Skip to content

SR11

Ngày nghỉ, tôi đến Keyaki Mall để mua sắm.

Trong lúc đi dạo quanh, tấm biển quảng cáo ghi “Hội chợ sô cô la” đập vào mắt tôi.

Khu vực bán hàng đông nghẹt nữ sinh, bầu không khí vui vẻ lan tỏa khắp nơi.

Ichinose: “Ayanokouji-kun, cậu đang nhìn gì thế?”

Khi tôi đang đứng quan sát từ xa, Ichinose bắt chuyện với tôi.

Ichinose: “Hội chợ sô cô la sao. Nhắc mới nhớ, mấy bạn trong lớp cũng bảo là nên đi thử đấy.”

Ayanokouji: “Khá là nổi tiếng nhỉ.”

Ichinose: “Nghe nói có nhiều loại sô cô la hàng hiệu, rồi cả mấy loại dễ thương nữa, chỉ cần đi ngắm thôi cũng thấy vui rồi!”

Nghe đến đó, tôi cũng bắt đầu thấy hơi hứng thú.

Nhưng khu vực bán hàng toàn là nữ sinh, cảm giác hơi khó vào…

Đang suy nghĩ như vậy, Ichinose đưa ra một đề nghị.

Ichinose: “Nếu không phiền thì đi cùng tớ không? Có vẻ Ayanokouji-kun cũng hứng thú mà, thế nào?”

Ayanokouji: “À, được thôi. Sau đây tôi cũng không có kế hoạch gì đặc biệt.”

Ichinose: “Vậy sao, thế thì tốt quá. Háo hức ghê, không biết có những loại sô cô la nào nhỉ!”

Nếu đi cùng Ichinose, cảm giác không thoải mái cũng sẽ bớt đi phần nào.

Thế là chúng tôi quyết định cùng nhau đi dạo quanh khu vực bán sô cô la.

Ayanokouji: “Nhiều loại bao bì lạ mắt thật, bình thường chẳng thấy bao giờ.”

Ichinose: “Hình như ngay cả những loại sô cô la thông thường cũng có nhiều vị lạ lắm đấy.”

Chỉ cần nhìn lướt qua các sản phẩm cũng đủ thấy sự phong phú của chúng.

Ichinose: “Sô cô la, sô cô la tươi, đằng này là sô cô la trắng nè. Ayanokouji-kun thích loại nào?”

Ayanokouji: “Ừm, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đó…”

Tôi nhìn lên kệ xem còn loại nào khác không thì một sản phẩm đập vào mắt tôi.

Ayanokouji: “Cái này là lon nước ngọt… không phải nhỉ. Bên trong là sô cô la sao?”

Ichinose: “Mấy loại sô cô la độc lạ đấy. Ah, bên này còn có sô cô la bốc quẻ nữa nè!”

Khu vực này có vẻ trưng bày những loại sô cô la hơi khác thường một chút.

Sự đa dạng phong phú khiến người xem không hề thấy chán.

Ichinose: “Woa, giật cả mình. Nhìn này, nhìn này, Ayanokouji-kun.”

Thứ Ichinose đang cầm trên tay là một viên sô cô la kích cỡ vừa miệng ăn, mô phỏng y hệt nhãn cầu mắt người.

Có cả loại sô cô la thế này sao…

Mới xem qua một chút mà đã phát hiện ra nhiều thứ thú vị thật.

Ichinose: “Thương hiệu sô cô la này tớ từng ăn rồi.”

Ayanokouji: “Giá cũng chát nhỉ… Là thương hiệu nổi tiếng sao?”

Ichinose: “Ừm, hơi đắt một chút nhưng ngon cực kỳ luôn. Tớ rất khuyến khích cậu thử đấy.”

Khu vực này có vẻ bày bán những loại giá cao hơn.

Giữa những bao bì sang trọng, Ichinose dừng mắt lại trước một sản phẩm.

