SR03
“Người nổi tiếng của lớp”
Section titled ““Người nổi tiếng của lớp””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Tôi đến nhà ăn vào giờ nghỉ trưa.
Vô tình nhìn quanh, hình ảnh Kushida đang nói chuyện với bạn cùng lớp lọt vào mắt tôi.
Nữ sinh A: “Nè nè, Kikyou-chan, cậu biết cái này chưa? Đang là chủ đề hot đấy.”
Nữ sinh nói rồi bắt đầu cho Kushida xem màn hình điện thoại.
Kushida: “Oa, bánh kem hình gấu sao? Dễ thương quá đi~.”
Nữ sinh A: “Đúng không, nghe nói là menu giới hạn của quán cà phê mới mở đấy. Nè, tan học hôm nay bọn mình đi ăn không?”
Kushida: “Được thôi, đi ăn nhé. Nhưng bánh dễ thương thế này, ăn xong chắc cảm thấy tội lỗi lắm đây.”
Tôi nhận suất cơm từ quầy phục vụ, rồi ngồi xuống chỗ trống gần nhóm Kushida.
Không phải tôi cố tình, nhưng cuộc đối thoại của Kushida cứ tự nhiên lọt vào tai tôi.
Nữ sinh B: “Ah, Kikyou-chan.”
Kushida: “Giờ cậu mới đi ăn sao? Phải rồi, cuốn tiểu thuyết hôm nọ cậu cho mượn tớ đọc xong rồi đấy.”
Lần này Kushida lại bắt đầu nói chuyện với một học sinh lớp khác đi ngang qua.
Mối quan hệ rộng thật đấy…
Nữ sinh B: “Thật á!? Thấy thế nào?”
Kushida: “Tớ cảm động lắm luôn. Nhất là đoạn cao trào lúc nhân vật chính và nữ chính nói chuyện với nhau ấy, tuyệt vời lắm…”
Nữ sinh B: “Vậy tớ đi đằng này nhé.”
Kushida: “Ừm, vậy nha. Hẹn gặp lại!”
Khi tôi đang từ nhà ăn đi về lớp học, tôi tình cờ gặp Kushida vừa mới chia tay đám bạn.
Kushida: “Ayanokouji-kun, cậu đang về lớp hả?”
Ayanokouji: “À, ừ.”
Kushida: “Vậy tớ về cùng nhé.”
Kushida: “Nhắc mới nhớ, lúc nãy ở nhà ăn cậu ngồi bàn gần đó nhỉ? Đáng lẽ cậu nên bắt chuyện với tớ thì tốt hơn.”
Ayanokouji: “Trông cậu có vẻ bận rộn quá mà. Nên tôi xin phép không làm phiền.”
Thực tế, trong lúc tôi đang ăn, Kushida liên tục bị ai đó bắt chuyện không ngớt.
Quả đúng là người nổi tiếng.
Tôi cảm thấy thán phục vì Kushida đang tiến bước vững chắc tới mục tiêu mà cô ấy đã tuyên bố vào ngày đầu tiên nhập học.
Kushida: “Vậy sao, ngược lại tớ lại làm cậu phải giữ ý rồi. Xin lỗi nhé.”
Ayanokouji: “Đừng bận tâm. Vốn dĩ tôi cũng định ăn một mình mà.”
Có lẽ là do vừa chứng kiến quang cảnh của Kushida ban nãy.
Tự mình nói ra câu đó, tôi lại cảm thấy hơi buồn.
Kushida: “Nhưng mà, ăn cùng mọi người vẫn ngon hơn chứ. Nếu không có ai ăn cùng thì cứ thoải mái gọi tớ nhé.”
Ayanokouji: “Ừ, tôi sẽ làm vậy.”
Phần 2
Section titled “Phần 2”Nam sinh A: “Nè Kushida-chan, cho tớ xin chút thời gian được không?”
Kushida: “Lát nữa nhé. Ừm, được thôi nhưng mà… vậy nhé Ayanokouji-kun. Lát nữa gặp lại.”
Ngay khi vừa về đến lớp, Kushida đã bị bắt chuyện.
Một học sinh trông lạ mặt. Chắc là lớp khác.
Tôi hơi tò mò nên nhìn trộm từ trong lớp ra.
Nam sinh A: “Nè Kushida-chan, tan học hôm nay cậu có rảnh không?”
Kushida: “Ừm, rảnh thì có rảnh, nhưng có chuyện gì sao?”
