Skip to content

SR87

Thành quả từ việc học bơi
SR87

Horikita Suzune

Thành quả từ việc học bơi

Ayanokouji: “Nghỉ một chút vậy.”

Bơi xong, tôi lên ngồi bên thành hồ.

Hồ bơi trong nhà sau giờ học khá đông học sinh.

Hôm trước trong giờ thể dục, giáo viên đã thông báo sẽ có bài kiểm tra bơi lội vào cuối học kỳ.

Vì vậy, nhà trường đã mở cửa hồ bơi trong nhà sau giờ học cho những học sinh muốn tập luyện.

Lớp D chúng tôi cũng tổ chức các buổi tập luyện dưới sự dẫn dắt của Kushida và Hirata.

Kushida: “Mọi người bơi khá lên nhiều rồi đấy! Cứ đà này mà tiến nhé!”

Ike: “Hehe, sơ hở nha Kushida-chan! Đỡ này!”

Kushida: “Wa!? Này, đừng có tạt nước tớ chứ!”

Với Kushida làm trung tâm, không khí buổi tập luyện rất thoải mái và không hề căng thẳng.

Mọi người vừa hướng dẫn những ai chưa biết bơi vừa đan xen những trò đùa vui vẻ.

Nữ sinh lớp D: “Nhờ có Horikita-san mà tớ biết bơi một chút rồi.”

Horikita: “Ừm, không tệ. Nhưng cố gắng thả lỏng những cơ không cần thiết ra một chút nữa.”

Horikita đang hướng dẫn cho một nữ sinh.

Ban đầu, cô ấy có vẻ không hứng thú với buổi tập…

Nhưng bị Kushida và mọi người nài nỉ, cô ấy đành miễn cưỡng tham gia với tư cách người hướng dẫn.

Mà, nâng cao thành tích của cả lớp cũng là điều có lợi cho Horikita.

Horikita: “Giải thích bằng lời không bằng làm mẫu cho xem. Quan sát cho kỹ nhé.”

Horikita lên bờ một lúc, rồi bước vào vị trí xuất phát ở một làn bơi trống.

Lao mình xuống nước nhẹ nhàng, cô ấy bơi hết 50m với tư thế chuẩn không một động tác thừa.

Horikita: “Cậu thấy sao? Hãy lấy đó làm tài liệu tham khảo. Điều quan trọng là phải thả lỏng và―”

Nữ sinh: “Giỏi quá giỏi quá! Này cậu, dáng bơi vừa rồi đỉnh lắm…!”

Bất chợt một nữ sinh chạy đến bắt chuyện với Horikita với vẻ mặt phấn khích.

Là học sinh lớp khác. Quả thực, màn bơi lội của Horikita vừa rồi rất ấn tượng.

Nữ sinh: “Cậu, tên gì thế?”

Horikita: ”…Tôi là Horikita Suzune. Có chuyện gì sao?”

Nữ sinh: “Tớ ở trong câu lạc bộ bơi lội! Cậu có tài năng lắm đấy!”

Nữ sinh: “Nếu được cậu có muốn tham gia câu lạc bộ bơi không? Cỡ cậu thì chắc chắn chiếm ngay một suất chính!”

Horikita: “Tôi xin phép từ chối. Tôi không có ý định tham gia câu lạc bộ nào cả.”

Nữ sinh: “Eh~, đừng từ chối nhanh thế chứ! Coi như vào thử việc trước cũng được mà!”

Dù đã bị từ chối một lần, cô bạn bên câu lạc bộ bơi có vẻ chưa chịu bỏ cuộc.

Chắc hẳn màn bơi của Horikita đã thu hút cô ấy mãnh liệt đến vậy.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Nè nè Horikita-san! Thật sự là trước giờ cậu chưa từng vào câu lạc bộ bơi hay học bơi bao giờ à?”

