Skip to content

SR86

Thời gian riêng tư bên hồ bơi
SR86

Kushida Kikyou

Thời gian riêng tư bên hồ bơi

Sau giờ học, tôi đến hồ bơi trong nhà để làm nhiệm vụ quản lý vật tư và dọn dẹp thiết bị.

Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa lất phất của mùa mưa vẫn rơi rả rích. Tuy nhiên, thời tiết không ảnh hưởng gì đến hồ bơi trong nhà.

Nhiệm vụ này được phân công định kỳ cho từng khối và từng lớp.

Lần này, một nhóm vài người lớp D chúng tôi sẽ phụ trách.

Nhưng mà… đợi mãi vẫn chẳng thấy ai đến.

Tôi lấy điện thoại ra, kiểm tra nhóm chat của lớp.

Ike: [Xin lỗi nha! Tự nhiên đau bụng quá. Hôm nay cho tao xin nghỉ nhé!]

Yamauchi: [Xin lỗi, tao lỡ bị gái gọi đi rồi! Đẹp trai khổ thế đấy!]

Trên màn hình là hàng loạt tin nhắn xin vắng mặt.

Chắc cũng có người bận thật, nhưng khó mà tin tất cả đều bận như vậy.

…Đừng bảo tôi phải làm một mình nhé?

Vừa nghĩ vậy thì tôi nghe thấy tiếng bước chân từ phía cửa vào.

Kushida: “Ơ kìa? Không lẽ chỉ có mỗi Ayanokouji-kun đến thôi sao?”

Ayanokouji: “Ừ. Mấy người kia có vẻ không đến được.”

Xem ra tôi thoát cảnh phải làm một mình rồi.

Ayanokouji: ”…Hmm? Nhắc mới nhớ, tôi nhớ Kushida đâu có phiên trực hôm nay nhỉ.”

Kushida: “Thực ra lúc nãy xem nhóm chat, thấy nhiều bạn báo bận quá. Tớ nghĩ biết đâu cậu cần người giúp.”

Ayanokouji: ”…Cảm ơn cậu. Tôi đang nghĩ làm một mình chắc vất vả lắm.”

Kushida: “Không sao đâu. Hôm nay tớ cũng rảnh mà.”

Kushida: “Mọi người bận thì đành chịu thôi. Với lại việc này đằng nào cũng phải có người làm mà.”

Không phải phiên trực của mình nhưng Kushida không hề phàn nàn nửa lời.

Những điểm như thế này có lẽ là lý do khiến cô ấy được mọi người yêu mến.

Ayanokouji: “Cũng không còn nhiều thời gian, chúng ta bắt đầu luôn nhé.”

Kushida: “Ừm! Vậy để tớ đi thay đồ bơi đã nhé.”

Kushida: “Mặc đồ thể dục cũng được, nhưng rửa đồ với dọn phòng tắm chắc chắn sẽ bị ướt mất.”

Ayanokouji: “Cũng phải. Vậy tôi cũng đi thay đồ.”

Kushida: “Để cậu chờ lâu! Vậy tụi mình chia nhau ra làm cho nhanh nhé!”

Sau khi thay đồ bơi, chúng tôi bắt đầu từ việc sắp xếp lại các vật dụng.

Bên trong nhà kho chứa phao bơi, tạ và dây phao chia làn dùng trong giờ học.

Chúng tôi xếp tất cả ra cạnh hồ bơi, kiểm tra xem có bị hỏng hóc hay thiếu sót gì không, rồi rửa từng món một.

Kushida: “Mấy cái phao này… hồi trước tập đập chân tớ dùng suốt.”

Vừa cẩn thận rửa phao bơi, Kushida vừa bâng quơ nói.

Ayanokouji: “Dùng suốt á? Chuyện hồi nhỏ sao?”

Kushida: “Không đâu. Thực ra đến tận hồi sơ trung, nếu không có cái này tớ không bơi được đâu.”

Nhắc mới nhớ, hình như trước đây cô ấy cũng từng nhắc đến chuyện này.

Nhưng nhìn Kushida bơi lội vui vẻ trong giờ học hiện tại, thật khó tin là cô ấy từng sợ nước.

Ayanokouji: “Cậu khắc phục bằng cách nào vậy?”

Kushida: “Tớ nhờ một người bạn chỉ cho. Bạn ấy bơi siêu đỉnh luôn.”

Kushida: “Lúc đầu tớ cũng sợ lắm, nhưng bạn ấy vừa dạy vừa như chơi đùa với tớ vậy.”

Kushida: “Nhờ thế mà nỗi sợ nước trong tớ cứ nhạt dần đi.”

Ayanokouji: “Ra là vậy. Cậu có một người bạn tốt đấy.”

Kushida lau khô chiếc phao vừa rửa bằng khăn.

Kushida: “Thế nên, tớ rất hiểu cảm giác của những người không biết bơi.”

Kushida: “Bởi vậy khi dạy ai đó, tớ luôn muốn họ cảm thấy vui vẻ.”

