Skip to content

SR15

Kushida: “Horikita-san, hôm nay cậu đọc sách gì thế?”

Trong lớp học, vào giờ nghỉ trưa.

Kushida, có vẻ vẫn chưa từ bỏ việc kết thân với Horikita, đang tích cực bắt chuyện.

Kushida: “À, đúng rồi. Tan học hôm nay tớ rủ bạn bè đi cà phê, Horikita-san có muốn đi cùng không?”

Horikita: “Không cần đâu. Tôi không có hứng thú.”

Horikita vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như mọi khi, tỏa ra bầu không khí muốn kết thúc cuộc trò chuyện càng sớm càng tốt.

Tôi nhớ lại lần trước, khi cố gắng để hai người họ gặp nhau ở quán cà phê.

Kushida: “Horikita-san, hãy làm bạn với tớ nhé!!”

Horikita: ”…Tôi muốn cậu để tôi yên. Tôi sẽ không gây phiền phức cho lớp đâu.”

Quan điểm của Horikita từ đó đến nay vẫn không thay đổi, cô ấy dường như không có ý định giao du với bạn cùng lớp nhiều hơn mức cần thiết.

Dù Kushida cố gắng gợi ra nhiều chủ đề, nhưng cuộc trò chuyện vẫn chẳng hào hứng chút nào. Trong lúc đó――

Kushida: “Nhắc mới nhớ, tóc của Horikita-san dài và đẹp thật đấy. Cậu có bí quyết chăm sóc đặc biệt nào không?”

Horikita: ”…Tự nhiên hỏi gì thế? Tôi nghĩ mình cũng chỉ chăm sóc như người bình thường thôi.”

Kushida: “Eh, thật á? Thế mà tóc suôn mượt được như vậy thì đáng ghen tị thật đấy.”

Horikita: “Tôi không cần mấy lời nịnh nọt đó đâu.”

Kushida: “Tớ thật lòng nghĩ vậy mà… Vậy thì hỏi thử Ayanokouji-kun xem!”

Kushida: “Nè nè, Ayanokouji-kun cũng thấy tóc của Horikita-san đẹp mà đúng không?”

Ayanokouji: “Sao lại hỏi tôi.”

Vì ngồi cạnh Horikita nên tôi bị lôi vào câu chuyện.

Hơn nữa, trong tình huống này thì tôi cảm giác không có lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý.

Ayanokouji: “Chà, tôi nghĩ đúng như Kushida nói. Kiểu tóc này cũng hợp với Horikita nữa.”

Kushida: “Quả nhiên cậu cũng nghĩ vậy ha! Horikita-san để tóc dài thẳng từ xưa rồi hả?”

Horikita: ”…Ừm. Vì tôi thích kiểu tóc này.”

Horikita dùng tay vuốt nhẹ mái tóc.

Thật bất ngờ, trông cô ấy có vẻ cũng không ghét điều đó.

Ayanokouji: “Horikita cũng để ý đến kiểu tóc sao. Cảm giác hơi bất ngờ đấy.”

Horikita: “Có gì lạ đâu chứ. Tôi thích tóc dài hơn thôi.”

Kushida: “Đúng là tóc dài thì có thể tạo được nhiều kiểu vui lắm.

Kushida: “Ví dụ như kiểu tết tóc này thì sao? Tóc tớ thì hơi khó làm, nhưng tớ nghĩ Horikita-san sẽ hợp lắm đấy.”

Trên màn hình điện thoại của Kushida hiển thị bức ảnh một kiểu tóc rất thời trang.

Horikita: “Tôi không có hứng thú với mấy thứ này. Tạo kiểu chắc cũng tốn thời gian, cứ đơn giản như bây giờ là tốt nhất.”

Kushida: “Eh, phí quá đi! Uổng công có mái tóc dài đẹp thế này, không thử nhiều kiểu thì thiệt thòi lắm!”

Kushida: “Chờ chút nhé, để xem nào…”

Kushida bắt đầu dùng điện thoại tìm kiếm những kiểu tóc có vẻ hợp với Horikita.

Nhắc đến Horikita thì hình ảnh tóc đen dài đã in sâu vào tâm trí rồi.

Tôi không thể tưởng tượng nổi cô ấy để kiểu tóc khác sẽ như thế nào.