Horikita: “Đúng vậy, tôi chưa từng được ai hướng dẫn chuyên nghiệp cả.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Chưa từng học mà bơi được như thế! Đúng là tài năng thiên bẩm!”

Horikita đã từ chối thẳng thừng, nhưng cô bạn bên câu lạc bộ bơi vẫn kiên trì bám riết lấy.

…Tôi có thể thấy rõ sự bực bội bắt đầu hiện lên trên khuôn mặt Horikita.

Horikita: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi hoàn toàn không có ý định tham gia câu lạc bộ. Bỏ cuộc đi.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Sao lại thế! Rõ ràng cậu sinh ra để bơi mà!”

Dù bị Horikita lườm với ánh mắt sắc bén, cô bạn kia vẫn không hề nao núng.

Thậm chí, vẻ mặt cô ấy còn bừng sáng lên như nảy ra ý tưởng gì đó.

Nữ sinh CLB Bơi lội: ”…Đúng rồi! Vậy thì đấu với tớ một ván đi!”

Horikita: “Đấu?”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Đúng vậy! Thi bơi tính thời gian! Nếu tớ thắng, cậu phải đến câu lạc bộ bơi thử việc một ngày!”

Nghe lời thách đấu, Horikita tỏ vẻ suy ngẫm một chút.

Horikita bơi khá tốt.

Nhưng để thắng được một thành viên đương nhiệm của câu lạc bộ bơi lội thì không dễ dàng chút nào.

Hơn nữa hiện tại, Horikita chẳng có lợi lộc gì khi nhận lời thách đấu…

Horikita: “Được thôi. Tôi nhận lời thách đấu này.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Thật sao!?”

Horikita: “Nhưng với một điều kiện. Nếu tôi thắng, cậu phải dạy bơi cho các học sinh lớp D.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Dạy cho mọi người lớp D à?”

Horikita: “Ừ. Hiện tại, lớp tôi còn rất nhiều học sinh chưa đạt tiêu chuẩn của bài kiểm tra. Được người có kinh nghiệm hướng dẫn thì bên này mới có lợi.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Được thôi! Bên này chốt điều kiện đó!”

Cô bạn bên câu lạc bộ bơi vô cùng vui sướng khi Horikita nhận lời.

Đúng là, nếu có thêm người hướng dẫn thì lớp chúng tôi sẽ được lợi rất nhiều.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Vậy thi bơi tự do 100m kiểu truyền thống nhé?”

Horikita: “Ừ, sao cũng được.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Nhưng tớ là dân chuyên nghiệp, chắc tớ nên chấp cậu một chút nhỉ? Ví dụ như tớ xuất phát chậm hơn―”

Horikita: “Không cần, cứ thi công bằng đi.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Eh!? Thật sự ổn không đấy?”

Horikita: “Đã thi đấu thì phải ngang tài ngang sức mới có ý nghĩa, đúng không?”

Nghe phát ngôn đầy tự tin của Horikita, ánh mắt của cô bạn kia thay đổi hẳn.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Được đấy, tớ thích! Tự nhiên thấy hừng hực khí thế rồi!”

Horikita: “Vậy thì bắt đầu luôn nhé. Cơ mà cần một trọng tài…”

Horikita nhìn quanh.

Rồi ánh mắt cô ấy dừng lại ở chỗ tôi đang ngồi nghỉ bên thành hồ.

Horikita: “Ayanokouji-kun. Bọn tôi sắp thi bơi, cậu làm trọng tài giúp được không?”

Ayanokouji: ”…Cũng được thôi.”

Horikita: “Nhờ cậu làm trọng tài công tâm nhé.”

Và thế là, trong một tình huống không ngờ, tôi trở thành trọng tài cho cuộc đọ sức giữa hai người họ.

Sau khi xin nhường một làn bơi, công đoạn chuẩn bị cho trận đấu đã hoàn tất.

Ike: “Lên đi Horikita! Cho họ thấy ý chí của lớp D nào!”

