Event13
“Chào mừng đến với quán cà phê Valentine”
Section titled ““Chào mừng đến với quán cà phê Valentine””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Sau giờ học, tôi cùng nhóm bạn trong lớp vừa đi vừa trò chuyện trên hành lang.
Bạn nữ A: “Karuizawa-san, ngày nghỉ tới cậu rảnh không? Nếu được thì đi mua sắm cùng tớ nhé…”
Karuizawa: “Ưm, được thôi. Cậu định mua gì?”
Bạn nữ A: “Thực ra là… Valentine sắp tới tớ có hẹn hò. Tớ muốn mua đồ để mặc hôm đó!”
Karuizawa: “Thật á!? Thế thì phải đầu tư mạnh vào! Nếu cậu phân vân không biết phối đồ thế nào thì cứ để tớ lo!”
Valentine sắp đến nên chủ đề này được nhắc đến nhiều hơn.
Các cửa hàng ở Keyaki Mall đều ngập tràn sắc màu Valentine.
Sắp tới còn có cuộc thi làm sô cô la thủ công giữa các lớp nữa.
Những sự kiện thế này hiếm khi có, nên dạo này cảm giác mọi người ai nấy đều có chút phấn khích.
Bạn nữ B: “Sô cô la tình yêu thì vẫn nên là tự làm nhỉ?”
Bạn nữ A: “Eh~, nhưng lỡ hỏng thì chán lắm. Chắc tớ chọn giải pháp an toàn là mua sẵn thôi. Karuizawa-san thì sao?”
Karuizawa: “Cũng tùy đối tượng chứ nhỉ? Hiện tại tớ chưa có ý định tặng sô cô la cho nam sinh nào cả~.”
Đúng vậy, sau khi chia tay Yousuke-kun, tôi không có đối tượng đặc biệt nào để tặng sô cô la cả.
Bạn nữ A: “Nói thì nói vậy, chứ thực ra cậu đang để ý ai đó đúng không? Nè nè, nói nhỏ cho tớ biết đi!”
Karuizawa: “Không không, làm gì có ai chứ! Tớ đang muốn tận hưởng cuộc sống độc thân mà?”
Ngoài miệng lấp liếm thế thôi, chứ trong lòng tôi cũng hơi giật mình.
Người mình để ý à.
Thực ra tôi cũng đang phân vân có nên tặng sô cô la cho Kiyotaka không.
T-Tất nhiên chỉ là sô cô la nghĩa vụ thôi! Coi như cảm ơn cậu ta đã giúp đỡ tôi.
…Nhưng mà tặng sô cô la thì có bị hiểu lầm là mình đang để ý cậu ta không nhỉ?
Hay là lo xa quá rồi?
Tôi chưa từng tặng sô cô la cho con trai bao giờ, nên những lúc thế này chẳng biết làm sao cho phải.
Karuizawa: ”…Gì thế kia?”
Đang suy nghĩ miên man, tôi nhận thấy một đám đông nhỏ tụ tập ở hành lang.
Kushida: “Câu lạc bộ nấu ăn đây! Ai có hứng thú xin mời ghé xem!”
Ở trung tâm đám đông là Kushida-san. Cô ấy đang phát tờ rơi cho học sinh đi ngang qua.
Kushida: “Ah, Karuizawa-san!”
Karuizawa: “Làm gì thế? Mà Kushida-san ở câu lạc bộ nấu ăn à?”
Kushida: “Không, tớ được nhờ giúp một chút thôi.”
Kushida-san vẫn nở nụ cười thường trực, đưa tờ rơi cho chúng tôi.
Kushida: “Sắp tới câu lạc bộ nấu ăn có tổ chức sự kiện, tớ đang quảng cáo giúp ấy mà. Nếu Karuizawa-san và mọi người hứng thú thì đến chơi nhé!”
Nhìn xuống tờ rơi vừa nhận được. Trên đó viết là…
Karuizawa: “Quán cà phê Valentine…?”
Phần 2
Section titled “Phần 2”Quán cà phê Valentine, khai trương!
Quán cà phê đặc biệt do Câu lạc bộ Nấu ăn tổ chức sẽ mở tại phòng học trống ở khu biệt lập!
Chúng tôi đã chuẩn bị những món tráng miệng sô cô la hảo hạng không thua kém gì thợ làm bánh chuyên nghiệp (?) cùng đồ uống thơm ngon để chờ đón các bạn!
Thực đơn tham khảo:
・Gateau Chocolat đậm đà
・Đĩa sô cô la đặc biệt
・Fondant Chocolat tan chảy
・Parfait chuối sô cô la chín mọng
Cùng bạn bè, đồng đội, và người thương…
Trải qua khoảng thời gian ngọt ngào và đặc biệt nhé?
Karuizawa: “Ồ, trông ngon phết nhỉ!”
Trên tờ rơi có in ảnh một số món trong thực đơn.
Món nào trông cũng xịn sò và ngon mắt.
Hóa ra câu lạc bộ nấu ăn hoạt động chuyên nghiệp phết.
