Event15
“Chào mừng đến với trường học kiểm tra bơi lội”
Section titled ““Chào mừng đến với trường học kiểm tra bơi lội””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Ayanokouji: “Phù…”
Bơi xong một vòng, tôi leo lên bờ.
Tiết thể dục hôm nay là môn bơi lội.
Kỳ thi cuối học kỳ 1 đang đến gần, nhưng có vẻ các học sinh không mấy lo lắng.
Kushida: “Quả nhiên trời nóng mà được xuống hồ bơi thì thật tuyệt nhỉ!”
Nữ sinh: “Công nhận, mát mẻ sảng khoái ghê! Ước gì ngày nào cũng có tiết bơi~.”
Ike: “A-Anou Kushida-chan…! Nếu được thì cho tham gia cùng với nha!”
Kushida: “Fufu, tất nhiên là được rồi! Mọi người cùng chơi đông mới vui chứ!”
Yamauchi: “A, cho tham gia với! Hehe, sẽ tạt nước Kikyou-chan đó nha~!”
Sudou: “N-Này Horikita! Đã lỡ học bơi rồi thì cũng ra chơi cùng bọn này đi!”
Horikita: “Haizz… Tôi không tham gia. Mấy cậu muốn ồn ào thì ra đằng kia mà làm.”
Hiện tại đang là giờ giải lao tự do trước khi tiết học kết thúc.
Mỗi người đều tận hưởng khoảng thời gian dưới hồ bơi theo cách riêng.
Giá mà tôi cũng có thể hòa vào không khí đó… thì tốt biết mấy.
Karuizawa: “Haizz, tiết bơi đúng là nhàm chán.”
Nữ sinh: “Chuẩn luôn. Phải thay đồ bơi rách việc lắm, tớ thà ngồi xem còn sướng hơn.”
Tình cờ, tôi nhìn thấy nhóm học sinh đang ngồi trên bờ xin không bơi.
Chủ yếu là nữ sinh, nhưng cũng có vài nam sinh.
Bảo là sức khỏe không tốt, nhưng thực chất phần lớn là những học sinh chưa từng xuống hồ bơi một lần nào.
Chắc chín phần mười là viện cớ trốn học thôi.
Tự ti về ngoại hình, không muốn mặc đồ bơi trước mặt người khác giới… Lý do thì có vô vàn.
Giáo viên thể dục: “Được rồi, tiết học hôm nay đến đây là kết thúc.”
Nghe tiếng hô của giáo viên, học sinh tập trung lại bên bờ hồ bơi.
Bình thường thì sẽ cho giải tán ngay, nhưng hôm nay có vẻ thầy giáo có thông báo.
Giáo viên thể dục: “Vào tiết bơi tiếp theo, chúng ta sẽ có bài kiểm tra kỹ năng bơi lội để tổng kết học kỳ 1.”
Học sinh: “Hả~…!?”
Thông báo đột ngột khiến đám học sinh xôn xao phàn nàn.
Giáo viên thể dục: “Đánh giá bơi lội lần này sẽ dựa trên kết quả bài kiểm tra và thái độ học tập từ trước đến nay.”
Giáo viên thể dục: “Không chỉ vậy, những ai có kết quả quá kém sẽ phải chịu phạt.”
Ike: “H-Hình phạt là gì vậy thầy!?”
Giáo viên thể dục: “Lao động công ích: dọn dẹp hồ bơi trong kỳ nghỉ hè.”
Cả đám học sinh xôn xao.
Chẳng ai muốn phí phạm kỳ nghỉ quý giá của mình để đi dọn hồ bơi cả.
Giáo viên thể dục: “Yên tâm đi, độ khó không cao đâu. Ai tham gia học nghiêm túc từ đầu thì chắc chắn qua môn.”
Nội dung kiểm tra là xác nhận kỹ năng của 4 kiểu bơi cơ bản và bấm giờ bơi trườn sấp.
Karuizawa: “Thưa thầy, nếu vì lý do sức khỏe mà không thi được thì sao ạ?”
Giáo viên thể dục: “Hôm đó sẽ phải làm bài kiểm tra lý thuyết thay thế. Nếu tiếp tục vắng mặt thì phải nộp báo cáo bổ sung.”
Nghe vậy, nhóm ngồi trên bờ của Karuizawa thở phào nhẹ nhõm.
Giáo viên thể dục: “Ngoài ra, đối với những em muốn tự luyện tập để chuẩn bị cho bài kiểm tra, nhà trường sẽ mở cửa hồ bơi trong nhà sau giờ học trong một khoảng thời gian nhất định.”
Giáo viên thể dục: “Khi đó tôi sẽ làm nhiệm vụ giám sát. Tuyệt đối không được xuống nước trước khi tôi đến để tránh tai nạn đáng tiếc.”
Giáo viên thể dục: “Thông báo đến đây là hết. Ai cảm thấy không tự tin thì lo mà tập luyện đi.”
Tiết học kết thúc, học sinh vừa rôm rả bàn tán về bài kiểm tra vừa tiến về phòng thay đồ.
Karuizawa: “Kiểm tra đúng là rách việc. Mà thôi, chuyển sang thi lý thuyết cũng đỡ hơn chút.”
Sakura: “A-Awawa… làm sao đây…”
Yamauchi: “Nè nè, hồ bơi mở sau giờ học, chắc các lớp khác cũng đến tập đúng không?”
Ike: “Có khi đây là cơ hội lớn để chiêm ngưỡng các nữ sinh lớp khác mặc đồ bơi cũng nên…!?”
Kiểm tra bơi lội à.
Chà, cứ qua loa duy trì thành tích như mọi khi chắc là không sao đâu.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Vài ngày sau thông báo về bài kiểm tra bơi lội.
Từ hôm nay, hồ bơi trong nhà sẽ mở cửa sau giờ học để học sinh tự tập luyện.
Hirata: “Mọi người, xin vài phút nghe tớ nói một chút nhé?”
Vừa bắt đầu giờ nghỉ trưa, Hirata đã đứng trước lớp gọi to.
Bên cạnh cậu ấy là Kushida.
Hirata: “Để chuẩn bị cho bài kiểm tra bơi tuần sau, tớ định tổ chức một buổi tập luyện sau giờ học.”
Kushida: “Tớ nghĩ tụi mình có thể giúp đỡ những bạn hay xin không học hoặc những bạn chưa tự tin vào khả năng bơi lội của mình.”
Nghe đề xuất của hai người quản lý cả nam và nữ, một số học sinh đã phản ứng ngay lập tức.
Nam sinh: “Tuyệt! Tớ tham gia được không?”
Nữ sinh: “Tớ cũng muốn nhờ giúp. Nãy giờ toàn ngồi nhìn, chẳng thấy tự tin bơi được tí nào… mà thi lý thuyết thì cũng sợ tạch…”
Có vẻ số học sinh lo lắng về khả năng bơi lội nhiều hơn tôi tưởng.
Đúng lúc đó, Ike và Yamauchi hăng hái giơ tay.
Ike: “Vậy thì tớ sẽ giúp một tay hướng dẫn! Tớ bơi cũng được lắm!”
Yamauchi: “Tớ nữa tớ nữa! Cứ để tớ lo, tớ sẽ tận tình chỉ bảo từng li từng tí!”
