Skip to content

SR79

Hoshinomiya: “Nào Sae-chan, ly cạn rồi kìa? Uống tiếp đi, uống tiếp đi nào~?”

Chabashira: ”…Tớ xin kiếu. Mai còn phải đi làm, tớ không muốn phơi cái bộ mặt say xỉn thảm hại trước mặt học sinh đâu.”

Hoshinomiya: “Mồ~, lúc nào cũng cứng nhắc thế. Thế thì phần này tớ uống thay cậu nhé.”

Một ngày nghỉ nọ. Chabashira được Hoshinomiya mời đến phòng riêng.

Trên bàn bày đầy bia rượu và đồ nhắm.

Khi cả hai đã ngà ngà say, Hoshinomiya bỗng nảy ra một ý tưởng.

Hoshinomiya: “Nè Sae-chan, cứ uống mãi cũng chán, hay là chơi game đi?”

Chabashira: “Game? Phòng cậu có mấy thứ đó à?”

Hoshinomiya: “Ưm~, bài tây (Trump) thì có đấy!”

Hoshinomiya: “Chơi không thì chán lắm, ai thua chịu phạt nhé? Người thắng được quyền ra lệnh bất cứ điều gì cho người thua!”

Chabashira: ”…Nhảm nhí. Người lớn cả rồi, chơi bài tây thì có gì vui chứ.”

Chabashira gạt phắt đề nghị của Hoshinomiya.

Hai người đã uống được một lúc lâu rồi.

Chabashira: “Thôi, giải tán ở đây đi. Tớ về phòng đây.”

Hoshinomiya: “Hừm~, trốn chạy hả?”

Hoshinomiya buông lời khiêu khích vào lưng Chabashira đang định rời đi.

Hoshinomiya: “Sae-chan sợ thua tớ chứ gì?”

Chabashira: ”…Cái gì?”

Hoshinomiya: “Thật tình, từ xưa cậu đã có cái tính đó rồi ha.”

Hoshinomiya: “Vậy coi như lần này tớ thắng mà không cần đấu nhé――”

Chabashira: ”…Được thôi. Đã nói đến mức đó thì tớ tiếp chiêu.”

Hoshinomiya: “Phải thế chứ! Vậy chơi gì nào? Trí nhớ? Poker? Hay Speed?”

Chabashira: “Tùy cậu. Đằng nào người thắng cũng là tớ.”

Hoshinomiya: “Vậy chơi vài loại game, ai thắng 3 ván trước là thắng chung cuộc nhé!”

Chabashira: “Được. Thua rồi thì đừng có viện cớ ‘tại say rượu’ đấy nhé?”

Và thế là, trận đấu bài giữa hai giáo viên say xỉn bắt đầu.

Chabashira: ”…Không thể nào.”

Hoshinomiya: “Yeah~! Tớ thắng rồi~!”

Trận đấu giằng co đến ván cuối cùng với tỉ số 2-2, nhưng cuối cùng Chabashira đã bại trận trong gang tấc.

Chabashira: “Chơi bẩn thế Chie! Toàn chọn mấy trò dựa vào may mắn…”

Hoshinomiya: “May mắn cũng là thực lực mà~! Fufufu, bắt Sae-chan làm gì bây giờ ta~?”

Hoshinomiya hào hứng bắt đầu suy nghĩ về hình phạt.

Hoshinomiya: “À, đúng rồi! Nghĩ ra cái này hay lắm!”

Hoshinomiya lục lọi tủ quần áo, lôi ra từng món đồ cần thiết cho hình phạt.

Nhìn thấy chúng, Chabashira hiểu ra mình sắp bị bắt làm gì.

Chabashira: “N-Này khoan đã Chie. Nghiêm túc đấy à?”

Hoshinomiya: “Tuyệt đối không cho cậu chạy đâu nha? Nào Sae-chan… cởi đồ ra được không nhỉ?”

Ayanokouji: ”…Hmm?”

Tôi vừa rời khỏi ký túc xá định ra cửa hàng tiện lợi.

Từ bụi cây bên đường phát ra tiếng sột soạt.

Ayanokouji: “Mèo sao…?”

Một cái đuôi thò ra từ bụi cây.

Khu vực này thỉnh thoảng cũng hay thấy mèo con.

Tôi lại gần và nhìn vào trong bụi cây.

Ở đó là một chú mèo dễ thương…

Chabashira: ”…!? A-Ayanokouji…!”

…Tôi đang mơ sao.