Kushida: “Thực ra tớ cũng sẽ giúp việc ở quán cà phê đấy. Nếu các cậu đến, tớ sẽ lén phục vụ thêm cho nhé?”
Karuizawa: “Vậy à. Kushida-san có vẻ giỏi làm bánh kẹo ha.”
Kushida: “Ahaha, tớ chỉ giúp phần tiếp khách thôi. Bạn tớ ở câu lạc bộ nấu ăn nhờ mà.”
Nghe nói nhân lực của câu lạc bộ nấu ăn tập trung hết trong bếp rồi, nên thiếu người phục vụ ở sảnh.
Bạn nữ A: “Chắc chắn tớ sẽ đến! Hóng xem có món gì ngon quá đi~.”
Kushida: “Nếu được thì các cậu muốn nếm thử chút không? Thực ra bây giờ đang có buổi ăn thử các món sẽ bán hôm đó đấy.”
Karuizawa: “Thật á? Được ăn thử thì hời quá còn gì! Nè, đi xem chút đi!”
Bạn nữ B: “Tớ cũng tán thành! Biết đâu tham khảo được gì cho sô cô la tự làm!”
Các bạn tôi cũng hứng thú với buổi ăn thử.
Vốn định đi quán cà phê sau giờ học, nhưng cả nhóm nhất trí đổi lịch trình.
Kushida: “Fufu, tốt quá! Buổi ăn thử đang diễn ra ở phòng kinh tế gia đình đằng kia kìa!”
Phòng kinh tế gia đình ngập tràn mùi thơm ngào ngạt của sô cô la nướng.
Ngoài chúng tôi ra, có vẻ cũng khá nhiều học sinh đến ăn thử.
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Mời vào! Có nhiều đồ ăn thử lắm, cứ ăn thoải mái đừng ngại nhé!”
Chúng tôi nhanh chóng với tay lấy những viên sô cô la nhỏ bày trên bàn.
Sô cô la Truffle phủ hạnh nhân.
Vị sô cô la mềm mịn tan chảy hòa quyện với độ giòn của hạnh nhân tạo nên cảm giác tuyệt vời.
Bạn nữ A: “Ưm~! Ngon quá đi mất!”
Karuizawa: “Công nhận! Cái này là tự làm á, đỉnh thật!”
Có cả bánh Brownie và các loại bánh khác nữa. Ngon như ngoài tiệm vậy.
Đang thưởng thức đồ ăn thì hội trưởng câu lạc bộ nấu ăn bắt chuyện.
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Thế nào? Cho xin ít cảm nhận để tham khảo nhé.”
Karuizawa: “Ngon lắm ạ! Đặc biệt là món nama chocolate này, vị rất chuẩn!”
Bạn nữ A: “Đúng thế ạ! Em chắc chắn sẽ đến quán cà phê! Hóng quá đi~.”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Thật hả? Hôm đó bọn chị còn chuẩn bị nhiều món nữa cơ, cứ mong chờ nhé!”
Xung quanh cũng vang lên những tiếng khen ngợi “Ngon quá”.
Quán cà phê Valentine này dự cảm sẽ rất hot đây.
Ăn thử xong xuôi, khi chúng tôi định về thì phía cửa ra vào bỗng ồn ào.
Kushida: “Xin lỗi mọi người nhé~! Cho tớ qua một chút được không?”
Nhìn ra thì thấy Kushida-san đang đẩy một cái giá treo quần áo có bánh xe đi tới.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Xin lỗi Kushida-san, phiền em phải mang trang phục đến tận đây.”
Kushida: “Không có gì ạ, mọi người đều bận mà, việc này cứ để em lo!”
Trên giá treo quần áo mà Kushida-san mang đến có treo vài bộ trang phục dễ thương.
Có vài loại, nhưng đều là đồ nữ.
Đa phần là trang phục có nơ và bèo nhún.
Cảm giác giống như đồng phục của nhân viên quán cà phê ấy nhỉ… không lẽ là?
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Mọi người, chú ý chút nhé?”
Hội trưởng câu lạc bộ nấu ăn gọi các học sinh đang ăn thử.
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Thực ra chỉ có thành viên câu lạc bộ thì hơi thiếu người. Chị muốn tuyển thêm vài bạn giúp việc cho quán cà phê hôm đó!”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Công việc là mặc trang phục này để tiếp khách và bưng bê đồ ăn ở sảnh!”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Tuy không nhiều nhưng có chuẩn bị tiền cảm ơn đấy! Có bạn nào hứng thú không?”
Lời kêu gọi đó khiến các nữ sinh xôn xao.
Mọi người đều tỏ ra thích thú: “Nghe thú vị đấy nhỉ?”, “Có cả tiền làm thêm à!”.
Karuizawa: “Ồ, trang phục dễ thương quá…!”
Tôi để mắt đến một bộ trang phục có tông màu đỏ chủ đạo.
Ừm, thiết kế này đúng gu tôi.
Mấy bộ đồ kiểu này bình thường chẳng có dịp mặc, nên cảm giác rất mới mẻ.
Nhắc mới nhớ, tôi có cái ruy băng cùng tông màu, phối vào chắc chắn sẽ hợp lắm…
Đang suy nghĩ thì một bạn nữ giơ tay.