Kushida: “Giống như người bạn đó đã làm cho tớ ấy!”

Đúng là cách suy nghĩ của Kushida. Đối với người học, tiến bộ một cách vui vẻ vẫn là tuyệt nhất.

Kushida: “Kỳ nghỉ hè tới, giá mà cả lớp D cùng nhau đến hồ bơi chơi thì tốt biết mấy.”

Ayanokouji: “Ừ. Bọn Ike với Yamauchi chắc chắn sẽ tham gia cho xem.”

Kushida: “Nếu Horikita-san cũng đến thì tuyệt nhỉ. Ban đầu có thể cậu ấy sẽ từ chối…”

Ayanokouji: ”…Rủ bình thường thì chắc chắn sẽ không đến đâu.”

Tôi có thể dễ dàng tưởng tượng ra cảnh cô ấy từ chối lạnh lùng: ‘Phí thời gian’.

Kushida: “Dù vậy, nếu mọi người cùng đến được thì chắc chắn sẽ vui lắm.”

Kushida luôn tự nhiên muốn lôi kéo mọi người xung quanh vào vòng tròn của mình.

Không thể phủ nhận rằng nhờ có cô ấy, không khí trong lớp đã trở nên tốt hơn rất nhiều.

Sau khi hoàn thành việc sắp xếp vật dụng, chúng tôi chuyển sang dọn dẹp phòng tắm.

Kushida: “Vậy tớ xịt nước từ bên này sang nhé.”

Ayanokouji: “Ừ. Cẩn thận trơn trượt đấy.”

Kushida: “Ừm, không sao. Cảm ơn cậu.”

Kushida cầm vòi nước bắt đầu xịt rửa các vết bẩn trên sàn.

Tôi đứng cạnh, dùng bàn chải chà rửa khu vực xung quanh rãnh thoát nước.

Kushida: “Mấy chỗ này nhìn kỹ mới thấy dơ ghê nhỉ.”

Ayanokouji: “Đúng thế. Nhân tiện làm sạch luôn một thể.”

Chúng tôi chia nhau dọn dẹp được một lúc thì sự cố xảy ra.

Kushida: ”…Wa!?”

Ayanokouji: ”…”

Tia nước lạnh buốt từ vòi của Kushida xịt thẳng vào ngực tôi.

Kushida: “X-Xin lỗi nhé! Tự nhiên nước xịt mạnh ra…”

Kushida vội vàng xin lỗi.

Nhưng do sàn nhà trơn trượt, cô ấy mất thăng bằng lảo đảo một chút.

Kushida: “Kya…!”

Chiếc vòi nước vùng vằng trên tay cô ấy, lại một lần nữa xịt nước thẳng vào người tôi.

Kushida: “X-Xin lỗi! Tớ không cố ý đâu…!”

Ayanokouji: ”…Không sao.”

Ướt sũng từ đầu đến chân.

Cũng may tôi đã đoán trước mấy vụ thế này và thay đồ bơi.

Nhưng bị xịt nước đẹp mắt thế này làm tôi cũng hơi băn khoăn.

Rốt cuộc chỉ là tai nạn, hay là cô ấy đang muốn đùa giỡn đây.

Kushida: “Anou, thực sự xin lỗi cậu nhé? Tớ đi lấy khăn ngay đây…!”

Kushida cuống cuồng định chạy ra phòng thay đồ.

Nhắc mới nhớ, trong manga mấy cảnh đùa giỡn tạt nước vào nhau xuất hiện nhan nhản…

Suy nghĩ một chút, tôi cầm lấy một chiếc vòi nước khác mà Kushida không dùng đến.

Ayanokouji: ”…Đang dọn dẹp thì dính nước cũng là chuyện bình thường mà.”

Kushida: “Á, lạnh quá!”

Tia nước từ vòi của tôi bắn trúng Kushida.

Tưởng cô ấy sẽ giận, nhưng Kushida lại nở nụ cười.

Kushida: “Cậu chơi ăn gian nha!? Vừa rồi là cậu cố tình đúng không?”

Ayanokouji: “Không, tai nạn thôi.”

Kushida: “Chắc chắn không phải! Đã thế thì, tớ cũng không nhường đâu nhé!”

Kushida cười vui vẻ, không chịu thua mà chĩa vòi nước về phía tôi.

Ayanokouji: “Otto…”

Tôi vội vàng né người tránh tia nước bay tới.

Kushida: “Aa, né là ăn gian!”

Ayanokouji: “Xin lỗi, cơ thể tự phản xạ thôi.”

Kushida: “Mồ! Đã thế tớ sẽ chơi hết sức luôn đó nha!”

Và thế là, chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi bỏ xó công việc và bắt đầu một trận chiến té nước.

Kushida: “Yoshi, xong hết rồi! Vất vả cho cậu rồi, Ayanokouji-kun!”

Ayanokouji: “Ừ… nhưng không ngờ lại ướt nhẹp thế này.”

Kushida: “Fufu. May mà thay đồ bơi trước nhỉ.”