Nam sinh A: “Thực ra là, bọn tớ định đi karaoke, nhưng bên phía con gái lại có người không đi được…”
Kushida: “E-Etou…”
Ngay từ lúc lời mời có nhắc đến việc “bên nữ thiếu người”, thì đây chắc chắn không phải là một lời mời bình thường.
Có lẽ nhận ra điều đó, Kushida tỏ vẻ bối rối.
Yamauchi: “Này, Ayanokouji. Từ nãy đến giờ mày cứ nhìn ra hành lang làm gì thế? Có gì hay ho à?”
Thấy tôi đứng lại, Ike và Yamauchi tò mò đi tới.
Ayanokouji: “Cũng không có gì thú vị đâu. Chỉ là Kushida đang bị ai đó rủ rê thôi.”
Ike: “Vậy à, là Kushida-chan sao… Khoan đã, Kushida-chan á!?”
Ike và Yamauchi đẩy tôi sang một bên rồi ngó ra hành lang.
Ike: “Cái quái gì thế, thằng đó định bỏ qua bọn mình để mời mọc hẹn hò à!?”
Yamauchi: “Không thể tha thứ được…”
Ike: “Này Yamauchi, phải bảo vệ Kushida-chan của chúng ta khỏi cái thằng ất ơ không rõ lai lịch kia thôi!”
Yamauchi: “Lên!”
Ike: “Kushida-chan, từ chối lời mời đó đi rồi đi karaoke với bọn tớ nào!”
Kushida: “Ike-kun, sao tự nhiên cậu lại!?”
Nam sinh A: “Tao đang rủ cô ấy đi karaoke mà?”
Ike: “Hả, ra là vậy à? Nhưng mà, đi với bọn tao chắc chắn vui hơn nhiều.”
Ike: “Kushida-chan cũng nghĩ vậy đúng không?”
Yamauchi: “Hôm nay, tao sẽ đặc biệt trình diễn bài tủ số 18 gắn liền với số áo hồi sơ trung của tao cho mà nghe!”
Nam sinh A: “Này, bọn mày vừa phải thôi. Tự nhiên nhảy vào, chả hiểu cái gì cả?”
Sự tham chiến của nhóm Ike khiến bầu không khí ngoài hành lang xấu đi trông thấy. Sự chú ý từ trong lớp học cũng bắt đầu đổ dồn về phía đó.
Hirata: “Có chuyện gì vậy? Xin lỗi nhé, tớ hơi tò mò chút.”
Hirata bước ra khỏi lớp, chen vào giữa nhóm Ike và cậu nam sinh kia.
Có thể chủ động can thiệp vào những tình huống thế này, quả không hổ danh là lãnh đạo của lớp.
Chắc chắn Hirata sẽ dàn xếp ổn thỏa vụ lùm xùm này thôi.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Hirata: “Có chuyện gì vậy? Xin lỗi nhé, tớ hơi tò mò chút.”
Tôi cứ nghĩ chắc chắn Hirata sẽ dàn xếp ổn thỏa vụ lùm xùm này.
Nhưng mà——
Kushida: “Hirata-kun… xin lỗi nhé, làm ồn ào quá. Không có chuyện gì đâu.”
Hirata: “Eh…?”
Kushida: “Thật là hết cách với mấy cậu. Tớ sẽ đi karaoke với cả nhóm Ike-kun luôn.”
Ike: “Hả, thật á!?”
Kushida: “Hôm nay tớ lỡ có hẹn rồi nên không đi được, nhưng tan học ngày mai thì sao?”
Ike: “Tuyệt vời, hóng quá đi mất!”
Yamauchi: “Hôm nay về nhà là phải luyện tập ngay thôi!!”
Nhóm Ike vui sướng quá mức vì được đi chơi với Kushida nên dường như quên mất vấn đề chính.
Hirata: “Kushida-san, cậu thực sự ổn chứ?”
Có lẽ lờ mờ đoán được sự tình, Hirata lo lắng hỏi Kushida.
Kushida: “Ừm, tớ ổn mà.”
Ike: “Thấy chưa, Kushida-chan cũng bảo thế rồi còn gì?”
Hirata: ”…”
Nam sinh A: “Vậy, lát nữa gặp nhé Kushida-chan!”
Kushida: “Ừm, lát nữa gặp.”
Cứ như thế, sự việc suýt trở thành rắc rối to đã được giải quyết bằng việc Kushida chấp nhận tất cả.
Nhìn Kushida tươi cười vẫy tay với cậu nam sinh kia, tôi nhận ra sự triệt để của Kushida trong việc đạt được mục tiêu quả là không tầm thường.
Tuy nhiên, cứ tiếp tục thế này thì liệu cơ thể cô ấy có chịu đựng nổi không đây.
