SR33
“Siêu đạo chích chính nghĩa”
Section titled ““Siêu đạo chích chính nghĩa””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Giờ nghỉ trưa, tôi cùng nhóm Ike đến nhà ăn.
Đang vừa ăn vừa nói chuyện phiếm thì một giọng nói quen thuộc tiến lại gần.
Kouenji: “Vậy chọn chỗ này đi.”
Nữ sinh khóa trên A: “Chị ngồi cạnh Kouenji-kun nhé~.”
Nữ sinh khóa trên B: “Ah, chờ đã. Chơi đánh lẻ là không được đâu đấy!”
Nữ sinh khóa trên A: “Eh~, mấy cái này phải nhanh chân mới được chứ?”
Kouenji: “Hahaha, xin các quý cô xinh đẹp đừng tranh giành vì tôi.”
Nhóm của Kouenji bắt đầu ăn trưa ở gần chỗ chúng tôi.
Kouenji đang rất cao hứng khi được vây quanh bởi vài cô gái.
Chứng kiến cảnh tượng dàn harem đó, Yamauchi nhăn mặt khó chịu.
Yamauchi: ”…Tao vẫn không nuốt trôi được vụ thằng Kouenji được mấy bà chị khóa trên hâm mộ.”
Ayanokouji: “Thì cậu ta đúng là hàng ngon mà.”
Thiếu gia con nhà giàu với tương lai hứa hẹn.
Hơn nữa cả học lực lẫn thể chất đều sở hữu tiềm năng không hổ danh với cái mác đó.
Tuy bị coi là học sinh cá biệt ở lớp D vì tính cách thiếu hòa đồng…
Nhưng nếu xét trên phương diện bạn trai thì đúng là thông số không chê vào đâu được.
Nữ sinh khóa trên A: “Phải rồi, Kouenji-kun. Em có hứng thú đóng vai chính trong phim không?”
Kouenji: “Hmm? Nếu tôi nhớ không lầm thì cô thuộc câu lạc bộ nghiên cứu điện ảnh nhỉ.”
Nữ sinh khóa trên A: “Đúng rồi. Câu lạc bộ của chị định tổ chức buổi chiếu phim định kỳ, và bọn chị đang làm phim ngắn để chiếu ở đó.”
Nữ sinh khóa trên A: “Kịch bản vừa mới xong, đang bàn bạc về việc chọn diễn viên.”
Nữ sinh khóa trên A: “Vai này có cả cảnh hành động, khá là khó nhằn… nhưng nếu là Kouenji-kun thì chắc không thành vấn đề đâu!”
Nữ sinh khóa trên A: “Quan trọng nhất là em cực hợp với hình tượng nhân vật luôn! Em cân nhắc thử xem nhé?”
Kouenji: “Để xem nào…”
Kouenji làm bộ suy nghĩ một chút.
Rồi như mọi khi, cậu ta vuốt tóc một cách đầy khoa trương.
Kouenji: “Lời thỉnh cầu của quý cô thì đành chịu thôi. Tôi sẽ nhận vai này.”
Nữ sinh khóa trên A: “Thật hả!? Cảm ơn Kouenji-kun nhé!”
Kouenji: “Đích thân tôi đảm nhận vai chính thì bộ phim chắc chắn sẽ trở thành tuyệt phẩm rồi. Hahaha!”
Ayanokouji: “Phim ảnh à.”
Ở Keyaki Mall cũng có rạp chiếu phim, thỉnh thoảng tôi cũng ghé qua.
Nhưng phim tự làm của học sinh thì tôi chưa xem bao giờ, cũng hơi tò mò không biết nó thế nào.
Nếu rảnh rỗi thì đi xem buổi chiếu phim cũng được.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Vào một ngày nghỉ nọ. Vì muốn hóng gió đêm một chút, tôi ra công viên.
Ayanokouji: ”…Phù.”
Ngồi xuống băng ghế, tôi nhấp một ngụm đồ uống vừa mua ở cửa hàng tiện lợi.
