Skip to content

Short Story

Ichinose Honami’s SS: “Liên kết suy nghĩ”

Section titled “Ichinose Honami’s SS: “Liên kết suy nghĩ””

Khi các nhóm được công bố, tôi ôm một chút kỳ vọng nhỏ nhoi trong lòng và hướng đến nhóm 8.

Nếu cùng nhóm với Ayanokouji-kun… khi đó tôi sẽ có thể cùng cậu ấy trải qua 3 ngày trong kỳ thi trên đảo hoang lần thứ 3.

Thế nhưng kỳ vọng đó đã lập tức trật lất. Bởi vì tôi đã vô tình nhìn thấy bóng dáng Ayanokouji-kun đang hướng về một nhóm khác mất rồi.

”…Đành chịu thôi nhỉ.”

Chuyện này thì dù có tính toán cũng chẳng thay đổi được gì. Tôi phải mau chóng xốc lại tinh thần thôi.

Một lúc sau, tôi tìm thấy một trong những thành viên sẽ cùng lập nhóm.

Vừa cẩn thận chú ý để không làm đối phương giật mình khi lại gần, tôi vừa cất tiếng gọi.

“Mong được giúp đỡ nhé, Horikita-san.”

Cô ấy quay lại nhìn về phía này, sau khi hơi mím chặt môi một chút thì đã chạm mắt với tôi.

“Tôi cũng đã nghĩ rằng xác suất để các lãnh đạo lớp vào cùng một nhóm là khá cao, nhưng không ngờ lại được xếp chung với cậu đấy, Ichinose-san.”

Không biết cậu ấy có cho rằng tôi là một đối thủ dễ làm việc cùng, chứ không phải là một đối thủ rắc rối không nhỉ.

Không, cậu ấy nghĩ được như vậy thì bản thân tôi cũng đỡ vất vả hơn.

“Nếu chỉ là cuộc chiến đơn thuần giữa các lớp thì có lẽ sẽ rất rắc rối, nhưng xét theo luật thì việc hợp tác với tư cách một nhóm cũng sẽ dẫn đến lợi ích, nên đây không phải là chuyện xấu nhỉ. Nếu tớ và Horikita-san hợp sức, chúng ta có thể sẽ giúp nhóm giành chiến thắng một cách suôn sẻ đấy.”

Sau đó, chúng tôi thảo luận về tầm quan trọng của việc không chiến đấu như những kẻ thù mà sẽ nắm tay nhau với tư cách đồng minh và xích lại gần nhau hơn. Trong quá trình đó, có một câu chuyện không thể tránh khỏi―.

“Việc chia sẻ ý thức hợp tác để nhắm tới vị trí hạng 1 của nhóm có vẻ diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi, nhưng đối với tôi cũng như Ichinose-san, vẫn còn một vấn đề bắt buộc phải xem trọng.”

“Là làm thế nào để giải quyết người bị thôi học─đúng không?”

Với Horikita-san đang gật đầu, tôi tuyên bố rõ ràng rằng tuyệt đối sẽ không để ai trong lớp tôi bị thôi học. Bằng cách làm như vậy, Horikita-san chắc chắn cũng sẽ thể hiện suy nghĩ tương tự. Chính vì thế, tôi lại một mình suy nghĩ đến những điều xa hơn nữa. Giả sử lớp A và lớp D nắm tay nhau củng cố phòng thủ, thì Ayanokouji-kun sẽ hành động thế nào. Khi cậu ấy đã hiểu rõ luật của kỳ thi đặc biệt này, cậu ấy sẽ áp dụng phương pháp ra sao.

Tôi hiểu rằng đó chính là điều quan trọng nhất trong việc bảo vệ đồng đội.

Ai sẽ được phân vào nhóm của Ayanokouji-kun, đó chắc chắn là điều quan trọng nhất.

Việc đưa ra người bị thôi học từ trong phạm vi mà bản thân có thể với tới là cách chắc chắn và dễ kiểm soát nhất.

Nếu vậy, tôi chỉ cần liên kết với suy nghĩ đó và bắt nhịp chiến đấu là được.

Ayanokouji-kun hiểu rõ tôi. Tôi cũng thấu hiểu Ayanokouji-kun. Đó là tất cả.