…Hăng hái thế này, chắc chín phần mười là vì mong chờ được ngắm mấy nữ sinh lớp khác mặc đồ bơi rồi.
Kushida: “Thật sao? Giúp được nhiều lắm luôn đấy, Ike-kun, Yamauchi-kun!”
Hirata: “Cảm ơn hai cậu. Không giới hạn số lượng nên mọi người cứ thoải mái tham gia nhé.”
Nghe lời kêu gọi của nhóm Hirata, số lượng người tham gia tăng lên nhanh chóng.
Có vẻ phần đông muốn tham gia vì sự kiện đi hồ bơi sau giờ học hơn là vì thực sự muốn tập luyện nghiêm túc.
Horikita: “Buổi tập luyện sao… với tôi thì tham gia cũng chẳng có ý nghĩa mấy.”
Horikita: “Cậu tính sao? Hình như cậu bơi không giỏi lắm.”
Ayanokouji: ”…Cũng được. Chắc tôi sẽ tham gia.”
Thì đúng là trong giờ học tôi toàn bơi qua loa cho xong chuyện mà.
Dù không lo lắng về bài kiểm tra, nhưng đây cũng là cơ hội tốt để giao lưu với các bạn trong lớp.
Ayanokouji: “Nếu bơi giỏi như Horikita thì không cần tập cũng qua môn chắc.”
Thực tế trong giờ học, khả năng bơi lội của Horikita rất đáng nể.
Tôi nhớ thành tích bấm giờ của cô ấy cũng đứng thứ 2 lớp, chỉ sau Onodera của câu lạc bộ bơi lội.
Horikita: “Đúng vậy. Tôi không định tham gia buổi tập luyện gì đó nhưng…”
Horikita: “Đã có sẵn hồ bơi mở cửa, tôi cũng định xuống kiểm tra lại tư thế một chút.”
Ayanokouji: ”…Vẫn luôn nghiêm túc tự ép mình như vậy nhỉ.”
Horikita: “Đây là bài kiểm tra ảnh hưởng đến thành tích mà. Chuẩn bị cẩn thận là đương nhiên, phải không?”
Sudou: “Đùa tao à…!?”
Chắc đã nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi, Sudou đi ngang qua trợn tròn mắt kinh ngạc.
Horikita: “Sao thế, Sudou-kun?”
Sudou: “K-Không, không có gì đâu…”
Sudou: “C-Cơ hội được vui đùa cùng Horikita ở hồ bơi… Nhưng tuần này ngày nào cũng có lịch tập câu lạc bộ… Chết tiệt!”
Dù không nghe rõ cậu ta nói gì, nhưng tiếng gào thét từ tận đáy lòng của Sudou truyền đến đau nhói cả tim.
Tôi thầm gửi lời đồng cảm sâu sắc đến cậu ta trong lòng.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Nữ sinh lớp C: “Wa, uống phải nước rồi. Ưm, canh nhịp lấy hơi khó ghê.”
Ike: “Này nhìn kìa! Bạn nữ kia dễ thương quá!”
Yamauchi: “Cái người đang bơi đằng kia dáng cũng chuẩn lắm!”
Sau giờ học, chúng tôi đến hồ bơi trong nhà để tự tập luyện.
Đúng như dự đoán, ở đây không chỉ có lớp D mà học sinh các lớp khác cũng đến tập.
Horikita: ”…”
Horikita có vẻ đã đến hồ bơi trước chúng tôi.
Nhưng đúng như cô ấy nói, Horikita không hòa vào vòng tròn của lớp mà đang khởi động ở một chỗ hơi xa.
Kushida: “Vậy chúng ta bắt đầu bằng việc làm quen với nước nhé!”
Kushida chủ trì, chúng tôi cũng bắt đầu tập luyện dưới hồ bơi.
Tuy nhiên, kỹ năng bơi lội của mỗi người lại khác nhau.
Đang tự hỏi không biết cô ấy định hướng dẫn kiểu gì thì…
Kushida: “Đầu tiên, để làm quen với cảm giác vận động dưới nước, chúng ta cùng chơi trò đuổi bắt dưới hồ bơi nhé!”
Ra là vậy, không chỉ đơn thuần là tập luyện, cô ấy định xen kẽ trò chơi để khuấy động không khí.
Thêm vào đó, qua việc quan sát mọi người chơi đùa, cô ấy có thể nắm bắt được kỹ năng bơi lội của từng người.
Kushida đúng là đã tính toán kỹ lưỡng.
Yamauchi: “Hehehe! Kiểu gì cũng bắt được cậu cho xem! Đứng lạiiiiii!”
Nữ sinh A: “Kyaaaaa! Tránh ra! Ánh mắt cậu đáng sợ quá!”
Bọn Yamauchi rượt theo các nữ sinh mặc đồ bơi, trông chẳng khác nào thú dữ săn mồi.
Nữ sinh A: ”…Hả!? Không ngờ mình bơi cũng được đấy chứ…!?”
Trong quá trình thục mạng chạy trốn khỏi đám con trai, một vài nữ sinh vốn không biết bơi lại bất ngờ bứt phá trình độ.
Nữ sinh B: “Hây! Tiếp theo là Ayanokouji-kun làm quỷ nhé!”
Giữa lúc đó, đến lượt tôi làm quỷ.
Xem nào, ai trong lớp D đang ở gần đây…
Kushida: “Ah. Ayanokouji-kun định nhắm vào tớ hả?”
Kushida: “Đừng hòng bắt được tớ nhé? Nào nào, đến đây bắt tớ đi!”
Chạm mắt nhau, Kushida cười vui vẻ rồi bắt đầu bơi đi.
Tôi cũng rẽ nước, từ từ rút ngắn khoảng cách với Kushida.
Kushida: “Đến sát tường mất rồi! Fufu, tớ bị dồn vào chân tường rồi.”
Ayanokouji: ”…”
Muốn chạm vào để đổi quỷ thì cũng được nhưng…
Quả nhiên việc chạm trực tiếp vào một nữ sinh đang mặc đồ bơi vẫn khiến tôi hơi chần chừ.
Ayanokouji: ”…Đây.”
Tránh việc chạm trực tiếp, tôi khẽ hắt một chút nước về phía Kushida.
Kushida: “Wa!”
Ayanokouji: “Thay cho chạm nhé.”
Kushida: “Eh~, thế cũng được tính à? Không chạm trực tiếp là phạm luật rồi!”
Ayanokouji: “Thì chạm vào con gái cũng ngại mà.”
Động tác dưới nước vốn dĩ không ổn định.
Nếu lỡ tay chạm vào những chỗ nhạy cảm thì phiền phức lắm.
…Nhắc mới nhớ, hồi trước khi biết được bộ mặt thật của Kushida, tôi từng bị cô ấy ép chạm vào ngực.
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, tôi chợt thấy Kushida đang nhìn chằm chằm vào tôi với nụ cười rạng rỡ.
Kushida: “Nè, cậu đang nghĩ linh tinh gì đấy?”
Ayanokouji: “Đâu có…”
Dù nụ cười đó vẫn hoàn hảo như thường ngày, tôi lại cảm nhận được một áp lực kỳ lạ.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Horikita: “Ayanokouji-kun, cho tôi nhờ một chút.”