Xung quanh không có ai, có vẻ tôi sẽ có một khoảng thời gian yên tĩnh.
…Vừa nghĩ vậy thì có vài học sinh đi vào công viên.
Kouenji: “Hmm… chỗ này được đấy. Chuẩn bị máy móc đi.”
Nam sinh CLB Điện ảnh: “Sao mày lại chỉ đạo tao thế…”
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Ahaha… Chuẩn bị ngay đây~.”
Chân máy, máy quay và các thiết bị quay phim đang được lắp đặt.
Nhắc mới nhớ, Kouenji từng được nhờ đóng vai chính trong phim.
Chắc hôm nay là buổi quay phim đó.
Tôi cũng thấy bóng dáng cô nữ sinh quen mặt hôm nọ.
Kouenji: “Tôi sẽ đi kiểm tra lại ngoại hình. Phải thu được hình ảnh tôi hoàn hảo hơn nữa vào thước phim mới được.”
Cơ mà… bộ trang phục đó của Kouenji rốt cuộc là vai gì vậy.
Tôi hoàn toàn không tưởng tượng nổi nội dung phim là gì…
Hơn nữa, địa điểm quay phim chắc chắn bị giới hạn trong khuôn viên trường.
Đang suy nghĩ miên man thì một nhân viên đoàn phim nhận ra tôi và tiến lại gần.
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Xin lỗi nhé~. Thực ra bọn chị sắp quay phim ở đây. Em chuyển sang băng ghế đằng kia giúp chị được không…”
Ayanokouji: “Không thành vấn đề ạ.”
Tôi cũng định về ký túc xá, nhưng đã lỡ rồi thì ở lại xem một chút cũng hay.
Tôi chuyển sang băng ghế được chỉ định và chờ buổi quay bắt đầu, nhưng mà…
Nhân viên quay phim: “Làm thế quái nào được!”
Một nhân viên quay phim quát vào mặt Kouenji.
Không gian chìm vào im lặng, bầu không khí căng thẳng bao trùm lên các nhân viên.
Kouenji: “Không thể hiểu nổi. Nhận được lời khuyên của tôi, đáng lẽ cậu phải biết ơn chứ, sao lại nổi giận?”
Nhân viên quay phim: “Rồi rồi, tao chả biết gì sất. Tao rút khỏi vụ quay phim này đây.”
Vài học sinh khác cũng đồng tình, và họ cứ thế bỏ đi khỏi công viên.
…Có vẻ như đang có xích mích nội bộ.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Kouenji: “Phiền thật đấy. Quả nhiên người thường không thể hiểu được thiên tài mà.”
Chỉ còn lại Kouenji cùng vài diễn viên và hai nhân viên quay phim.
Nam sinh CLB Điện ảnh: ”…Aaa, cuối cùng cũng nổ ra rồi.”
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Mà, cũng không phải là không hiểu cảm giác đó…”
Nam sinh CLB Điện ảnh: “Nhưng mà――”
Đúng như dự đoán, nguyên nhân vụ lùm xùm vừa rồi nằm ở Kouenji.
Kouenji đã vui vẻ nhận lời đóng vai chính.
Ban đầu mọi người rất hoan nghênh vì Kouenji ăn ảnh, nhưng trong quá trình quay, từ góc máy, diễn xuất…
Cho đến cả kịch bản, cậu ta chê bai đủ điều.
Một hai cái thì còn chịu được.
Nhưng cứ liên tục bị chõ mũi vào phim với thái độ trịch thượng, sức chịu đựng của một số nhân viên cuối cùng cũng chạm đáy.
Kouenji: “Vậy, buổi quay hôm nay tính sao đây?”
Nam sinh CLB Điện ảnh: “Nếu được thì nên quay theo đúng kế hoạch…”
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Nhưng nghĩ kiểu gì cũng thấy thiếu người trầm trọng…”
Nam sinh CLB Điện ảnh: “Chỉ có nước hai đứa mình cố xoay sở thôi. Máy quay và ánh sáng là bắt buộc rồi… cùng lắm thì thu âm sau vậy?”
