SR44
“Cuộc gặp gỡ trong chuyến thăm đầu năm”
Section titled ““Cuộc gặp gỡ trong chuyến thăm đầu năm””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Một ngày trong kỳ nghỉ đông, tôi đến Keyaki Mall để mua sắm.
Sắp hết năm nên trong cửa hàng đã treo những biển quảng cáo đón Tết.
…Mới hôm nọ còn ngập tràn sắc Giáng sinh, vội vã thật đấy.
Ichinose: “Chào cậu, Horikita-san. Are, sao cậu lại mặc đồng phục?”
Ichinose bắt chuyện với tôi.
Có vẻ cô ấy cũng đang đi mua sắm một mình ở Keyaki Mall.
Horikita: “Chào Ichinose-san. Tôi vừa ở thư viện về.”
Ichinose: “À, ra là vậy. Nghỉ đông mà thấy cậu mặc đồng phục nên tớ thấy lạ.”
Horikita: ”…Đúng là ngoài tôi ra thì chẳng thấy học sinh nào mặc đồng phục cả.”
Ichinose: “Cơ mà, sắp Tết rồi nhỉ. Cuối năm thi cử cũng xong rồi, tha hồ mà nghỉ ngơi.”
Ichinose: “Horikita-san có kế hoạch gì cho Tết không?”
Horikita: “Không, tôi…”
Đang nói dở thì tôi chợt nhìn thấy một người.
Karuizawa: ”…”
Karuizawa-san trong bộ Furisode đang đi dạo.
Quả nhiên bộ trang phục đó rất nổi bật, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Ichinose: “Ồ, Furisode à. Có người cầm máy ảnh đi cùng, chắc là đi chụp ảnh hay gì đó nhỉ?”
Horikita: “Ừm, có vẻ là vậy.”
Nhắc mới nhớ, lúc nãy đứng trước cửa hàng tôi cũng bị mời mọc làm người mẫu ảnh với câu ‘Em mặc Furisode chắc hợp lắm đấy!’.
Tôi không hứng thú nên tất nhiên là từ chối rồi.
Ichinose: “Hơi tiếc là ở trường này không được đi lễ chùa đầu năm nhỉ.”
Horikita: “Đúng vậy.”
Chắc chắn là trong khuôn viên trường không có đền chùa nào rồi.
Ichinose: “Chắc phải đợi đến lễ thành nhân mới được mặc Furisode quá?”
Ichinose-san có vẻ tiếc nuối vì không được đi lễ chùa đầu năm…
Nhưng dù nhà trường có cho phép ra ngoài vào dịp Tết thì tôi cũng chẳng cất công đi lễ chùa làm gì.
Mục tiêu quan trọng nhất bây giờ là vươn lên lớp A.
Để làm được điều đó, tôi không được lãng phí dù chỉ một giây phút.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Ngày 1 tháng 1, tôi đang có mặt ở trường.
Mục đích tất nhiên là… đi lễ đầu năm.
Sân trường tấp nập học sinh đến đi lễ.
Có cả cổng Torii, quầy bán thẻ xăm, đền thờ để cúng bái, khung cảnh xung quanh đã được trang hoàng hệt như một ngôi đền thật sự.
Nghe nói đây là kế hoạch của tân hội trưởng hội học sinh.
Tôi nhớ là lớp D cũng đã bàn tán xôn xao khi thông báo được đưa ra.
Nữ sinh A: “Woa~! Furisode hợp với cậu lắm!”
Nữ sinh B: “Ừm! Hiếm khi đi lễ đầu năm nên tớ mặc thử xem sao!”
Ngoài tôi ra cũng có vài học sinh lác đác mặc Furisode.
…Furisode?
Lúc đó tôi mới nhận ra trang phục của mình.
Chẳng hiểu sao tôi lại đang mặc Furisode.
Mình thay đồ từ lúc nào vậy nhỉ, chẳng nhớ gì cả…
Nữ sinh A: “Biết thế tớ cũng thuê Furisode ở Keyaki Mall cho rồi~.”
…Phải rồi ha.
Hình như tôi cũng đã thuê Furisode ở cửa hàng trong Keyaki Mall.
Đã cất công đi lễ đầu năm thì cũng nên ăn mặc chỉnh tề một chút.
Tuy nhiên, tôi không hẹn ai cả.
Đang định xếp hàng vào lễ thì… tôi chợt nhìn thấy một người.
Horikita Manabu: ”…”
Nii-san bước qua cổng Torii và đi vào khu vực này.
…Không ngờ anh ấy cũng đi lễ đầu năm.
Horikita Manabu: ”…”
Nii-san cũng đã nhận ra tôi.
Và cứ thế đi thẳng về phía này.
Horikita Manabu: “Suzune.”
Horikita: “V-Vâng.”
Tôi vô thức thu mình lại. Không ngờ anh ấy lại chủ động bắt chuyện trực tiếp với tôi.
Rốt cuộc là có việc gì? Tôi hồi hộp chờ đợi câu nói tiếp theo của nii-san――
Horikita Manabu: “Chúc mừng năm mới.”
Horikita: ”―――”
Lời nói thốt ra hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Horikita: “C-Chúc mừng năm mới…”
Mất một lúc tôi mới có thể chào lại.
Horikita: “À ừm… nii-san cũng đi lễ một mình ạ?”
