Skip to content

SR90

Trung tâm của bữa tiệc
SR90

Ryuuen Kakeru

Trung tâm của bữa tiệc

Ayanokouji: “Đông vui phết nhỉ.”

Một ngày trong kỳ nghỉ hè. Tôi đến tham dự tiệc sân vườn do hội học sinh tổ chức.

Đây là sự kiện để học sinh giao lưu với nhau, vừa thưởng thức hồng trà và bánh ngọt.

Đến quầy lễ tân, tôi được phát một thẻ tên có đánh số.

Số trên thẻ này sẽ quyết định bàn ngồi của mỗi người.

Nghe bảo bàn sẽ được hoán đổi định kỳ để mọi người có thể trò chuyện với nhiều người khác nhau.

Ayanokouji: ”…Đây sao.”

Đến ngồi vào bàn được chỉ định, những người cùng bàn toàn là học sinh lạ mặt.

Trên thẻ tên được phát, ngoài tên, khối, lớp, còn có chỗ để viết một dòng giới thiệu ngắn gọn.

Tôi định nhân cơ hội này để bắt chuyện nhưng…

Nam sinh: “Thực ra tớ nấu ăn cũng được phết. Tớ toàn tự nấu ăn ở phòng thôi.”

Nữ sinh: “Ồ, đỉnh ghê! Hôm nào dạy tớ với nhé!”

Trong lúc tôi còn đang căn thời điểm để mở lời, bàn của tôi đã tự nhiên chia thành vài nhóm nhỏ.

Kết cục là tôi bị lỡ nhịp và chẳng chen vào được nhóm nào.

…Chà, mấy chuyện này cũng thường thôi.

Vừa uống hồng trà, tôi vừa đưa mắt nhìn xung quanh.

Và rồi, một bàn náo nhiệt nhất thu hút sự chú ý của tôi.

Ishizaki: “Đỉnh thật đấy, Ryuuen-san mặc bộ này hợp dã man!”

Ryuuen: “Ồn ào quá. Đừng có nhai đi nhai lại mãi thế.”

Ishizaki: “Tại bộ vest trông bảnh quá mà. Đúng không, Albert!”

Albert: ”…”

Ibuki: “Haizz… sao tôi lại phải ngồi chung bàn với mấy người chứ…”

Ryuuen, Ishizaki, Albert, và cả Ibuki.

Nhóm học sinh lớp C tình cờ lại tụ tập hết ở cùng một bàn.

Ibuki: “Nói chung thì cũng đâu hợp đến mức đấy. Chỉ là bộ vest bình thường thôi mà.”

Ishizaki: “Hả!? Cô mù à! Nhìn kiểu gì mà không thấy bảnh!”

Ryuuen: “Lảm nhảm quá. Tao bị tạt nước ướt sũng đồng phục nên mới phải thay bộ này thôi.”

Ryuuen: “Này Albert, ra đằng kia lấy bánh kẹo lại đây.”

Albert: ”…”

Ryuuen trong bộ vest quả thực rất thu hút ánh nhìn.

Cũng một phần vì thế mà bàn đó đặc biệt gây chú ý.

Về phần mình, tôi muốn tránh nổi bật càng nhiều càng tốt.

Đặc biệt là việc ngồi chung bàn với Ryuuen thì tôi xin kiếu.

Tuy nhiên, số lượng người tham gia đông thế này.

Chắc chắn sẽ không có chuyện xui xẻo đến mức lại ngồi chung bàn đâu.

Nhân viên ban tổ chức: “Mọi người vui lòng di chuyển sang bàn tiếp theo ạ.”

Thông báo vang lên khắp hội trường, người tham gia bắt đầu di chuyển.

Ryuuen: ”…”

Đến ngồi vào bàn được chỉ định, tôi thấy Ryuuen ở đó.

…Vừa mới cầu mong tránh mặt xong thì lại ngồi chung bàn.

Ngoài Ryuuen, bàn này còn có vài anh chị khóa trên.

Nhìn thẻ tên, dòng giới thiệu của một nam sinh năm ba ghi là “Muốn giao lưu với học sinh năm nhất”.

Lần này là cơ hội tốt để bắt chuyện đây.

Tôi vừa học được bài học là không nên chần chừ trong mấy vụ này.

Ayanokouji: “Thưa anh――”

Ryuuen: “Này ông anh năm ba, cho tao hỏi chút chuyện.”

Nhanh hơn tôi một nhịp, Ryuuen đã cất lời hỏi nam sinh năm ba đó.

Nam sinh năm 3: “Này này, nhóc năm nhất này ngạo mạn gớm nhỉ?”

