SR84
Phần 1
Section titled “Phần 1”Hirata: “Tuyệt quá. Bộ nào cũng đẹp, không thể tin được đây là đồ tự may đấy.”
Nữ sinh lớp D: “Cảm ơn Hirata-kun. Từ thiết kế cho đến khâu may vá, tất cả đều do chúng tớ tự làm đấy!”
Sau giờ học, tôi được bạn cùng lớp mời đến một phòng học trống ở khu biệt lập.
Tại đây đang diễn ra buổi triển lãm trang phục do những học sinh có sở thích may vá tự thiết kế và thực hiện.
Nhìn bộ trang phục nào cũng thấy được tâm huyết và sự tỉ mỉ của người làm ra nó, thành phẩm thực sự tuyệt vời.
Hirata: “Có cả váy cưới nữa này. Làm ra được bộ lộng lẫy thế này chắc vất vả lắm nhỉ?”
Nữ sinh A (Triển lãm): “Đó là tác phẩm tâm đắc nhất của tớ đấy! Thức trắng mấy đêm liền mới làm xong…!”
Nữ sinh B (Triển lãm): “Ah, xem thử bộ tớ phụ trách bên này nữa đi. Tớ chú trọng lắm vào phần thêu hoa văn…”
Nữ sinh lớp D: “Haizz…”
Đang đi dạo xem các trang phục trưng bày, tôi chợt nhận ra nữ sinh đó lộ vẻ mặt hơi buồn.
Hirata: “Có chuyện gì sao?”
Nữ sinh lớp D: “À không, ừm…”
Cô ấy nhìn quanh phòng triển lãm, rồi lại buông tiếng thở dài đầy tiếc nuối.
Nữ sinh lớp D: “Mọi người đã cố gắng chuẩn bị thế này, tớ cứ nghĩ sẽ có nhiều người đến xem hơn cơ…”
Nữ sinh lớp D: “Bọn tớ cũng đã rủ bạn bè, rồi dán tờ rơi trên bảng tin để quảng cáo rồi mà.”
Quả thật, hiện tại trong phòng triển lãm chỉ có lác đác vài học sinh.
Nữ sinh lớp D: “Chắc là chẳng ai hứng thú với mấy bộ trang phục tự may vì sở thích cá nhân đâu nhỉ…”
Hirata: “Không đâu. Buổi triển lãm tuyệt vời thế này cơ mà. Nếu biết đến, chắc chắn mọi người sẽ thích thôi.”
Đã dồn hết tâm huyết làm ra tác phẩm mà không có ai xem, đối với người sáng tạo thì thật đáng buồn.
Không biết mình có thể giúp gì được không…
Đang suy nghĩ thì cô bạn đó như nảy ra ý gì, bỗng lên tiếng.
Nữ sinh lớp D: “Nè Hirata-kun. Nếu không phiền… cậu giúp bọn tớ quảng bá được không?”
Hirata: “Tớ sao?”
Nữ sinh lớp D: “Hirata-kun nổi tiếng thế mà, tớ nghĩ cậu sẽ thu hút được sự chú ý của mọi người.”
Hirata: “Ra là vậy. Được thôi, nếu tớ giúp được gì thì tớ rất sẵn lòng.”
Nữ sinh lớp D: “Thật sao!? Cảm ơn Hirata-kun!”
Nữ sinh lớp D: “Vậy thì, nhân cơ hội này cậu mặc bộ nào thật nổi bật đi!”
Nói rồi, cô bạn bắt đầu nghiêm túc chọn đồ.
Từ trang phục lòe loẹt mang phong cách idol, đến đồ mang hơi hướng giả tưởng thời trung cổ, đủ mọi thể loại.
Giữa những bộ đồ đó, cô ấy dừng lại trước một bộ trang phục.
Nữ sinh lớp D: “Đúng rồi, bộ tớ làm thì sao!? Chắc chắn hợp với Hirata-kun lắm luôn!”
Hirata: “Ồ, bộ này là…”
Có lẽ không bộ nào hợp để thu hút sự chú ý hơn bộ này.
Nhìn qua thì kích cỡ cũng có vẻ vừa vặn.