Horikita Manabu: “Ừ. Nhưng mà, Furisode à…”
Anh ấy nhìn bộ trang phục của tôi và có vẻ suy tư điều gì đó.
Không lẽ có gì kỳ cục sao? Tôi bắt đầu thấy lo lắng…
Horikita Manabu: “Hợp với em lắm, Suzune.”
Horikita: ”…C-Cảm ơn anh.”
Lại một câu nói ngoài dự đoán nữa.
Horikita Manabu: “Đông vui phết nhỉ.”
Horikita: “Vâng, đúng vậy. Lớp em cũng bàn tán nhiều về vụ này mà.”
Horikita Manabu: “Bình thường không được ra khỏi trường, nên nhiều học sinh mong chờ mấy sự kiện thế này lắm.”
Và thế là, tôi tiếp tục trò chuyện với nii-san một cách tự nhiên.
…Đã bao lâu rồi tôi mới có thể nói chuyện bình thường với anh ấy thế này nhỉ.
Horikita: ”…Anou, nii-san.”
Nãy giờ toàn xảy ra những chuyện ‘không ngờ tới’.
Thế nên… dù nghĩ sẽ bị từ chối, nhưng tôi vẫn muốn tin vào một chút khả năng nhỏ nhoi và mở lời.
Horikita: “Nếu được thì… anh có thể đi lễ cùng em không ạ?”
Horikita: ”…Em không nghĩ mình lại được đi lễ đầu năm cùng anh thế này.”
Horikita Manabu: “Vậy sao.”
Chúng tôi xếp hàng chờ đến lượt.
Cùng nii-san thực hiện các nghi thức cúng bái.
Rung chuông, vỗ tay hai lần, cúi chào hai lần. Rồi chắp tay nhắm mắt lại.
Điều ước của tôi… tất nhiên là vươn lên lớp A.
Để được nii-san công nhận, điều kiện tiên quyết là phải vươn lên lớp A giống như anh ấy.
Cúi chào lần cuối xong, tôi mở mắt ra.
Nhìn sang bên cạnh, nii-san vẫn đang nhắm mắt cầu nguyện.
Horikita Manabu: ”…”
Rốt cuộc anh ấy đang ước điều gì nhỉ?
Hôm nay nii-san lạ lắm.
Tôi cứ nghĩ mình vẫn chưa được anh ấy công nhận.
Nhưng mà… biết đâu đấy, tình hình đã thay đổi một chút rồi chăng.
Chỉ được ước một điều khi đi lễ thôi.
Nhưng nếu được phép ước thêm một điều nữa―――
Horikita: ”…”
Đến đó thì tôi tỉnh giấc.
Ngày 1 tháng 1. Tất nhiên không phải thời gian nhảy cóc từ lúc đi lễ…
Horikita: ”…Là mơ à.”
Đương nhiên rồi, làm gì có chuyện trong trường tự nhiên mọc ra cổng Torii hay đền thờ chứ.
Thế mà trong mơ tôi chẳng thắc mắc chút nào.
Giấc mơ đi lễ đầu năm cùng nii-san.
Đây là giấc mơ đầu năm của tôi sao.
…Nói sao nhỉ, mơ mộng hão huyền thật.
Horikita: ”…Chắc tại hôm nọ nói chuyện đi lễ với Ichinose-san đây mà.”
Phần 4
Section titled “Phần 4”Kỳ nghỉ đông kết thúc, ngày đi học đầu tiên đã đến.
Tại tủ giày ở trường, tôi bắt gặp Horikita.
Ayanokouji: “Cảm giác lâu lắm rồi không gặp nhỉ.”
Horikita: “Ừm. Năm nay cũng nhờ cậu giúp đỡ nhé.”
Cùng đích đến nên tôi đi cùng Horikita về lớp học.
Ayanokouji: “Kỳ nghỉ vừa rồi cậu làm gì?”
Horikita: “Không gì cả. Như mọi ngày thôi.”
Horikita: “Chẳng phải lúc người khác nghỉ ngơi là cơ hội quý giá để tạo khoảng cách sao?”
Ayanokouji: ”…Vẫn thế nhỉ.”
Horikita: “Sắp đến bài kiểm tra đặc biệt tiếp theo rồi. Phải chuẩn bị tinh thần mà đối mặt――”
Đang vừa đi vừa nói chuyện phiếm.
Horikita: ”…!”
Bỗng Horikita dừng lại với vẻ mặt căng thẳng.
Tưởng có chuyện gì, tôi nhìn theo hướng mắt cô ấy thì thấy Horikita Manabu đang đi tới.
Horikita: ”…”
Horikita Manabu: ”…”
Horikita Manabu liếc nhìn về phía này một cái, nhưng không nói gì và cứ thế đi lướt qua.
Horikita: ”…Phù.”
Ayanokouji: ”…Sao thế?”
Tôi biết Horikita đặc biệt để tâm đến anh trai mình.
Nhưng phản ứng vừa rồi có vẻ hơi khác so với mọi khi.
Horikita: “Không, không có gì đâu.”
Horikita thở dài có vẻ hơi thất vọng.
Nữ sinh A: “Chúc mừng năm mới!”
Nữ sinh B: “Ừm! Năm nay cũng giúp đỡ nhau nhé~.”
Vì là ngày đi học đầu tiên của năm mới nên tiếng chào “Chúc mừng năm mới” vang lên khắp nơi.
Horikita: ”…Quả nhiên, đời không như là mơ nhỉ.”