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Ưm~, nhưng thế thì lịch trình sẽ…”
Bàn đi tính lại mà chẳng có phương án nào khả thi.
Dần dần, bầu không khí “hôm nay giải tán thôi” bao trùm.
Vừa hay tôi cũng uống hết chai nước.
Chẳng có lý do gì để nán lại nữa, về ký túc xá thôi.
Định rời khỏi công viên và đi ngang qua nhóm Kouenji thì…
Kouenji: “Oya, chẳng phải là Ayanokouji-boy đây sao. Tình cờ nhỉ.”
Ayanokouji: ”…Tôi ra hóng gió chút thôi.”
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Em là người lúc nãy. Em quen Kouenji-kun à.”
Ayanokouji: ”…Vâng, bọn em học cùng lớp.”
Kouenji: “Hmm…”
Nhìn thấy tôi, Kouenji làm bộ suy nghĩ.
Và rồi――
Kouenji: “Đúng lúc lắm. Cậu giúp quay phim một chút được không, Ayanokouji-boy.”
Ayanokouji: ”…Hả?”
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Ý kiến hay đấy! Chỉ cần cầm mic thôi, không khó lắm đâu nhỉ?”
Ayanokouji: “Không, tôi…”
Nam sinh CLB Điện ảnh: “Làm ơn đi…! Xin em đấy! Anh sẽ hậu tạ xứng đáng! Chỉ cần giúp bọn anh hôm nay thôi!”
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Đi mà đi mà đi mà!”
Tôi định từ chối nhưng họ nài nỉ ghê quá.
Nghe bảo lịch quay đã bị chậm trễ nghiêm trọng, nếu hoãn thêm nữa thì không kịp cho buổi công chiếu.
…Nguyên nhân chậm trễ chắc chắn cũng có phần của Kouenji.
Ayanokouji: “Haizz… Em hiểu rồi.”
Chịu thua trước sự nhiệt tình thái quá của họ, cuối cùng tôi cũng gật đầu đồng ý.
Nam sinh CLB Điện ảnh: “Cứu tinh đây rồi! Đây là boom mic (mic sào), cách dùng là――”
Sau khi được hướng dẫn sơ qua, tôi cầm boom mic và vào vị trí.
Kouenji: “Tôi thì lúc nào cũng OK. Thời gian gấp rút rồi, bắt đầu nhanh thôi nào.”
Nam sinh CLB Điện ảnh: “3, 2, 1… Action!”
Và thế là, buổi quay phim diễn ra suôn sẻ và kết thúc――
Ayanokouji: “Ồ…”
Xem lại những thước phim vừa quay trên màn hình máy quay, tôi thốt lên đầy thán phục.
Thật đáng mong chờ để xem bản hoàn chỉnh sau khi biên tập.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Bộ phim hoàn thành suôn sẻ, ngày công chiếu đã đến.
Vì có tham gia quay phim nên tôi cũng được mời đến buổi chiếu.
Nghe nói đã mời tất cả những người liên quan, nhưng không thấy bóng dáng Kouenji đâu.
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Lạ nhỉ. Cậu ấy bảo sẽ đến mà…”
Trong lúc đó, buổi chiếu phim bắt đầu.
Tôi chỉ giúp quay một lần vào đêm hôm đó, đây là lần đầu tiên tôi được xem bản hoàn chỉnh.
Tôi đã rất tò mò về nội dung… và nó thú vị hơn tôi tưởng.
Bộ phim đang đi vào hồi kết, sự căng thẳng dâng cao hướng tới cao trào.
―――Cảnh hiện tại là trường học lúc nửa đêm.
Tại phòng hiệu trưởng dưới ánh trăng, có bóng người đang di chuyển.
Kouenji: ”…Good.”