Hirata: “Bộ đồ đẹp lắm. Tớ đi thay thử ngay đây.”
Phần 2
Section titled “Phần 2”Ayanokouji: “Gì thế nhỉ?”
Sau giờ học, đang đi bộ trên con đường rợp bóng cây để về ký túc xá, tôi thấy một đám đông đang tụ tập.
Có vẻ phần lớn là nữ sinh…
Hơi tò mò, tôi dừng bước và đứng xem thử.
Hirata: “Mọi người ơi, nếu rảnh thì nán lại nghe tớ nói một chút nhé?”
Đứng giữa đám đông là Hirata trong bộ lễ phục tuxedo.
Hirata: “Ở phòng học trống khu biệt lập đang có buổi triển lãm trang phục do các bạn học sinh tự thiết kế và thực hiện.”
Hirata: “Có rất nhiều trang phục đẹp, mọi người nhớ đến xem thử nhé.”
Nữ sinh A: “Vậy hả, tớ đi tớ đi!”
Nữ sinh B: “Cơ mà Hirata-kun mặc tuxedo hợp cực kỳ luôn!”
Triển lãm trang phục sao. Có vẻ Hirata đang làm công tác quảng bá cho nó.
Hiệu quả có vẻ rất lớn, nghe Hirata nói xong, nhiều học sinh đã rảo bước về phía khu biệt lập.
Quả không hổ danh là Hirata.
Sự nổi tiếng của cậu ta không chỉ giới hạn trong lớp D mà còn lan rộng ra các bạn nữ lớp khác nữa.
Trong lúc dòng học sinh tụ tập đang di chuyển, tôi vô tình chạm mắt với Hirata.
Hirata: “Chào cậu, Ayanokouji-kun.”
Ayanokouji: “Triển lãm trang phục à. Tôi không biết là có sự kiện đó đấy.”
Hirata: “Thực ra có thông báo rồi, nhưng có vẻ ít người để ý.”
Hirata: “Nên tớ mới đứng đây quảng cáo để mọi người đến xem đông hơn chút.”
Ayanokouji: “Ra là vậy…”
Thì ra việc mặc đồ nổi bật thế này cũng là để thu hút sự chú ý của mọi người.
Hirata: “Bộ tuxedo tớ đang mặc cũng là đồ trưng bày trong buổi triển lãm đấy. Từ thiết kế đến may vá đều là làm thủ công hoàn toàn.”
Ayanokouji: “Ồ, đồ tự làm mà đẹp được thế này cơ à.”
Nhìn gần mới thấy sự tỉ mỉ đến từng chi tiết của bộ trang phục.
Sự hoàn thiện của nó khiến tôi thành thật thán phục.
Hirata: “Còn nhiều bộ đẹp lắm. Ayanokouji-kun cũng đến xem thử một lát nhé?”
Ayanokouji: “Ừ, cũng được. Đi xem thử cho biết.”
Hirata: “Thật sao? Vậy chúng ta đi cùng nhé. Tớ cũng đang định quay lại đó đây.”
Và thế là, tôi cùng Hirata đi đến khu biệt lập nơi diễn ra buổi triển lãm.
Nữ sinh C: “Ah, Hirata-kun kìa! Bộ đồ đó là sao thế?”
Hirata: “Ở khu biệt lập đang có buổi triển lãm trang phục, tớ đang đi quảng bá cho nó. Nếu cậu rảnh thì đến xem nhé.”
Ngay cả lúc đi bộ trên con đường rợp bóng cây, Hirata cũng liên tục được các nữ sinh đi ngang qua bắt chuyện.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Khu vực diễn ra triển lãm đang tấp nập học sinh.
Trái ngược hoàn toàn với tình cảnh đìu hiu lúc trước.
Nữ sinh lớp D: “Hirata-kun, cậu về rồi! Không ngờ mọi người lại đến đông thế này…!”
Hirata: “Thế thì tốt quá. Tớ cũng vui vì giúp được một tay.”
Nữ sinh D: “Hirata-kun, bộ đồ đó là sao thế!? Trông bảnh lắm nha!”
