhưng, cái giá phải trả khi mất đi một học sinh xuất sắc sẽ tác động cực kỳ lớn đến lớp B sau này.

“Cậu cũng đâu có ngốc đến mức đó. Nếu vậy thì, cũng có khả năng đây chỉ là một câu chuyện bịa đặt.”

Kể từ thời điểm này, do bận tâm đến vị trí hiện tại của Hiyori, tôi sẽ phải tiêu thụ Token ít nhất vài lần để xác nhận sự thật. Lời nói dối của Ryuuen là được tung ra dựa trên suy tính đó. Nhằm mục đích bòn rút Token dù chỉ là một chút.

Nhưng rốt cuộc thì việc né tránh nó cũng rất dễ dàng. Chỉ cần nhờ bọn Yoshida hay Sanada tiêu thụ Token là xong chuyện.

“Giả sử những gì cậu nói đều là sự thật đi chăng nữa, thì việc mất đi Hiyori vẫn là một tổn thất lớn đối với lớp B. Cho dù có phải trả 20 triệu điểm cá nhân thì cậu cũng sẽ cứu cô ấy mà đúng không.”

[Con nhóc Shiina đó cũng nói y hệt vậy đấy. Thế nên nó mới bảo tuyệt đối đừng có dùng tiền để cứu nó.]

“Nếu cậu thực sự đang nghiêm túc thực thi chiến lược đó thì đó chính là đáp án chính xác duy nhất. Mồi nhử chỉ có tác dụng khi nó thực sự phát huy vai trò là mồi nhử. Dù sao đi nữa thì cả cậu lẫn Hiyori đều đã tính toán sai lầm rồi.”

Chỉ tĩnh lặng nhìn thẳng về phía trước, tôi tiếp tục cất bước hướng đến đích.

“Tôi đã kiếm được nhiều Token nhất có thể rồi. Tôi đánh giá rằng chỉ cần lọt vào một thứ hạng tương xứng thì khả năng giành được giải đặc biệt ở hạng mục cá nhân là hoàn toàn có cơ sở. Hiện tại khi đang tạm thời bị tụt xuống lớp D, việc giành được điểm lớp ở đây là điều bắt buộc. Bất kể tình hình có xoay chuyển thế nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không đến cứu Hiyori đâu.”

Tự tôi đã chủ động ngắt kết nối cuộc gọi với Ryuuen. Rồi lập tức tăng tốc độ bước đi để quay trở lại chỗ Yoshida.

“Cuộc gọi từ ai vậy?”

“Một đòn cản trở cuối cùng, sự vùng vẫy tuyệt vọng từ lớp khác thôi.”

“Cản trở sao? …Không sao chứ?”

“Không cần bận tâm đâu. Quan trọng hơn là chúng ta hãy tăng nhịp độ lên một chút để hướng về đích đi, thứ hạng của nhóm quan trọng đến mức đó đấy.”

Đối với mũi tên mà tôi đã phóng ra, tôi đã cứ nghĩ rằng sẽ không có bất cứ phản ứng hay đòn đánh úp bất ngờ nào…

“Cậu đã đi một nước cờ quyết liệt đấy, Ryuuen.”

Tôi khẽ lầm bầm. Rằng cậu ta quả thực rất đáng nể khi dám thực thi nó dù thừa biết cái rủi ro đòn đánh này có thể sẽ hoàn toàn trượt mục tiêu.

Ngay sau khi cuộc gọi với Ayanokouji kết thúc, Kaneda không thể kìm nén được những cảm xúc đang dồn nén mà bước tới áp sát Ryuuen.

“Cậu có ý gì vậy… Ryuuen-shi…!”

“Hả? Ý gì là ý gì, tất cả đều đúng như những gì mày vừa nghe đấy. Tuy có hơi có lỗi với Shiina nhưng tao đã bắt nó làm mồi nhử để dụ Ayanokouji ra mặt. Nếu hắn ta không cắn câu thì tao sẽ để nó bị đuổi học luôn.”

“K-Không thể nào. Shiina-shi là một học sinh quan trọng đối với lớp. Vậy mà cậu lại làm thế này…!”

“Đó chẳng qua là do mày không muốn nó bị đuổi học vì tình cảm cá nhân thôi chứ gì.”

Giống như con ếch bị rắn trừng mắt nhìn. Trong thoáng chốc, Kaneda cứng đờ người lại.

Thế nhưng, cậu ta ngay lập tức dùng ý chí của chính mình để phá vỡ sự trói buộc đó và bắt đầu phản bác.