Đang nghỉ ngơi bên thành hồ bơi, Horikita cầm đồng hồ bấm giờ tiến lại gần tôi.
Ayanokouji: “Có chuyện gì thế?”
Horikita: “Tôi muốn nhờ cậu bấm giờ giúp. Được không?”
Bài kiểm tra bơi lội có phần bấm giờ bơi 50m.
Có vẻ cô ấy muốn kiểm tra lại phong độ trước khi bước vào kỳ thi thật.
Ayanokouji: “Cũng được thôi. Cự ly bơi giống như lúc kiểm tra nhỉ?”
Horikita: “Ừm. Vậy nhờ cậu nhé.”
Horikita bước vào vị trí xuất phát ở một làn bơi trống.
Và theo hiệu lệnh của tôi, cô ấy lao mình xuống nước một cách mạnh mẽ.
Cách bơi là trườn sấp, kiểu bơi cho tốc độ cao nhất.
Tư thế bơi đẹp không một động tác thừa, chuẩn mực như sách giáo khoa.
Chẳng mấy chốc, Horikita đã bơi xong 50m và ngoi lên bờ.
Horikita: “Thành tích thế nào?”
Tôi xem đồng hồ và đọc kết quả hiện trên đó.
Ayanokouji: “Tuyệt thật đấy. Đánh giá trong tiết học chắc chắn sẽ đạt điểm tuyệt đối.”
Horikita: “Tạm thời nắm được phong độ hiện tại rồi. Chỉ cần kiểm tra lại một lần nữa trước ngày thi là ổn.”
Nói xong, Horikita định rời khỏi hồ bơi, nhưng đúng lúc đó nhóm Kushida chạy tới.
Kushida: “Horikita-san, cậu bơi đỉnh quá! Kiểu này thì bài kiểm tra sắp tới chắc chắn không có gì phải lo rồi!”
Nữ sinh A: “Thật đấy! Tư thế cũng cực kỳ chuẩn nữa. Nè, làm sao để bơi được như thế vậy?”
Horikita: “Làm sao à… Tôi không nghĩ mình làm gì đặc biệt…”
Horikita bắt đầu chia sẻ bí quyết bơi lội với nhóm Kushida.
Nhưng chỉ bằng lời nói thì khó mà truyền đạt hết được.
Kushida: “Đúng rồi, Horikita-san! Cậu cũng tham gia buổi tập luyện để hướng dẫn mọi người đi!”
Horikita: “Tôi nghĩ chưa đến lượt mình phải chỉ dạy đâu. Bài kiểm tra cũng không quá khó mà?”
Nữ sinh A: “Eh~, không phải ai cũng thấy thế đâu… Với lại lời khuyên của Horikita-san nãy giờ rất dễ hiểu!”
Kushida: “Nếu Horikita-san chỉ dạy thì chắc chắn mọi người sẽ tiến bộ rất nhanh! Đi mà, giúp bọn tớ nhé!”
Horikita: “Haizz… Một chút thì cũng được. Không lẽ số học sinh không biết bơi lại nhiều đến thế sao?”
Nữ sinh A: “Thật ra tớ toàn trốn học… đến 25m tớ còn chưa bơi nổi.”
Nữ sinh B: “Tớ thì không biết cách lấy hơi khi bơi sải…”
Horikita: ”…Được rồi. Điểm bài kiểm tra bơi lội cũng ảnh hưởng đến điểm lớp. Ít nhất tôi sẽ đảm bảo tất cả mọi người đều có thể bơi được mức cơ bản.”
Kushida: “Thật sao? Cảm ơn Horikita-san nhiều nha!”
Horikita: “Vậy, các cậu đang luyện tập theo giáo án nào?”
Kushida: “À, cái đó thì…!”
Kushida chạy về phía phòng thay đồ và quay lại với vài quả bóng bãi biển trên tay.
Kushida: “Mọi người đã góp điểm mua để dùng ở hồ bơi đấy. Hôm nay tớ định dùng cái này để luyện tập!”
Horikita: ”…Đó chỉ là chơi đùa thôi, đâu thể gọi là luyện tập?”
Kushida: “Không sao đâu, bước đầu cứ thế này là được. Để loại bỏ cảm giác sợ nước, quan trọng nhất là làm quen và cảm thấy vui vẻ khi bơi mà.”
Kushida: “Tớ nghĩ làm thế sẽ giúp mọi người tiến bộ nhanh hơn là lao vào tập luyện bài bản ngay từ đầu!”
Horikita: ”…Ừm, tôi hiểu ý cậu. Mặc dù tôi vẫn hoài nghi về hiệu quả của cách làm này.”
Horikita: “Nếu vậy thì đợi đến lúc chuyển sang luyện tập bài bản tôi sẽ giúp. Hôm nay tôi về đây――”
Kushida: “Mọi người! Có bóng rồi nè! Có cả Horikita-san tham gia nữa, cùng chơi thôi nào!”
Mặc kệ lời Horikita, Kushida gọi với các học sinh lớp D đang bơi dưới hồ.
Yamauchi: “Ồ, thật á! Vậy thì Horikita cùng chung đội nhé!”
Horikita: “Không, tôi…”
Chặn lại lời nói đó, tôi nhẹ nhàng đẩy lưng Horikita từ trên bờ xuống hồ bơi.
Mất thăng bằng, Horikita ngã nhào xuống hồ, nước bắn tung tóe.
Horikita: ”…Ayanokouji-kun, cậu định làm gì vậy?”
Ayanokouji: “Tôi thấy không khí đang vui mà.”
Đây cũng là một cơ hội tốt để Horikita hòa nhập với lớp học.
Horikita: “Haizz… Dù tôi có tham gia thì cũng chẳng có ích lợi gì đâu.”
Horikita Manabu: ”…Hmm.”
Từ phòng họp có thể nhìn bao quát hồ bơi trong nhà.
Horikita Manabu đang nhìn qua cửa sổ xuống khu vực hồ bơi.
Nơi ánh mắt anh ta hướng đến là các học sinh lớp D đang vui đùa với bóng.
Tachibana: “Có chuyện gì sao, hội trưởng Horikita?”
Horikita Manabu: ”…Không, không có gì.”
Phần 5
Section titled “Phần 5”Ike: “Chà, hôm nay đúng là tuyệt vời nhỉ!”
Kết thúc buổi tập ở hồ bơi, chúng tôi đang thay đồ trong phòng thay đồ nam.
Đám Ike và Yamauchi đang bàn tán sôi nổi về hình dáng của các nữ sinh trong bộ đồ bơi hôm nay.
Yamauchi: “Dữ liệu bảng xếp hạng các nữ sinh ngực bự đã được cập nhật đáng kể!”
Ike: “Cơ hội thu thập dữ liệu của gái lớp khác hiếm lắm đấy! Cứ đà này thì chẳng mấy chốc sẽ hoàn thành bảng xếp hạng hoàn hảo của toàn bộ năm nhất thôi!”
…Đúng là mấy lời không bao giờ dám để cho con gái nghe thấy.
Mà hình như bên nữ cũng làm cái bảng xếp hạng tương tự thì phải. Tiện thể nói luôn, nghe đâu tôi đứng đầu bảng xếp hạng “Những nam sinh trông có vẻ u ám” đấy.
