Skip to content

Event16

“Chào mừng đến với tiệc sân vườn”

Section titled ““Chào mừng đến với tiệc sân vườn””

Ichinose: “Vậy thì, tớ ăn nhé.”

Shiranami: “Woa, hộp cơm của Honami-chan nhìn ngon quá!”

Ichinose: “Cảm ơn cậu. Tớ đã cất công cố gắng làm thử đấy.”

Giờ nghỉ trưa một ngày nọ, khi kỳ nghỉ hè đang đến gần.

Tôi đang cùng các bạn trong lớp ăn trưa trên ghế đá ở sân trong.

Thỉnh thoảng ăn uống ở một nơi thoáng đãng thế này cũng tuyệt thật.

Thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng, cùng sắc xanh của cây cối trông thật rực rỡ.

Ngoài chúng tôi ra, lác đác cũng có vài học sinh đang tự do tận hưởng bữa trưa của mình.

Amikura: “Nhắc mới nhớ, bên hội học sinh thế nào rồi?”

Ichinose: “Quả nhiên lúc đầu có nhiều thứ phải nhớ nên cũng hơi vất vả. Nhưng mà, tớ thấy rất ý nghĩa!”

Dù bị đánh trượt phỏng vấn không biết bao nhiêu lần…

Nhưng nhờ không bỏ cuộc và tiếp tục thử sức, cuối cùng tôi cũng được nhận.

Vất vả lắm mới vào được, phải cố gắng để được mọi người công nhận mới được.

Ichinose: “Hiện tại bọn tớ đang chuẩn bị cho Tuần lễ sự kiện của kỳ nghỉ hè.”

Amikura: “Hình như có thông báo rồi nhỉ. Hình như tổ chức lễ hội mùa hè đúng không?”

Ichinose: “Đúng rồi. Ngoài lễ hội mùa hè ra, bọn tớ dự định tổ chức nhiều sự kiện khác nữa!”

Tuần lễ sự kiện là kế hoạch do hội phó Nagumo đề xuất.

Ý tưởng là tổ chức nhiều sự kiện khác nhau để học sinh có thể vui chơi trong kỳ nghỉ hè.

Những sự kiện lớn như lễ hội mùa hè thì đã bắt đầu tiến hành chuẩn bị rồi.

Nhưng mà, vẫn còn vài khung sự kiện chưa được chốt.

Sắp tới sẽ có cuộc họp để quyết định những khung đó…

Tôi đang hơi đau đầu không biết nên đưa ra đề xuất gì.

Ichinose: “À, đúng rồi. Tớ muốn hỏi chút, mọi người thích có sự kiện kiểu như thế nào?”

Shiranami: “Tớ à, một sự kiện được ăn thật nhiều đồ ngọt ngon lành chẳng hạn!”

Amikura: “Tớ thì thích một buổi tụ tập mang lại cảm giác hơi đặc biệt một chút, kiểu như được ăn diện để tham gia ấy.”

Ichinose: “Ra là vậy… Gợi ý hay đấy!”

Nghe ý kiến của mọi người, trong đầu tôi dần dần hình dung ra được.

Ở ngôi trường này, các lớp khác đều là đối thủ.

Hơi buồn một chút, nhưng hiện tại bầu không khí không mấy khuyến khích việc thân thiết với nhau.

Chính vì thế, tôi muốn lên kế hoạch cho một sự kiện mà mọi người có thể giao lưu, vượt qua rào cản lớp học hay khối học.

Ví dụ như bây giờ, được vừa ăn uống vừa trò chuyện vui vẻ ở sân trong thế này…

Ichinose: “Xin lỗi, chờ tớ chút, tớ tra cứu cái này được không.”

Tôi lấy điện thoại ra, thử tìm kiếm hình ảnh về những bữa tiệc đồ ăn nhẹ ngoài trời.

Và rồi, một trang web đã thu hút sự chú ý của tôi.

Dưới bầu trời xanh, không gian được trang hoàng bởi hoa và những chiếc bàn.

Theo hình thức tiệc đứng, mọi người tự do thưởng thức đồ ăn và trò chuyện.

Hàng loạt bức ảnh như vậy được xếp ngay ngắn trên trang web.

Chính là nó, tôi nghĩ vậy.

Cái tên của bữa tiệc được viết ở đó là…

Ichinose: “Tiệc sân vườn (Garden Party)…”

Ichinose: “Điều em muốn đề xuất là――tiệc sân vườn ạ.”

Cuộc họp của hội học sinh để quyết định các khung sự kiện cho Tuần lễ sự kiện.

Tôi lấy hết can đảm, nói ra kế hoạch của mình.

Nagumo: “Tiệc sân vườn sao. Em có thể nói rõ hơn được không?”

Ichinose: “Vâng. Vốn dĩ đây là những buổi tụ tập xã giao được tổ chức tại các khu vườn ở nước ngoài, và cũng được biết đến như một sự kiện của hoàng gia.”

Ichinose: “Trong một khu vườn rộng, chúng ta sẽ trang trí hoa và bàn ghế. Mọi người sẽ vừa thưởng thức đồ ăn nhẹ, đồ uống vừa trò chuyện vui vẻ.”

Có thể nó mang lại ấn tượng hơi phô trương, trang trọng.

Nhưng sự kiện lần này, tôi dự định sẽ làm cho nó trở nên gần gũi hơn.

Ichinose: “Địa điểm dự kiến là sân trong ạ. Với độ rộng đó, chúng ta có thể để rất nhiều người tận hưởng không gian thư giãn.”

Ichinose: “Em muốn mọi người có thể thưởng thức màn biểu diễn trực tiếp của câu lạc bộ nhạc cụ hơi, cùng một vài hoạt động nhỏ khác.”

Ichinose: “Không phân biệt lớp hay khối, ngay cả những người bình thường không nói chuyện với nhau cũng có thể tự nhiên trở nên thân thiết――Em muốn tạo ra một sự kiện như thế ạ.”

Nagumo: “Ra là vậy. Không gò bó, nhưng vẫn mang lại cảm giác đặc biệt. Ý tưởng phá bỏ bức tường giữa các khối lớp cũng không tồi.”

Nagumo: “Chẳng phải rất thú vị sao. Anh tán thành.”