Kushida: “Ví dụ như… uốn xoăn phần đuôi tóc thế này thì sao?”

Horikita: ”…Không hợp gu tôi lắm. Cảm giác hơi lòe loẹt quá.”

Kushida: “Vậy thì, thử đổi màu tóc xem? Nghe nói dù vẫn giữ tông đen nhưng chỉ cần đổi sắc thái một chút thôi là thay đổi hẳn ấn tượng đó!”

Horikita: “Ra là vậy… Nhưng nghe nói làm thế sẽ hại tóc――”

Kushida gợi ý rất nhiều kiểu, nhưng có vẻ chưa tìm được cái nào khiến Horikita ưng ý.

Với một kẻ không rành như tôi, thì chẳng hiểu nổi một nửa nội dung câu chuyện của hai người họ.

Kushida: “Ayanokouji-kun nghĩ kiểu tóc nào sẽ hợp với Horikita-san?”

Ayanokouji: “Xem nào…”

Vì chưa hình dung ra được nên tôi cũng thử dùng điện thoại tìm kiếm các kiểu tóc.

Nhưng mãi mà chẳng thấy cái nào ưng ý.

Toàn là mấy cái tên lạ hoắc như Chignon hay Half-up…

Trong lúc đó, ánh mắt tôi dừng lại ở một kiểu tóc.

Độ dài chắc khoảng tầm tóc của Kushida.

Ayanokouji: “Cái này, trông có vẻ hợp với phong cách của Horikita không? Dù là hơi ngắn…”

Horikita: ”…Đúng là có nét giống tôi thật.”

Một phần tóc được tết lại và buộc bằng ruy băng.

Trông cứ như kiểu tóc hiện tại của Horikita nhưng cắt ngắn đi vậy.

Nhưng Horikita đã nói là thích tóc dài.

Chắc cô ấy sẽ không thích đâu, nhưng cứ thử xem phản ứng thế nào――

Horikita: ”…”

Horikita chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại tôi đang giơ ra.

Ayanokouji: “Sao thế Horikita. Chẳng lẽ cậu có hứng thú à?”

Horikita: “Không, không hẳn là như vậy.”

Thái độ của Horikita thay đổi hoàn toàn so với lúc nãy, có vẻ như đang lưỡng lự.

Kushida: “Tóc ngắn à, đang để tóc dài mà cắt ngắn đến mức này thì cần nhiều dũng khí lắm đấy.”

Horikita: “Ừm, quả nhiên tôi vẫn thích độ dài như bây giờ hơn.”

Kushida: “Tớ nghĩ cậu hợp với tóc ngắn một cách bất ngờ đấy. Hay là quyết tâm thay đổi hình tượng một lần xem sao?”

Horikita: ”…Tôi không làm đâu. Tôi không có ý định thay đổi kiểu tóc này.”

Miệng nói vậy, nhưng Horikita lại liếc nhìn màn hình điện thoại của tôi thêm lần nữa.

…Biết đâu đấy, cô ấy lại hứng thú với tóc ngắn một cách bất ngờ cũng nên.

Ngày hôm sau cái ngày chúng tôi nói chuyện về các kiểu tóc.

Horikita: “Chào buổi sáng, Ayanokouji-kun.”

Trên đường đến trường, tôi nghe thấy tiếng gọi từ phía sau.

Nghe giọng thì có lẽ là Horikita.

Nghĩ vậy, tôi quay lại――

Ayanokouji: ”…Hả?”

Trong một khoảnh khắc, tôi không nhận ra người đang đứng đó là ai.

Horikita: “Sao thế? Tự nhiên nhìn chằm chằm vào mặt người khác vậy.”

Ayanokouji: “Là Horikita, đúng không?”

Ayanokouji: “Tóc cậu, sao thế kia? Hôm qua cậu bảo là không có ý định đổi kiểu tóc mà…”

Horikita: “Hôm qua? Cậu đang nói cái gì vậy?”

Ayanokouji: “Không, cậu cắt tóc rồi còn gì? Với lại, cắt ngắn quá đấy…”

Nghe tôi nói vậy, Horikita làm vẻ mặt khó hiểu.

Horikita: “Đâu có, vẫn như mọi khi mà. Cậu ổn không đấy? Hay là bị sốt rồi?”

Ayanokouji: ”…Nghĩa là sao?”

…Chẳng lẽ tôi đang bị trêu đùa?