Ike: “Mà công nhận…”
Bất chợt, Ike nhìn chằm chằm vào bức tường phòng thay đồ với ánh mắt xa xăm rồi lẩm bẩm.
Ike: “Ngay lúc này, phía bên kia bức tường này… các nữ sinh đang ở trong tình trạng ‘bổ mắt’ hơn cả lúc mặc đồ bơi…”
Yamauchi: “Đúng thế, phòng thay đồ nữ… sự lãng mạn của đàn ông, giấc mơ vĩnh cửu của chúng ta!”
Ike: “Ước gì tự nhiên thức tỉnh siêu năng lực nhìn xuyên thấu nhỉ! Uoooo, xuyên qua điiiii!”
Ike nhìn chằm chằm vào bức tường với đôi mắt hằn đỏ, tất nhiên là siêu năng lực đó không thể nào xuất hiện được rồi.
Ike: “Hừ… không được! Cứ tưởng nhìn thấy cả đường ống nước bên trong bức tường rồi cơ chứ…”
Yamauchi: “Chưa, chưa thể bỏ cuộc sớm thế được! Phải cùng nhau nghĩ cách nhìn trộm phòng thay đồ nữ một cách hợp pháp!”
Ayanokouji: “Làm kiểu gì thì cũng là phạm pháp thôi.”
Tôi cố gắng xen vào nhưng những lời đó chẳng lọt vào tai đám con trai đang trong cơn kích động.
Yamauchi: “Ví dụ như, chui vào tủ đồ trốn sẵn từ trước thì sao? Dán thêm tờ giấy ‘cấm sử dụng’ ở ngoài nữa.”
Ike: “Vấn đề là đột nhập kiểu gì ấy chứ. Làm gì có lúc nào lẻn vào an toàn mà không bị ai nhìn thấy?”
Yamauchi: “Vậy thì đóng giả làm nhân viên lao công! Không thì chơi lớn giả gái đột nhập luôn!?”
Ike: “Ngu à, trình độ giả gái tệ hại của chúng ta thì lộ tẩy ngay giây phút đầu tiên! Chui qua lỗ thông gió trên trần nhà thì sao?”
Với vẻ mặt nghiêm túc hệt như trong phim điệp viên, đám con trai liên tục đưa ra những ý tưởng ngớ ngẩn.
Họ nghĩ ra đủ thứ nhưng chẳng có kế hoạch nào khả thi cả.
Ike: “Cái quái gì thế này! An ninh phòng thay đồ chặt chẽ quá mức quy định rồi!?”
Yamauchi: “Đừng bỏ cuộc! Chỉ cần có nhiệt huyết, một ngày nào đó chúng ta nhất định sẽ vượt qua được bức tường phòng thay đồ nữ!”
Ike: “Này Ayanokouji, mày có kế nào hay không!”
Ayanokouji: ”…Xin lỗi, tôi không nghĩ ra được gì cả.”
Sau đó, đám con trai vẫn tiếp tục tranh luận sôi nổi về cách nhìn trộm phòng thay đồ nữ.
Hy vọng… đó chỉ là một câu chuyện đùa.
Nhưng với cái đà này, biết đâu có ngày họ thực sự bắt tay vào hành động cũng nên…
Phần 6
Section titled “Phần 6”Chabashira: ”…Giám sát hồ bơi à?”
Phòng giáo viên trong giờ nghỉ trưa. Chabashira cau mày hỏi lại thầy giáo thể dục.
Thầy giáo thể dục: “Vâng, xin lỗi cô nhưng tôi đột xuất cần người thay thế… Cô có thể giúp vài ngày bắt đầu từ ngày mai được không?”
Hồ bơi trong nhà được mở cửa sau giờ học từ hôm nọ.
Trước đây thầy giáo thể dục tự mình làm giám sát, nhưng có vẻ tình hình đã thay đổi.
Thầy giáo thể dục: “Chabashira-sensei, cô từng tham gia khóa học cứu hộ ở hồ bơi rồi đúng không?”
Chabashira: “Vâng, đúng là tôi từng tham gia nhưng…”
Thầy giáo thể dục: “Tuyệt! Quá thích hợp rồi! Rất mong cô giúp cho――!”
Sau một hồi bị thầy giáo thể dục thuyết phục nhiệt tình, Chabashira đành miễn cưỡng nhận lời.
Chabashira: “Haizz… Lại rước thêm việc phiền phức vào người rồi.”
Hoshinomiya: “Cố lên nhé~. Mà giám sát viên thì cơ bản chỉ việc ngồi nhìn thôi, nhàn hạ mà.”
Chabashira: “Cậu nói như thể chuyện của người khác ấy… Nói mới nhớ, cậu mới là người thích hợp hơn chứ? Là giáo viên y tế thì cậu cũng có kiến thức về cứu hộ mà?”
Hoshinomiya: “Eh~, tớ cũng bận rộn lắm chứ bộ? Sau giờ học còn phải trực ở phòng y tế giải quyết đủ thứ việc.”
Hoshinomiya: “Hơn nữa, nếu Sae-chan mặc đồ bơi xuất hiện thì chắc chắn đám nam sinh sẽ sướng rơn cho xem. Thân hình bốc lửa của người phụ nữ trưởng thành, ai mà chẳng dán mắt vào!”
Chabashira: “Đồ bơi? Tớ định mặc nguyên đồ vest đi giám sát đấy.”
Hoshinomiya: “Hả~? Nhỡ có học sinh đuối nước, cậu định mặc nguyên thế nhảy xuống cứu à?”
Chabashira: “Cái đó… Nhưng mà tớ làm gì có đồ bơi mặc ở trường.”
Hoshinomiya: “Thế thì lôi bộ đồ bơi học sinh hồi xưa ra mặc thử đi? Trộn lẫn vào đám học sinh, có khi lại không ai nhận ra đâu?”
Chabashira: “Cậu bị ngốc à. Giờ này ai mà mặc nổi thứ đó chứ.”
Hoshinomiya: “Chắc là không vừa size nữa nhỉ? Ví dụ như phần eo…”
Chabashira: ”…Muốn gây sự thì tớ chiều nhé?”
Hoshinomiya: “Ahaha, tớ đùa mà. Nhưng tớ chắc chắn là bộ đồ bơi học sinh sẽ hợp với cậu lắm. Tiếc ghê.”
Liếc nhìn Hoshinomiya đang cười khúc khích, Chabashira thở dài thườn thượt.
Chabashira: (…Đành chịu vậy. Đến hỏi cố vấn câu lạc bộ bơi lội xem có mượn được bộ đồ bơi dự phòng nào không.)
Chabashira: (Nếu không được… thì đành phải mua cái mới thôi.)
Phần 7
Section titled “Phần 7”Hôm nay cũng vậy, các học sinh tích cực tập luyện đang tập trung tại hồ bơi trong nhà sau giờ học.
Vẫn chưa có ai xuống nước.
Vì họ cần phải đợi giáo viên thể dục, người giám sát đến.
Bình thường thì giờ này thầy ấy đã đến rồi nhưng…
Chabashira: ”…Có vẻ đúng giờ rồi nhỉ.”