Tiếp nối lời của Nagumo, hội trưởng hội học sinh Horikita vừa xem qua tài liệu vừa lên tiếng.

Horikita Manabu: “Với tư cách là một kế hoạch thì không tệ. Địa điểm, lượng đồ ăn nhẹ, phương án ứng phó khi trời mưa―――Theo những gì ghi trong tài liệu, các giả định đã đủ chi tiết.”

Horikita Manabu: “Anh đánh giá là có tính khả thi. Việc còn lại chỉ là hoàn thiện các chi tiết thôi.”

Ichinose: “Th-Thật ạ…! Em cảm ơn!”

Đã được hội trưởng hội học sinh công nhận. Sự căng thẳng trên vai tôi như chợt tan biến.

Tachibana: “Vậy thì, lấy người đề xuất là Ichinose-san làm trung tâm để tiến hành, không có vấn đề gì chứ?”

Ichinose: “Vâng, tất nhiên rồi ạ!”

Tachibana: “Còn một điểm nữa. Chắc em cũng biết việc chúng ta sẽ hợp tác với Keyaki Mall để cho thuê Yukata trong lễ hội mùa hè rồi đúng không?”

Ichinose: “À, vâng. Em có nghe nói ạ.”

Tachibana: “Nếu áp dụng chung khung hợp tác đó, việc cho thuê váy dạ hội và vest chắc chắn cũng sẽ được thông qua. Chị nghĩ đáng để cân nhắc đấy.”

Đó là một ý tưởng mà tôi chưa từng nghĩ tới.

Vừa có thể tham gia bằng đồng phục, những ai muốn cũng có thể ăn diện để tận hưởng. Cảm giác đặc biệt sẽ tăng lên rất nhiều.

Ichinose: “Em thấy ý tưởng đó rất tuyệt vời ạ…! Nhất định hãy cho em điều chỉnh theo hướng đó nhé.”

Nagumo: “Tiến triển tốt đấy. Vậy Ichinose, giao cho em nhé.”

Ichinose: “Vâng…! Em sẽ cố gắng ạ!”

Kế hoạch đầu tiên được giao phó sau khi vất vả lắm mới vào được hội học sinh.

Được rồi, nhất định phải làm cho nó thành công rực rỡ!

Ichinose: “Chào mừng mọi người. Quầy lễ tân ở lối này ạ!”

Ngày diễn ra tiệc sân vườn.

Tôi mặc váy dạ hội đứng ở quầy lễ tân, chào đón mọi người đến tham gia.

Shiranami: “Honami-chan! Woa, chiếc váy đó dễ thương quá!”

Amikura: “Thật đấy, hợp với cậu lắm! Mặc váy thế này trông mới mẻ ghê~.”

Ichinose: “Cảm ơn hai cậu! Tớ là thành viên ban tổ chức nên cũng muốn góp phần khuấy động bữa tiệc mà.”

Chiếc váy này là một trong những bộ đồ được cho thuê.

Quả nhiên khoác lên mình bộ đồ dễ thương, chỉ vậy thôi cũng đủ làm tâm trạng phấn chấn hẳn lên.

Shiranami: “Làm phiền cậu thì không hay, để lát nữa nói chuyện tiếp nhé. Cố lên nha!”

Ichinose: “Ừm, hẹn gặp lại nhé!”

Tiễn hai người họ vào trong, tôi khẽ thở phào một cái.

Chắc nhờ công sức quảng bá nhiệt tình, học sinh đang lần lượt kéo đến sân trong.

Trong lúc tôi đang làm việc ở quầy lễ tân thì.

Một bộ ba quen mặt đi về phía này.

Ryuuen: “Ồ. Làm hoành tráng gớm nhỉ.”

Ishizaki: “Đúng thế thật! Ah, quầy lễ tân hình như ở đằng kia kìa.”

Ryuuen-kun, Ishizaki-kun, và cả Albert-kun nữa.

Là những thành viên của lớp C.

Ichinose: “Chào mọi người. Mọi người đến tham gia tớ vui lắm.”

Ryuuen: “Thấy đồn đại xôn xao quá. Chỉ đến ngó thử xem nó ra cái thể thống gì thôi.”

Ichinose: “Fufu, dù vậy vẫn rất hoan nghênh nhé. Cậu đã biết đây là bữa tiệc như thế nào chưa?”

Ryuuen: “Đại khái.”

Ichinose: “Để mọi người tận hưởng bữa tiệc hôm nay, tụi tớ đã chuẩn bị rất nhiều hoạt động đấy.”

Ichinose: “Biểu diễn trực tiếp của câu lạc bộ nhạc cụ hơi, phim ngắn của câu lạc bộ điện ảnh. Điểm chụp ảnh với hoa, và có cả thi phi tiêu nữa.”

Ichinose: “Nếu tự tin vào tay nghề của mình thì nhất định phải thử sức đấy nhé.”

Ryuuen: “Chà, phi tiêu có vẻ giết thời gian được đấy.”

Giọng điệu thì lạnh nhạt, nhưng có vẻ cậu ấy cũng có chút hứng thú.

Ichinose: “Vậy thì, trước khi vào trong, xin mời nhận lấy cái này.”

Tôi đưa cho ba người họ, mỗi người một chiếc thẻ tên.

Ngoài phần điền tên và lớp, trên đó còn được đánh số.

Ichinose: “Số trên thẻ tên này sẽ quyết định bàn ngồi đầu tiên của cậu. Ngoài ra, còn có một thủ thuật nho nhỏ nữa.”

Ichinose: “Giữa bữa tiệc, các bàn sẽ được hoán đổi dựa trên số thẻ.”

Ryuuen: ”…”

Ichinose: “Đây là ý tưởng để mọi người không chỉ tụ tập với bạn cùng lớp, mà còn có thể trò chuyện với nhiều người khác nhau.”

Ichinose: “Nếu được, hãy điền đầy đủ các mục trên thẻ tên nhé. Không chỉ tên mà còn cả một dòng giới thiệu ngắn gọn nữa!”

Ryuuen: “Hả? Một dòng giới thiệu ngắn gọn?”

Ichinose: “Sở thích này, hay dạo này đang cuồng cái gì, viết gì cũng được hết! Tớ nghĩ đó sẽ là một cách mở lời rất hay đấy!”