Trước mắt tôi là Chabashira-sensei đang đeo tai mèo, gắn đuôi mèo, và mặc một bộ đồ khá hở hang.

Không phải mèo con, mà là một con mèo trưởng thành to đùng.

…Ấy khoan, giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện đó.

Ayanokouji: “Cô làm gì ở đây thế? Với lại bộ dạng đó là…”

Chabashira: “C-Cái này là do hoàn cảnh bắt buộc thôi.”

Ayanokouji: “Thì ra cô có sở thích cosplay à.”

Chabashira: “Làm gì có chuyện đó. Hôm nay tôi uống rượu ở phòng Chie… rồi bị thua cuộc và phải chịu phạt.”

Chabashira: “Cô ta bắt tôi mặc thế này ra cửa hàng tiện lợi mua kem.”

Ayanokouji: “Cái đó thì… đúng là tai họa thật.”

Trang phục cosplay mèo dễ thương, khác xa với hình tượng thường ngày của Chabashira-sensei.

Đúng là hình phạt không thể nào nhục nhã hơn.

Chabashira nói rằng cô ấy suýt bị học sinh nhìn thấy nên phải trốn vào bụi cây.

Chabashira: “Tôi đã thử giả vờ đi mua rồi quay lại phòng… nhưng bị phát hiện và bị đuổi ra ngoài lần nữa. Chìa khóa phòng tôi cũng bị tịch thu rồi…”

Nghĩa là ngoài việc mua kem ra thì không còn cách nào để quay lại phòng.

Chabashira: “Nhờ em đấy… mua kem giúp tôi được không. Bộ dạng này sao mà vào cửa hàng được.”

Ayanokouji: ”…Vâng, cũng được thôi. Em cũng đang tiện đường ra đó.”

Chabashira: “Xin lỗi, tôi nợ em lần này…”

Ayanokouji: “Đuôi thò ra kìa, cô nên giấu kỹ hơn đi.”

Chabashira: “Hả? Thế à… tôi sơ suất quá.”

Vừa để ý cái đuôi, Chabashira vừa thu mình lại vào trong bụi cây.

Mặt đỏ bừng chắc không chỉ vì xấu hổ mà còn do rượu nữa.

Ayanokouji: ”…Chabashira-sensei?”

Mua đồ xong quay lại, tôi không thấy Chabashira đâu nữa.

Di chuyển đi đâu rồi chăng? Đáng lẽ cô ấy phải trốn quanh đây chứ.

Ichinose: “Ưm~, rõ ràng mình vừa thấy mà…”

Bất chợt, tôi nhìn thấy Ichinose.

Cô ấy đang nhìn dáo dác xung quanh như tìm kiếm thứ gì đó.

Ayanokouji: “Ichinose. Cậu đang tìm gì à?”

Ichinose: “Chào buổi tối, Ayanokouji-kun. Lúc nãy tớ thấy con mèo ở quanh đây.”

Ayanokouji: “Mèo…”

Ichinose từng kết thân với một chú mèo con sống ở khu vực này.

Nhưng con mèo mà Ichinose vừa nhìn thấy, e rằng là…

Ichinose: “Tối quá nhìn không rõ, hay là tớ nhìn nhầm nhỉ? Bình thường nó hay ra ngay mà.”

Ichinose: “Mèo con ơiii~.”

Ichinose gọi, nhưng tất nhiên Chabashira không đời nào đáp lại và lộ diện.

…Vừa nghĩ thế thì bụi cây phát ra tiếng sột soạt.

Ichinose: “Ah, đúng rồi! Nó ở đằng kia kìa!”

Đỉnh tai mèo đang nhô lên một chút.

Không nghi ngờ gì nữa, đó là tai mèo giả của Chabashira.

Ichinose nhận ra và vui vẻ tiến lại gần.

…Cứ đà này là bị phát hiện chắc luôn.

Với tôi thì sao cũng được, nhưng thôi cứu một bàn vậy.

Ayanokouji: “Khoan đã Ichinose. Con đó chắc khác con mèo lần trước đấy.”

Ichinose: “Eh? Thật sao?”

Ayanokouji: “Hôm trước tôi có thấy, nó cảnh giác cao độ và khó tính lắm.”

Ichinose: “Mèo khó tính sao… chắc là nhát người lạ nhỉ?”

Ayanokouji: “Ừ. Lại gần bất cẩn là nó khè cho đấy, có khi còn bị ghét luôn. Tôi bị rồi.”