Ryuuen: “Tao không hợp mấy kiểu khách sáo.”

Dù đối phương là đàn anh năm ba, Ryuuen không hề có vẻ e dè.

Không dùng kính ngữ, thái độ thậm chí có thể coi là khiêu khích, nhưng mà――

Nam sinh năm 3: “Haha, nhóc thú vị đấy. Được thôi, cứ hỏi thoải mái.”

Đàn anh không hề khó chịu, ngược lại có vẻ thích thú với sự thẳng thắn đó.

Ryuuen: “Mấy sự kiện kiểu này hay có lắm à?”

Nam sinh năm 3: “Không, quy mô lớn thế này thì hiếm lắm. Có hội học sinh nhúng tay vào thì quy mô khác hẳn.”

Nghe chủ đề đó, những học sinh cùng bàn cũng tự nhiên tham gia vào cuộc trò chuyện.

Nữ sinh năm 2: “Hội phó Nagumo có vẻ rất hứng thú với mấy sự kiện này. Nghe nói hội học sinh cũng đang đưa ra nhiều đề xuất lắm.”

Ryuuen: “Ồ. Hội học sinh ở trường này có vẻ lộng quyền phết nhỉ.”

Nữ sinh năm 2: “Cũng không hẳn là lộng quyền đâu. Chỉ là vị trí dễ dàng trao đổi với nhà trường thôi.”

Ryuuen: “Ra là vậy…”

Mỗi lần Ryuuen đặt câu hỏi, các tiền bối khóa trên lại vui vẻ trả lời.

Và rồi, lúc nhận ra thì cuộc trò chuyện trên bàn đã xoay quanh Ryuuen.

Nam sinh năm 3: “Nhắc mới nhớ, sau vụ này có giải đấu phi tiêu đấy. Lâu rồi cũng định chơi thử.”

Ryuuen: “Hê, ra là dân có nghề à. Tao cũng định tham gia giết thời gian đây.”

Nam sinh năm 3: “Hê, nhóc cũng biết chơi à?”

Ryuuen: “Ai biết. Chờ xem thực chiến đi.”

Nữ sinh năm 2: “Có vẻ tự tin ghê! Fufu, mong chờ màn thể hiện của cậu đấy.”

Nhìn bề ngoài thì có vẻ Ryuuen chỉ đơn thuần tận hưởng bữa tiệc.

Nhưng biết đâu, hắn ta cũng có mục đích thăm dò thông tin về các khóa trên và hội học sinh cũng nên.

…Nhưng mà tóm lại, lần này tôi lại lỡ nhịp và không thể tham gia vào cuộc trò chuyện.

Tôi lặng lẽ nhấp một ngụm hồng trà, chờ đến lần đổi bàn tiếp theo.

Nhân viên ban tổ chức: “Mọi người vui lòng di chuyển sang bàn tiếp theo ạ.”

Thông báo vang lên lần nữa, tôi di chuyển sang bàn tiếp theo.

Bàn lần này không có mặt Ryuuen.

Tạm thời tôi có thể bình tĩnh nói chuyện rồi.

Nữ sinh: “Ayanokouji-kun lớp D nhỉ. Rất vui được làm quen.”

Ayanokouji: “Ừ.”

Vừa ngồi xuống, một nữ sinh năm nhất cùng bàn đã bắt chuyện.

Nữ sinh: “Trên thẻ tên của cậu ghi sở thích là đọc sách, cậu hay đọc sách lắm hả?”

Ayanokouji: “Giết thời gian thôi. Tôi cũng không đọc cố định thể loại nào.”

Nữ sinh: “Ồ, vậy à. Dạo gần đây tớ cũng bắt đầu đọc chút ít do bạn giới thiệu!”

Lần này có vẻ câu chuyện sẽ tiếp tục được.

Cuối cùng thì tôi cũng có được một cuộc giao lưu đúng nghĩa của sự kiện này――

Nhân viên ban tổ chức: “Giải đấu phi tiêu sẽ bắt đầu ngay sau đây! Ai muốn tham gia xin mời tập trung tại khu vực đặc biệt ở phía trong hội trường!”

Đúng lúc đó, thông báo của ban tổ chức vang lên.

Nghe thông báo, các học sinh cùng bàn lập tức tỏ vẻ hứng thú.

Nam sinh: “Ồ, phi tiêu à. Ra xem thử không.”

Nữ sinh: “Đi đi! Tớ chưa chơi bao giờ nhưng nghe thú vị đấy!”

Và thế là các học sinh rời bàn đi về phía khu vực phi tiêu.