Nam sinh: “Cố lên! Cho họ thấy sức mạnh thực sự của câu lạc bộ bơi đi!”

Tiếng cổ vũ vang lên dành cho hai người đang đứng trên bục xuất phát.

Cuộc đọ sức của Horikita và đối thủ đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh từ lúc nào không hay.

Nội dung thi đấu là bơi tự do 100m.

Bơi 50m đến cuối hồ, quay đầu và bơi về đích.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Tớ sẽ không nương tay đâu nhé, Horikita-san!”

Horikita: “Đang mong chờ đây.”

Hai người cúi người trên bục, vào tư thế chuẩn bị xuất phát.

Ayanokouji: “Chuẩn bị xong chưa?”

Horikita: “Ừm.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Lúc nào cũng sẵn sàng!”

Ayanokouji: “Vào vị trí, chuẩn bị―”

Tiếng còi của tôi vừa cất lên, hai người đồng loạt lao xuống nước với tư thế chuẩn đẹp mắt.

Hai người họ rẽ nước lao đi.

Trong giai đoạn đầu, Horikita là người vươn lên dẫn trước.

Ike: “Ồ! Cứ đà này thì thắng chắc rồi!”

Kushida: “Tuyệt quá, Horikita-san bơi nhanh thật!”

Tuy nhiên, đối thủ cũng không hề bị bỏ lại phía sau.

Dù để Horikita dẫn trước một chút, nhưng cô ấy vẫn duy trì một nhịp độ ổn định.

Đúng là dân câu lạc bộ, bơi rất chắc chắn và không hề nao núng.

Horikita vẫn dẫn trước khi chạm thành hồ và quay đầu.

Yamauchi: “Ngon rồi Horikita! Cứ thế mà giữ phong độ!”

Nhưng, đối phương là thành viên câu lạc bộ bơi lội.

Đâu dễ gì để thua như vậy.

Vào nửa sau của chặng đua, đối thủ bắt đầu tăng tốc độ một cách chóng mặt.

Khoảng cách với Horikita bị rút ngắn nhanh chóng.

Ike: “Chết dở! Cứ thế này là bị qua mặt mất!”

Horikita: ”…!”

Có lẽ nghe thấy tiếng mọi người bên ngoài, Horikita cũng cố gắng tăng tốc.

Nhưng đối thủ bám đuổi quá gắt gao.

Chỉ còn khoảng 10 mét nữa.

Hai người bơi ngang ngửa nhau, cứ thế lao về đích. Và rồi―

Nữ sinh CLB Bơi lội: ”…Yoshi! Về đích!”

Horikita: ”…!”

Tay của hai người chạm vào tường hồ bơi gần như cùng một lúc.

Bên thành hồ bơi tĩnh lặng trong tích tắc.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Hộc, hộc… thế nào rồi?”

Horikita: “Kết quả sao rồi?”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, người đóng vai trò trọng tài.

Khoảng cách rất sít sao, nhưng người chiến thắng là―

Ayanokouji: “Câu lạc bộ bơi thắng. Chênh lệch chỉ bằng một cái chạm tay thôi.”

Ike: “Thật á! Tiếc quá Horikita!”

Yamauchi: “Gần như là cùng lúc luôn mà!”

Horikita: “Phù… thua mất rồi.”

Nghe kết quả, Horikita khẽ thở dài.

Có lẽ cũng có chút tiếc nuối, nhưng biểu cảm của cô ấy lại rất sảng khoái.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Horikita-san bơi nhanh thật đấy! Tớ cũng không hề nương tay đâu nha.”

Horikita: “Cậu mới là người giỏi, màn bứt tốc đoạn cuối quá xuất sắc. Đúng là dân chuyên có khác.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Vậy theo giao kèo, cậu sẽ tham gia thử việc một ngày chứ?”