Ichinose: “Ra là vậy… Đúng là nếu nó không thích mà mình cứ ép thì tội nghiệp thật.”

Ichinose: “Cảm ơn cậu đã nhắc nhé, Ayanokouji-kun. Với chú mèo đó, tớ sẽ làm thân từ từ vậy.”

Ichinose có vẻ hơi tiếc nuối nhưng rồi cũng quay về ký túc xá.

Xác nhận Ichinose đã đi khuất, tôi tiến lại gần bụi cây để gọi Chabashira.

???: “Nyaa~.”

Tiếng mèo kêu dễ thương vang lên.

Không lẽ Chabashira giả tiếng mèo để đánh lạc hướng?

Ayanokouji: ”…Thưa cô, là em đây.”

Mèo con: “Nyaaan!”

Chabashira: “N-Này… buông ra…”

Ở đó là Chabashira đang bị một chú mèo con thật quấn lấy.

Tiếng động lúc nãy có vẻ là do chú mèo con này gây ra.

Chabashira: ”…Ayanokouji, mua kem chưa?”

Ayanokouji: “Rồi ạ. Mà cô được nó quấn quýt ghê nhỉ.”

Chabashira: “Nãy giờ nó cứ bám lấy không buông… phiền em giúp tôi một tay với.”

Tôi nhẹ nhàng bế chú mèo con đang định leo lên vai Chabashira ra.

Có vẻ nó thích Chabashira lắm, bị tôi bế đi nó kêu lên buồn bã.

Ayanokouji: “Chắc tại bộ dạng đó nên nó tưởng cô là đồng loại đấy.”

Chabashira: “Đừng có nói nhảm. …Với lại, ai là con mèo khó tính hả.”

Ayanokouji: “Em bịa đại thôi. Không có ý gì đâu.”

Xem ra cô ấy đã nghe thấy cuộc nói chuyện với Ichinose.

Chabashira lườm tôi vẻ không hài lòng, nhưng với bộ dạng đó thì chẳng thấy sợ chút nào.

Tôi đưa kem và nhận lại tiền từ Chabashira.

Chabashira: “Cảm ơn. …Chuyện hôm nay cấm nói với ai đấy. Tuyệt đối không được hé răng nửa lời.”

Ayanokouji: “Em có nói cũng chẳng ai tin đâu.”

Chabashira: “Không lẽ em đã lén chụp ảnh rồi đấy chứ?”

Ayanokouji: “Em chụp được không ạ?”

Chabashira: “Hừ, ảnh của tôi đắt lắm đấy. Trả 1 triệu điểm cá nhân đây.”

Nhớ lại thì lần trước chụp ảnh áo tắm cô ấy cũng nói câu tương tự.

…Giá tăng lên rồi nhỉ, chắc cosplay mèo xấu hổ hơn mặc đồ bơi.

Chabashira: “Được rồi… giờ vắng người, tôi về phòng đây.”

Xác nhận xung quanh không có ai, Chabashira vội vã chạy về phía ký túc xá.

Mèo con: “Myaa…”

Nhìn theo bóng lưng Chabashira, chú mèo con kêu lên một tiếng buồn bã.

Vài ngày sau, tôi tình cờ gặp Ichinose ở hành lang.

Ichinose: “Nhắc mới nhớ, tớ đã ra chỗ đó mấy lần nhưng vẫn chưa gặp lại con mèo hôm nọ.”

Ayanokouji: “Vậy à. Chắc nó cảnh giác cao thật.”

Đang nói chuyện thì tôi thấy Chabashira đi tới từ phía đối diện.

Chabashira: ”…”

Ayanokouji: ”…Hmm?”

Lúc đó, tôi chợt nhận ra có vài sợi lông mèo ngắn dính trên gấu váy của Chabashira.

Chabashira: “Gì thế, nhìn chằm chằm tôi làm gì. Có gì muốn nói à?”

Ayanokouji: “Không ạ…”

Lông mèo không nổi bật lắm nên có vẻ cô ấy cũng chưa nhận ra.

Chắc là trên đường đến trường lại bị chú mèo con đó quấn lấy rồi.

Ichinose: “Mong là sớm được gặp chú mèo hôm nọ ha.”

Ayanokouji: ”…Ừ. Nhưng mà, biết đâu cậu đã gặp rồi mà không nhận ra đấy.”

Tôi nhớ lại bộ dạng cosplay của Chabashira đêm hôm đó.

Chắc chắn nếu nói danh tính thật của con mèo là Chabashira thì Ichinose cũng chẳng đời nào tin đâu.