Cô bạn vừa nói chuyện với tôi cũng đi mất.

…Có vẻ hôm nay tôi thực sự không có duyên với thời điểm tốt.

Cứ ngồi một mình mãi cũng chán.

Tôi đứng dậy, đi theo các học sinh khác để xem không khí giải đấu.

Nhân viên ban tổ chức: “Luật chơi rất đơn giản. Mỗi người ném 3 lần và thi xem ai có tổng điểm cao nhất. Xin mời mọi người thoải mái tham gia ạ!”

Tại một góc hội trường, bảng phi tiêu đã được dựng lên.

Các thí sinh tham gia đã xếp thành một hàng dài.

Với luật chơi này, dù ít kinh nghiệm nhưng nếu may mắn thì vẫn có thể đạt điểm khá cao.

Tôi cũng quyết định đăng ký tham gia thử.

Đăng ký xong và đứng vào hàng người chờ đợi thì…

Ryuuen: ”…”

Đứng ngay trước tôi là Ryuuen.

Nhưng có vẻ Ryuuen không nhận ra tôi, cũng không có phản ứng gì đặc biệt.

Chẳng mấy chốc giải đấu bắt đầu, những người tham gia lần lượt ném phi tiêu.

Giữa những tiếng hò reo và thất vọng, rồi cũng đến lượt Ryuuen.

Ryuuen: “Hừ.”

Lần ném đầu tiên nhẹ nhàng buông ra, mũi phi tiêu cắm phập vào tâm điểm một cách sâu hoắm.

Double Bull 50 điểm.

Lần ném thứ 2, thứ 3 cũng theo đúng quỹ đạo đó găm thẳng vào Double Bull.

Ishizaki: “Đỉnh quá! Quả không hổ danh Ryuuen-san! Cả ba đều trúng ngay hồng tâm luôn!”

Ryuuen: “Hừ, cỡ này, dễ như ăn kẹo.”

Tiếng reo hò vang lên từ xung quanh.

Nhắc mới nhớ, Ryuuen có vẻ là người có kinh nghiệm chơi phi tiêu.

Vượt qua số điểm đó không phải là chuyện dễ dàng.

…Nhưng mà, ném ngay sau Ryuuen thế này, cảm giác áp lực khó tả.

Ichinose: “Người chiến thắng là… Ryuuen Kakeru-kun của lớp 1-C! Xin chúc mừng!”

Ryuuen: “Mà, cỡ này thôi.”

Đúng như dự đoán, Ryuuen đã giành chiến thắng một cách dễ dàng.

Xung quanh vang lên những tiếng trầm trồ thán phục.

Nam sinh: “Siêu thật đấy. Cũng thử ném mà toàn bay đi đâu không.”

Nữ sinh: “Nè nè, có bí quyết gì không? Chỉ tớ với!”

Ryuuen: “Bí quyết cái quái gì. Nhìn kỹ mục tiêu, thả lỏng tay mà ném. Thế thôi.”

Chớp mắt, một đám đông đã tụ tập quanh Ryuuen.

Còn tôi thì――

Ichinose: “Chúc mừng giải nhì nhé, Ayanokouji-kun! Cậu giỏi ghê!”

Ayanokouji: “May mắn thôi. Tình cờ trúng ô Triple 20 điểm nên mới ăn điểm cao thế.”

Kết quả là, tôi giành được giải nhì.

Tất nhiên, sự chú ý của mọi người đều dồn hết vào Ryuuen, nên tôi chẳng có gì nổi bật cả.

Nữ sinh: “Nè Ryuuen-kun, dạy tớ bí quyết chơi phi tiêu chi tiết hơn đi!”

Nam sinh: “Tôi cũng nhờ cậu đấy. Làm sao mà ném tụm hết vào giữa được thế?”

Ryuuen: “Tch… Lũ phiền phức.”

Sau khi giải đấu phi tiêu kết thúc.

Xung quanh tôi là một đám đông loi nhoi đến xin học ném phi tiêu.

Ishizaki: “Ryuuen-san! Xem tôi này! Lần này chắc chắn tôi sẽ ném trúng hồng tâm!”

Ryuuen: “Đã bảo là thả lỏng tay ra cơ mà.”

Mũi phi tiêu của Ishizaki ném ra trượt xa mục tiêu, bay theo hướng chẳng ai ngờ tới.

…May mà nó bay vào chỗ không người.

Ayanokouji: ”…Hmm?”

Một học sinh đi ngang qua nhặt mũi phi tiêu rơi trên mặt đất lên.

Ayanokouji: “Cái này của các cậu à?”

