SR91
Phần 1
Section titled “Phần 1”Karuizawa: “Xin lỗi, mải nói chuyện với bạn nên tớ đến hơi trễ.”
Ayanokouji: “Tôi cũng xin lỗi vì gọi cậu ra đột ngột.”
Vào một buổi chiều thu se lạnh.
Sau giờ học, tôi bị Kiyotaka gọi ra một hành lang vắng vẻ.
Cất công gọi ra chỗ kín đáo thế này, chắc chắn lại là chuyện “công việc” dưới tư cách người cộng tác chứ gì.
Karuizawa: ”…Rồi sao? Lần này cậu định sai tớ làm gì đây?”
Ayanokouji: “Đừng có cảnh giác thế. Tôi có chút việc muốn nhờ thôi.”
Nói rồi, Kiyotaka thản nhiên nói tiếp.
Ayanokouji: “Thực ra, tôi muốn nhờ cậu làm người mẫu chụp ảnh cosplay được không?”
Karuizawa: “Hừm, ảnh cosplay à.”
May quá, không phải yêu cầu gì quá đáng.
Nếu chỉ là cosplay thì đơn giản…
Karuizawa: ”…Hả!? C-Cậu tự nhiên nói cái gì thế?”
Lời đề nghị quá đỗi đường đột khiến tôi mất một lúc mới tiêu hóa nổi.
Ayanokouji: “Sắp tới có cuộc thi do câu lạc bộ nhiếp ảnh tổ chức. Nghe nói không phải thành viên câu lạc bộ cũng được tham gia.”
Ayanokouji: “Tôi đang tìm người mẫu cho cuộc thi đó. Thấy Karuizawa có gu thời trang, chắc chắn sẽ hợp với mấy bộ đồ đó nên mới nhờ.”
Karuizawa: “Kh-Không không, không được đâu. Tuyệt đối không!”
Karuizawa: ”…Cơ mà, cậu có sở thích đó từ bao giờ thế? Thích nhiếp ảnh à?”
Ayanokouji: “Không, người chụp ảnh không phải tôi, là Sakura. Tôi chỉ được nhờ đến giúp một tay thôi.”
Hừm… Sakura-san nhờ vả Kiyotaka cơ đấy.
Tôi cứ tưởng Sakura-san là kiểu người trầm tính, ít bạn bè chứ.
Karuizawa: “Vậy buổi chụp hình đó. Hôm đấy cậu có ở đó không?”
Ayanokouji: “Có. Tôi sẽ phụ giúp bê vác máy móc, setup đạo cụ, đại loại thế.”
Karuizawa: “Tớ hỏi cho chắc thôi, cosplay là kiểu gì?”
Ayanokouji: “Hmm? Tưởng cậu bảo không thích?”
Karuizawa: “Kh-Không, thì là…! Hồi trên đảo hoang tớ có hơi nặng lời với Sakura-san mà?”
Karuizawa: “Nếu cậu ấy đang gặp khó khăn thì giúp một chút cũng được. Chỉ vậy thôi!”
…Đúng vậy, chẳng có ẩn ý gì cả.
Giúp đỡ bạn cùng lớp là chuyện tốt mà.
Karuizawa: “Quan trọng là, yêu cầu về trang phục thế nào? Đồ hở hang quá là không được đâu nhé.”
Ayanokouji: “À, ứng cử viên là bộ này đây.”
Kiyotaka đưa màn hình điện thoại ra.
Hình ảnh hiển thị trên đó là bộ trang phục có điểm nhấn là tất lưới và đôi tai dài…
Karuizawa: “Ồ, dễ thương đấy chứ!”
Có vẻ cũng không hở hang lắm, bộ này thì chắc là ổn thôi.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Và rồi ngày chụp hình cũng đến.
Tôi thay đồ xong ở phòng thay đồ vắng vẻ của khu biệt lập, rồi đi đến phòng học trống như đã hẹn.
Karuizawa: ”…Hửm?”