Horikita: “Ừ. Tôi sẽ giữ lời.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Yeah! Đã thế thì tớ cũng sẽ hướng dẫn lớp D tập bơi cho! Tớ sẽ rủ thêm mấy bạn trong câu lạc bộ nữa!”

Horikita: ”…Có ổn không? Tôi là người thua mà.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Không sao không sao! Trận đấu với Horikita-san vui lắm, coi như đây là lời cảm ơn của tớ!”

Horikita: “Vậy à… nếu được mấy cậu giúp đỡ thì tốt quá.”

Ike: “Tuyệt vời! Được mấy nữ sinh bên câu lạc bộ bơi dạy cho thì còn gì bằng!”

Bọn con trai có vẻ vui mừng vì một lý do khác…

Mà, chắc chắn là thành tích của lớp sẽ được nâng cao thôi.

Ayanokouji: “Mà công nhận, cậu cũng chịu chơi thật đấy, dám thi mà không cần chấp điểm.”

Tôi nói với Horikita khi cô ấy bước lên bờ.

Nếu có chấp điểm, Horikita chắc chắn đã thắng rồi.

Horikita: “Trong thi đấu phải cạnh tranh công bằng. Thắng bằng điều kiện có lợi thì đâu có ý nghĩa gì?”

Ayanokouji: “Lòng kiêu hãnh à.”

Horikita: “Ừm. Hơn nữa việc tham gia thử việc đối với tôi cũng đâu phải là chuyện xấu.”

Ayanokouji: ”…Hmm? Ý cậu là sao?”

Horikita: “Tham gia buổi tập của câu lạc bộ bơi lội, chẳng phải sẽ giúp cải thiện kỹ năng bơi của chính tôi sao?”

Ayanokouji: ”…Ra là vậy.”

Hóa ra ngay từ đầu, Horikita đã tính toán cả việc tham gia thử việc nếu thua là có lợi cho mình rồi.

Nói sao nhỉ, đúng là tính toán sâu xa, rất ra dáng Horikita.

Ayanokouji: “Chà, cố gắng trong ngày thử việc nhé.”

Horikita: “Ừm, tôi sẽ học hỏi đàng hoàng.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Vậy thì, xin chào lớp D! Hôm nay chúng tớ sẽ giúp đỡ mọi người! Cùng cố gắng tập luyện để vượt qua bài kiểm tra nhé!”

Hôm nay là ngày nữ sinh bên câu lạc bộ bơi thực hiện lời hứa hướng dẫn cho lớp D.

Nghe nói Horikita đã hoàn thành buổi thử việc vào ngày hôm trước rồi.

Yamauchi: “Hehehe… Được tập tành với mấy bạn nữ câu lạc bộ bơi… Cầm tay chỉ việc luôn… Fufufu!”

Đám nam sinh như Yamauchi lộ rõ vẻ hí hửng trên mặt.

Không có gì miêu tả chính xác tình huống này hơn cụm từ “dê xồm”.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Đầu tiên, những bạn bơi yếu thì sang bên kia tập lấy hơi và đập chân nhé.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Những bạn bơi khá rồi thì tớ sẽ trực tiếp hướng dẫn ở bên này! Theo tớ nghe từ Horikita-san thì nam sinh lớp mình nhiều bạn bơi tốt lắm.”

Ike: “Vâng vâng vâng! Bọn tớ bơi bình thường mà!”

Với vẻ mặt háo hức, nhóm nam sinh của Ike xúm lại chỗ cô bạn bên câu lạc bộ bơi.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Ừm ừm, tinh thần rất tốt!”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Đã biết bơi mà còn muốn bơi giỏi hơn, chứng tỏ mọi người rất thích môn bơi lội nhỉ!”

Ike: “A-Ahaha! Chuyện nhỏ ấy mà!”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Vậy thì trước tiên khởi động nhé… Mọi người bơi nhẹ 10 vòng 50m thử xem sao?”

Ike: ”…Hả?”