Vừa nhìn chiếc thẻ tên, Ryuuen-kun vừa nhếch mép cười.

Ryuuen: ”…Thôi được. Để hùa theo trò này xem sao. Đi thôi hai đứa.”

Ichinose: “Fufu, tận hưởng bữa tiệc nhé!”

Tiễn ba người họ vào hội trường, tôi lại quay về với công việc ở quầy lễ tân.

Ishizaki: “Ồ, có cả đồ cho thuê à… Ryuuen-san cũng mặc thử suit xem sao? Đảm bảo hợp cực kỳ luôn!”

Ryuuen: “Tao đéo hứng thú. Chỉ tổ vướng víu khó cử động.”

Nếu nhóm Ryuuen-kun cũng thấy vui vẻ với bữa tiệc hôm nay thì tôi mừng lắm.

Ichinose: “Cảm ơn mọi người đã tụ tập đến đây ngày hôm nay! Vậy thì――Tiệc sân vườn, xin phép được khai mạc!”

Cùng với hiệu lệnh của tôi, tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường.

Những người tham gia đã nhanh chóng bắt đầu trò chuyện vui vẻ tại bàn của mình.

Nào, trong lúc chờ đến công việc tiếp theo, tôi cũng phải đi quanh các bàn để giao lưu với người tham gia mới được.

Khuấy động bầu không khí bữa tiệc cũng là trách nhiệm của ban tổ chức mà.

Ichinose: “Chào mọi người. Mọi người có đang tận hưởng bữa tiệc không ạ?”

Asahina: “Ah, là cô bé vừa tuyên bố khai mạc lúc nãy kìa. Để xem nào… Ichinose-chan lớp 1-B nhỉ.”

Trên thẻ tên của chị ấy ghi là Asahina Nazuna, lớp 2-A.

Asahina: “Món macaron này ngon cực kỳ luôn. Của cửa hàng nào vậy?”

Ichinose: “Là của cửa hàng ở Keyaki Mall đấy ạ. Thực ra em là người chọn bánh kẹo cho sự kiện lần này.”

Asahina: “Ồ, Ichinose-chan chọn sao? Có gu phết đấy!”

Ichinose: “Lát nữa sẽ mở cả quầy đá bào nữa ạ. Giữa ngày nóng nực thế này ăn đá bào là chuẩn bài luôn, chị nhớ đón chờ nhé!”

Asahina-senpai là người cởi mở, rất dễ nói chuyện. Nhờ vậy mà cuộc trò chuyện diễn ra rất tự nhiên.

Asahina: “Nhưng mà, Tuần lễ sự kiện này là do Miyabi đề xuất đúng không?”

Asahina: “Cậu ta đúng là khoái mấy vụ này thật. Mà, cũng tốt, đỡ chán.”

Ichinose: “Asahina-senpai học cùng lớp với Nagumo-senpai ạ.”

Gọi thẳng tên “Miyabi” một cách thoải mái thế này, có vẻ chị ấy có mối quan hệ khá thân thiết với Nagumo-senpai.

Ichinose: “Thực ra em vào được hội học sinh cũng là nhờ một lời nói của Nagumo-senpai, nên em rất biết ơn anh ấy.”

Ichinose: “Em nghĩ nhiệm kỳ tới Nagumo-senpai sẽ nhậm chức hội trưởng hội học sinh… sau đó, nếu em có thể kế nhiệm anh ấy thì tốt biết mấy.”

Vừa nói ra khỏi miệng, tôi cảm thấy hơi xấu hổ một chút.

Mới vào hội chưa bao lâu mà đã lỡ mạnh miệng quá rồi.

Asahina: “Ồ, thế cũng tốt mà? Biết đâu em lại trở thành một hội trưởng xuất sắc vượt mặt cả Miyabi thì sao?”

Ichinose: “Không đời nào ạ. Nagumo-senpai giỏi giang như vậy, em chắc chắn không sánh bằng đâu.”

Asahina: “Không có chuyện đó đâu. Dạo này cậu ta đang hơi kiêu ngạo quá đà rồi~.”

Asahina: ”…Ah, cái này là bí mật nhé? Miyabi cứ thấy gái xinh là gạ gẫm ngay đấy. Ichinose-chan cũng nên cẩn thận thì hơn.”

Ichinose: “A-Ahaha… Cảm ơn lời khuyên của chị ạ.”

Nghe nói ở năm hai, sức ảnh hưởng của Nagumo-senpai rất lớn. Nhưng Asahina-senpai có vẻ là người khá thẳng thắn, không ngại nói lên suy nghĩ của mình.

Asahina: “Nè, nếu được thì trao đổi phương thức liên lạc nhé? Hôm nào lại nói chuyện tiếp.”

Ichinose: “Vâng, tất nhiên rồi ạ!”

Tạo thêm được những mối quan hệ mới, tôi cảm thấy rất vui.

Những cuộc gặp gỡ như thế này ra đời cũng chính là mục đích của bữa tiệc này mà.

Ichinose: “Anou, Asahina-senpai. Em chụp một tấm ảnh được không ạ? Em muốn lưu lại những khoảnh khắc của bữa tiệc này.”

Asahina: “Tất nhiên rồi. Chụp cho chị thật dễ thương vào nhé?”

Nói rồi, Asahina-senpai bắt đầu tạo dáng.

Tôi vừa cười, vừa nhấn nút ‘tách’ chụp lại hình ảnh đó.

Ichinose: “Màn biểu diễn trực tiếp của câu lạc bộ nhạc cụ hơi thế nào ạ? Toàn những bản nhạc tuyệt vời đúng không mọi người!”

Ichinose: “Bây giờ chúng ta sẽ tiến hành hoán đổi bàn nhé. Xin mời mọi người kiểm tra số trên thẻ tên của mình và di chuyển ạ!”

Ryuuen: ”…Hết giờ rồi à. Nếu có chuyện gì thú vị thì sau này kể nghe tiếp nhé?”

Học sinh khóa trên: “Ừ, vậy nhé.”

Tôi kết thúc cuộc trò chuyện và bắt đầu di chuyển sang bàn tiếp theo.

Đến đây chỉ để giết thời gian, nhưng những thứ thu được cũng không tồi.

Ví dụ như cơ hội tiếp xúc với các học sinh khóa trên và lớp khác.