Đứng trước cửa, tôi nghe thấy tiếng màn trập máy ảnh vang lên.
Nhìn vào trong, có vẻ buổi chụp hình đã bắt đầu.
Sakura: “Ayanokouji-kun, cậu quay sang phải một chút xíu nữa được không? A… đúng rồi, kiểu đó đó! Đẹp lắm!”
Ayanokouji: ”…Thế này à?”
Người mẫu, không ai khác chính là Kiyotaka.
Khoác lên mình bộ trang phục lấp lánh như idol, cậu ấy đang tạo dáng.
Gì thế kia, buồn cười quá đi mất.
Bảo là đến giúp chụp ảnh, hóa ra cũng bị lôi ra làm người mẫu luôn à.
Sakura: “Ừm, tuyệt lắm. Cảm ơn cậu nhé, Ayanokouji-kun!”
Chụp xong, Sakura-san nhìn màn hình máy ảnh, gật gù ra chiều mãn nguyện.
Thú thật, hơi bất ngờ.
Bình thường ở lớp cô ấy trầm tính và ít nói lắm mà…
Karuizawa: “Xin lỗi để hai người chờ. Chụp xong chưa?”
Sakura: “A…”
Nghe tiếng tôi bước vào, Sakura-san quay lại.
Và khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt cô ấy sáng rực lên.
Sakura: “Woa…! T-Tuyệt quá…! Karuizawa-san, cậu mặc hợp cực kỳ luôn…!”
Karuizawa: “V-Vậy sao? Mà, tớ mặc thì phải thế thôi.”
…Quả nhiên Sakura-san hôm nay cứ khác khác so với mọi khi.
Chắc cô ấy đam mê nhiếp ảnh lắm, bây giờ trông cô ấy rất tràn đầy sức sống.
Ayanokouji: “Vậy tôi đi thay đồ đây. Trở lại sẽ chuẩn bị cho bối cảnh tiếp theo.”
Một lát sau, Kiyotaka quay lại với bộ đồng phục, bưng theo một thùng carton đựng đạo cụ.
Bài tây, phỉnh, rồi cả mô hình bàn roulette.
Ra là vậy, chủ đề là sòng bạc (casino) ha.
Setup xong xuôi, buổi chụp hình của tôi chính thức bắt đầu.
Sakura: “V-Vậy thì… cậu cầm lá bài đó lên… à ừm…!”
Karuizawa: “Được rồi. Thế này đúng không?”
Tôi vừa tạo dáng, tiếng ‘tách’ của màn trập lập tức vang lên.
Sakura: “Đẹp quá…! V-Vậy tiếp theo cậu thử cầm mấy đồng phỉnh lên xem sao!”
Cầm máy ảnh trên tay, Sakura-san với đôi mắt lấp lánh say sưa bấm máy liên tục.
Có lẽ bị lây sự nhiệt tình đó, tôi cũng dần thấy hứng thú hơn.
Mỗi lần tạo dáng xong lại được khen, cảm giác cũng không tệ chút nào.
Karuizawa: “Nè, kiểu này thì sao? Xòe mấy lá bài ra thế này này…”
Sakura: ”…! Cứ giữ nguyên thế, đổi góc độ một chút xíu nữa… đúng rồi, góc đó đó!”
Ở góc nhìn của tôi, Kiyotaka đang quan sát với vẻ mặt vô cảm như thường lệ.
…Bị cậu ta nhìn chằm chằm lúc đang hăng hái tạo dáng thế này, hơi bị ngượng đấy nhé.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Karuizawa: “Ưm~~… đúng là hơi mỏi rồi.”
Đến một lúc nào đó, chúng tôi quyết định nghỉ giải lao.
Giữ nguyên một tư thế đúng là mệt hơn tôi tưởng.
Sakura: “Ừm… kiểu nào cũng đẹp, nhưng mà giá như… ừm…”
Nãy giờ Sakura-san cứ dán mắt vào màn hình máy ảnh, lẩm bẩm suy nghĩ.