Kushida Kikyou’s SS: “Dù có vẻ đáng nghi”

Section titled “Kushida Kikyou’s SS: “Dù có vẻ đáng nghi””

Để có được một vị trí vững chắc trong nhóm 3, tôi đã lập tức hành động.

Để trở nên thân thiết với các nữ sinh lớp khác như mọi khi, và rồi nhẹ nhàng làm sâu sắc thêm mối quan hệ đó.

Bữa tối ngày đầu tiên của kỳ thi đặc biệt chính là một cơ hội tuyệt vời.

Thế nhưng, kế hoạch đó của tôi đã lập tức sụp đổ bởi sự xuất hiện của một gã con trai.

“Nếu được thì cậu có muốn ăn cùng không?”

Người cất tiếng gọi là, tuy tôi sẽ không nói là “không thể nào…” nhưng đó chính là Ayanokouji-kun.

Một nam sinh nhảy bổ vào giữa nhóm nữ sinh.

Cho dù trong hành động đó không ẩn chứa thông điệp gì đi chăng nữa, thì đối với tôi đó vẫn là một sự phiền phức vô cùng lớn.

Đặc biệt là tình huống có sự hiện diện của lớp D thì lại càng không được mong muốn.

Thông tin cũng đã lan truyền đến chỗ tôi rồi. Dữ liệu chắc chắn về việc lãnh đạo của lớp là Ichinose Honami đang ôm ấp hảo cảm với Ayanokouji-kun. Việc những suy đoán thừa thãi bị truyền đi từ Amikura, người có lập trường gần gũi với cô ấy, hoàn toàn không phải là điều tôi mong muốn.

Mặc dù vậy, một khi đã bị gọi lại, một đứa con gái ngoan ngoãn là tôi sẽ cư xử sao cho thật khéo léo.

Tôi vui vẻ nhận lời, và rồi cuối cùng cũng giữ khoảng cách với những học sinh khác.

“Cậu có ý đồ gì vậy, Ayanokouji-kun?”

Vì muốn biết lý do cậu ta lập tức gọi tôi lại, nên tôi đã hỏi như vậy.

“Cậu không phải đã nói là muốn bàn bạc về chuyện từ ngày mai trở đi sao?”

Lời nói của gã này luôn pha trộn rất nhiều cả sự thật lẫn dối trá, thế nên tôi không thể nào tin tưởng được.

Cho dù cậu ta có đang hành động nhằm biến mọi sự vất vả của tôi hóa thành bọt nước đi chăng nữa, thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên chút nào.

“Tôi đâu có nghe chuyện đó… ngay từ đầu năng lực của tôi cũng đâu cần thiết chứ. Chỉ tổ phiền phức vô cùng thôi.”

“Vậy sao? Tôi cứ nghĩ rằng nếu cho thấy sự hữu ích trong nhóm thì có thể thỏa mãn được ham muốn được công nhận của Kushida và khiến cậu hài lòng cơ đấy.”

Cậu ta nói vậy, và đáp lại bằng một khuôn mặt vô cảm không hề thay đổi.

Thực sự vô cùng bực tức.

Rõ ràng là bực tức như vậy, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy mình không thể ghét bỏ cậu ta hoàn toàn được.

Dù rằng trong kỳ thi đặc biệt Nhất thống, cậu ta là đối tượng mà tôi thậm chí đã từng nghĩ muốn giết chết.

“Đừng có chọc cười tôi chứ. Nếu chỉ có mỗi Ayanokouji-kun thì không nói làm gì, đằng này việc bị tâng bốc trước mặt nhóm Shinohara-san, những kẻ đã biết rõ bản chất thật của tôi, là một điều thống khổ đến nhường nào cơ chứ. Bọn họ đang đùa cợt và trêu chọc tôi đấy.”

Nhìn thái độ từ nãy đến giờ, tôi đã tìm ra được một câu trả lời.

“Mà, tôi cũng hiểu Shinohara-san và Ike-kun không thể trông cậy được đâu…”

Việc bản thân bị lựa chọn theo phương pháp loại trừ cũng có phần là chuyện hết cách, tôi thì thầm với vẻ phiền phức.