“Không, không phải vậy… Chút chuyện đó Ryuuen-shi cũng hiểu rõ mà! Đây rõ ràng là một hạ sách… không, đây là một hành vi dã man thậm chí không xứng được gọi là hạ sách.”

Phía sau cặp kính, trong đôi mắt của Kaneda vô thức chất chứa một ánh nhìn sắc bén mà cậu ta chưa từng có trước đây.

“Cậu nên bình tĩnh lại một chút thì hơn, Kaneda-kun.”

Hirata, người được trao quyền lắng nghe toàn bộ câu chuyện của Ryuuen từ đầu đến cuối, lên tiếng khuyên nhủ.

“Tôi đang rất bình tĩnh. Chính vì bình tĩnh nên tôi mới nói như vậy.”

“Câu chuyện rất đơn giản, tao quyết định thế nào thì mày cứ im lặng mà làm theo đi.”

“Tôi không thể tuân theo… Xin hãy đưa điện thoại cho tôi, tôi sẽ liên lạc với Shiina-shi bảo rằng việc này là không cần thiết.”

“Nếu mày nhất quyết không chịu nghe lời tao, thì cứ dùng vũ lực mà giành lấy đi.”

“Kh…!”

Đến đây, Ryuuen định dời mắt khỏi Kaneda. Đang bực bội, Kaneda bất giác vươn cánh tay phải ra.

Rồi tóm lấy phần cổ áo gần ngực Ryuuen.

“Mày đang run kìa Kaneda. Cỡ mày mà đòi đánh tao sao?”

“N-Nếu cậu đã nói chỉ dùng vũ lực mới chịu nghe, thì cho dù vậy tôi cũng…!”

“Dừng tay lại đi. Làm thế này cũng chẳng giải quyết được gì đâu.”

Trước tình huống có nguy cơ leo thang, Hirata cũng vươn tay ra, cưỡng chế gỡ cánh tay phải của Kaneda ra.

”…Thất lễ rồi. Lần đầu tiên tôi có cảm giác như thế này… nhưng tôi đã nhận ra rõ ràng rồi. Đây chính là cảm xúc gọi là sự tức giận nhỉ… Bất kể cậu có bịa ra lý lẽ gì đi chăng nữa, tôi cũng tuyệt đối không thể chấp nhận được.”

“Đúng là xét về cách chiến đấu thì chuyện này chẳng có gì đáng để khen ngợi. Tôi cũng cho rằng ngay bây giờ cậu nên liên lạc lại với Shiina-san. Nhưng hãy cho tôi biết một điều. Cậu có dám chắc đây là kế sách tốt nhất để ngăn Ayanokouji-kun giành chiến thắng hay không, đó là điều tôi đang bận tâm.”

“Tao phán đoán vậy nên mới ra lệnh. Chẳng có gì để phải giải thích cặn kẽ từng li từng tí cả.”

Đối mặt với ánh mắt từng khiến Kaneda phải sợ hãi, Hirata không hề nao núng mà trực diện đón nhận.

”…Vậy sao. Đối với Ayanokouji-kun, Shiina-san là một sự tồn tại mà cậu ấy thà vứt bỏ chiến thắng cũng sẽ đến cứu, cậu đang nghĩ vậy đúng không.”

Đối với một Hirata không biết nhiều chuyện, quả thực có những điểm cậu không thể thấu hiểu. Nhưng đồng thời, cũng có những phần cậu cảm thấy đồng tình. Chuyện Ayanokouji đối xử đặc biệt với Shiina là sự thật. Thế nhưng, cậu chưa từng nghĩ rằng cô ấy lại là một sự tồn tại khiến Ayanokouji sẵn sàng tự mình từ bỏ cơ hội chiến thắng, thậm chí trong một vài trường hợp, còn chấp nhận rủi ro bản thân bị đuổi học để đến cứu.

“Có vẻ như mày cũng có những suy nghĩ riêng đối với Ayanokouji nhỉ. Mà, chuyện đó cũng chẳng trách được.”

“Hirata-shi suy cho cùng cũng chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc. Cậu có thể nói ra một cách nhẹ bẫng như vậy là vì cậu không phải là học sinh cùng lớp. Và đối với Ayanokouji-shi cũng tương tự như vậy. Cậu ta đang ở lập trường bắt buộc phải liên tục mang về kết quả để đưa lớp đến chiến thắng. Tôi không nghĩ cậu ta sẽ chấp nhận rủi ro lớn lao đến cứu Shiina-shi đâu.”

“Không nghĩ sao? Đó chẳng qua chỉ là do mày không muốn nghĩ như vậy thôi chứ gì?”

“Kh-Không có chuyện đó…!”