Người xuất hiện là Chabashira-sensei trong bộ đồ bơi thi đấu.
Chabashira: “Từ hôm nay tôi sẽ làm giám sát hồ bơi. Mọi người bắt đầu tự luyện tập đi, nhớ cẩn thận đừng để bị thương.”
Thế là học sinh xuống hồ bơi và bắt đầu tự do tập luyện.
Nhưng dĩ nhiên, nhóm Ike chẳng còn tâm trí đâu mà tập.
Ike: “N-Này, nhìn kìa! Cảnh cô giáo mặc đồ bơi, có khi cả đời này chỉ được thấy một lần thôi đấy.”
Yamauchi: “Không phải mơ đâu nhỉ…!? Chắc chắn lời cầu nguyện của chúng ta hôm qua đã thấu tận trời xanh rồi!”
…Thực ra hôm qua, chúng tôi đã thấy Chabashira-sensei đi mua đồ bơi ở Keyaki Mall.
Lúc đó chúng tôi còn bàn tán xôn xao rằng chắc cô ấy mua để đi biển hẹn hò với bạn trai, nhưng hóa ra là để làm giám sát viên.
Chabashira: ”…”
Bên bờ hồ bơi, cô ấy bắt đầu khởi động.
Chắc là để có thể xuống nước cứu hộ một cách suôn sẻ trong trường hợp khẩn cấp.
Sau khi khởi động kỹ lưỡng, Chabashira-sensei tiến về phía ghế giám sát.
Trên đường đi, cô ấy có cử chỉ dùng ngón tay chỉnh lại đồ bơi, và động tác vô tình đó đã thu hút toàn bộ ánh nhìn của đám nam sinh.
Yamauchi: “Tao cũng muốn được cô giáo cứu hộ quá… Nếu vậy thì nhiều chỗ trên cơ thể sẽ chạm vào nhau… Fufufu.”
Ike: “Hả, đúng rồi! Còn chiêu đó nữa…! Mở to mắt ra mà xem kế hoạch thiên tài của tao đây!”
Ike lấy đà nhảy ùm xuống hồ bơi. Cậu ta bơi thẳng ra chỗ vắng người rồi…
Ike: “Aaaa! Đau đau đau đau!”
Ike la lớn và bắt đầu đập nước bùm bụp như thể đang giãy giụa.
Ike: “A, chuột rút rồi~! Thưa cô, cứu em với~! Cứ thế này em chết đuối mất!”
…Nhìn kiểu gì cũng thấy là đang đùa giỡn, một màn diễn xuất cầu cứu quá tệ của Ike.
Tôi cạn lời không nói nên câu, nhưng cũng hơi tò mò xem Chabashira-sensei sẽ phản ứng thế nào.
Chabashira-sensei đứng dậy khỏi ghế giám sát, cầm lấy chiếc phao cứu sinh gần đó.
Chabashira: “Bám vào đó.”
Chiếc phao được ném ra, rơi chính xác vào tay Ike.
Ike: “Eh~!? Cô không bơi ra cứu em sao!?”
Chabashira: “Nếu cần thiết thì tôi sẽ làm. Với điều kiện là có học sinh thực sự cần giúp đỡ.”
Với ánh mắt lạnh lùng như băng, Chabashira-sensei nhìn xuống Ike như thể đang chất vấn.
Chabashira: “Lên cao trung rồi thì đừng làm mấy trò ngớ ngẩn đó nữa. Còn đùa giỡn một lần nữa là tôi đuổi ra khỏi đây ngay lập tức đấy.”
Ike: “V-Vâng~… em xin lỗi…”
Bị nhắc nhở nghiêm khắc hơn mọi khi, Ike ôm phao cứu sinh bơi về.
…Chà, chắc chắn là kết cục sẽ như vậy rồi.
Tuy nhiên, khi quay lại, vẻ mặt của Ike lại có vẻ ngây ngất.
Ike: “Ánh mắt lạnh lùng của Sae-chan-sensei… Cảm giác hơi bị kích thích đấy…”
Ayanokouji: ”…Cậu đang nói cái quái gì thế?”
Yamauchi: “Tao hiểu cảm giác của mày mà Kanji! Bị đối xử lạnh nhạt như thế, ở khía cạnh nào đó cũng có thể coi là phần thưởng nhỉ!”
Chẳng hiểu sao hai cậu ta lại tỏ ra hào hứng với nhau một cách kỳ lạ, đây là lĩnh vực mà tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Phần 8
Section titled “Phần 8”Ichinose: “Vậy tớ sẽ kéo cậu đi nhé, Chihiro-chan thả lỏng người ra rồi đạp chân xem sao!”
Shiranami: “Tớ hiểu rồi! Ưm, như thế này à…?”
Amikura: “Phuha! Quả nhiên ở dưới nước cảm giác dễ chịu thật!”
Ở hồ bơi trong nhà sau giờ học, nhóm học sinh lớp B của Ichinose cũng xuất hiện.
Có vẻ lớp B cũng đang hỗ trợ những học sinh chưa tự tin vào khả năng bơi lội của mình để chuẩn bị cho kỳ thi.
Trong số đó, Ichinose là người thu hút sự chú ý của mọi nam sinh. Lý do là…
Ichinose: “Bơi ngửa quan trọng nhất là tư thế đấy. Cứ giữ cơ thể thẳng rồi thả lỏng cho nước đẩy nổi lên…”
Yamauchi: “Uoooooo…! Bơi ngửa thì cặp ngực khủng của Ichinose sẽ nhô lên khỏi mặt nước…!”
Ánh mắt của đám nam sinh dán chặt vào bộ ngực đầy đặn của Ichinose.
Đúng là tỉ lệ cơ thể của cô ấy vượt trội hơn hẳn so với những người xung quanh.
Amikura: “Ưm~, tớ không nổi tốt như Honami-chan được. Có bí quyết gì không?”
Ichinose: “Không biết nữa. Tớ không cố ý làm nổi, nhưng…”
Ike: “Này tụi mày, biết gì không? Ngực bự thì dễ nổi trên nước lắm đấy…”
Yamauchi: “Ra là vậy… Sự thật là Ichinose không bị chìm là nhờ vào lực nổi áp đảo đó sao…!”
Nhóm Ike gật gù đồng ý như đã ngộ ra chân lý.
Chà, đúng là mỡ dễ nổi trên nước. Nhưng đó đâu thể là lý do duy nhất được chứ.
Ike: “Thế này thì vị trí số 1 trong bảng xếp hạng ngực bự chắc chắn là của Ichinose rồi nhỉ?”
Yamauchi: “Khoan đã. Chúng ta còn chưa kiểm chứng được hết hình dáng lúc mặc đồ bơi của mọi người mà, tao thấy Sakura cũng đáng gờm lắm đấy.”
Ike: “Hmm? Đúng là Sakura cũng to thật, nhưng so với sự hiện diện áp đảo của Ichinose thì có phần lép vế hơn chứ?”
Nam sinh A: “Từ từ, nếu nói thế thì Hasebe cũng――”
Và thế là, nhóm Ike bắt đầu thảo luận xem ai là người có ngực khủng nhất trong khối nữ sinh năm nhất.
Ike: “Ayanokouji nghĩ sao? Chắc chắn là Ichinose đúng không!”