Nữ sinh A: “Em ạ! Em có hứng thú!”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Cảm ơn em! Tiện thể em làm được từ mấy giờ?”
Nữ sinh A: “Em rảnh cả ngày ạ! Em chưa có bạn trai nên lịch trình quanh hôm Valentine đều trống!”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Thế thì tốt quá! Chốt một người nhé!”
Hai người bắt tay và trao đổi thông tin liên lạc.
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Vậy em chọn bộ nào thích trong số này rồi mang về luôn nhé.”
Nữ sinh A: “Hả? Mang về luôn bây giờ ạ?”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Chị định nhờ em giúp cả việc phát tờ rơi quảng cáo trước khi quán mở cửa nữa.”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Nên hôm đó em cứ mặc sẵn rồi đến tập trung nhé! Bộ nào cũng dễ thương đúng không? Chọn bộ em thích nhất đi!”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Tất nhiên xong việc thì trả lại nhé!”
Nữ sinh A: “Rõ ạ! Chọn bộ nào đây ta~?”
Tập trung tại chỗ nghĩa là có thể thay đồ ở ký túc xá rồi đến.
Tôi muốn tránh việc thay đồ ở trường… thế thì yên tâm rồi.
Karuizawa: “Em ạ! Em cũng muốn giúp!”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “À, là người lúc nãy! Cảm ơn em, cứu tinh đây rồi!”
Thấy tôi xung phong, chị hội trưởng cảm ơn rối rít.
Với tôi thì cảm giác như tham gia lễ hội văn hóa thôi, khá thú vị.
Trang phục cũng dễ thương, nhân cơ hội này mặc thử xem sao.
Karuizawa: “Vậy, em chọn bộ này!”
Tôi cầm lấy bộ trang phục đã nhắm từ trước.
Ừm, nhìn lại vẫn thấy dễ thương.
Kushida: “Karuizawa-san chọn bộ đó à! Hợp lắm đấy!”
Karuizawa: “Cảm ơn. Kushida-san cũng làm nhân viên đúng không? Cậu chọn bộ nào chưa?”
Kushida: “Chưa, tớ cũng mới nhìn thấy trang phục thôi, chưa quyết định được. Chọn bộ nào bây giờ nhỉ?”
Karuizawa: “Nếu vậy thì màu này thế nào? Có vẻ hợp với Kushida-san đấy?”
Kushida: “Thật ha, dễ thương quá! Ehehe, thế nào?”
Kushida-san ướm thử bộ đồ lên người và hỏi tôi.
Karuizawa: “Được đấy, hợp cực kỳ luôn!”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Còn bạn nào muốn giúp nữa không? Trang phục cũng là ai đến trước được chọn trước nha!”
Nghe vậy, những nữ sinh đang phân vân lúc nãy cũng giơ tay “Em!”, “Em nữa!”.
Đông người quá nên hình như phải oẳn tù tì để quyết định.
Karuizawa: “Cảm giác quán cà phê sẽ sôi động lắm đây.”
Kushida: “Ừm! Hôm đó cùng cố gắng nhé, Karuizawa-san!”
Phần 4
Section titled “Phần 4”Karuizawa: “Kính chào quý khách! Chào mừng đến với quán cà phê Valentine!”
Kushida: “Hai khách đúng không ạ! Mời đi lối này, vào chỗ trống đằng kia ạ!”
Cuối cùng ngày mở quán cà phê cũng đến.
Sau khi phát tờ rơi xong, chúng tôi bắt đầu đứng quầy làm nhân viên.
Nội thất chuyên nghiệp đến mức không ngờ đây là phòng học trống, cùng mùi hương sô cô la ngọt ngào.
Mới mở cửa chưa bao lâu mà quán đã đông nghịt khách.
Nữ sinh: “Karuizawa-san, Kushida-san! Bọn tớ đến rồi nè!”
Vài bạn nữ trong lớp đến xem chúng tôi làm nhân viên.
Trong đó có cả Mii-chan.
Wang Mei-yu: “Woa… hai cậu dễ thương quá!”
Nữ sinh: “Nè nè, cho chụp kiểu ảnh kỷ niệm đi!”
Kushida: “Ừm, được chứ! Đã thế thì chụp chung cả nhóm đi!”
Karuizawa: “Ok! Nhớ chụp cho đẹp vào đấy nhé!”
Theo hiệu lệnh, chúng tôi tạo dáng vui vẻ trước ống kính.
Nữ sinh: “Ừm, đẹp đấy! Để tớ gửi cho bạn bè xem. Tiện thể quảng cáo cho quán luôn!”
Karuizawa: “Ahaha, cảm ơn nhé! Vậy, các cậu gọi món gì?”
Wang Mei-yu: “Ưm~, món nào cũng ngon, phân vân quá… Cậu gợi ý món nào không?”
Karuizawa: “Món nào cũng ngon cả, nhưng nếu phải chọn thì là Fondant Chocolat này nè. Tớ ăn thử rồi, tuyệt phẩm luôn đấy.”