Trong lúc đó, ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở bộ bài poker dùng làm đạo cụ.
Karuizawa: “Nhắc mới nhớ, tớ không biết chơi poker đâu. Chơi kiểu gì vậy?”
Sakura: “T-Tớ cũng không rõ lắm…”
Ayanokouji: “Có nhiều luật lắm, nhưng cơ bản là ai có bộ bài mạnh nhất thì thắng. Chỉ vậy thôi.”
Karuizawa: “Ồ, cậu rành thế?”
Ayanokouji: “Chỉ biết luật cơ bản thôi. Sẵn tiện, chơi thử một ván không?”
Karuizawa: “Được đấy, nghe thú vị phết!”
Sakura: “Đúng thế ha. Thử cái gì đó mới chút cũng hay…”
Và thế là, chúng tôi bắt đầu chơi thử dưới sự hướng dẫn của Kiyotaka.
Luật chơi đơn giản nhất.
Được chia 5 lá bài, và chỉ được đổi bài một lần.
Sau đó đặt cược bằng phỉnh, và phân định thắng thua dựa trên độ mạnh của bộ bài trên tay.
Ayanokouji: “Vậy, chia bài ván đầu tiên nhé.”
Ván đấu tập đầu tiên bắt đầu.
Nhìn bài trên tay, tôi suýt không nhịn được cười.
Có 3 lá giống nhau… Hình như gọi là Three of a kind (Xám cô). Nghe bảo bộ này cũng mạnh lắm đúng không?
Karuizawa: “Duyệt, ván này tớ thắng chắc!”
Y như rằng, với bộ Three of a kind, tôi dễ dàng giành chiến thắng. Không lẽ, mình có năng khiếu chơi món này?
Karuizawa: “Nè, chơi không thì chán lắm. Hay là người thua phải khao nước cả đám đi?”
Sakura: “Khao nước… sao?”
Karuizawa: “Đúng đúng. Thế mới có tính sát phạt chứ?”
Ayanokouji: “Chà, mức đó thì cũng được.”
Sakura: “V-Vậy thì… t-tớ cũng chơi…”
Và thế là, trận chiến poker đặt cược bằng những lon nước ngọt chính thức mở màn.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Karuizawa: “Được rồi, ván này chắc chắn thắng!”
Sakura: ”…Anou… Full House (Cù lủ)…”
Karuizawa: “Eh, bộ đó mạnh thế cơ á!?”
Sakura-san từ đầu đến cuối cứ rụt rè, chả thể nào đoán được bài trên tay mạnh hay yếu.
Ngay lúc đó, lại thêm một cú sốc nữa――
Ayanokouji: ”…Thực ra tôi không có đôi nào (No pair).”
Karuizawa: “Cái gì!? Bài xấu thế mà cũng làm bộ tự tin được à!?”
Kiyotaka ra vẻ điềm nhiên thả mồi nhử, và tôi sập bẫy gọn lỏn.
…Dù ván nháp thì thắng, nhưng từ khi bắt đầu đánh thật, tôi thua liểng xiểng.
Tại sao chứ? Đã quan sát sắc mặt hai người rất kỹ, suy tính đàng hoàng rồi mới cược mà…
Ayanokouji: “Đến lúc phải quay lại chụp ảnh rồi. Ván tới là ván cuối nhé.”
Nguy rồi. Cứ đà này, sẽ là người bét bảng và phải khao nước mất.
Ván cuối cùng bắt đầu, những lá bài được chia ra.
Uwa, bộ này có khi mạnh lắm đây!
…Nhưng mà, tính sao đây.
Kiyotaka và Sakura-san có vẻ đang rất tự tin gom phỉnh đặt cược.
Có lẽ nên bỏ bài (Fold) cho an toàn, quan sát tình hình đã…
…Khoan đã.
Mình lại bắt đầu đoán sắc mặt hai người họ rồi.