Ayanokouji: ”…À ừm, tôi cũng không rõ nữa.”
Thú thật, tôi chưa bao giờ suy nghĩ về chuyện này nên cũng không thể đưa ra đánh giá được.
Mặc cho câu trả lời mập mờ của tôi, cuộc tranh luận của nhóm Ike càng lúc càng trở nên sôi nổi.
Yamauchi: “Chắc chắn là Sakura!”
Nam sinh A: “Hasebe!”
Ike: “Không không, phải là Ichinose!”
Ichinose: “Hửm? Mọi người đang nói tớ sao?”
Ike: “Ừm, sao mà không thấy Ichinose đứng nhất được… ơ!?”
Nhận ra Ichinose đã tiến lại gần từ lúc nào, Ike vội vàng im bặt.
Ichinose: “Lúc nãy tớ thấy có ai gọi tên mình… Có chuyện gì à?”
Có vẻ cuộc tranh luận đã trở nên quá ồn ào rồi.
Cứ gào tên người ta ầm ĩ thế thì việc cô ấy nghe thấy là điều đương nhiên.
Ayanokouji: “À ừm… Bọn tôi đang bảo tư thế bơi ngửa của cậu đẹp quá nên định lấy làm tư liệu tham khảo thôi.”
Ichinose: “Vậy sao? Tớ cũng không tự tin lắm, nhưng nếu giúp được gì thì tớ rất vui!”
Tôi đành phải viện ra một lý do vô thưởng vô phạt để xoa dịu tình hình.
Làm sao tôi có thể nói thật với cô ấy rằng chúng tôi đang thảo luận về kích thước vòng một chứ.
Tuy nhiên, khác với bộ đồng phục thường ngày, bộ đồ bơi bó sát khiến tôi dễ dàng nhận ra vóc dáng hoàn hảo của Ichinose.
Ichinose: “Ưm…? Ayanokouji-kun, cậu sao thế?”
Ayanokouji: ”…”
Do nãy giờ bị đám con trai tiêm nhiễm nên vô thức ánh mắt tôi cứ dán vào vòng một của cô ấy.
…Nhìn chằm chằm người ta mặc đồ bơi thế này đúng là thất lễ thật.
Ichinose: “Đồ bơi của tớ có chỗ nào kỳ lạ à?”
Ayanokouji: “Không, à thì…”
Shiranami: “Honami-channnnnn!!”
Từ phía xa, Shiranami bơi tới với tốc độ kinh hoàng.
Rồi cô ấy chen vào giữa tôi và Ichinose, như thể muốn che chắn tầm nhìn của tôi.
Shiranami: “Qua bên kia tập tiếp đi! Tớ vẫn chưa bơi được, cứ thế này thì tạch mất!”
Ichinose: “Thế à? Tớ thấy cậu bơi khá lắm rồi mà…”
Shiranami: “Kh-Không được! Tớ vẫn lo lắm! Nào Honami-chan, nhanh lên nhanh lên!”
Ichinose: “Ừm, hiểu rồi. Vậy Ayanokouji-kun và mọi người, hẹn gặp lại nhé!”
Ichinose bị Shiranami kéo đi và trở lại vòng tay của lớp B.
Shiranami: ”…”
Trước khi đi, tôi có cảm giác Shiranami đang gửi một ánh nhìn khá gay gắt về phía tôi như để bảo vệ Ichinose.
Phần 9
Section titled “Phần 9”Horikita: “Kushida-san. Chắc đến lúc chúng ta nên kiểm tra lại để chuẩn bị cho kỳ thi thật rồi nhỉ.”
Kushida: “Ừm, đúng thế! Mọi người cũng bơi khá lên nhiều rồi!”
Vài ngày sau khi bắt đầu tập bơi.
Nhờ chăm chỉ luyện tập, những học sinh bơi yếu cũng đã cho thấy sự tiến bộ rõ rệt.
Kushida: “Mọi người, chú ý một chút nhé? Chúng mình bơi thử một vòng như thi thật xem sao nào?”
Nghe Kushida đề xuất, các học sinh lớp D đều gật đầu đồng ý.
Tuy nhiên, hồ bơi sau giờ học đang khá đông học sinh các lớp khác.
Nếu muốn bơi đồng loạt theo hình thức kiểm tra, chúng tôi cần phải sử dụng riêng một vài làn bơi.
Thế là Kushida đi thương lượng với các học sinh lớp khác.
Ichinose: “Ồ, bơi thử giống thi thật à! Cho bọn tớ tham gia cùng được không?”
Kushida: “Tất nhiên rồi! Nhóm Ichinose-san cùng tham gia luôn nhé!”
Ichinose: “À, đúng rồi! Nhân tiện thì rủ luôn những người đang có mặt ở hồ bơi tham gia chung đi!”
Được sự hỗ trợ kêu gọi của Ichinose, cuối cùng chúng tôi đã tổ chức được một buổi bơi thử với sự tham gia của tất cả học sinh có mặt tại hồ bơi.
Kushida: “Vậy thì, các bạn nữ bắt đầu trước nhé! Vào vị trí… chuẩn bị, bơi!”
Đầu tiên là phần thi của nữ, bắt đầu với phần bấm giờ cự ly 50m.
Lần lượt Horikita, Ichinose và các nữ sinh khác đều đạt thành tích qua môn.
Ngay cả những nữ lớp sinh D vốn bơi yếu cũng đã vượt qua một cách an toàn.
Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên hơn cả là thành tích của các nam sinh lớp D.
Yamauchi: “Yoshhh! Để tao cho chúng mày thấy thực lực thật sự của tao!”
So với trước khi bắt đầu tập luyện ở hồ bơi trong nhà sau giờ học, thành tích của cậu ta đã cải thiện rõ rệt.
Ichinose: “Tuyệt quá! Nam sinh lớp D nhiều người bơi giỏi ghê!”
Kushida: “Fufu, đó là thành quả của sự nỗ lực tập luyện đấy!”
Chứng kiến kỹ năng bơi lội tuyệt vời đó, Ichinose và Kushida không ngớt lời khen ngợi chân thành. Nhưng mà…
Ayanokouji: “Chẳng phải thành quả tập luyện gì đâu, chỉ là kết quả của việc mò đến hồ bơi mỗi ngày để ngắm các nữ sinh mặc đồ bơi thôi.”
Horikita: ”…Thật cạn lời.”
Yamauchi: “Hehe, thấy tao bơi thế nào! Đám con gái chắc lại đổ đứ đừ trước vẻ ngầu lòi của tao rồi!”
Ike: “Hừ, đừng hòng một mình Yamauchi giành hết hào quang! Chiêm ngưỡng màn bơi lội điêu luyện của tao đây!”
Ike lao xuống nước một cách mạnh mẽ, vừa ý thức ánh nhìn của các nữ sinh vừa đập nước tung tóe, bơi đi đầy khí thế.
Tuy nhiên, khi bơi đến khoảng giữa hồ thì sự cố xảy ra.
Ike: “Owa!? Á, chân tao…!”
Ike đột nhiên giãy giụa dữ dội trên mặt nước.
Không giống màn diễn xuất tệ hại hôm nọ, lần này có vẻ cậu ta đang chìm thật.