“Mà nói đi cũng phải nói lại, Ayanokouji-kun có vẻ đang làm rất tốt ở lớp mới nhỉ.”

“Vì Sakayanagi đã rút lui nên đâu còn đường lùi nữa. Dù không phải là tôi thì chuyện đó vẫn sẽ đâu vào đấy thôi đúng không?”

“Cậu khéo nói thật đấy.”

“Nếu cậu có điều gì muốn hỏi thì cứ hỏi cũng được đấy.”

“Cũng không có gì đặc biệt đâu.”

Tôi đã nghĩ vậy, nhưng có đúng một chuyện mà tôi đang bận tâm chợt hiện lên trong đầu.

“Vì dạo này, những tin đồn về Ayanokouji-kun cứ liên tục xuất hiện. Dù tôi không nghĩ tất cả đều là sự thật, nhưng tôi cũng được nghe kể đủ thứ từ lớp D đấy.”

Việc Ichinose Honami đang ôm ấp tình cảm với Ayanokouji.

Việc giữa hai người họ, dưới một hình thức nào đó, có thể đã xảy ra một sự kiện giúp thu hẹp khoảng cách.

Thật nhảm nhí. Dù nghĩ vậy, nhưng kể từ khi biết chuyện đó, tôi vẫn luôn cảm thấy bực tức.

Dù có nói ra miệng thì cũng chẳng thay đổi được gì, trái lại, tôi thậm chí còn có cảm giác gánh nặng đã tăng thêm.

“Dù vậy thì―”

Việc phải suy nghĩ thêm về chuyện đó khiến tôi khó chịu, nên tôi quyết định đổi chủ đề.

“Việc bị người khác biết được con người thật của mình cơ bản toàn là những chuyện tồi tệ, nhưng việc có được những khoảnh khắc được nói ra tiếng lòng như thế này có lẽ là một sự cứu rỗi duy nhất nhỉ.”

Rồi tôi lấy đó làm cái cớ để trốn thoát, và bắt đầu bước đi.

“Xin lỗi nhé, nhưng tôi phải quay lại đây. Tôi không muốn bị nhóm Shinohara-san nhắm tới một cách vô nghĩa thêm nữa đâu.”

“Cuộc sống hai mặt cũng vất vả thật đấy.”

Dù cho là chuyện của người khác đi chăng nữa, tôi cũng không muốn cậu ta nói ra một cách nhẹ bẫng như vậy.

“Đến giờ cậu mới nói sao.”

Vì bản thân mình, tôi vẫn đang tiếp tục đeo mặt nạ.

Nhưng dạo gần đây tôi lại nghĩ.

Rằng việc này sẽ kéo dài đến khi nào.

Cho đến khi cuộc sống học sinh kết thúc sao? Hay ngay cả khi bước ra ngoài xã hội? Cho dù có kết hôn ư? Hay đến tận lúc già đi?

Tôi―rốt cuộc sẽ phải tiếp tục đeo chiếc mặt nạ này cho đến tận bao giờ đây―.

Kouenji Rokusuke & Wang Mei-yu’s SS: “Sợi chỉ vô hình”

Section titled “Kouenji Rokusuke & Wang Mei-yu’s SS: “Sợi chỉ vô hình””

Trước khi tách khỏi nhóm, Kouenji đã xác nhận vị trí của Wang Mei-yu bằng GPS và hoàn tất việc di chuyển nhằm đi tắt đón đầu đến điểm đích. Sau đó, trong lúc tựa lưng vào một gốc cây lớn để nghỉ ngơi một lúc, giọng nói của các học sinh nhóm 3 đã lọt vào tai cậu. Có một điểm duy nhất mà Kouenji bận tâm kể từ khi kỳ thi đặc biệt lần này bắt đầu. Đó là việc Ayanokouji Kiyotaka và Wang Mei-yu được phân vào cùng một nhóm.

Một khi đây là kỳ thi bắt buộc phải có một người bị thôi học, Ayanokouji sẽ lựa chọn người bị thôi học trong phạm vi mà bản thân có thể với tới, tức là từ nhóm 3.