Hirata: “Cảm ơn cậu. Thực ra bộ tuxedo này là do bạn ấy may đấy.”
Nữ sinh D: “Hể, đỉnh thật! Bộ đồ chuyên nghiệp thế này mà tự làm được sao…!”
Nữ sinh lớp D: “Ehehe, cũng khá vất vả đấy. Tớ phải làm đi làm lại nhiều lần để có được phom dáng đẹp nhất.”
Nữ sinh lớp D: “Với lại nhờ Hirata-kun mặc nên vẻ đẹp của bộ đồ mới tăng lên gấp bội đấy!”
Hirata: “Không đâu, cậu nói quá rồi. Tớ mới là người phải cảm ơn vì được mặc bộ đồ tuyệt vời thế này.”
Hirata hoàn toàn bị đám con gái vây quanh.
Trông cậu ta có vẻ bận rộn tiếp chuyện mọi người, nên tôi quyết định đi xem triển lãm một mình.
Do ảnh hưởng của Hirata nên trong phòng phần lớn là nữ sinh, nhưng lác đác cũng có vài nam sinh.
Và trong số đó, tôi bắt gặp một người quen.
Là Kanzaki lớp B.
Kanzaki: “Ayanokouji à. Cậu cũng đến xem sao.”
Ayanokouji: “Ừ, hơi tò mò chút.”
Kanzaki: “Thấy mọi người bàn tán nên tôi ghé qua thử… Quả thực bộ nào cũng làm rất tinh xảo.”
Ayanokouji: “Công nhận. Cái bộ phong cách giả tưởng đằng kia nhìn như bước ra từ trong phim ấy.”
Từ những chiếc váy lộng lẫy như quý tộc thời trung cổ, cho đến thời trang đường phố hiện đại.
Mỗi bộ trang phục đều thể hiện rõ cá tính của người tạo ra nó, xem mãi không chán.
Kanzaki: “Tuxedo à…”
Bất chợt, Kanzaki nhìn về phía Hirata đang bị các nữ sinh vây quanh.
Ayanokouji: “Bộ tuxedo đó hình như cũng do học sinh tự may đấy.”
Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, Kanzaki chắc cũng hợp với mấy bộ đồ kiểu đó lắm.”
Kanzaki: ”…Vậy sao.”
Kanzaki nhìn Hirata trong bộ tuxedo, có vẻ như đang nghĩ ngợi điều gì đó.
Ayanokouji: “Sao thế?”
Kanzaki: “Không, tôi chợt nhớ lại hôm trước tình cờ có dịp mặc tuxedo. Là lúc được nhờ làm người mẫu tranh ấy mà.”
Ayanokouji: “Ra là thế.”
Hirata vẫn đang liên tục được các bạn nữ bắt chuyện, và cậu ta đáp lại từng người một một cách lịch thiệp.
Nghe nói Kanzaki cũng rất nổi tiếng với phái nữ.
Nếu Kanzaki mà mặc tuxedo, chắc tình cảnh cũng giống hệt Hirata bây giờ.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Xem xong một vòng triển lãm, tôi định ra về nên tiến về phía cửa ra vào.
Nữ sinh E: “Bồn chồn quá.”
Nhưng trước cửa, tôi thấy một nữ sinh đang đứng với dáng vẻ lúng túng, khả nghi.
…Mình có nên bắt chuyện không nhỉ.
Ayanokouji: ”…Cậu đang gặp chuyện gì à?”
Nữ sinh E: “Hiya!? K-Không có gì đâu ạ!”
Bị tôi bắt chuyện, cô bạn giật thót mình, rụt vai lại rồi lùi lại phía sau.
Hirata: “Ayanokouji-kun, cậu định về à?”
Ayanokouji: “Ừ, tôi xem xong hết rồi.”
Nữ sinh E: “A…! H-Hirata-kun…”
Nhìn thấy Hirata bước tới, nữ sinh đó đứng đơ ra vì căng thẳng.
Hirata: “Cậu đến xem triển lãm à? Để tớ dẫn cậu đi xem nhé.”
Nữ sinh E: “À, ừm… cũng đúng là vậy, nhưng mà…”
Cô ấy ấp úng mãi không nói nên lời.