Nhưng vì từng có tiền sử giả vờ chết đuối, các học sinh xung quanh thoáng chần chừ không biết nên xử lý thế nào.
Trong tình huống đó, có một người đã không chút do dự lao ngay xuống nước.
Đó là Chabashira-sensei, người đang làm nhiệm vụ giám sát.
Chabashira: “Bình tĩnh lại, không sao rồi. Thả lỏng người ra, dựa vào tôi.”
Ike: “H-Hộc, vâng…!”
Chabashira-sensei bơi đến chỗ Ike, nhanh chóng sơ cứu và kéo cậu ta lên bờ.
Chabashira: “Có ai đi gọi giáo viên y tế cho chắc ăn đi. Các em lùi lại một chút.”
Vừa đưa ra chỉ thị chính xác cho các học sinh xung quanh, Chabashira-sensei vừa kiểm tra tình trạng của Ike.
Ike có vẻ uống phải chút nước nên đang ho sặc sụa, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Chabashira: “Tự tin thái quá vào thực lực của bản thân rồi phân bổ sức sai lầm nên mới ra cơ sự này. Đó là hậu quả của sự nông cạn của em đấy.”
Vừa nghiêm khắc khiển trách, Chabashira-sensei vừa lộ vẻ mặt nhẹ nhõm.
Chabashira: ”…Tuy nhiên, tạm thời không sao là tốt rồi. Cứ nằm yên đó chờ giáo viên y tế đến.”
Ike: “Khụ khụ… Em xin lỗi. Cảm ơn cô… đã cứu em…”
Phần 10
Section titled “Phần 10”Sau khi kết thúc buổi tập bơi, các nữ sinh vừa thay đồ trong phòng thay đồ vừa vui vẻ trò chuyện.
Kushida: “Mọi người vất vả rồi! Buổi tập hôm nay cũng hiệu quả lắm!”
Horikita: ”…Ừ. Tôi nghĩ mọi người đều đã đạt được tiêu chuẩn tối thiểu rồi. Nhưng không được chủ quan đâu đấy.”
Ichinose: “Mọi người bơi tiến bộ hẳn lên, cứ đà này thì chắc chắn sẽ vượt qua bài kiểm tra một cách dễ dàng thôi.”
Amikura: “Đúng thế nhỉ. Lúc đầu tớ lo lắm, nhưng được Honami-chan chỉ cho nên đỡ hẳn.”
Shiranami: “Ừm ừm! Cứ thế này thì lúc thi thật chắc chắn không sao đâu!”
Nhìn lại kết quả tập luyện và bơi thử từ trước đến nay, các nữ sinh đều đồng thanh bày tỏ sự nhẹ nhõm.
Shiranami: “Mà công nhận… nhìn lại mới thấy vóc dáng của Honami-chan làm tớ mê mẩn luôn…”
Kushida: “Công nhận! Nè, bình thường cậu có bí quyết gì để giữ dáng không?”
Ichinose: “Eh? Nói sao nhỉ… tớ chẳng làm gì đặc biệt cả.”
Ichinose: “Với lại, nói về vóc dáng đẹp thì Horikita-san cũng đâu thua kém gì? Dáng người thon gọn, trông rất đẹp mà.”
Horikita: ”…Tôi biết cậu không có ý mỉa mai, nhưng nghe cậu nói thế tôi thấy hơi phức tạp.”
Giữa bầu không khí hòa thuận vui vẻ đó, một người mới bước vào phòng thay đồ.
Chabashira: ”…”
Kushida: “Ah, Chabashira-sensei! Cô vất vả rồi ạ!”
Ichinose: “Thưa cô, pha cứu người lúc nãy của cô ngầu quá! Cô lao xuống nước không chút do dự…!”
Amikura: “Vâng vâng! Chúng em mê mẩn dáng bơi của cô luôn á!”
Chabashira: ”…Thôi đi. Tôi chỉ làm tròn trách nhiệm của một giáo viên thôi.”
Các nữ sinh đồng loạt xúm lại quanh Chabashira, hướng ánh mắt đầy ngưỡng mộ về phía cô.
Chabashira: “Các em cứ nhìn chằm chằm thế này tôi khó thay đồ lắm…”
Amikura: “Nhưng mà, vóc dáng cô đẹp quá!”
Kushida: “Em hiểu cảm giác đó! Chuẩn người phụ nữ trưởng thành, làm em ngưỡng mộ ghê!”
Amikura: “Sensei, em có câu hỏi ạ! Cô có bí quyết gì để giữ dáng đẹp thế này không, chỉ cho em với!”
Chabashira: ”…Hả? Đang nói cái gì thế…”
Bị các nữ sinh hồn nhiên dồn dập hỏi, Chabashira bối rối lảng tránh ánh mắt.
Ichinose: “Fufu, cô cùng nói chuyện với chúng em đi ạ!”
Chabashira: ”…Trêu đùa thế đủ rồi đấy. Tránh ra một chút đi, không thì tôi thay đồ đến bao giờ mới xong.”
Phần 11
Section titled “Phần 11”Ngày kiểm tra bơi lội. Các học sinh lớp D tham gia bài kiểm tra thực hành tập trung bên bờ hồ bơi.
Trong lúc đó, Sakura và nhóm học sinh xin không bơi đang chờ đến bài kiểm tra lý thuyết thay thế sắp diễn ra.
Sakura: (Ưư… Hôm qua thức trắng đêm để ôn bài rồi, nhưng không biết có làm được không…)
Nữ sinh A: “Thật đấy, may mà Karuizawa-san lấy được đề thi năm ngoái cho bọn mình~.”
Karuizawa: “Nhờ Hirata-kun có mối quan hệ với các anh chị khóa trên ấy mà. Nghe bảo năm nào cũng ra đề na ná nhau, dễ ợt!”
Nhóm Karuizawa vừa trò chuyện vừa tỏ vẻ vô cùng thoải mái.
Sakura đứng ở một khoảng cách khá xa, âm thầm quan sát họ.
Sakura: (Mình làm gì có mối quan hệ nào để lấy được đề năm ngoái, cũng chẳng thể nào hòa nhập vào nhóm đó được…)
Sakura: (Nhưng dù vậy, bảo mình tham gia thi thực hành thì…)
Ike: “Hehe, trước giờ thi phải ngắm các nữ sinh mặc đồ bơi để nạp năng lượng mới được!”
Yamauchi: “Phải khắc sâu vào trí nhớ!”
Sắp đến giờ thi rồi mà một số nam sinh vẫn không ngừng phóng những ánh nhìn rực lửa về phía các nữ sinh trong bộ đồ bơi.
Sakura: (Quả nhiên, bị nhìn bằng ánh mắt đó thì căng thẳng lắm… Phải cố gắng thi lý thuyết thật tốt thôi――)
Hasebe: “Này, Sakura-san.”
Sakura: “Hiya, v-vâng!?”
Bất ngờ bị gọi từ phía sau, Sakura giật nảy người, vai run bần bật.
Hasebe: ”…Nãy giờ tớ gọi mà cậu không nghe thấy à?”
Sakura: “X-Xin lỗi! À ừm, chuyện là…”
Hasebe: “Có vẻ phòng thi lý thuyết đã chuẩn bị xong rồi. Thầy bảo di chuyển đến lớp học đấy.”