Wang Mei-yu: “Nghe ngon quá! Vậy tớ chọn món đó!”
Karuizawa: “Rõ rồi! Ngon thật đấy, cứ chờ xem nhé!”
Tôi đi báo order cho bếp.
Quán cà phê hot hơn dự kiến, đã bắt đầu có hàng người chờ bên ngoài.
…Nhắc mới nhớ, Kiyotaka không đến à.
Đã quảng cáo nhiều thế rồi, chắc chắn cậu ta biết về quán cà phê hôm nay.
Nhưng mà, hình tượng cậu ta đến mấy quán cà phê kiểu này… không hợp lắm thì phải…
Đang suy nghĩ thì một nam sinh quen mặt bước vào quán. Người đó là――
Kouenji: “Quán cà phê quy tụ những quý cô xinh đẹp, thật là Wonderful.”
…Là Kouenji-kun. Hơn nữa, cậu ta còn dẫn theo vài chị gái khóa trên nữa chứ.
Kouenji: “Ai quy định Valentine là ngày phụ nữ tặng quà chứ?”
Kouenji: “Một người hoàn mỹ như tôi ban phát tình yêu cho các quý cô, đó mới là Valentine chân chính, có phải vậy không?”
Nữ sinh khóa trên: “Kyaa~, Kouenji-kun thú vị thật đấy!”
Bị con gái trong lớp ghét cay ghét đắng, thế mà Kouenji-kun lại được lòng các chị khóa trên lạ lùng.
Karuizawa: ”…Quý khách đã chọn được món chưa ạ?”
Kouenji: “Oya, Karuizawa-girl. Ăn mặc cũng khá đấy chứ.”
Kouenji: “Với người thường thì thế là tốt rồi. Hãy tiếp tục trau dồi gu thẩm mỹ đó và phấn đấu thêm nhé.”
Karuizawa: ”…À ừm, c-cảm ơn?”
Coi như là được khen đi nhỉ?
…Sao cứ thấy khó chịu thế nào ấy.
Haizz, giá mà là Kiyotaka khen thì…
Ấy, không không, mình đang kỳ vọng cái gì thế này!
Tập trung tiếp khách đã.
Kouenji-kun ngẩng lên khỏi thực đơn và gọi món.
Kouenji: “Vậy, cho tôi món Gateau Chocolat này. Các quý cô cứ chọn món mình thích nhé.”
Hình như cậu ta thoáng nhìn về phía các nữ sinh trong lớp, nhưng rồi Kouenji-kun lại tiếp tục tận hưởng quán cà phê một cách tao nhã trong vòng vây của các chị khóa trên.
Phần 5
Section titled “Phần 5”Kushida: “Đây, cầm lấy! Hơi sớm một chút, sô cô la Valentine tớ tặng đấy!”
Ike: “Uoooo! Sô cô la của Kikyou-chan, lấy được rồi!”
Yamauchi: “Quyết định rồi! Sẽ coi sô cô la này là báu vật!”
Kushida: “Ahaha, cậu nói quá rồi. Có hạn sử dụng đấy, ăn sớm đi nhé?”
Nhận sô cô la từ Kushida-san, nhóm Ike-kun hớn hở ra mặt.
Vài nam sinh trong lớp cũng đến quán. Ở bàn đó có cả Yousuke-kun nữa.
Thành viên CLB Nấu ăn: “Mang cái này ra bàn số 4 giúp nhé!”
Karuizawa: “Vâng!”
Đúng lúc đó, món ăn từ bếp được đưa ra. Là phần của bàn nhóm Ike-kun.
Karuizawa: “Xin lỗi để quý khách chờ lâu! ‘Fondant Chocolat tan chảy’ đây ạ.”
Hirata: “Ah, của tớ đấy. Cảm ơn nhé, Karuizawa-san.”
Yamauchi: “Ồ, không chỉ Kushida-chan mà cả Karuizawa cũng làm nhân viên à.”
Karuizawa: “Thì đấy. Thấy thú vị nên làm thôi. Với lại trang phục nhân viên cũng dễ thương mà?”
Hirata: “Đúng thật. Rất hợp với phong cách của Karuizawa-san.”
Karuizawa: “Vậy sao? Cảm ơn nhé!”
Khác với Kouenji-kun, lời khen của Yousuke-kun tôi có thể nhận một cách thoải mái.
Thấy chúng tôi như vậy, Yamauchi-kun cười nham hiểm xen vào.
Yamauchi: “Cơ mà hai người mới chia tay xong mà nói chuyện bình thường ghê nhỉ.”
Karuizawa: “Hả? Đương nhiên rồi. Có phải chia tay vì cãi nhau đâu.”
Karuizawa: “Kiểu như, để cả hai cùng bước tiếp ấy? Mà, chưa yêu bao giờ chắc không hiểu được đâu.”
Yamauchi: “Cái gì!? T-Tôi cũng từng có 5, 6 cô bạn gái rồi đấy nhé!”
Karuizawa: “Thế à. Mà sao cũng được.”
…Để cả hai cùng bước tiếp.
Đó là câu trả lời rập khuôn khi giải thích với mọi người về lý do chia tay Yousuke-kun.