Ishizaki: “A, ngại quá! Cảm ơn mày nha.”

Cái bóng của Suzune… nhớ không nhầm thì tên là Ayanokouji.

Nhắc mới nhớ, hôm nay tự nhiên hay thấy thằng này xuất hiện trong tầm mắt thì phải.

Lúc nãy cùng bàn, rồi lúc đấu phi tiêu cũng ở gần.

Ryuuen: “Này, Ayanokouji. Hôm nay mày cứ lởn vởn quanh tao hơi nhiều rồi đấy.”

Ayanokouji: “Chắc do cậu tưởng tượng thôi. Tình cờ ở gần thôi mà.”

Ayanokouji: “Mà này… mặc vest thế mà ném phi tiêu hay thật. Không thấy vướng à.”

Ryuuen: “Cỡ này thì nhằm nhò gì. Có tay nghề thì mặc đéo gì chả quan trọng.”

Tùy hứng, tôi xoay nhẹ mũi phi tiêu trên tay.

Ryuuen: “Muốn thì tao dạy mày cách ném luôn nhé? Được nhà vô địch đích thân chỉ dạy đấy. Biết ơn đi.”

Ayanokouji: “Thôi, tôi xin kiếu.”

Ayanokouji: ”…Thay vì thế, tôi có một chuyện muốn hỏi.”

Ryuuen: “Hả?”

Ayanokouji: “Làm cách nào để nói chuyện trôi chảy với người lần đầu gặp như cậu?”

Ryuuen: ”…Hả. Cứ tưởng gì.”

Tưởng câu hỏi gì cao siêu, hóa ra là hỏi bí quyết giao tiếp à?

Ryuuen: “Tao đéo biết. Tao chỉ nói những gì tao muốn nói thôi. Đối phương là ai đéo quan trọng.”

Ayanokouji: “Ra là vậy. Tôi không nghĩ mình bắt chước được đâu.”

Nói thật hay giả vờ ngốc vậy.

Đúng là cái thằng khó nắm bắt.

Nhưng mà, cũng chẳng đáng bận tâm.

Chỉ là cái bóng của Suzune, một học sinh tép riu không đáng kể.

Ngay khi tôi đưa ra kết luận đó và chuẩn bị mất hứng thú thì.

Nhân viên ban tổ chức: “A, hai người! Cứ giữ nguyên thế nhìn về phía này được không ạ?”

Ryuuen: ”…Hả?”

Khoảnh khắc tôi và Ayanokouji quay lại, tiếng màn trập máy ảnh vang lên.

Nhân viên ban tổ chức: “Cảm ơn hai bạn~! Chụp được ảnh đẹp lắm ạ!”

Ryuuen: “Này. Đừng có tự tiện chụp.”

Nhân viên ban tổ chức: “Ahaha, xin lỗi hai bạn! Thấy hai bạn nãy giờ hay đi chung với nhau? Tôi cứ tưởng là đôi bạn thân cơ!”

Ayanokouji: “Không, cũng không hẳn là vậy đâu.”

Ryuuen: “Ừ. Đừng có đùa, bạn bè đéo gì.”

Nhân viên ban tổ chức: “Fufu. Nhưng mà bức ảnh trông đẹp lắm đó. Nếu muốn lấy thì lát nữa ra quầy gặp nhân viên nhé.”

Nữ nhân viên ban tổ chức cười có vẻ rất vui.

Cả tôi và Ayanokouji đều phủ nhận, nhưng dường như trong mắt cô ta, chính phản ứng đó lại càng chứng tỏ sự thân thiết.

Ishizaki: “Eh, thích thế! Ryuuen-san, chụp chung với tôi một tấm đi!”

Albert: ”…”

Ishizaki năn nỉ với ánh mắt ghen tị, Albert cũng gật đầu lia lịa đồng tình.

Nhân viên ban tổ chức: “Vậy thì, đã cất công rồi, mọi người cùng chụp chung một tấm nhé?”

Nữ sinh: “A, được ạ! Vậy cho tớ ké với nha!”

Nam sinh: “Chụp ảnh lưu niệm à. Ok, tôi nữa!”

Nghe đề xuất đó, đám học sinh đang xin học ném phi tiêu cũng nhao nhao hưởng ứng.

Một đám đông lúc nhúc tập trung trước ống kính, xung quanh càng lúc càng náo nhiệt.

Ryuuen: ”…Mà, thỉnh thoảng ồn ào thế này cũng không tệ.”

Tùy hứng tham gia bữa tiệc này, nhưng mà…

Đỡ chán hơn tôi tưởng đấy.