Sakura: “V-Vậy à… Cảm ơn cậu đã báo tớ biết…”
Giáo viên thể dục: “Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu bài kiểm tra thực hành. Đầu tiên hãy khởi động thật kỹ.”
Sudou: “Kouenji, tao nhất định không thua mày đâu! Tao sẽ chứng minh tao là người bơi nhanh nhất lớp!”
Kouenji: “Hừ… Cứ sủa tùy thích đi, Red hair-kun.”
Bỏ lại những người bạn cùng lớp đang bắt đầu khởi động, Sakura và Hasebe di chuyển về lớp học.
Hasebe: “Cơ mà, bọn con trai ngốc thật đấy. Cứ tưởng người ta không biết những ánh nhìn thô thiển đó chắc.”
Sakura: “Ừm… Những ánh mắt đó, có chút đáng sợ…”
Hasebe: “Đúng không? Nếu phải mặc đồ bơi để bị nhìn chằm chằm như thế thì thi lý thuyết còn sướng gấp vạn lần.”
Nghe Hasebe nói thẳng thừng, Sakura khẽ gật đầu đồng tình.
Hasebe: “Nào, nhanh về lớp thôi. Chúng ta cũng phải cố gắng làm bài chứ.”
Sakura: “Ừ-Ừm…!”
Sakura: (Thì ra Hasebe-san cũng có cùng suy nghĩ với mình…)
Đối với Sakura, người thường xuyên ở một mình, đây là một phát hiện nhỏ nhoi nhưng đáng quý.
Sakura: (Hơn nữa, dù chỉ một chút nhưng mình đã nói chuyện được với Hasebe-san… Thấy vui vui làm sao)
Sakura lộ vẻ mặt nhẹ nhõm, đi cạnh Hasebe hướng về lớp học.
Phần 12
Section titled “Phần 12”Hirata: “Mọi người, học kỳ 1 vất vả cho mọi người rồi! Chúc mừng cả lớp chúng ta đã cùng nhau vượt qua ngày hôm nay… Cạn ly!”
Ike: “Uoooo, cạn ly―! Hôm nay là tiệc ăn mừng! Ăn uống hát hò nào!”
Quán karaoke ở Keyaki Mall.
Lớp D chúng tôi đang tổ chức tiệc ăn mừng kết thúc học kỳ 1.
Trong kỳ thi cuối kỳ, không có học sinh nào bị điểm liệt, toàn bộ lớp đã thành công vượt qua học kỳ 1.
Kushida: “Bài kiểm tra bơi lội mọi người cũng qua hết, may quá nhỉ!”
Karuizawa: “Chà, mấy cái đó dễ ợt mà. Quan trọng hơn, hôm nay là tiệc ăn mừng, hát hết mình nào―!”
Bài kiểm tra bơi lội, cả thực hành và lý thuyết, tất cả đều qua môn, không ai phải chịu phạt cả.
Một kết quả tuyệt vời nhất đối với lớp D.
Giữa không khí mọi người đang bung xõa hết mình, Horikita lại ngồi thở dài một mình.
Horikita: “Haizz… Cậu bảo đây là ‘buổi tụ tập quan trọng liên quan đến tương lai của lớp’ nên tôi mới đến đấy nhé?”
Ayanokouji: “Thì cũng coi như là buổi tụ tập để thắt chặt tinh thần đoàn kết của lớp mà?”
Thực ra tôi được Sudou nhờ ‘bằng mọi giá phải gọi Horikita đến’, nên đã dùng chút thủ đoạn lừa phỉnh để kéo cô ấy tới.
Horikita: ”…Thật cạn lời. Để kéo tôi ra ngoài mà cậu cất công bày ra cái trò nói dối nhảm nhí này.”
Sudou: “Này Horikita, khát nước không? Muốn uống gì để tôi đi lấy cho!”
Horikita: ”…Khỏi, cảm ơn.”
Sudou dù đã xí được chỗ cạnh Horikita nhưng vẫn bị đối xử lạnh nhạt như thường lệ.
Horikita: “Haizz… Có vẻ chỉ là tiệc ăn mừng bình thường thôi nhỉ. Nếu không có việc gì quan trọng thì tôi xin phép――”
Nữ sinh A: “Horikita-san! Lần trước cảm ơn cậu đã dạy tớ bí quyết bơi nhé!”
Horikita định đứng dậy đi về thì vài nữ sinh bắt chuyện.
Nữ sinh B: “Đúng đúng! Nhờ Horikita-san mà bài kiểm tra của tớ tốt lắm!”
Horikita: ”…Tôi đâu có làm gì to tát đâu.”
Horikita: “Là do các cậu đã tự nỗ lực để giành được kết quả đó thôi.”
Horikita trả lời lạnh lùng, nhưng âm điệu không hề mang vẻ lạnh nhạt.
Các nữ sinh cũng cười rất tươi.
Kushida: “Tuần sau là bắt đầu nghỉ hè rồi nhỉ! Kỳ nghỉ trên con tàu sang trọng, giờ tớ đã thấy háo hức lắm rồi!”
Sau một hồi hát hò tưng bừng ở quán karaoke, chủ đề câu chuyện tự nhiên chuyển sang kế hoạch nghỉ hè.
Ike: “A! Nghe nói hồ bơi dành riêng cho câu lạc bộ bơi lội cũng sẽ mở cửa cho mọi người dùng trong kỳ nghỉ hè đấy!”
Kushida: “Eh, thật á! Nếu thế thì cả lớp mình cùng đến đó chơi đi!”
Hồ bơi ngoài trời dành riêng cho câu lạc bộ bơi lội đương nhiên quy mô lớn hơn hẳn hồ bơi trong nhà, thiết bị cũng hiện đại hơn.
Ike: “Này này! Vậy thì lát nữa, mọi người cùng đi mua đồ bơi không?”
Yamauchi: “Tuyệt! Đang nghỉ hè mà, mặc đồ bơi của trường thì chán quá!”
Kushida: “Ý hay đấy! Tớ cũng đang định mua đồ bơi mới cho kỳ nghỉ hè này!”
Hirata: “Vậy thì, sau khi tiệc tàn, những ai rảnh thì chúng ta cùng đến các cửa hàng trong trung tâm mua sắm xem thử nhé.”
Thế là mọi người bắt đầu rôm rả bàn xem đồ bơi thế nào thì đẹp.
Ayanokouji: “Horikita cũng đi mua đồ bơi à?”
Horikita: “Cậu hỏi nghiêm túc đấy à? Tôi mà lại tham gia vào cái trò giao lưu vô bổ đó sao.”
Ayanokouji: ”…Chắc là không rồi.”
Sudou: “Này Horikita, tiệc ăn mừng mà, cậu cũng hát một bài đi chứ?”
Kushida: “Tớ cũng muốn nghe Horikita-san hát thử! Nè nè, hát một bài đi mà!”
Horikita: “Chờ đã, tôi…”
Nhận ra thì Horikita đã bị Sudou và đám con gái vây quanh, ép phải cầm micro.
…Dù sao đi nữa, có vẻ kỳ nghỉ hè này Horikita cũng sẽ ra hồ bơi chơi thôi.
Với dự cảm đó, tôi nhấp một ngụm nước trái cây.