Nhưng mà, cũng không hẳn chỉ là cớ đâu.
Kết thúc mối quan hệ giả tạo, Yousuke-kun giờ đây cũng có thể tìm kiếm người yêu thực sự.
Hirata: “Đúng vậy. Để cả hai cùng tiến về phía trước, tớ nghĩ điều đó là cần thiết.”
Mang tiếng là bị tôi đá, nhưng Yousuke-kun chẳng có vẻ gì là bận tâm.
Yousuke-kun giờ đã độc thân, chắc chắn hàng núi cô gái đang nhăm nhe, Valentine năm nay chắc sẽ khủng khiếp lắm đây.
Phần 6
Section titled “Phần 6”Ichinose: “Woa, nhìn nè Chihiro-chan! Cái bánh muffin sô cô la này trông ngon quá!”
Shiranami: “Thật đấy! Nè nè, nếu được thì cho tớ xin một miếng nhé?”
Tôi cùng Chihiro-chan và các bạn trong lớp đến quán cà phê Valentine.
Dạo này có nhiều chuyện xảy ra…
Chắc chắn các bạn rủ tôi đi thế này là để động viên tôi.
Sự quan tâm đó khiến tôi thực sự hạnh phúc.
Tôi lại một lần nữa cảm thấy mình thật may mắn khi có những người bạn tốt như vậy.
Kushida: “Nhóm Ichinose-san cũng đến rồi à! Mọi người có vui không?”
Ichinose: “Ah, Kushida-san! Cậu làm nhân viên ở đây à!”
Kushida: “Ehehe, đúng rồi. Nghe nói thiếu người nên tớ đến giúp một tay.”
Shiranami: “Trang phục dễ thương quá! Nhìn thôi cũng thấy vui lây rồi!”
Kushida: “Mồ, cậu khen quá lời rồi~! Nhưng mà cảm ơn nhé.”
Kushida: “Đúng rồi, tớ cũng muốn tặng nhóm Ichinose-san cái này. Đây, cầm lấy!”
Kushida lấy từ trong giỏ ra những gói sô cô la được bọc đẹp mắt, đủ số lượng cho cả nhóm.
Ichinose: “Are? Cái này bọn tớ đâu có gọi.”
Kushida: “Cái này không phải đồ của quán đâu… Hơi sớm một chút nhưng là sô cô la tình bạn tớ tặng đấy!”
Kushida: “Happy Valentine! Từ giờ hãy thân thiết với nhau nhé!”
Nói rồi, Kushida trao tận tay từng người chúng tôi.
Ichinose: “Wa, cảm ơn Kushida-san! Lần tới tớ sẽ đáp lễ đàng hoàng nhé!”
Kushida: “Không cần đâu! Tấm lòng là đủ rồi.”
Kushida: “Thực ra bây giờ tớ nhận được sô cô la tình bạn từ mọi người nhiều đến nỗi… ăn không xuể luôn ấy.”
Ichinose: “Fufu, đúng là nỗi khổ của người nổi tiếng như Kushida-san nhỉ.”
Chắc chắn White Day cậu ấy cũng sẽ nhận được cả núi quà đáp lễ cho xem…
Quà đáp lễ sô cô la tình bạn chắc không nên là đồ ăn, mà nên là thứ gì đó khác thì tốt hơn nhỉ.
Sau đó, Kushida được khách khác gọi nên đi lấy order.
Shiranami: “Cơ mà, nhân viên ai cũng mặc đồ dễ thương quá, tuyệt thật. Đúng là bổ mắt.”
Ichinose: “Quả nhiên, con gái ai cũng muốn một lần được mặc những bộ đồ dễ thương như thế nhỉ.”
Shiranami: “Honami-chan mặc chắc chắn cũng hợp lắm đấy! Nếu được thì lần tới cậu mặc thử đi!”
Ichinose: “Ahaha… nếu có cơ hội nhé?”
Những bộ trang phục lấy cảm hứng từ Valentine mà các nhân viên đang mặc.
Quán cà phê sôi động thế này chắc chắn một phần cũng nhờ các nhân viên mặc đồ dễ thương.
Ichinose: “Trang phục dễ thương à…”
Sắp tới sẽ có cuộc thi làm sô cô la thủ công do Keyaki Mall tổ chức.
Tôi đang chuẩn bị sô cô la với tư cách là đại diện lớp B…
Thực ra tôi cũng đang giúp đỡ hội học sinh trong công tác tổ chức cuộc thi.
Ichinose: “Đúng rồi… có ý tưởng hay rồi đây!”
Trong cuộc thi, các đại diện sẽ có thời gian lên sân khấu để giới thiệu sô cô la của mình.
Nếu lúc đó đại diện mặc những bộ trang phục dễ thương như thế này xuất hiện, sự kiện chắc chắn sẽ sôi động hơn nhiều?
Ừm, lần tới tôi sẽ thử đề xuất với hội học sinh xem sao!
Nếu đề xuất được thông qua… tôi cũng là đại diện, chắc cũng phải mặc đồ dễ thương để khuấy động không khí thôi!