Khi đó, không thể bỏ qua khả năng người đó sẽ là một học sinh nào đó của lớp A. Hay đúng hơn là, trong lòng Kouenji đã tin chắc 100%. Vấn đề là nhân vật đó là ai trong số 4 người.

Trong lúc lắng nghe cuộc trao đổi của đám Ibuki, Kushida và Shinohara, Kouenji đã hiểu rõ hơn về tình hình.

Vì cảm thấy xác suất Wang bị nhắm tới là rất thấp, nên cứ thế lặng lẽ rời đi là cách an toàn nhất.

Thế nhưng, đó mới là Kouenji.

Trái lại, cậu cảm nhận được bằng bản năng rằng trong tình huống này bản thân nên cố tình lộ diện.

Nó giống như một lời cảnh báo không nói thành lời vậy. Nếu có kẻ nào lấy sự việc lần này làm khởi đầu để giở những thủ đoạn xấu, thì chỉ cần giáng cho chúng sự trừng phạt thích đáng là được, vốn dĩ sự tồn tại của cô không thể trở thành điểm yếu đối với Kouenji. Suy cho cùng, tất cả cũng chỉ là hành động vì lợi ích của bản thân cậu mà thôi.

“Có vẻ như chuyện phiền phức đã kết thúc rồi nhỉ.”

Khi sự ồn ào đã lắng xuống, Kouenji bộc lộ khí tức và xuất hiện trước mặt nhóm 3.

“Cậu xuất hiện từ một nơi kỳ lạ thật đấy. Không lẽ cậu đã nhìn thấy hết sao?”

“Tôi nghĩ làm phiền mọi người thì không hay nên đã đứng đợi đấy.”

Trái ngược với một Katsuragi đang nghi ngờ, biểu cảm của Ayanokouji không hề thay đổi chút nào.

Cậu ta chỉ bình thản nhìn chằm chằm vào Kouenji bằng ánh mắt lạnh nhạt.

“Có vẻ như cậu chỉ có một mình, các thành viên khác trong nhóm đâu rồi?”

“Tôi thích hành động đơn độc mà. Chắc phải mất thêm một chút thời gian nữa thì nhóm mới đến nơi đấy.”

Thấy không cần phải nán lại lâu, Kouenji bước tới trước mặt nhân vật mục tiêu.

“Xin lỗi nhưng tôi muốn cô nghe tôi nói một chút. Có phiền không?”

Rồi cậu đường hoàng chạm vào cánh tay của cô ấy, Wang Mei-yu, và đưa cô ra xa một khoảng.

“C-Có chuyện gì vậy?”

“Ở đây thì hơi bất tiện, chúng ta đi tản bộ một chút nhé.”

Cậu không hề bận tâm đến việc bị những người xung quanh nghe thấy giọng nói của mình.

“Cho tôi xem đồng hồ đeo tay của cô nào.”

“Eh, ừm? Ý cậu là sao?”

“Là số lượng Token mà cô đang sở hữu đấy. Tôi muốn biết cụ thể là bao nhiêu. Nếu có lý do không thể cho xem thì lại là chuyện khác.”

“Không, ừm, vâng… chuyện đó thì không sao nhưng mà…”

Dù đang bối rối nhưng cô vẫn cho xem số lượng Token mình đang sở hữu.

“Hmm. Có vẻ như cô đã tích lũy Token một cách vững chắc nhỉ. Thế nhưng, cẩn thận kỹ lưỡng vẫn tốt hơn. Nếu cân nhắc đến tỷ lệ nhân thì mức này vẫn không tránh khỏi việc nằm trong vùng nguy hiểm đâu.”

Kouenji thao tác trên chiếc đồng hồ của mình, trao 30 cái từ số Token mà cậu đã thu thập được.

Cậu xử lý nhanh gọn việc cần làm.

“E-Eh!? N-Nhiều thế này, eh!?”

“Không có gì phải bận tâm đâu. Tuy nhiên, đây là khoản bảo hiểm từ tôi. Nếu cô giao nó cho ai khác thì tôi sẽ khó xử lắm đấy.”

Kouenji nói vậy, và cứ thế hoàn tất việc về đích cùng với cô.