Và rồi ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa——
Nữ sinh C: “Kushida-san, trưa nay đi ăn cùng không?”
Kushida: “Được chứ. Hôm nay ăn gì nhỉ.”
Nam sinh B: “Kushida-chan, tớ có chỗ chưa hiểu trong phạm vi bài kiểm tra sắp tới, cậu chỉ tớ học được không?”
Kushida: “Ừm, được thôi.”
Nữ sinh D: “Nè nè, Kushida-san! Tớ muốn mua quần áo mới, cậu đi cùng tớ nhé?”
Kushida: “Tất nhiên rồi. Tớ cũng đang có bộ đồ muốn xem.”
Nữ sinh D: “Vậy, lát nữa tập trung ở trung tâm mua sắm nhé!”
Kushida liên tục nhận các cuộc hẹn.
Đó là vì mục tiêu mà chính cô ấy đã đề ra.
Tôi không có tư cách gì để phán xét.
Chỉ là, có một chút chuyện khiến tôi bận tâm.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Nam sinh A: “Nè, Kushida-chan. Lại thiếu người nữa rồi. Là ngày mai đấy, cậu tham gia giúp tớ được không?”
Kushida: “Etou…”
Giờ nghỉ trưa ngày thứ Sáu trước kỳ nghỉ.
Quang cảnh tương tự hôm trước lại diễn ra ở hành lang.
Nam sinh A: “Nhờ cậu đấy Kushida-chan. Mấy đứa đi hôm trước ấy, đứa nào cũng bảo đi cùng Kushida-chan vui lắm. Mọi người kỳ vọng ghê lắm đó.”
Nam sinh A: “Hay là, ngày mai cậu kẹt lịch rồi?”
Kushida: “Lịch thì trống, nhưng mà…”
Nam sinh A: “Đi mà! Mọi người thực sự rất mong chờ đấy.”
Tôi thì lặng lẽ quan sát tình hình từ trong lớp học. May mắn là nhóm Ike không có trong lớp.
Tuy nhiên, có phải là vì lần trước cô ấy đã nhận lời không nhỉ.
Cách mời mọc dai dẳng thật đấy.
Hirata: ”…”
Về phần Hirata, có lẽ vì chuyện hôm trước.
Nên hiện tại cậu ấy vẫn đang giữ thái độ quan sát.
Kushida: “Ừm, tớ hiểu rồi. Nhưng mà, không có chuyện giống như hôm trước đâu đấy nhé?”
Kushida: “Bảo là đi karaoke, mà tớ không ngờ lại ngồi lâu đến thế…”
Kushida: “Cũng may là hôm đó tớ không có lịch gì.”
Nam sinh A: “Vậy là chốt nhé! Hóng quá đi!!”
Kushida: “Ư-Ừm…”
Có vẻ như vế sau trong câu nói của Kushida không lọt vào tai cậu ta, nam sinh đó quay trở về lớp mình.
Kushida: “Haizz…”
Tan học, tôi gọi Kushida lại ở hành lang khi cô ấy vừa bước ra khỏi lớp.
Ayanokouji: “Kushida, chút nữa rảnh không?”
Kushida: “Eh, ừm. Nếu chỉ một chút thì được…”
Xem ra sau giờ học cô ấy vẫn còn việc phải làm.
Mà, dạo này lịch trình của cô ấy dày đặc như thế, cũng là chuyện đương nhiên.
Nếu vậy, ngược lại càng thuận lợi.
Ayanokouji: “Tôi có chút việc muốn nhờ.”
Kushida: “Hiếm khi thấy Ayanokouji-kun nhờ vả ai đấy. Chẳng lẽ sắp có mưa sao ta?”
Ayanokouji: “Này…”
Kushida: “Đùa thôi. Thế có chuyện gì vậy?”
Ayanokouji: “Mà thôi kệ đi. Thật ra là về ngày mai…”
Phần 5
Section titled “Phần 5”Ayanokouji: “Xin lỗi vì làm phiền ngày nghỉ của cậu. Con trai đi một mình thì quả nhiên khó mà vào chỗ này được.”
Kushida: “Không sao đâu. Chỗ này toàn con gái mà.”
Ngày hôm sau, Kushida đang có mặt tại quán cà phê.
Nói là có mặt, nhưng thực ra là do tôi đã hẹn trước với cô ấy từ hôm qua.
Ayanokouji: “Cậu có hẹn trước đó mà nhỉ. Bên đó ổn chứ?”