Tiếng cạch vang lên, két sắt mở ra.
Kouenji: “Dễ như ăn kẹo. Mức độ bảo mật này đối với tôi coi như không có――”
Thứ được lấy ra từ két sắt thoạt nhìn chỉ là một tập tài liệu bình thường.
Nhưng trong đó chứa bằng chứng về những sai phạm mà hiệu trưởng dính líu.
Đúng vậy―――đây chính là bộ mặt thật của cậu ta.
Siêu đạo chích chính nghĩa từng làm rung chuyển thế giới ngầm.
Dù chỉ hoạt động trong thời gian ngắn, nhưng những huyền thoại về cậu ta để lại nhiều không đếm xuể.
Vì lý do nào đó, cậu ta đã rửa tay gác kiếm, bắt đầu cuộc sống của một học sinh bình thường.
――Nhưng đêm nay.
Để đập tan âm mưu to lớn đe dọa cuộc sống học đường, huyền thoại đã hồi sinh chỉ trong một đêm duy nhất.
Tưởng chừng vụ trộm đã thành công trót lọt, nhưng mà…
???: “Kuku, quả nhiên đề phòng vẫn hơn nhỉ.”
Kouenji: “Oya…?”
Ngay khi định rời khỏi phòng, nhiều bóng người chặn đường cậu ta.
Hiệu trưởng: “Không ngờ lại có kẻ đánh hơi được đến tận đây… Tuyệt đối không được để hắn thoát, nghe rõ rồi chứ!”
Đám người áo đen: ”…!!”
Và thế là cuộc rượt đuổi sinh tử giữa siêu đạo chích và đám người áo đen bắt đầu.
Đám áo đen cứ ùn ùn kéo đến từ khắp nơi, truy đuổi dai dẳng.
Như để trêu ngươi chúng, siêu đạo chích nhẹ nhàng lách mình né tránh.
Cuộc chiến diễn ra giằng co―――
Và cuối cùng, màn trốn chạy cũng đi đến cao trào.
Áo đen: “Hehe… hết đường chạy rồi nhé…!”
Kouenji: “Hừ, thật tình, dai như đỉa ấy nhỉ!”
Bối cảnh chuyển sang bên ngoài tòa nhà, tại công viên trồng nhiều cây cối.
Siêu đạo chích đã bị bao vây hoàn toàn, không còn lối thoát.
Áo đen: “Chịu trói đi! Kết thúc rồi…!”
Đám áo đen đồng loạt lao vào siêu đạo chích.
Nhưng dù rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cậu ta vẫn nở nụ cười ngạo nghễ trên môi.
Kouenji: “Hmm…!”
Cậu ta rút súng ra và nhanh chóng bóp cò.
Thứ bắn ra không phải là đạn, mà là dây cáp thép có gắn móc neo ở đầu.
Sợi dây quấn chặt vào cành cây đằng xa, và rồi―――
Kouenji: “Tạm biệt, trò đuổi bắt vui lắm!”
Dây cáp được thu lại vào trong súng với tốc độ cao, cậu ta như chạy trên không trung, thoát khỏi vòng vây trong chớp mắt.
Áo đen: “Cái…!? Đứng lại!?”
Kouenji: “Hahahaha! Gió mát quá đi!”
Sử dụng súng bắn dây điêu luyện, cậu ta di chuyển thoăn thoắt từ cây này sang cây khác.
Đám áo đen không thể nào đuổi kịp, bóng dáng siêu đạo chích khuất dần sau những tán cây.
Kouenji: “Mong là sẽ không còn dịp nào phải dùng đến hình dạng này nữa…”
…Sau khi mọi chuyện kết thúc.
Dưới bầu trời bình minh và mặt biển lấp lánh, cậu ta tung áo choàng phấp phới.
Trong nháy mắt, từ siêu đạo chích lại biến thành một học sinh bình thường.
Kouenji: “Từ hôm nay tôi lại tiếp tục tận hưởng cuộc sống học sinh bình thường thôi.”