Do mải mê với trận té nước lúc nãy, hai đứa chúng tôi đều ướt sũng.

Nhưng công việc dọn dẹp lại xong sớm hơn dự kiến.

Vật dụng đã được xếp lại chỗ cũ, nhà kho cũng khóa cẩn thận.

Giờ chỉ việc mang chìa khóa nhà kho trả lại cho phòng giáo viên là xong.

Kushida: “Này, Ayanokouji-kun.”

Ayanokouji: “Có chuyện gì thế?”

Kushida: “Cất công dọn dẹp rồi, mình bơi một chút coi như phần thưởng đi?”

Ayanokouji: “Được không đấy? Bị phát hiện bơi chui là bị mắng đấy.”

Kushida: “Ehehe… nên mới bảo là một chút thôi mà. Dọn dẹp xong tớ thấy nóng quá.”

Ayanokouji: “Ừ, cũng đúng. Đằng nào cũng ướt rồi, xuống một chút chắc không sao đâu.”

Kushida: “Yeah. Vậy xuống luôn nào!”

Chúng tôi bước xuống hồ bơi.

Cảm giác bơi trong một cái hồ không có ai khác ngoài hai đứa cũng thật kỳ lạ.

Kushida: “Fufu, mát mẻ dễ chịu quá.”

Kushida: “Được dùng cả cái hồ bơi rộng lớn này chỉ với hai người, cứ như mình bao trọn gói ấy nhỉ, xa xỉ thật đấy.”

Ayanokouji: “Ừ. Bình thường làm gì có chuyện này.”

Kushida: “Fufu, đã cất công rồi, tụi mình hãy tận hưởng trọn vẹn cái hồ bơi dành riêng cho hai đứa này nhé!”

Khi chúng tôi đang bơi lội trong hồ.

Kushida: ”…Ơ?”

Bỗng có tiếng mở cửa vang lên từ lối vào. Tiếp đó là tiếng bước chân tiến lại gần.

Ayanokouji: “Có ai đó đến.”

Giáo viên đến kiểm tra sao?

Nếu bị bắt gặp bơi lén, chắc chắn sẽ không tránh khỏi hình phạt.

Kushida: “L-Làm sao bây giờ?”

Ayanokouji: ”…Lên bờ bây giờ chắc không kịp nữa rồi.”

Còn cách nào khác không…

Vừa nghĩ đến đó, có vẻ Kushida cũng nảy ra cùng ý tưởng.

Kushida: “Ah, đúng rồi! Ayanokouji-kun!”

Chúng tôi nhìn nhau, hít một hơi thật sâu rồi vội vàng lặn xuống nước để trốn.

Mở mắt ra, tôi thấy khuôn mặt của Kushida ở khoảng cách rất gần.

Cô ấy đặt ngón trỏ lên môi, mỉm cười tinh nghịch.

…Chẳng biết biểu cảm đó là có căng thẳng hay không nữa.

Một lát sau, tôi cẩn thận ló đầu lên khỏi mặt nước để quan sát tình hình xung quanh.

Nam sinh lớp D: “Ơ? Không có ai à. Xong xuôi hết rồi sao?”

Đứng đó là một nam sinh lớp D, người đã báo có việc bận không đến trực nhật được. Cậu ta nhìn quanh một vòng nhưng không chú ý xuống hồ bơi, rồi cứ thế quay đầu bước về.

Ayanokouji: ”…An toàn rồi.”

Tôi ra hiệu xuống nước, Kushida lao lên mặt nước thở hổn hển.

Kushida: “Phuhaaa…! Ổn rồi chứ…?”

Ayanokouji: “Ừ. Không phải giáo viên, là cậu bạn lớp D đã báo bận hôm nay.”

Kushida: “Vậy à… hú hồn, may mà không bị mắng.”

Kushida vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy vuốt lại mái tóc ướt sũng, mỉm cười tinh nghịch.

Kushida: “Cảm giác cứ như đang làm chuyện mờ ám ấy, hồi hộp ghê nhỉ?”

Ayanokouji: ”…Ừ, đúng thế.”

Thấy Kushida như vậy, không hiểu sao tim tôi cũng lỡ nhịp một chút.

Kushida rất nổi tiếng với cả nam và nữ trong và ngoài lớp… Cũng dễ hiểu tại sao có nhiều nam sinh mê mẩn cô ấy đến thế.

Kushida: “Giá mà sau giờ làm việc, lần nào chúng mình cũng được bao trọn hồ bơi thế này thì tốt biết mấy.”

Ayanokouji: “Cũng đúng. Nhưng chắc chắn phải cẩn thận để không bị ai phát hiện.”

Kushida: “Fufu. Chuyện hôm nay, là bí mật của riêng hai đứa mình nhé?”

Tôi lặng lẽ gật đầu trước câu nói đó.

Nếu để lộ chuyện tôi tận hưởng hồ bơi riêng tư cùng Kushida, chắc tôi sẽ bị chôn vùi trong cơn bão ghen tị của đám nam sinh mất.