Phần 7
Section titled “Phần 7”Kamuro: ”…Haizz. Tại sao lại phải cùng cậu đến cái quán đông nghịt này chứ.”
Kamuro-san thở dài thườn thượt với vẻ chán chường.
Sakayanagi: “Fufu, đừng nói thế. Sự kiện hiếm có mà. Không tận hưởng thì phí lắm.”
Quán cà phê Valentine giới hạn một ngày do câu lạc bộ nấu ăn tổ chức.
Tôi cùng Masumi-san đến quán.
Nội thất được trang trí cầu kỳ dễ thương, có thể thấy họ đã dồn rất nhiều công sức vào đây.
Kamuro: ”…Thế, vị thế nào? Ngon không?”
Sakayanagi: “Vâng, rất ngon. Món Gateau Chocolat này chuẩn vị hơn tớ tưởng tượng nhiều.”
Sakayanagi: “Nếu không chê, Masumi-san ăn thử một miếng không?”
Tôi đưa bánh về phía Masumi-san.
Cô ấy hơi do dự, nhưng có vẻ tò mò về hương vị nên cũng đưa miếng bánh vào miệng.
Kamuro: ”…Ừm, chà, cũng không tệ.”
Fufu, không thành thật chút nào.
Biểu cảm không thay đổi mấy nhưng có vẻ hợp khẩu vị cô ấy.
Sakayanagi: “Nhân tiện Masumi-san. Sắp đến Valentine rồi, cậu có định tặng sô cô la cho ai không?”
Kamuro: “Hả? Làm gì có, phiền chết đi được. Còn cậu thì sao.”
Sakayanagi: “Để xem nào… Ừm, cũng có vài ứng cử viên đấy.”
Kamuro: ”…Ồ, bất ngờ thật.”
Sakayanagi: “Ví dụ như Yamauchi-kun lớp C chẳng hạn. Dạo này bọn tớ cũng khá thân thiết.”
Kamuro: “Cậu nói nghiêm túc đấy à?”
Sakayanagi: “Hoặc là tặng cho Katsuragi-kun cũng được nhỉ. Dù sao cũng là đồng đội quan trọng của lớp A mà.”
Kamuro: “Tớ mà là Katsuragi thì tuyệt đối không nhận đâu. Tự nhiên được cậu tặng sô cô la, cảm giác có âm mưu gì đó đáng sợ lắm.”
Sakayanagi: “Tặng sô cô la tình bạn cho người bạn thân thiết là Masumi-san cũng…”
Kamuro: “Haizz… Toàn nói lung tung. Tóm lại là cậu cũng chả có ý định tặng nghiêm túc cho ai chứ gì.”
Masumi-san nói với vẻ ngán ngẩm.
Hiện tại, tôi cũng chưa có ý định tặng sô cô la cho ai cả.
Sakayanagi: “Tuy nhiên… nếu nói về người tớ để tâm thì có một người đấy.”
Kamuro: ”…Ayanokouji à? Thật tình, chả hiểu sao cậu lại để ý đến tên đó thế.”
Sakayanagi: “Fufu, rồi sẽ đến lúc cậu hiểu thôi.”
Tôi đang mong chờ trận đấu với Ayanokouji-kun, nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội.
Nhưng chừng nào còn ở ngôi trường này, những tình huống cạnh tranh trong các bài kiểm tra đặc biệt chắc chắn sẽ đến. Nhất định sẽ đến――
Đang suy nghĩ miên man thì tiếng chuông cửa reo lên.
Sakayanagi: “Oya… Vừa nhắc xong đã thấy đến rồi à.”
Phần 8
Section titled “Phần 8”Ayanokouji: ”…Xếp hàng đông thật.”
Tôi một mình đến quán cà phê Valentine đang là chủ đề bàn tán.
Hàng người chờ đợi khá dài.
Nhưng nghe nói chỉ mở cửa hôm nay thôi, đã cất công đến rồi thì xếp hàng vậy.
Ibuki: ”…Tch.”
Ishizaki: “Ồ, Ayanokouji đấy à.”
Vừa vào hàng, tôi bị gọi từ phía sau.
Đó là Ibuki, Ishizaki và Albert.
Ayanokouji: “Các cậu cũng đến quán cà phê à? Tình cờ nhỉ.”
Ibuki: “Haizz, xui xẻo thật. Tại sao ngày nghỉ cũng phải gặp cậu chứ.”
Kể từ sự việc lần trước, Ibuki tỏ rõ thái độ ghét tôi.
Ayanokouji: “Cơ mà, thân thiết nhỉ. Ba người hay đi chơi với nhau à?”
Ibuki: “Hả? Đừng có hiểu lầm. Tôi đâu có đi chơi với mấy tên này.”
Ishizaki: “À, bọn tao định đến xem để tham khảo cho cuộc thi làm sô cô la sắp tới thôi.”
Ayanokouji: “Ra là vậy. Nhắc mới nhớ, Ibuki là đại diện lớp nhỉ.”
Lớp tôi thì Horikita làm đại diện.
Là Ibuki thì chắc chắn đang coi Horikita là đối thủ rồi.