Bởi vì đây là một sự kiện nhằm mục đích giao lưu, nên nó là cơ hội tuyệt vời để thăm dò.

Kushida: “Chào mọi người. Ah, Ryuuen-kun cũng ngồi cùng bàn này.”

Ryuuen: “Ừ, tình cờ thật.”

Ở bàn này có Kushida.

Nhưng chỉ sau vài câu chào hỏi ngắn gọn, Kushida đã nhanh chóng lảng tránh ánh mắt của tôi.

Kushida: “Màn biểu diễn của câu lạc bộ nhạc cụ hơi lúc nãy tuyệt thật đấy!”

Nữ sinh khóa trên: “Ừm. Nghe ở sân trong cảm giác không khí khác hẳn nhỉ.”

Kushida: “Đúng vậy! Em thích bài cuối cùng nhất luôn. Chị thích bài nào ạ?”

Nữ sinh khóa trên: “Chị cũng thích bài cuối. Thực ra hồi sơ trung chị có tham gia câu lạc bộ nhạc cụ hơi nên nghe thấy nhớ ghê.”

Và thế là Kushida liên tục bắt chuyện với những người cùng bàn.

Đối xử hòa nhã với tất cả mọi người, nụ cười thân thiện luôn thường trực trên môi.

…Tuy nhiên, chỉ riêng với tôi thì có vẻ như cô ta đang cố tình tránh né.

Quan hệ giữa tôi và Kushida có chút rắc rối.

Không muốn nói chuyện công khai với tôi… chắc là thế.

Ryuuen: “Này Kushida, cô diễn cũng giỏi đấy chứ.”

Tôi cố tình châm chọc cô ta.

Tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc nụ cười của Kushida cứng đơ lại trong tích tắc.

Ryuuen: “Kuku, vẫn điên cuồng lấy lòng mọi người như mọi khi nhỉ.”

Kushida: “Đâu có đâu. Cơ hội hiếm có nên tớ chỉ muốn kết bạn với nhiều người thôi mà.”

Ryuuen: “Ồ. Vậy thì làm bạn với tôi luôn đi. Đã mất công ngồi cùng bàn rồi mà.”

Kushida: “Ừm, đúng thế ha. Nếu được thân thiết với Ryuuen-kun thì tớ cũng vui lắm!”

Chắc trong lòng đang chửi thề nhưng nụ cười của cô ta không hề sứt mẻ.

Quả nhiên mặt dày không đổi.

Tôi há miệng định tiếp tục cuộc trò chuyện… thì đúng lúc đó.

Nhân viên ban tổ chức: “Quý khách dùng thêm đồ uống――Á!?”

Ryuuen: ”…”

Một học sinh của ban tổ chức cầm khay đồ uống va vào lưng tôi.

Ly nước đổ ụp xuống, làm ướt sũng đồng phục.

Nhân viên ban tổ chức: “X-Xin lỗi ạ…! Tôi lấy giẻ lau ngay!”

Ishizaki: “Hmm…? Ryuuen-san?”

Ishizaki và Albert ở bàn gần đó nhận ra sự cố và chạy đến.

Ishizaki: “Này, mày! Làm gì Ryuuen-san thế hả!”

Nhân viên ban tổ chức: “Xin lỗi! Thực sự xin lỗi ạ!”

Ryuuen: “Tch… đừng ầm ĩ, Ishizaki, không có gì to tát đâu.”

Nhưng trong lúc đó, nước không chỉ làm ướt đồng phục mà còn thấm cả vào áo sơ mi.

Cứ để thế này thì khó chịu thật.

Chắc hôm nay về thôi…

Nhân viên ban tổ chức: “Anou, nếu không phiền… trong lúc chờ đồng phục khô, cậu có thể thay trang phục cho thuê cũng được ạ.”

Ryuuen: “Hả? Trang phục cho thuê?”

Nhắc mới nhớ, lúc nãy có thấy quảng cáo vụ này.

Rải rác trong hội trường cũng có những học sinh thay váy dạ hội hoặc vest.

Nhân viên ban tổ chức: “Chúng tôi có rất nhiều mẫu mã, chắc chắn sẽ có bộ vừa vặn với Cậu…! Cậu thấy sao…?”

Ishizaki: “Ồ, ý kiến hay đấy Ryuuen-san! Cá là sẽ mặc hợp lắm luôn!”

Albert: ”…”

Như đồng tình với Ishizaki, Albert cũng gật đầu lia lịa.

Ryuuen: ”…Cũng được. Còn hơn là cứ ướt sũng thế này.”

Nhân viên ban tổ chức: “Cảm ơn rất nhiều! Mời đi lối này ạ!”

Kushida: “Không sao chứ, Ryuuen-kun? Xui xẻo thật đấy.”

Lúc rời đi, Kushida cất tiếng hỏi thăm đầy lo lắng.

Nhưng chắc chắn trong lòng cô ta đang cười thầm đắc ý.

Ryuuen: “Để tụi mày chờ lâu.”

Ishizaki: “Uoooo, Ryuuen-san! Ngầu bá cháy luôn!”

Albert: ”…”

Nhìn tôi trong bộ vest, mắt Ishizaki và Albert sáng rực lên.

Chỉ chọn đại một bộ đập vào mắt thôi, nhưng thiết kế cũng không đến nỗi nào.

Và rồi, lại đến giờ đổi bàn.

Tôi kiểm tra thẻ tên và đi đến bàn được chỉ định.

Nagumo: “Ồ, là Ryuuen à.”

Người đang đợi ở bàn là Nagumo Miyabi.

Hội phó hội học sinh. Nghe đồn là kẻ nắm giữ toàn bộ năm hai và ngự trị trên đỉnh cao.

Nagumo: “Bộ đồ đẹp đấy. Trông bảnh phết.”

Ryuuen: “Xui thay, tôi mặc không phải vì thích.”

Nagumo: “Vậy sao? Nhìn cậu có vẻ đang khá tận hưởng đấy chứ.”

Ryuuen: “Thích nghĩ sao thì nghĩ.”

Horikita Manabu: “Cậu là Ryuuen đúng không. Uống hồng trà không? Làm một ly chứ.”

Ryuuen: “À, cho tôi xin một ly.”