Ichinose: “Woa, sô cô la này dễ thương quá đi. Topping cầu kỳ, ruy băng gói quà cũng sành điệu nữa…”

Ayanokouji: “Đúng là thiết kế mà con gái sẽ thích nhỉ.”

Ichinose: “Phản ứng hờ hững thế. Ayanokouji-kun không thích mấy loại này sao?”

Ayanokouji: “Tôi nghĩ chỉ cần vị ngon là được, không cần quá để tâm đến vẻ bề ngoài.”

Ichinose: “Ahaha, đúng là ngon vẫn là quan trọng nhất.”

Ichinose: “Nhưng nếu là quà tặng cho ai đó, thì chắc người ta cũng muốn chú trọng đến vẻ bề ngoài chứ nhỉ.”

Ayanokouji: “Quà tặng sao…”

Tôi chỉ nghĩ đến việc mua về tự ăn, chứ chưa từng nghĩ đến tình huống mua tặng ai đó…

Ichinose: “Loại sô cô la kia trông có vẻ là dành cho Valentine đấy.”

Nhìn theo hướng mắt của Ichinose, tôi thấy những viên sô cô la hình trái tim.

Đúng là trong manga hay có cảnh tỏ tình ngày Valentine bằng loại sô cô la thế này.

Ayanokouji: “Valentine, à. Tôi cũng muốn thử được nhận sô cô la một lần cho biết.”

Ichinose: “Bất ngờ thật đấy. Tớ cứ tưởng Ayanokouji-kun phải nổi tiếng lắm chứ.”

Ichinose: “Ví dụ như Horikita-san thì sao? Trông hai người thân thiết thế mà, chắc cậu sẽ nhận được sô cô la từ cậu ấy chứ?”

Ayanokouji: “Không có đâu, làm gì có chuyện đó.”

Dù có cố gắng thế nào, tôi cũng không thể tưởng tượng ra cảnh Horikita tặng sô cô la cho tôi.

Cơ mà, tôi có cảm giác toàn bộ nam sinh lớp D sẽ nhận được sô cô la nghĩa vụ từ Kushida.

Ichinose: “Nhắc đến Valentine. Đứng trên lập trường con trai, các cậu vẫn thích được nhận sô cô la tự làm hơn nhỉ?”

Ayanokouji: “Cũng khó nói lắm…”

Với một người chưa từng nhận sô cô la bao giờ như tôi, đây là một câu hỏi khó.

Ayanokouji: “Mà… miễn là có tấm lòng thì loại nào cũng được chứ nhỉ?”

Ichinose: “Ahaha, quả nhiên mỗi người một ý ha.”

Ichinose: “Về phía con gái thì có vẻ nhiều người muốn tự tay làm sô cô la tặng người mình thích lắm…”

Ichinose: “Ah, đằng kia hình như là khu vực đồ tự làm kìa. Mình qua xem chút được không?”

Ayanokouji: “Ừm, không sao.”

Chúng tôi đi đến khu vực đồ tự làm và xem lướt qua các sản phẩm.

Các loại thanh sô cô la, nguyên liệu trang trí, có vẻ như đầy đủ mọi thứ cần thiết.

Ichinose: “Có những thứ bình thường không thấy bao giờ, thú vị thật.”

Ichinose nói rồi cầm cuốn sách dạy nấu ăn lên đọc lướt qua.

Ayanokouji: “Cậu giỏi làm bánh kẹo à? Tôi thấy cái đó có vẻ khó.”

Ichinose: “Ưm, tớ nghĩ cũng bình thường thôi. Thỉnh thoảng tớ cũng làm bánh quy, hoặc làm cả sô cô la nữa.”

Ayanokouji: “Vậy sao.”

Nhắc mới nhớ, lúc nãy cô ấy có hỏi tôi thích sô cô la tự làm hay đồ bán sẵn hơn…

Ayanokouji: “Nếu vậy, lần này cậu định làm sô cô la tặng ai sao?”