Và thế là, thêm một cái ác to lớn nữa đã bị xóa sổ khỏi thế giới này――
Bộ phim kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên từ khán giả.
Phản ứng có vẻ không tệ.
Các học sinh nhao nhao bàn tán về bộ phim.
Khán giả A: “Chà, cảnh đó đỉnh thật.”
Khán giả B: “Cái cảnh dùng dây rồi nhảy ấy hả. Trông như bay thật luôn.”
Khán giả A: “Quay kiểu gì nhỉ. Chắc là dùng CG ha?”
Tôi, người đã chứng kiến cảnh quay đó, biết rõ sự thật.
Đó không phải CG hay gì cả, mà là những thước phim được tạo ra bởi sức mạnh của Kouenji.
Vốn dĩ khẩu súng bắn dây đó chỉ là đồ chơi, không đủ độ bền để chịu được sức nặng của con người.
Ban đầu họ định dùng kỹ thuật cắt ghép để tạo hiệu ứng đu dây.
Nhưng do độ khó khi biên tập quá cao nên kế hoạch bị thay đổi, việc sử dụng súng bắn dây đã bị hủy bỏ.
Trong tình huống đó, Kouenji đã tự mình chỉ đạo góc máy, và phát huy tối đa năng lực thể chất của mình để thực hiện thành công cảnh quay tưởng chừng như không thể.
Đó là thước phim mà nếu không có Kouenji thì chắc chắn không thể nào quay được.
Nam sinh CLB Điện ảnh: “Nhắc mới nhớ, rốt cuộc tên Kouenji đó không đến nhỉ.”
Nữ sinh CLB Điện ảnh: “Tiếc ghê, giá mà được xem cùng em ấy…”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng câu lạc bộ bật mở.
Ánh mắt mọi người tự nhiên đổ dồn về phía cửa.
Kouenji: “Mọi người có thấy vui không?”
Như màn chào sân khấu tại buổi công chiếu thử, Kouenji xuất hiện.
Cậu ta cất công thay đồ cơ à.
Sự xuất hiện đột ngột của nhân vật chính khiến các học sinh phấn khích.
Khán giả A: “Kouenji-kun, ngầu lắm luôn!”
Kouenji: “Đương nhiên. Dù cắt ở khoảnh khắc nào thì sự tao nhã của tôi vẫn được lột tả trọn vẹn mà.”
Khán giả B: “Này này! Cảnh nhảy từ cửa sổ xuống ấy, thật sự là làm thật không cần chỉnh sửa luôn hả?”
Kouenji: “Tất nhiên rồi, mức độ đó với tôi dễ như trở bàn tay.”
Khán giả B: “Uooo, thật á!?”
Giữa những tiếng reo hò, một nam sinh với vẻ mặt nghiêm túc tiến lại gần Kouenji đang cao hứng.
Nam sinh: “Này, Kouenji.”
Đó chính là cậu học sinh đã quát mắng Kouenji vào đêm tôi giúp quay phim.
Nam sinh: ”…Xin lỗi chuyện hôm đó. Thái độ của mày làm tao ngứa mắt thật, nhưng những gì mày nói cũng có phần đúng.”
Nam sinh: “Về diễn xuất thì tao không có gì để chê… Nhờ mày mà bọn tao quay được bộ phim hay, đó là sự thật. Thế nên…”
Thấy nam sinh ấp úng, Kouenji đáp lại bằng giọng điệu quen thuộc.
Kouenji: “Đành chịu thôi. Người thường sao mà hiểu được ý đồ của thiên tài như tôi.”
Kouenji: “Từ giờ hãy noi gương sự hoàn hảo của tôi mà phấn đấu nhé. Hahaha!”
Nam sinh: ”…Hừ! Quả nhiên tao vẫn ghét cái thái độ của mày!”
Và thế là, buổi chiếu phim đã khép lại thành công tốt đẹp trong sự náo nhiệt.