Nghĩ lại thì nãy giờ, toàn vì suy đoán quá đà vẻ mặt của đối phương mà mình thua liên tục.
Nếu đã vậy thì, làm tới luôn…
Karuizawa: “Quyết định rồi. Tớ cược (All-in) hết số phỉnh còn lại.”
Sakura: “T-Tất cả luôn á…!?”
Không phải là không lo lắng.
Nhưng hơn cả thế, tôi lại đang thấy hưng phấn tột độ.
Không đổi bài, tôi cược toàn bộ số phỉnh như đã tuyên bố.
Đã đến nước này rồi thì phải tin vào phán đoán của bản thân!
Karuizawa: “Nào, lật bài đi!”
Bầu không khí căng thẳng, từng người lật bài của mình.
Sakura: “T-Tớ… không có đôi nào…”
Ayanokouji: “Tôi có Sảnh (Straight).”
Gom phỉnh hùng hổ thế mà… Kiyotaka, lần này không phải là hù dọa à.
Và rồi, kết quả bài của tôi là――
Tôi mở bài cho hai người xem.
Karuizawa: “Bài của tớ là… Thùng (Flush)! Yeah, thắng rồi!”
Gỡ lại toàn bộ số bàn thua từ nãy đến giờ, vị trí chót bảng chính thức thuộc về Kiyotaka.
Tôi chìa bộ Flush ra trước mặt Kiyotaka với vẻ đắc thắng.
Karuizawa: “Nãy giờ thả mồi nhử lừa tớ ác liệt lắm mà, cuối cùng người thắng vẫn là tớ thôi nhé.”
Ayanokouji: “Ừ. Bị hạ nốc ao rồi.”
Karuizawa: “Fufun, màn lật ngược tình thế vào phút chót! Aaa, đã ghê~!”
Tôi không kìm được nụ cười rạng rỡ.
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng ‘tách’ của màn trập vang lên.
Sakura: “A… x-xin lỗi, tớ tự tiện chụp…! Nhưng mà, biểu cảm của Karuizawa-san lúc nãy tuyệt vời quá…!”
Sakura-san với chiếc máy ảnh trên tay, hào hứng đưa màn hình cho tôi xem.
Trong ảnh là hình bóng tôi đang giơ cao những lá bài, nở nụ cười vui sướng tột độ.
Nữ sinh A: “Nè nè, đây là Karuizawa-san đúng không!? Dễ thương quá!”
Vài ngày sau. Đang đi dọc hành lang cùng bạn bè, chúng tôi đi ngang qua bảng tin.
Trên đó dán những bức ảnh đạt giải trong cuộc thi của câu lạc bộ nhiếp ảnh.
Bức ảnh Sakura-san gửi dự thi chính là khoảnh khắc tôi mỉm cười khi thắng ván poker đó.
Nữ sinh A: “Bunny girl kìa~! Hợp với cậu dã man!”
Karuizawa: “Chuẩn chứ gì? Mà, do tớ mặc mới được thế đấy.”
Nữ sinh A: “Thích ghê. Tớ cũng muốn thử cosplay quá. Nè, cậu mua bộ Bunny đó ở đâu thế?”
Karuizawa: “Đặt mua trên mạng đấy. Thực ra coi như cảm ơn vì tớ làm người mẫu, nên được tặng luôn bộ đó rồi.”
Nữ sinh B: “Ồ, tuyệt thế! Hôm nào mặc cho bọn tớ xem với!”
Karuizawa: “A, ahaha… Lúc nào có hứng đã nhé?”
Được mọi người khen thế này, cảm giác cũng không tệ. Buổi chụp hình cũng vui hơn tôi tưởng.
Trong lúc đang vui vẻ, tôi chợt nảy ra một ý, quay sang bảo bạn bè.
Karuizawa: “À đúng rồi! Hôm nào cả nhóm mình chơi poker đi? Tớ chơi hơi bị đỉnh đấy.”