Ichinose: “Hả…?”

Trước câu hỏi của tôi, Ichinose khựng lại trong giây lát.

Ichinose: “À, không phải đâu! Tớ không xem để làm tặng ai đâu.”

Ichinose: “Vốn dĩ tớ cũng chưa từng tặng quà kiểu đó bao giờ…”

Ayanokouji: ”…Xin lỗi. Có vẻ tôi hơi hiểu lầm.”

Tại vừa nãy nói chuyện về sô cô la tình yêu nên mạch suy nghĩ của tôi bị cuốn theo hướng đó.

Ichinose: “Ahaha, xin lỗi nhé vì cách nói dễ gây hiểu lầm… Mong là cậu sẽ quên những gì tớ vừa nói đi.”

Ichinose lật giở cuốn sách nấu ăn như để lảng tránh.

Ichinose: ”…Cơ mà, sô cô la tặng con trai à. Nếu tự làm thì loại nào sẽ ổn nhỉ.”

Ichinose: “An toàn nhất chắc là Truffle? Khó hơn chút thì có bánh kem sô cô la…”

Ichinose: “Ưm, quả nhiên là khó tưởng tượng quá.”

Dù đã xem đến trang cuối cùng, cô ấy vẫn không tìm được món nào ưng ý.

Ayanokouji: “Không tìm thấy món nào muốn làm sao?”

Ichinose: “Ừm. Chưa có người muốn tặng mà đã nghĩ đến chuyện làm sô cô la thì hơi sớm nhỉ.”

Vừa cười vừa nói, Ichinose gấp cuốn sách lại và đặt lên kệ.

Ichinose: “Vậy thì, cảm ơn cậu đã đi cùng tớ hôm nay nhé, Ayanokouji-kun.”

Ayanokouji: “Ừ, tôi cũng mua được món ưng ý rồi.”

Ichinose: “Lần tới cho tớ nghe cảm nhận nhé.”

Sau khi mua sô cô la, chúng tôi chia tay nhau trước cửa hàng.

Nhân tiện, thứ tôi mua là sô cô la phong cách Nhật Bản.

Có các vị như matcha hay bột đậu nành, vì thấy lạ nên tôi mua thử.

Về phòng rồi từ từ thưởng thức vậy.

Ichinose: “Mình đang làm cái gì thế này…”

Cảm giác đầu óc cứ mơ mơ màng màng.

Trong bếp, các nguyên liệu như sô cô la để đun cách thủy, bột cacao đã được chuẩn bị sẵn.

Phải rồi, mình đang định làm sô cô la Valentine.

…Sô cô la tự làm? Người mình định tặng là——

Ichinose: “Không được không được, giờ phải tập trung làm sô cô la đã.”

Gạt bỏ những thắc mắc vụn vặt sang một bên, tôi mở ngay công thức ra.

Món tôi làm là Bonbon Chocolat. Tuy không quá khó nhưng tôi vẫn thấy hồi hộp ghê.

Ichinose: “Được rồi, Ganache đã làm lạnh xong… Ừm, vị cũng không tệ.”

Công việc nấu nướng tiến triển thuận lợi. Tôi dùng khuôn đã chuẩn bị sẵn để cắt sô cô la thành hình trái tim.

Ichinose: “Fufu… vui thật đấy.”

Tặng quà cho người mình thích, quả là một việc tuyệt vời làm sao.

Nào, giờ là công đoạn hoàn thiện cuối cùng. Phủ lớp vỏ sô cô la và trang trí tỉ mỉ thôi.

Ichinose: “Ưm, thế này chưa được nhỉ…? Ah, cái này trông khá ổn này!”

Tôi chọn những viên làm tốt nhất xếp vào chiếc hộp hình trái tim đã chuẩn bị.

Ban đầu hỏng khá nhiều, nhưng dần dần quen tay nên tốc độ cũng nhanh hơn.