Ký ức về cuộc trò chuyện với Ayanokouji trong thư viện chợt lóe lên trong đầu cậu ta. Nhìn thì có vẻ giống nhau nhưng lại hoàn toàn khác biệt, một biểu cảm đặc biệt mà Shiina chỉ dành riêng cho Ayanokouji. Những cảm xúc vui buồn, hờn giận cứ thế đan xen và cuộn trào trong nội tâm Kaneda.

“Nếu mày nhất quyết muốn cản lại, thì ngay bây giờ mày thử đi đón nó xem sao. Nhưng với tốc độ của mày thì làm gì có chuyện tới kịp cơ chứ.”

“Vậy thì tôi thà tiêu thụ điểm bảo vệ cũng phải ngăn cản. Ngay bây giờ để Token về 0―”

“Vô ích thôi Kaneda-kun. Cho dù cậu có chuyển nhượng toàn bộ Token để đưa về 0 đi chăng nữa, hình phạt cậu phải chịu cũng khác với hình phạt dành cho người xếp chót. Việc cậu không nghĩ ra được điều đó chính là bằng chứng cho thấy cậu đang không hề bình tĩnh.”

Bởi vì Kaneda sẽ lập tức bị truất quyền thi đấu và buộc phải chờ trên tàu, nên hành động đó chẳng thể mang lại bất kỳ sự cứu rỗi nào cho Shiina cả.

“Cho dù cậu có để Token bằng 1 giống hệt Shiina-san rồi kết thúc kỳ thi đặc biệt đi chăng nữa, OAA của cậu vẫn cao hơn… Việc người bị đuổi học là Shiina-san cũng sẽ không hề thay đổi.”

Trên thực tế, Hirata không hề nhớ rõ tổng điểm OAA của Shiina và Kaneda. Tuy nhiên, nếu Kaneda có thể dùng cách đó để thế mạng, thì cậu đoán rằng Ryuuen chắc chắn đã không để cho Kaneda nghe thấy nội dung cuộc gọi, nên mới phát ngôn như vậy.

“Chết tiệt…!”

Kaneda điên cuồng vắt óc suy tính, cậu ta thoáng nghĩ đến việc hạ thấp thứ hạng nhóm xuống để làm giảm tỷ lệ nhân, nhưng rồi tự đưa ra kết luận rằng nếu Token chỉ có 1 thì có nhân tỷ lệ cũng chẳng bị ảnh hưởng gì. Kaneda của hiện tại hoàn toàn không thể bao che cho Shiina khỏi việc bị thôi học.

“Cách duy nhất để cứu cô ấy một cách chắc chắn, là phải đến được chỗ của Shiina-san trước khi kỳ thi đặc biệt kết thúc và chuyển nhượng Token. Vì thừa hiểu điều đó nên Ryuuen-kun mới mở lời vào đúng thời điểm này.”

“Nếu Ayanokouji đến cứu Shiina thì nó sẽ không kịp về đích và tỷ lệ nhân sẽ giảm xuống còn 70%. Nếu nó chuyển nhượng Token thì tổng số Token mà nhóm 3 sở hữu cũng sẽ bị giảm đi. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.”

Điều duy nhất không thể kiểm soát được là liệu có khiến cậu ta phải dùng đến Token mặt trước hay không. Bởi vì vẫn có khả năng đồng đội của Ayanokouji sẽ đưa thêm cho cậu Token mặt sau để hỗ trợ.

“Từ lúc nào… cậu đã quyết định lợi dụng Shiina-shi từ lúc nào vậy.”

“Tao không có hứng trả lời.”

Dù bản thân là người khơi mào, nhưng quyền quyết định thắng thua lại được giao phó cho Ayanokouji. Hoặc là Shiina bị đuổi học, hoặc là Ayanokouji chuốc lấy thất bại, đây hoàn toàn là bài toán phải chọn một trong hai.

“Lỡ như Shiina-shi thực sự bị đuổi học… tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cậu đâu.”

“Trước khi sủa dông dài thì hãy làm tròn trách nhiệm của một thành viên trong nhóm đi. Muốn đưa lớp đến chiến thắng thì dùng đôi chân đó mà đi về đích cho nhanh vào.”

Ryuuen đáp lại rằng điều duy nhất mà Kaneda có thể làm lúc này là đi về đích. Chỉ vậy mà thôi.

“Với lại―nếu mày muốn đánh tao thì từ giờ trở đi dùng tay trái mà nắm cổ áo tao ấy.”

Vừa nở một nụ cười nhạt, Ryuuen vừa buông lời như muốn khẳng định rằng việc dùng tay thuận để đấm là rất quan trọng.