Nhưng Hirata không hối thúc, cậu vẫn mỉm cười chờ đợi cô ấy lên tiếng.
Cuối cùng, cô ấy như hạ quyết tâm và cất lời.
Nữ sinh E: “N-Nếu không phiền… cậu có thể chụp chung với tớ một tấm ảnh được không…!”
Hirata: “Ảnh sao? Ừm, tất nhiên là được rồi.”
Hirata vui vẻ nhận lời.
…Có vẻ cô gái này là fan hâm mộ của Hirata.
Hirata: “Ayanokouji-kun, cậu chụp giúp tớ được không?”
Ayanokouji: “Ừ, tôi không phiền đâu.”
Tôi nhận lấy điện thoại từ cô ấy và chụp một tấm.
Trái ngược với nụ cười tươi tắn rạng rỡ của Hirata, biểu cảm của cô ấy lại cứng đơ vì quá căng thẳng.
Nữ sinh E: “H-Hirata-kun, cảm ơn cậu đã chụp ảnh cùng tớ! T-Tớ sẽ coi nó là báu vật suốt đời!”
Dù mặt đỏ bừng, nhưng cô ấy vẫn lộ vẻ hạnh phúc rời đi.
Nữ sinh B: “Ah, thích thế! Tớ cũng muốn chụp ảnh cùng Hirata-kun!”
Những học sinh xung quanh nhìn thấy cảnh đó cũng lần lượt đến xin chụp ảnh cùng Hirata.
Nữ sinh C: “Tớ nữa tớ nữa! Hirata-kun, chụp chung một tấm nhé!”
Nam sinh A: “Gì thế, đang chụp ảnh à? Đã thế thì cũng chụp một tấm nào, Hirata!”
Nhoáng cái đã có một đám đông bu quanh.
Để đáp ứng từng người với số lượng này chắc tốn thời gian lắm đây…
Hirata: “Để xem nào… Đã đông vui thế này, hay là tất cả chúng ta cùng chụp chung một tấm tập thể nhé?”
Và thế là, một buổi chụp ảnh tập thể quy mô lớn gồm tất cả những người có mặt trong hội trường diễn ra.
Với nền là những bộ trang phục rực rỡ sắc màu, mọi người vừa cười nói vui vẻ vừa xếp hàng.
Nữ sinh lớp D: “Thực sự cảm ơn cậu nhiều lắm! Nhờ có Hirata-kun mà buổi triển lãm thành công mỹ mãn!”
Hirata: “Không đâu, là nhờ những tác phẩm tuyệt vời mà các cậu đã làm ra đấy.”
Bức ảnh tập thể của tất cả học sinh trong hội trường.
Tuy nhiên, đương nhiên là cần một người làm phó nháy.
Nếu có giá đỡ điện thoại thì dùng chức năng hẹn giờ cũng được… nhưng không có thì đành chịu.
Cũng không ai chủ động xin làm thợ chụp ảnh, nên tôi đành tự mình nhận công việc đó.
Nữ sinh D: “Thế thì chụp bằng điện thoại của tớ nữa nhé!”
Nữ sinh C: “Ah, chụp bằng của tớ nữa!”
Hàng loạt điện thoại được đưa vào tay tôi.
…Rốt cuộc là tôi sẽ phải chụp bằng bao nhiêu cái điện thoại đây.
Hirata: “Mọi người chuẩn bị xong chưa?”
Hirata: “Ayanokouji-kun, xin lỗi vì đã đẩy việc chụp ảnh này cho cậu nhé. Nhờ cậu cả đấyp.”
Ayanokouji: “Ừ… Vậy, chụp đây.”
Vốn dĩ Hirata đã được yêu mến bởi cả nam lẫn nữ trong và ngoài lớp, nhưng qua sự việc hôm nay, có vẻ độ nổi tiếng của cậu ta với phái nữ sẽ càng tăng thêm nữa.
Thu trọn những gương mặt rạng rỡ với nụ cười tỏa nắng của nhóm Hirata vào khung hình, tôi bấm nút chụp ảnh.