Ibuki: “Haizz… chờ lâu quá. Hay là đợi vắng hơn rồi quay lại?”
Ishizaki: “Hả? Mà thôi cũng được.”
Albert: ”…”
Nhóm Ibuki không xếp hàng nữa mà quay gót bỏ đi.
Albert lúc rời đi dường như có khẽ cúi chào tôi.
Shiina: “Nhóm Ibuki-san đi mất rồi nhỉ.”
Ayanokouji: “Hiyori à.”
Hiyori đã đứng ngay sau tôi từ lúc nào.
Có vẻ cô ấy cũng vừa đến quán cà phê.
Shiina: “Thấy mọi người nên tớ định rủ đi cùng cho vui, nhưng mà…”
Ayanokouji: “Đông quá nên họ định lúc nào vắng thì quay lại.”
Chắc Ibuki cũng không muốn đứng xếp hàng cùng tôi đâu.
Shiina: “Vậy sao, tiếc thật.”
Shiina: “Nhưng Ayanokouji-kun định xếp hàng đúng không? Nếu được thì uống trà cùng tớ nhé?”
Ayanokouji: “Ừ, được thôi. Con trai đi vào một mình cũng hơi ngại.”
Xếp hàng toàn là nhóm nữ sinh hoặc các cặp đôi.
Shiina: “May quá. Háo hức không biết có thực đơn gì nhỉ.”
Và thế là tôi và Hiyori cùng nhau xếp hàng.
Phần 9
Section titled “Phần 9”Karuizawa: “Ah…”
Hết giờ nghỉ giải lao quay lại làm việc, tôi thấy Kiyotaka đang ngồi ở bàn.
Đến quán cà phê rồi à. Cứ tưởng cậu ta không hứng thú với mấy thứ này chứ… eh?
Ayanokouji: ”…Ra là vậy. Hai cái thành một bộ à. Đúng là thực đơn cho các cặp đôi thật.”
Shiina: “Đặt cạnh nhau trông đẹp như tranh vẽ ấy nhỉ. Ăn thì tiếc quá.”
T-Tại sao lại đi cùng con gái!?
Người bên cạnh là… hình như là Shiina-san lớp D.
Khác lớp, cũng chẳng có vẻ gì là liên quan đến nhau…
Họ thân thiết từ bao giờ thế?
…Cảm giác không khí giữa hai người khá tốt đấy chứ?
Mà khoan, hai người đó đang ăn cái gì thế kia, chẳng phải là Parfait giới hạn cho các cặp đôi sao?
Karuizawa: ”…”
Kiyotaka hẹn hò với ai thì tôi cũng chẳng có quyền gì để nói.
Nhưng hồi Giáng sinh cậu ta bảo chưa hẹn hò với ai mà…
Thành viên CLB Nấu ăn: “Anou… Karuizawa-san? Nhận order giúp chị được không?”
Karuizawa: “Ah, vâng! Em đến ngay!”
Chết dở, bị gọi mà không để ý…!
Tôi vội vàng quay lại phục vụ các bàn khác.
Nhưng tò mò quá nên cứ lén nhìn về phía bàn hai người họ.
Sakayanagi: “Xin chào, Ayanokouji-kun. Tình cờ nhỉ.”
…L-Lần này là Sakayanagi-san?
Có vẻ cô ấy chuẩn bị về, nên chỉ chào hỏi xã giao rồi đi.
Cái gì thế, tên này.
Không ngờ lại quen biết nhiều con gái lớp khác thế?
Không lẽ ở những chỗ tôi không biết, cậu ta thân thiết với rất nhiều cô gái…?
Karuizawa: “Xin lỗi để quý khách chờ lâu, Gateau Chocolat đây ạ.”
Katsuragi: ”…Hmm, nhầm món rồi. Tôi gọi là Bánh kếp sô cô la đôi trái tim rung động cơ mà.”
Karuizawa: “Ah, x-xin lỗi vì nhầm lẫn ạ!”
…Tệ thật.
Tại tên đó mà tôi chẳng tập trung được gì cả.
Một lúc sau, nhóm Kiyotaka đứng dậy đi ra quầy thanh toán.
…Lại còn đúng lúc chỉ có mình tôi đứng quầy nữa chứ.
Karuizawa: ”…Thanh toán chung ạ?”
Shiina: “À, không. Tính riêng giúp tớ nhé.”
Shiina-san dùng điện thoại thanh toán, tiếp đó Kiyotaka cũng trả phần của mình.
Haizz… nếu là hẹn hò thì ít nhất cũng phải khao chứ.
…Mà, chả liên quan gì đến tôi cả!
Karuizawa: “Vâng, xin cảm ơn quý khách. Hẹn gặp lại vào Valentine năm sau ạ.”
Ayanokouji: ”…Cậu đang hiểu lầm gì đó à.”
Karuizawa: ”…Eh?”
Lúc đi ngang qua, Kiyotaka thì thầm chỉ đủ để tôi nghe thấy.
Ayanokouji: “Vụ này là do tình cờ gặp trước cửa quán thôi. Không phải hẹn hò hay gì đâu.”