Kushida: “Ổn mà. Vốn dĩ cũng bảo là chiều tối sẽ giải tán. Hơn nữa, lần này có vẻ cũng lại dây dưa kéo dài, nên có cái cớ để chuồn êm tớ lại thấy may ấy chứ.”
Ayanokouji: “Cậu vất vả nhiều rồi nhỉ.”
Kushida: “Tớ nghĩ cậu ấy không có ác ý đâu, nhưng bị giữ chân quá thời gian dự kiến thì cũng hơi…”
Kushida: “Nhưng bất ngờ thật đấy. Ayanokouji-kun mà cũng hứng thú với mấy thứ này sao…”
Theo hướng nhìn của Kushida, trên bàn của chúng tôi là chiếc bánh kem hình gấu dễ thương mà mấy hôm trước Kushida đã nói chuyện với bạn bè.
Nhân tiện, là tôi nhờ Kushida gọi món giúp.
Ayanokouji: “Thấy mọi người bàn tán xôn xao quá mà. Nên tôi muốn ăn thử cho bằng được.”
Tôi bắt đầu dùng nĩa ăn bánh ngay lập tức.
Vị thì cũng chỉ là vị bánh kem bình thường.
Kushida: “Ayanokouji-kun, cậu đang nói dối phải không?”
Ayanokouji: “Làm gì có chuyện đó.”
Ayanokouji: “Chỉ là, đúng là tôi có hơi bận tâm vì thấy sức khỏe cậu mấy hôm nay có vẻ không tốt.”
Kushida: ”…”
Kushida: “Cậu lo lắng quá rồi đấy.”
Tôi không trả lời, tiếp tục ăn bánh.
Thực tế, có lẽ Kushida vẫn xoay xở tốt mà không cần tôi giúp đỡ.
Việc cô ấy để trống lịch trình hôm nay, có lẽ cũng là do nhận ra sự thay đổi trong sức khỏe của bản thân.
Chỉ là, khoảng trống đó lại bị lời mời của cậu học sinh kia lấp đầy.
Dù vậy, nếu là Kushida, tôi nghĩ cô ấy vẫn sẽ tự phục hồi ở đâu đó thôi.
Nhưng, tôi vẫn chưa biết con người thật của Kushida.
Có lẽ chính điều này đã khiến tôi hành động.
Ayanokouji: “Cảm ơn vì bữa ăn. Thế là ước nguyện của tôi đã thành hiện thực. Hôm nay tôi thỏa mãn rồi.”
Kushida: “Ayanokouji-kun hiền lành thật đấy. Nhưng mà, tớ thấy hơi ấm ức một chút.”
Ayanokouji: “Vậy sao?”
Kushida: “Đúng thế. Cậu làm những việc bình thường không bao giờ làm, như là gọi tớ lại ở hành lang để rủ đi chơi.”
Ayanokouji: “Sai rồi. Tôi chỉ là không có ai rủ đi cùng, nên mới gọi Kushida thôi.”
Ayanokouji: “Đúng như những gì cậu đã nói với tôi.”
Tôi trả lại y nguyên câu nói mà Kushida đã nói với tôi trên đường về từ nhà ăn mấy hôm trước.
Lần này chỉ là tôi nợ cô ấy một lần.
Nói cách khác, tôi là người ở vị thế nhờ vả.
Kushida: “Quả nhiên là tớ thấy hơi ấm ức thật.”
Ayanokouji: “Nào, xong việc rồi. Chuẩn bị về thôi.”
Nhìn đồng hồ trong quán, vẫn còn khá nhiều thời gian cho đến tối.
Chừng này là đủ để cô ấy nghỉ ngơi rồi.
Ayanokouji: “Kushida. Tôi nói trước là tôi không có ý định can thiệp. Cho nên từ giờ cậu lên lịch trình khác hay về ký túc xá nghỉ ngơi là tự do của cậu.”
Kushida: ”…Phải ha, vậy hôm nay tớ sẽ về nghỉ ngơi đây.”
Kushida: “Nhưng mà Ayanokouji-kun này, tớ nghĩ đồ ngọt cũng rất quan trọng để giải tỏa mệt mỏi đấy.”
Kushida: “Nếu cậu không phiền, có thể ngồi cùng tớ trong lúc tớ ăn bánh được không?”
Ayanokouji: “Được thôi. Tôi không phiền đâu.”
Có vẻ như Kushida muốn giữ cho chuyện vay mượn này sòng phẳng.
Tôi đành phải ngồi lại một lúc, ngắm nhìn Kushida nở nụ cười tươi rói trong lúc ăn bánh kem phồng cả má.