“Ano… t-tại sao cậu lại trao Token cho tớ? Hơn nữa còn nhiều đến vậy…”

“Trông tôi thế này thôi chứ tôi là một người rất coi trọng ân nghĩa đấy. Sợi chỉ vẫn đang được kết nối mà.”

“Â-Ân nghĩa? …Sợi chỉ?” Trước một Wang đang nghiêng đầu không hiểu rõ, Kouenji nở một nụ cười nhếch mép.

Nanase Tsubassa’s SS: “Chuyện tình cảm của Nanase”

Section titled “Nanase Tsubassa’s SS: “Chuyện tình cảm của Nanase””

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, thời gian sử dụng bể bơi riêng vẫn còn lại khoảng 30 phút, nhưng Amasawa đã gọi Nanase lại khi cô đang định rời đi trước.

“Cơ hội để hai người chúng ta nói chuyện riêng cũng không có nhiều, tớ hỏi cậu một chút được không?”

“Chuyện gì vậy?”

Dù không nghĩ rằng Amasawa sẽ dễ dàng trở thành đồng minh, Nanase vẫn cảnh giác thủ thế trong một thoáng.

“Nanase-chan đã từng được con trai tỏ tình hay hẹn hò với ai bao giờ chưa?”

Đôi mắt to tròn cùng nụ cười như tiểu ác ma ấy nhìn chằm chằm vào Nanase.

”……Hả?”

Ayanokouji, Ishigami, White Room. Rõ ràng là có cả núi chuyện đáng để bận tâm, nhưng câu hỏi được ném ra từ Amasawa lại hoàn toàn lạc quẻ, là một điều mà Nanase không hề lường trước được.

“Sao nào sao nào?”

“Tớ chưa từng hẹn hò với nam giới nào cả.”

“Wao, vậy ra cậu thuộc kiểu trắng tinh khôi nhỉ.”

“Chúng ta là học sinh năm hai cao trung đấy. Những người đã từng trải qua chuyện yêu đương mới là thiểu số chứ?”

“Không có chuyện đó đâu. Tớ cũng không rành lắm nhưng nghe đồn là khoảng chừng 50%, tức là cứ 2 người thì có 1 người đã từng có kinh nghiệm đấy. Nếu là người dễ thương hay xinh đẹp thì xác suất đó sẽ còn tăng lên mà nhỉ?”

“Khoảng chừng 50%… Thật sao?”

Bản thân Nanase cũng chưa từng nghĩ đến chuyện như vậy bao giờ nên cảm thấy hoài nghi về dữ liệu đó.

“Tớ thì luôn ở trong White Room, vả lại từ khi nhập học đến nay cũng chỉ một lòng hướng về Ayanokouji-senpai nên không có chuyện yêu đương gì, nhưng Nanase-chan thì khác mà đúng không?”

Một cuộc trò chuyện hệt như những học sinh cao trung bình thường. Tuy nhiên, ở trong đó Nanase lại cảm nhận được một sự dị thường mờ nhạt.

“Ra là vậy. Dưới góc độ thăm dò quá khứ của tớ thì đây quả là một câu hỏi hay đấy nhỉ.”

Nếu không phải xuất thân từ một môi trường gia đình bình thường, thì việc chưa từng có kinh nghiệm yêu đương cũng chẳng có gì lạ.

“Aa, cậu suy nghĩ sâu xa quá rồi đấy. Tớ chỉ đưa ra một thắc mắc thuần túy thôi mà.”

“Mà… dù thế nào đi nữa thì câu trả lời của tớ cũng không thay đổi đâu.”

“Vậy cậu có người mình thích không? Không lẽ lại là Ayanokouji-senpai đấy chứ?”

Bóng hình một người xẹt qua tâm trí trong chớp mắt. Tuy nhiên lúc này đây, cô thậm chí không thể nhớ nổi nụ cười của người con trai ấy nữa.

“Tớ không có người mình thích. Tớ xin phép đi trước đây.”

Nanase rời khỏi bể bơi riêng cứ như thể đang chạy trốn.

“Cậu có những điểm đáng yêu hơn tớ tưởng nhiều đấy chứ.”

Trước dáng vẻ thoáng chút bối rối của cô ấy, Amasawa đã cảm thấy một niềm vui nho nhỏ.