Nhưng nét mặt Horikita hoàn toàn nghiêm túc.

Vốn dĩ cô ấy đâu phải kiểu người hay đùa như vậy.

Horikita: “Nếu cậu muốn về nghỉ ngơi thì tôi sẽ báo lại với giáo viên cho.”

Ayanokouji: “Không, sức khỏe tôi không có vấn đề gì nên không cần đâu…”

Tôi vừa cảm thấy nghi ngờ thái độ của Horikita, vừa quyết định tiếp tục đi cùng cô ấy đến trường.

Không biết có ý đồ gì đây…

Nhưng chắc chắn khi vào lớp, mọi người cũng sẽ ngạc nhiên trước diện mạo của Horikita giống như tôi thôi.

Nữ sinh: “Nè Horikita-san, tiết học lúc nãy tớ có chỗ chưa hiểu…”

Horikita: “Bình tĩnh suy nghĩ lại thì không khó lắm đâu. Đầu tiên là từ công thức này――”

Kushida: “Horikita-san, trưa nay ăn cùng nhau không?”

Horikita: “Ừm, được thôi. Tớ cũng đang rảnh.”

Rốt cuộc chuyện này là sao…?

Chứng kiến thái độ của Horikita trong lớp, tôi càng thêm bối rối.

Không một ai phản ứng về việc Horikita cắt tóc.

Rõ ràng là tóc ngắn đi trông thấy, khả năng không nhận ra là rất thấp…

Sự kỳ lạ không chỉ dừng lại ở đó, cách cư xử của Horikita cũng khác hẳn ngày thường.

Đáng lẽ cô ấy luôn giữ thái độ cô độc, xa cách… vậy mà giờ lại tích cực giao lưu với mọi người xung quanh.

Horikita: “Ayanokouji-kun, cho tôi chút thời gian được không?”

Ayanokouji: “Có việc gì thế?”

Horikita: “Tan học đi uống trà một chút nhé? Tôi có chuyện muốn nói.”

Ayanokouji: “À, cũng được thôi…”

Hiếm khi thấy cô ấy chủ động rủ rê.

Tôi cũng muốn biết nguyên nhân khiến Horikita thay đổi, nên quyết định nhận lời mời.

Horikita: “Cảm ơn cậu đã đi cùng tôi hôm nay, Ayanokouji-kun.”

Ayanokouji: “À… Thế, cậu muốn nói chuyện gì?”

Suốt cả ngày hôm nay, Horikita vẫn cư xử rất lạ.

Thú thật, tôi không thể tưởng tượng nổi cô ấy sẽ nói chuyện gì.

Horikita: “Thực ra tôi muốn Ayanokouji-kun cũng gia nhập hội học sinh. Cậu có hứng thú không?”

Ayanokouji: “Khoan đã, tôi hoàn toàn không hiểu gì cả.”

Chuyện này quá đường đột và thiếu liên kết.

Trước giờ chúng tôi chưa từng nói về hội học sinh bao giờ mà.

Ayanokouji: “Với lại, cậu nói ‘cũng’ nghĩa là sao?”

Horikita: “Tôi chưa nói sao, tôi cũng vừa mới vào hội học sinh hôm nọ.”

Ayanokouji: ”…Vậy à.”

…Hôm nay hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cảm giác như tôi bị chai lì cảm xúc rồi.

Ayanokouji: “Trông quan hệ với hội trưởng hội học sinh có vẻ không tốt, cậu làm hòa rồi sao?”

Horikita: ”…? Làm hòa gì chứ, tôi với nii-san chưa từng cãi nhau bao giờ mà.”

Ayanokouji: ”…Không, làm gì có chuyện đó.”

Rõ ràng tôi đã từng chứng kiến cảnh hai người họ nói chuyện với bầu không khí căng thẳng.

Horikita không thể nào quên chuyện đó được…

Horikita: “Khi tôi đề cử Ayanokouji-kun, nii-san cũng tán thành việc cậu gia nhập hội học sinh đấy.”

Horikita: “Nếu cậu có dù chỉ một chút hứng thú… thì hãy cân nhắc nhé.”

Ayanokouji: “Cậu biết tôi theo chủ nghĩa yên bình mà? Tại sao lại rủ tôi vào hội học sinh.”