Horikita Manabu: “Đã ngồi cùng bàn thế này thì sự khác biệt về khối lớp không quan trọng. Tuy thời gian ngắn nhưng hãy làm cho nó có ý nghĩa nhé.”

Trên bàn còn có sự hiện diện của hội trưởng hội học sinh Horikita Manabu.

Anh ta chủ động đi vòng quanh rót hồng trà vào tách của học sinh.

Không ngờ hai nhân vật tai to mặt lớn nhất trường lại cùng xuất hiện ở một bàn.

Cơ hội hiếm có. Hy vọng sẽ khai thác được gì đó từ hai người này…

Nagumo: “Trong kỳ thi trên đảo hoang, nghe nói cậu có chiến thuật khá thú vị đấy.”

Ryuuen: “Ồ, hội phó cập nhật tin tức nhanh nhạy thật đấy.”

Nagumo: “Ở trong hội học sinh thì thông tin tự nhiên bay đến thôi. Kể cả động thái của học sinh khóa dưới.”

Ryuuen: “Này, hội trưởng. Hội học sinh trường này thực sự nắm nhiều quyền lực đến thế sao?”

Horikita Manabu: “Bản thân hội học sinh không có quyền lực gì đặc biệt.”

Horikita Manabu: “Rốt cuộc thì cũng tùy thuộc vào năng lực của người đứng ở vị trí đó. Chức danh không tự mang lại sức mạnh.”

Một hội trưởng nghiêm nghị cứng nhắc và một hội phó luôn tìm kiếm sự kích thích.

Thật thú vị khi hai kẻ đứng đầu mỗi khối lại mang màu sắc hoàn toàn trái ngược nhau.

Nagumo: “Này, Ryuuen. Hỏi cậu một câu nhé. Theo cậu, ở năm nhất có ai thú vị không?”

Ryuuen: “Ai biết. Tôi không rảnh nhớ mặt từng đứa tép riu.”

Nagumo: “Haha, to gan đấy. Ngạo mạn thật, nhưng tôi không ghét kiểu đó đâu.”

Thật lòng thì tôi cũng có người đang để mắt tới.

Nhưng chẳng việc gì phải phơi bày điều đó ở đây.

Nagumo: “Horikita-senpai có vẻ không quan tâm mấy đến năm nhất, nhưng hình như cũng có học sinh thú vị đấy?”

Horikita Manabu: “Không, cậu hiểu lầm rồi Nagumo. Không phải là tôi không quan tâm.”

Hội trưởng đặt tách trà xuống và chậm rãi nói.

Horikita Manabu: “Tôi cũng có để mắt đến một học sinh năm nhất.”

Nagumo: “Ồ, nghe tò mò nha! Có phải là em gái anh không?”

Horikita Manabu: “Chà, ai biết được. Hiện tại tôi chưa định nhắc tên.”

Horikita Manabu: “Nhưng rồi các cậu cũng sẽ sớm biết cái tên đó thôi. Tôi có linh cảm vậy.”

Học sinh năm nhất được hội trưởng để mắt sao.

Khả năng cao là Sakayanagi của lớp A… nhưng cách nói này nghe có vẻ ẩn ý gì đó.

Nhân viên ban tổ chức: “Xin lỗi. Tôi chụp một tấm ảnh lưu niệm được không ạ?”

Lúc đó, một nhân viên ban tổ chức cầm máy ảnh kỹ thuật số đi tới.

Nagumo: “À, tất nhiên là được.”

Nagumo nở nụ cười thoải mái, còn hội trưởng vẫn điềm tĩnh đồng ý, tay vẫn cầm tách trà.

…Chà, cũng không có lý do gì để từ chối.

Nhân viên canh góc để thu toàn bộ bàn vào khung hình.

Ryuuen: ”…Hmm?”

Cảm nhận được ánh nhìn, tôi thấy Suzune đang nhìn về phía này từ xa.

Con nhỏ đó cũng đến bữa tiệc này à.

Horikita Suzune: ”…”

Nhắc mới nhớ, cùng họ với hội trưởng hội học sinh nhỉ…

Ra là vậy.

Ichinose: “Ah, Ryuuen-kun. Cậu có đang tận hưởng bữa tiệc không?”

Trên đường di chuyển sang bàn tiếp theo, Ichinose bắt chuyện với tôi.

Ichinose: “Cậu mặc vest rồi này. Ừm, hợp với cậu lắm!”

Ryuuen: “Hừ, nghe câu đó đến phát ngán rồi.”

Chắc tại bộ đồ này nên nãy giờ thu hút ánh nhìn quá.

Ichinose: “Tớ đang đi quanh các bàn giao lưu với mọi người. Bàn tiếp theo tớ định ghé chỗ Ryuuen-kun đấy.”

Trong lúc nói chuyện, chúng tôi đến bàn được chỉ định.

Sakayanagi: “Oya, chà chà.”

Horikita: ”…Hai người cũng cùng bàn à.”

Ở đó có mặt Sakayanagi và Suzune.

Thế này thì khác gì hội tụ đủ mặt thủ lĩnh các lớp.

Sakayanagi: “Xin chào, Ryuuen-kun. Trong kỳ thi trên đảo hoang, có vẻ cậu đã bị lớp D cho một vố đau nhỉ.”

Vừa vào bàn, Sakayanagi đã ném ngay một câu như vậy.

Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng nội dung thì rặt sặc mùi khiêu khích.

Ryuuen: “Kuku… Nói hay lắm. Cô thì báo ốm, chẳng được xem kịch hay. Đừng bảo là sợ quá nên trốn nhé?”

Sakayanagi: “Fufu, oan cho tôi quá. Không thể tham gia thực sự là một điều đáng tiếc.”

Sakayanagi: “Nếu tôi có mặt, tôi đã có thể cho cậu nếm mùi thất bại rồi.”

Horikita: “Mạnh miệng gớm nhỉ. Cậu tự tin vào bản thân đến thế cơ à.”

Sakayanagi: “Vâng. Ít nhất trong khối này, tôi cho rằng mình không có đối thủ.”

Horikita: ”…”

Trong thoáng chốc, không khí ở bàn trở nên căng thẳng.

Cũng không tệ. Bầu không khí thế này đỡ chán hơn nhiều.

Ichinose: “Nào, đến đây thôi!”