Nghe thực đơn tập luyện được đưa ra nhẹ nhàng như không, nụ cười của đám con trai tắt ngấm.

Ike: “Anou, chắc là tớ nghe nhầm nhưng mà… nghe có vẻ hơi căng quá không?”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Hmm? Mới chỉ là khởi động thôi mà? Nào, chúng ta bắt đầu bơi thôi!”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Horikita-san đã nhờ tớ áp dụng chế độ tập luyện nghiêm khắc cho những bạn biết bơi rồi. Tớ sẽ không nương tay đâu nhé!”

Yamauchi: “Hả!?… N-Này Horikita, thế này khác với dự tính rồi!?”

Horikita: “Đây là cơ hội hiếm hoi được học hỏi từ người có kinh nghiệm, mọi người hãy nghiêm túc tập luyện đi.”

Tiếng la hét của đám nam sinh vang dội khắp hồ bơi.

…Trước khi bị kéo vào, tôi chuồn lẹ thôi.

Horikita: “Cậu định đi đâu thế, Ayanokouji-kun.”

Vừa định chuồn thì bị Horikita bắt lại dễ dàng.

Horikita: “Cậu cũng nên nhân cơ hội này mà cố gắng rèn luyện một chút đi chứ.”

Ayanokouji: ”…Tha cho tôi đi.”

Ike: “Hộc… hộc… Không lết nổi bước nào nữa…”

Buổi tập luyện kiểu Sparta kết thúc, trên bờ hồ là cảnh tượng nhóm Ike nằm la liệt, thở dốc.

Nữ sinh lớp D: “Nhờ mấy bạn bên câu lạc bộ bơi hướng dẫn mà tớ thấy mình nắm được bí quyết rồi!”

Những học sinh bơi yếu được chỉ dạy những điều cơ bản cũng có vẻ cảm nhận được sự tiến bộ của bản thân.

Horikita: “Phù… Một buổi tập rất hiệu quả.”

Bản thân Horikita cũng thực hiện trọn vẹn giáo án Sparta giống đám nam sinh, nhưng cô ấy chẳng có vẻ gì là mệt mỏi cả.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Horikita-san, vất vả rồi! Thời gian bơi của cậu rút ngắn hơn hẳn so với hôm đi thử việc đấy!”

Horikita: “Ừ. Có vẻ việc cải thiện tư thế như cậu dạy đã mang lại kết quả tốt.”

Cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt, Horikita hài lòng gật đầu.

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Quả nhiên Horikita-san có năng khiếu lắm! Khi nào đổi ý thì cứ gia nhập câu lạc bộ nhé!”

Horikita: “Tôi xin phép. Tôi không có ý định tham gia câu lạc bộ nào cả.”

Horikita: “Nhưng hôm nay cảm ơn cậu. Cách hướng dẫn của cậu rất dễ hiểu.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Thật sao? Cậu nói vậy tớ vui lắm!”

Horikita: “Có vẻ tôi đã chạm đến một phần nào đó sự thú vị của môn bơi lội rồi.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Vậy thì, suy nghĩ lại việc gia nhập câu lạc bộ bơi đi!?”

Horikita: “Chuyện nào ra chuyện đó. Tôi không gia nhập đâu.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Ahaha, cậu đúng là cứng rắn thật.”

Horikita: “Tuy nhiên… nếu có cơ hội, cậu có thể thi đấu với tôi lần nữa không.”

Horikita: “Đến lúc đó, tôi tự tin mình sẽ bơi tốt hơn hôm nay.”

Nữ sinh CLB Bơi lội: “Được thôi! Vậy thì để không bị thua lần tới, tớ cũng phải cố gắng tập luyện hơn nữa mới được!”

Nói rồi, Horikita và cô bạn bên câu lạc bộ bơi tự nhiên bắt tay nhau.

Chuyến đi thử việc hôm nọ, có lẽ cũng là một trải nghiệm không tồi đối với Horikita.