Horikita: “Tôi không chỉ muốn lên lớp A, mà còn muốn dẫn dắt ngôi trường này với tư cách là hội trưởng hội học sinh trong tương lai.”

Horikita: “Nhưng sức một mình tôi thì rất khó. Tôi cảm thấy cần có những người đồng đội hợp tác.”

Ayanokouji: ”…Ra vậy.”

Đây là những lời mà Horikita trước đây tuyệt đối sẽ không bao giờ nói ra.

Horikita: “Tôi công nhận thực lực của cậu. Làm ơn, hãy hợp tác với tôi.”

Horikita: ”…Tôi tuyệt đối sẽ không để cậu hối hận đâu. Nhất định tôi sẽ đưa lớp lên hạng A.”

Vẻ mặt Horikita nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Tôi định từ chối cho qua chuyện, nhưng… bầu không khí này cho thấy cô ấy sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.

Ayanokouji: “Horikita, tôi――”

Tôi quyết tâm đưa ra câu trả lời cho Horikita―

Ayanokouji: ”…Là mơ sao.”

Tôi ngồi dậy trên giường.

Giấc mơ kỳ lạ thật đấy.

Chắc là tại hôm qua nói chuyện nhiều về kiểu tóc của Horikita quá.

Tôi thử nhớ lại hình ảnh Horikita trong giấc mơ.

Biểu hiện kỳ lạ đến mức đó, lẽ ra giữa chừng tôi phải nhận ra là mơ rồi mới phải… Đúng là không lường trước được.

Ayanokouji: ”…Chà, đến giờ rồi.”

Rõ ràng đã ngủ đủ giấc, vậy mà cảm giác còn mệt hơn…

Đang đi trên đường đến trường, tôi nghe thấy tiếng vài nữ sinh ồn ào từ phía sau.

Nữ sinh A: “Eh, tóc cậu sao thế kia!? Cắt ngắn cũn luôn vậy…?”

Nữ sinh B: “Có chuyện gì thế? T-Thất tình à…?”

Nhắc mới nhớ, trong mơ Horikita cũng xuất hiện vào lúc đang đi học thế này…

Ayanokouji: “Không thể nào, nhỉ…”

Dù nghĩ là không thể, tôi vẫn quay lại nhìn phía sau.

Người đứng đó là――

Nữ sinh C: “Ehehe, tớ quyết tâm thay đổi hình tượng đấy. Thế nào, hợp không?”

Một nữ sinh lạ mặt vừa nghịch phần đuôi tóc vừa hỏi bạn mình.

…Cứ tưởng là giấc mơ tiên tri, nhưng quả nhiên không phải.

Horikita: “Cậu cư xử khả nghi quá đấy. Có sao không?”

Ayanokouji: ”…Là Horikita à.”

Nhìn thấy mái tóc dài vẫn như mọi khi của cô ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Horikita: “Này, đừng có nhìn mặt người khác rồi thở dài thế chứ. Khó chịu lắm đấy.”

Ayanokouji: “À, tôi không có ý xấu đâu.”

Dù sao thì, giấc mơ sáng nay chân thực một cách kỳ lạ.

Ayanokouji: “Hôm qua tôi có hỏi rồi, nhưng cậu không định thử cắt tóc ngắn thật à?”

Horikita: “Lại chuyện đó nữa à…? Tôi đã nói rồi, tôi thích kiểu tóc hiện tại.”

Ayanokouji: “Vậy sao. Mà, tôi chỉ hỏi chút thôi.”

Tuy là trong mơ… nhưng tôi cảm thấy hình ảnh Horikita tóc ngắn cũng khá hợp đấy chứ.

Nữ sinh A: “Nhưng mà, sao tự nhiên lại muốn đổi hình tượng thế?”

Nữ sinh C: “Tại người mẫu tớ hâm mộ cắt tóc ngắn ấy mà. Chắc là tớ bị ảnh hưởng rồi~.”

Nhóm nữ sinh vừa nói chuyện lúc nãy đi lướt qua chúng tôi.

Horikita: “Hâm mộ sao…”

Ayanokouji: “Có chuyện gì à?”

Horikita: ”…Không, không có gì. Chỉ là tôi cảm giác hơi hiểu được tâm trạng của cô bạn đó thôi.”

Horikita lẩm bẩm như vậy, rồi lại tiếp tục rảo bước về phía trường học.