Như để xua đi không khí đó, Ichinose vỗ tay một cái ‘bộp’ rồi lên tiếng bằng giọng vui vẻ.

Ichinose: “Hôm nay là tiệc sân vườn mà, tạm gác mấy chuyện đau đầu lại được không?”

Ryuuen: “Hả?”

Ichinose: “Đã cất công được ngồi chung bàn rồi. Trước tiên hãy cùng nhau tận hưởng đã. Này, cái bánh kem này được khen nhiều lắm đấy!”

Nói rồi, Ichinose đẩy chiếc đĩa đựng những miếng bánh kem nhỏ về phía chúng tôi.

Trước nụ cười vô tư của Ichinose, cả Sakayanagi và Suzune dường như cũng bị tước mất đi sự sắc sảo.

Sakayanagi: “Fufu. Cũng đúng, tôi đã hơi vô duyên rồi. Vốn dĩ chỉ định gửi lời chào một chút thôi.”

Horikita: ”…Ừ. Cũng chẳng cần phải làm không khí căng thẳng vô ích làm gì.”

Ichinose: “Ryuuen-kun cũng ăn đi. Ăn đồ ngọt ngon lành rồi chắc nếp nhăn giữa trán cậu cũng giãn ra được chút đấy?”

Ryuuen: “Hừ, lo chuyện bao đồng.”

Nụ cười của Ichinose không có sự giả tạo ghê rợn như Kushida.

Kiểu người luôn hành động vì người khác một cách chân thành.

Có vẻ lý do đám lớp B tin tưởng con nhỏ này là nằm ở điểm đó.

Và thế là, cùng với hồng trà và bánh ngọt, chúng tôi tiếp tục những câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt một lúc…

Nhân viên ban tổ chức: “Giải đấu phi tiêu sẽ bắt đầu ngay sau đây! Ai muốn tham gia xin mời tập trung tại khu vực đặc biệt ở phía trong hội trường!”

Thông báo của nhân viên vang lên. Tôi đặt tách trà xuống và đứng dậy.

Ichinose: “Ah, Ryuuen-kun. Cậu tham gia à?”

Ryuuen: “Ừ. Giết thời gian thì vừa khéo.”

Sakayanagi: “Mong chờ thật đấy. Để xem trình độ của cậu đến đâu nhé.”

Horikita: “Trông tự tin gớm nhỉ.”

Ryuuen: “Cứ chống mắt lên mà xem. Tôi sẽ góp chút vui cho các người.”

Ichinose: “Vậy thì, giải đấu phi tiêu xin phép được bắt đầu!”

Ở một góc hội trường, gian hàng dành cho giải đấu phi tiêu đã được chuẩn bị.

Các thí sinh đăng ký xếp thành một hàng dài, xung quanh là những người hiếu kỳ đứng xem.

Ichinose: “Luật chơi là mỗi người sẽ ném 3 lần, thi xem ai có tổng điểm cao nhất nhé. Những ai mới chơi lần đầu cũng cứ thoải mái tận hưởng nha!”

Với luật Count-up tính tổng điểm này, bình thường người ta sẽ ném nhiều lần hơn một chút.

Nhưng làm một trò giải trí cho đông người tham gia thì luật thế này là vừa đẹp.

Những kẻ ăn may cũng có cơ hội kiếm được điểm cao.

Ishizaki: “Uoooo, hãy xem đây Ryuuen-san! Chơi hết sức nào!”

Ishizaki đầy khí thế nhưng dùng lực quá đà.

Y như rằng, phi tiêu trượt xa khỏi mục tiêu.

Ishizaki: “Ơ kìa!?”

Ichinose: “Ahaha, tiếc quá! Nhưng cậu ném rất dứt khoát đấy!”

Ryuuen: “Thả lỏng vai ra. Gồng thế thì trúng thế đéo nào được.”

Vài người khác cũng lần lượt thử sức, người vui kẻ buồn.

Hàng người cứ thế trôi đi thuận lợi.

Ichinose: “Nào, tiếp theo là Ryuuen-kun! Để xem trình độ của cậu đến đâu nhé.”

Tôi cầm phi tiêu lên, nhìn chằm chằm vào mục tiêu.

Không phải kiểu dùng sức ném bừa như Ishizaki.

Quan trọng là thả lỏng và sự điềm tĩnh khi ngắm chuẩn.

Ryuuen: ”…Hừ.”

Lần ném thứ nhất. Tôi nhẹ nhàng vung tay―――

Mũi phi tiêu cắm phập vào ngay trung tâm, ô Double Bull 50 điểm như bị hút vào.

Nữ sinh: “Hả, ngay hồng tâm luôn…!?”

Lần ném thứ hai tiếp theo, cũng trúng ngay ô Double Bull đó không trượt một ly.

Cả hội trường ồ lên kinh ngạc.

Mục tiêu cho lần ném thứ ba tất nhiên cũng là Double Bull.

Nhưng từ đây mới khó.

Khu vực trung tâm đã hẹp, lại còn bị hai mũi phi tiêu cắm trước đó làm vướng.

Cộng thêm áp lực tâm lý, người ta thường dễ ném trượt ở lần thứ 3 này, nhưng mà――――

Ryuuen: “Cỡ này, dễ như ăn kẹo.”

Tôi không hề làm xáo trộn nhịp độ trước đó, cứ thế phóng mũi phi tiêu cuối cùng.

Ichinose: “Người chiến thắng là Ryuuen-kun của lớp 1-C! Chúc mừng cậu!”

Giữa tiếng vỗ tay, tôi nhận phần thưởng từ Ichinose.

Chà, coi như trò tiêu khiển giết thời gian cũng không tồi.

Ishizaki: “Quả không hổ danh Ryuuen-san!”

Ryuuen: “Hừ, tao còn nương tay đôi chút rồi đấy.”

Ishizaki: “Hả, thật vậy sao?”

Ryuuen: “Phải để lại chút cơ hội lội ngược dòng thì nó mới ra dáng trò giải trí chứ.”

Nếu chơi nghiêm túc thì tôi còn nhắm được điểm cao hơn.

Nhưng rốt cuộc, chẳng có đứa nào vượt qua nổi điểm của tôi.

Về lại chỗ ngồi, Sakayanagi vừa vỗ tay nhè nhẹ vừa ra đón.