Và khi đã xếp đủ số lượng, tôi gói hộp lại, trang trí thêm bằng ruy băng——

Ichinose: “Được rồi, xong rồi.”

Tôi cầm hộp sô cô la đã hoàn thành lên, ngắm nghía từ nhiều góc độ.

Ừm, thành phẩm khá ưng ý.

Thế này chắc chắn người nhận sẽ vui lắm đây.

Ichinose: “Fufu, mong chờ ngày mai quá…”

Bất giác, tôi nụ cười hạnh phúc nở trên môi.

Ôm hộp sô cô la vào lòng, tôi nhớ về khuôn mặt của người quan trọng ấy——

Ichinose: “Fu ~aa”

Tắt chuông báo thức điện thoại, tôi ngồi dậy trên giường.

Bình thường tôi sẽ đi ngay đến bồn rửa mặt, nhưng hôm nay mãi chẳng nhấc người lên được.

Ichinose: “Cảm giác… vừa mơ một giấc mơ kỳ lạ…”

Nội dung giấc mơ thường sẽ bị quên ngay, nhưng giấc mơ sáng nay lại khắc sâu trong trí nhớ.

Giấc mơ làm sô cô la Valentine.

Có lẽ lý do là vì hôm qua đi xem hội chợ sô cô la.

Cơ mà…

Ichinose: “Mình định tặng sô cô la cho ai nhỉ?”

Cuối giấc mơ, người mà mình nghĩ đến là…

Khi suy nghĩ như vậy, hình ảnh Ayanokouji-kun chợt hiện lên trong đầu.

Ichinose: “Mình, tặng sô cô la cho Ayanokouji-kun…?”

Ichinose: “Không, làm gì có chuyện đó. Bọn mình đâu phải quan hệ như vậy.”

Chắc chắn là do hôm qua nói chuyện về sô cô la nhiều quá nên liên tưởng linh tinh thôi.

Dù sao thì cũng phải chuẩn bị buổi sáng đã.

Tôi rời khỏi giường và đi về phía bồn rửa mặt.

Ichinose: “Ah.”

Trên đường đi học, vừa ra khỏi ký túc xá, tôi tình cờ gặp Ichinose.

Ichinose: “Ch-Chào buổi sáng, Ayanokouji-kun.”

Ayanokouji: “Dạo này hay gặp nhau nhỉ.”

Ichinose: “Đ-Đúng thế ha. Mới gặp hôm qua xong, ừm…”

Ayanokouji: ”…Cậu không khỏe à? Trông lạ thế.”

Ichinose: “Eh? K-Không có chuyện đó đâu… Tớ bình thường mà, đừng lo… Oái!?”

Ichinose vấp phải cái gì đó nên mất thăng bằng.

Tôi vội vàng đỡ lấy cô ấy để không bị ngã.

Ichinose: “Cảm ơn cậu… Cậu đã cứu tớ đấy…”

Ayanokouji: “Cậu thực sự ổn chứ?”

Ichinose: “Etou… Thực ra hôm qua tớ gặp một giấc mơ kỳ lạ. Chắc là tại nó đấy…”

Ayanokouji: “Vậy sao. Mà, chỉ là giấc mơ thôi, tôi nghĩ không cần bận tâm quá đâu…”

Ichinose: “Ahaha, chắc chắn là vậy rồi…”

Ichinose: “Mà này Ayanokouji-kun, sô cô la hôm qua mua cậu ăn chưa?”

Ayanokouji: “Rồi, ngon lắm.”

Ichinose: “Biết ngay mà? Thực ra bạn tớ cũng mua loại giống Ayanokouji-kun đấy——”

Vừa đi bộ đến trường, chúng tôi vừa trao đổi cảm nhận về sô cô la hôm qua.

Đến khi tới trường, Ichinose có vẻ đã trở lại trạng thái bình thường mọi ngày.