Karuizawa: ”…Hả!? H-Hiểu lầm cái gì!? Tớ có nghĩ gì đâu?”
Ayanokouji: “Thế à? Tôi thấy cậu cứ nhìn về phía này suốt.”
Karuizawa: “K-Không có nhìn! Tiếp khách thì tình cờ lọt vào mắt thôi chứ!”
Karuizawa: “Mà này… hai người ăn Parfait giới hạn cho cặp đôi đúng không? Không hẹn hò mà nói dối để gọi món à?”
Ayanokouji: “À, cái đó hả. Là dịch vụ đặc biệt Kushida tặng đấy.”
…Thì ra là vậy.
Nhìn thấy gọi món đó thì ai mà chẳng hiểu lầm.
Ayanokouji: “Vậy nhé. Cố gắng làm việc nha.”
Kiyotaka nói vậy rồi lần này đi thật.
Karuizawa: ”…Cái gì thế không biết, tên đó.”
…Không phải là hẹn hò với Shiina-san à.
Không muốn thừa nhận đâu… nhưng biết là hiểu lầm, tự nhiên tôi thấy nhẹ nhõm hẳn.
Phần 10
Section titled “Phần 10”Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Nào mọi người, hôm nay vất vả rồi!”
Tiễn vị khách cuối cùng ra về, quán cà phê chính thức đóng cửa.
Thành viên: “Vất vả rồi ạ!”
Karuizawa: “Đông kinh khủng… không ngờ lại bận rộn đến thế.”
Kushida: “Fufu, đại thành công nhỉ! Bận nhưng mà tớ thấy vui lắm!”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Thật sự cảm ơn các em đã đến giúp nhiều lắm~.”
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Thành công rực rỡ thế này chắc chắn có phần công sức của những nhân viên xinh đẹp rồi!”
Karuizawa: “Ahaha, thật ạ? Nhờ bọn em mà doanh thu tăng gấp đôi sao?”
Kushida: “Khách hàng vui là em thấy công sức bỏ ra xứng đáng rồi ạ!”
Tự mình nói thì hơi kỳ, nhưng tôi tự tin là mình đã đóng góp kha khá vào doanh thu.
Đặc biệt là sức hút của Kushida-san, chắc chắn có khối con trai đến quán chỉ vì Kushida-san.
Karuizawa: “Nhắc mới nhớ Kushida-san. Hôm nay cậu tặng sô cô la cho nhiều người lắm đúng không? Chuẩn bị nhiều thế không mệt à?”
Kushida: “Cậu nhận ra à? Nếu chỉ tặng vào đúng ngày Valentine thì sợ không kịp đưa hết cho mọi người. Nên có cơ hội là tớ đưa trước luôn.”
Karuizawa: “Ahaha… thế mà mới chỉ là một phần thôi á.”
Kushida: “Mọi người đều là bạn bè quan trọng mà. Tớ muốn tặng cho tất cả để cảm ơn mọi người.”
Đúng là người nổi tiếng suy nghĩ khác hẳn…
Đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, đó chính là điểm tuyệt vời của Kushida-san.
Kushida: “À, đúng rồi. Phải tặng sô cô la cho Karuizawa-san nữa chứ.”
Karuizawa: “Ồ, tớ cũng có à?”
Kushida: “Ừm! Là bạn cùng lớp, từ nay về sau hãy thân thiết với nhau nhé!”
Karuizawa: “Cảm ơn cậu!”
Tôi nhận lấy gói sô cô la được bọc dễ thương.
Nhắc mới nhớ… lúc Kushida-san tặng sô cô la cho con trai, cũng đâu thấy ai hiểu lầm gì đâu nhỉ.
Mọi người đều vui vẻ cảm ơn.
Có vài người vui mừng thái quá (như Ike-kun hay Yamauchi-kun chẳng hạn).
Việc tặng sô cô la cho con trai, có lẽ tôi nên suy nghĩ đơn giản hơn chăng.
Ừm, quyết định rồi.
Tôi cũng sẽ thử tặng sô cô la cho Kiyotaka xem sao.
Cứ bảo là ‘Sô cô la định tặng Hirata-kun còn thừa’, chắc là không mất tự nhiên đâu nhỉ.
Karuizawa: “Được rồi.”
Đã quyết thì phải đi mua sô cô la tặng thôi.
Hội trưởng CLB Nấu ăn: “Nào! Dọn dẹp xong rồi thì… chúng ta bắt đầu tiệc ăn mừng thôi!”
Thành viên A: “Vâng ạ! Em mang bánh và hồng trà thừa ra đây rồi này!”
Karuizawa: “Eh, tuyệt vời! Ăn thôi ăn thôi!”
Kushida: “Yeah! Phần thưởng cho sự cố gắng đây rồi!”
Bánh ngọt và sô cô la liên tục được mang ra.
Đồ uống được rót đầy cốc, mặt bàn biến thành bàn tiệc trong chớp mắt.
Mọi người: “Happy Valentine! Cụng ly!”
Vây quanh bởi những món đồ ngọt sô cô la, bữa tiệc ăn mừng náo nhiệt bắt đầu.