Sakayanagi: “Tuyệt vời lắm. Có vẻ cậu chơi thành thạo hơn tôi tưởng đấy.”

Horikita: “Đúng là tay nghề chơi phi tiêu của cậu cũng không phải dạng vừa nhỉ.”

Ryuuen: “Nay ngoan ngoãn khen ngợi hiếm thấy nhỉ.”

Horikita: “Tôi chỉ nói sự thật thôi.”

Lúc đó, Ichinose cầm máy ảnh kỹ thuật số chạy tới.

Ichinose: “Lúc nãy cậu siêu thật đấy, Ryuuen-kun! Nè, nếu được thì cho tớ chụp một tấm làm kỷ niệm nhé?”

Ryuuen: “Hả? Lại chụp ảnh nữa à.”

Ichinose: “Ảnh kỷ niệm của người chiến thắng mà. À, nhân tiện thì Horikita-san và Sakayanagi-san cũng chụp chung luôn đi?”

Sakayanagi: “Vâng, tôi không bận tâm đâu.”

Horikita: ”…Được thôi.”

Thế là Ichinose chụp tụi này vào một khung hình.

Từ nãy đến giờ, đi đâu tôi cũng thấy cô ấy chĩa máy ảnh chụp.

Ryuuen: ”…Thật tình. Hôm nay đúng là cái ngày hay bị lôi ra chụp ảnh mà.”

Ichinose: “Fufu, thực ra là tớ có chuẩn bị một thứ cho phút cuối đấy!”

Nói rồi, Ichinose cười có vẻ rất vui.

Chẳng biết cô ấy đang ủ mưu cái gì nữa.

Thông báo tại hội trường:

“Sắp tới, chúng tôi sẽ bắt đầu trình chiếu phim ngắn của câu lạc bộ Điện ảnh. Xin quý vị chú ý lên màn hình ở phía trước hội trường.”

Ichinose: “Ah! Bộ phim này được khen là hay lắm đấy. Tớ cũng chưa xem bao giờ.”

Ryuuen: “Ồ…”

Theo lời mời của Ichinose, chúng tôi chuyển ánh mắt về phía màn hình.

Bữa tiệc cũng đã dần đi đến hồi kết.

Tham gia một mình, tôi đang trải qua khoảng thời gian yên bình ở một góc bàn.

Tôi vốn không giỏi chủ động bắt chuyện với người khác.

Dù vậy, chỉ cần được hòa mình vào bầu không khí náo nhiệt thế này cũng đủ khiến tôi thấy vui rồi.

Trên bàn có đặt một cây kẹo bông gòn trang trí theo phong cách phương Tây rất dễ thương.

Wang: “Ah…”

Cùng lúc với tôi, người bên cạnh cũng đưa tay về phía cây kẹo bông.

Có vẻ đây là cái cuối cùng rồi.

Wang: “X-Xin lỗi. Cậu lấy đi…”

Shiina: “Không sao đâu. Nếu cậu không phiền, chúng ta chia đôi nhé?”

Wang: “Hả… được sao?”

Shiina: “Vâng. Hai người cùng chia sẻ thì chắc chắn sẽ thấy ngon hơn mà.”

Nghe tôi nói vậy, cô bạn ấy mỉm cười có vẻ an tâm hơn một chút.

Trên thẻ tên của cô ấy ghi là Wang Mei-yu, lớp 1-D.

Wang: “Anou… lúc nãy cậu có xem phim ngắn không?”

Shiina: “Tớ có xem. Phim do các anh chị bên câu lạc bộ Điện ảnh chiếu nhỉ. Thú vị lắm.”

Đó là một câu chuyện ngắn lấy bối cảnh trường học.

Nhân vật chính là một siêu đạo chích chính nghĩa thoắt ẩn thoắt hiện, một tác phẩm có những pha hành động vô cùng hoành tráng.

Wang: “Tớ cũng thấy vậy. Tớ hơi bất ngờ luôn. Không ngờ Kouenji-kun lại làm được những chuyện như thế…”

Shiina: “Kouenji-kun… sao?”

Wang: “À, ừm. Cậu ấy học cùng lớp với tớ. Hơi lập dị một chút…”

Kouenji: “Oya oya, hai quý cô đang bàn luận về diễn xuất của tôi sao?”

Một bóng người cao lớn xuất hiện bên cạnh bàn.

Là Kouenji Rokusuke-kun… người đóng vai chính trong bộ phim ngắn lúc nãy.

Trong bữa tiệc này, đáng lẽ chỗ ngồi ở các bàn đã được chỉ định sẵn.

Nhưng Kouenji-kun có vẻ chẳng thèm bận tâm đến điều đó, cậu ấy tự do tự tại đi dạo khắp hội trường.

Shiina: “Vai đạo chích rất hợp với cậu đấy. Động tác cũng đẹp mắt, hệt như người bước ra từ trong truyện vậy.”

Kouenji: “Hừ, đương nhiên rồi. Điểm nhấn của tác phẩm đó, nói gì thì nói vẫn là cảnh cuối cùng.”

Kouenji: “Góc mặt nghiêng của tôi tắm trong ánh nắng ban mai――đó mới là đỉnh cao của nghệ thuật.”

Shiina: “Tớ hiểu mà. Cảm giác như truyền tải được hết sự tâm huyết của diễn viên vậy.”

Kouenji: “Hmm, cô cũng có con mắt tinh đời đấy chứ.”

Kouenji: “Chỉ cần đứng trước ống kính thôi cũng đủ tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ. Đôi khi, vẻ đẹp cũng là một cái tội.”

Wang: “Đ-Đúng thế nhỉ… ahaha.”

Kouenji-kun sang sảng tự ca ngợi bản thân.

Quả là một người có cách diễn đạt độc đáo và thú vị.

Kouenji: “Cơ mà này, Wang-girl không thấy hội trường hôm nay rất có không khí sao?”

Wang: “Ừ-Ừm. Hoa ngập tràn luôn, tớ thấy tuyệt lắm.”

Kouenji: “Đúng vậy chứ. Không gian ngập tràn những bông hoa xinh đẹp này không tồi chút nào khi làm sân khấu để tôn lên sự tồn tại của tôi.”

Wang: “Đ-Đúng thế nhỉ… ahaha.”

Kouenji-kun dường như là kiểu người luôn giữ được phong thái riêng của mình với bất kỳ ai.

Nhưng mà… những lời cậu ấy nói với Wang-san, cảm giác như có âm vang khác biệt so với khi nói với người khác thì phải.

Ichinose: “Mọi người ơiii, cho tớ mượn sự chú ý một chút nhé!”

Giữa lúc đó, giọng nói của Ichinose-san vang lên khắp hội trường qua loa thông báo.

Ichinose: “Sau đây, tụi tớ có chuẩn bị một chuyên mục nhỏ để nhìn lại những kỷ niệm trong bữa tiệc hôm nay. Xin mời mọi người cùng hướng mắt lên màn hình ở phía trước hội trường ạ!”

Bữa tiệc cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Tôi cầm micro, đứng trước tất cả người tham gia.

Ichinose: “Xin chân thành cảm ơn mọi người đã đến tham dự ngày hôm nay. Cuối cùng, xin hãy dành một chút thời gian để nhìn lại sự kiện này.”

Ichinose: “Tớ rất muốn cùng mọi người chứng kiến những sự giao lưu đã nảy nở trong bữa tiệc này.”

Theo hiệu lệnh của tôi, đoạn video bắt đầu được phát trên màn hình ở phía trước hội trường.

Những gì hiện lên trên đó là――rất nhiều bức ảnh đã được chụp tại đây trong ngày hôm nay.

Asahina: “Ah, có mình kìa! Fufu, chụp trông dễ thương phết đấy.”

Những tiếng cười ôn hòa lan tỏa khắp hội trường.

Hôm nay, trong suốt bữa tiệc, tôi và các bạn trong ban tổ chức đã đi chụp lại những khoảnh khắc của người tham gia.

Vì tôi muốn cuối cùng tất cả sẽ cùng nhau nhìn lại những nụ cười đã nở rộ trong từng khoảnh khắc ấy.

Shiina: “Chà, là bức ảnh lúc chúng mình chia đôi kẹo bông gòn nhỉ. Fufu, thành một kỷ niệm đẹp rồi.”

Wang: “Đúng thật… Hơi xấu hổ chút nhưng mà tớ vui lắm.”

Sakayanagi: “Chà chà. Chụp cũng được phết đấy chứ.”

Horikita: “Mà, sự kiện này cũng không tồi.”

Ishizaki: “Uo, đây là ảnh Ryuuen-san lúc ném phi tiêu này! Đỉnh, ngầu bá cháy luôn…!”

Mỗi lần một bức ảnh hiện lên, những tiếng reo hò và tiếng cười lại vang lên từ khắp các bàn.

Những con người khác lớp, khác khối đang cùng nhau cười đùa ở chung một nơi.

Đó chính xác là viễn cảnh mà tôi hằng mong đợi.

Tận sâu trong lồng ngực, một cảm giác ấm áp dần lan tỏa.

Ichinose: “Nếu bữa tiệc hôm nay có thể trở thành cơ hội để mọi người tạo nên những mối quan hệ mới, thì tớ sẽ vui lắm.”

Ichinose: “Thời gian còn lại, xin mọi người hãy tiếp tục tận hưởng cho đến phút chót nhé.”

Ichinose: “À, còn nữa. Những bức ảnh ngày hôm nay sẽ được gửi tặng cho những ai có nhu cầu. Ai muốn lấy thì lát nữa cứ báo với quầy lễ tân nha!”

Kết thúc phần thông báo, một tràng pháo tay ấm áp vang lên từ hội trường.

Trong lúc bữa tiệc đang dần khép lại, tôi thấy bóng dáng Ryuuen-kun đang đi về phía cửa ra vào.

Ichinose: “Ơ, Ryuuen-kun. Vẫn còn chút thời gian mà, cậu về luôn à?”

Ryuuen: “Ừ. Đồng phục có vẻ cũng khô rồi, đi thay đồ đây.”

Ichinose: “Vậy à. Cậu mặc vest hợp thế mà, tiếc ghê.”

Ryuuen: “Khỏi cần nịnh. Thay vì thế, cho hỏi chuyện này được không.”

Ichinose: “Ừm, chuyện gì thế?”

Ryuuen: “Bữa tiệc hôm nay là do cô đề xuất đúng không, Ichinose.”

Ichinose: “Ừm, đúng rồi. Tớ nghĩ giá mà có một nơi để mọi người tự nhiên giao lưu với nhau thì tốt biết mấy.”

Ichinose: “Ryuuen-kun thấy bữa tiệc hôm nay thế nào?”

Ryuuen: ”…Cũng không tệ. Dù sao cũng được nói chuyện với mấy đứa bình thường không bao giờ tiếp xúc.”

Một câu trả lời hơi bất ngờ thốt ra từ Ryuuen-kun.

Fufu, cậu ấy đã tận hưởng đàng hoàng, thật tốt quá.

Ryuuen: “Cơ mà, qua hôm nay tôi hiểu rõ rồi. Cô được lòng người gớm nhỉ.”

Ichinose: “Vậy sao? Là do mọi người tốt bụng và thân thiện với tớ thôi.”

Ryuuen: “Ra là vậy, đó là cách làm của cô sao. Có vẻ cũng không phải dạng tốt bụng mù quáng đâu nhỉ.”

Ichinose: “Fufu, cậu đánh giá tớ cao quá rồi. Nhưng mà, cảm ơn nhé.”

Ryuuen: “Đừng có hiểu lầm. Dù đối thủ có là ai thì với tôi cũng không phải là vấn đề.”

Ryuuen: “Khi thời cơ đến, tôi sẽ nghiền nát cô không thương tiếc.”

Ichinose: “Ừm. Nhưng tớ cũng không định thua dễ dàng trong cuộc chiến giữa các lớp đâu nhé?”

Ryuuen: “Hừ, nói nghe được đấy.”

Nói rồi, Ryuuen-kun cười ngạo nghễ.

Tôi cũng mỉm cười đáp lại và tiễn bóng lưng cậu ấy rời đi.

Một ngày với vô vàn cuộc gặp gỡ và những nụ cười.

Kế hoạch đầu tiên của tôi――cứ thế khép lại với sự thành công rực rỡ.