SR19
“Liệu có hợp không nhỉ?”
Section titled ““Liệu có hợp không nhỉ?””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Sakayanagi: ”…Trông chẳng hợp chút nào nhỉ.”
Trong một cửa hàng thời trang ở trung tâm mua sắm, tôi trả món hàng vừa thử lại lên giá.
Hôm nay tôi đến để tìm mua đồ ngủ, thế mà…
Cứ hễ ưng thiết kế nào thì lại không có cỡ vừa vặn.
Không lẽ hôm nay không phải ngày may mắn sao.
Tôi đã lượn qua vài cửa hàng rồi mà vẫn chưa mua được bộ đồ ngủ nào.
Chắc hôm nay đành bỏ cuộc vậy.
Vừa nghĩ thế, thì một món đồ đập vào mắt tôi.
Sakayanagi: “Cái này là…”
Một bộ đồ ngủ có mũ trùm đầu hình gấu…
Thiết kế trông trẻ con quá mức.
Bình thường thì món này sẽ bị loại ngay từ vòng gửi xe, nhưng tôi vẫn thử cầm lên xem sao.
Kích cỡ thì… có vẻ vừa vặn đấy.
Dù sao cũng là đồ ngủ, chẳng phải thứ để cho người khác ngắm…
Nếu mặc thoải mái thì cân nhắc mua cũng được.
Cầm món đồ trên tay, tôi quay lại phòng thử đồ.
Sakayanagi: ”…Quả nhiên là nên thôi thì hơn.”
Nhìn hình phản chiếu trong gương phòng thử đồ, tôi thay đổi ý định ngay lập tức.
Không hợp hơn tôi tưởng tượng. Với một nữ sinh cao trung như tôi, thiết kế này quả thực quá sức.
Sakayanagi: “Xem nhiều quá nên chắc mình hơi mệt rồi…”
Tiếc thật, nhưng buổi mua sắm hôm nay chắc phải dừng ở đây thôi—
Ngay khi tôi định thay đồ, tiếng còi báo động inh ỏi vang lên khắp tầng.
Loa thông báo: [Báo cháy, có hỏa hoạn xảy ra ở tầng 2—]
Phần 2
Section titled “Phần 2”Loa thông báo: [Có hỏa hoạn xảy ra ở tầng 2. Xin quý khách bình tĩnh di tản——]
Sakayanagi: ”…Cháy sao.”
Thông báo bất ngờ khiến cả người tôi căng cứng.
Với một người gặp khó vận động hoàn toàn như tôi, những lúc tai họa thế này phải đặc biệt cẩn trọng.
Tôi lập tức rời khỏi phòng thử đồ.
Tiếng chuông báo động đột ngột khiến những học sinh xung quanh có vẻ bối rối.
Nam sinh: “Hả, thật á…? Nguy rồi phải không?”
Nữ sinh: “Cũng hay có báo động giả lắm mà… Nhưng chắc cứ chạy cho chắc ăn nhỉ.”
Đây là cái gọi là thiên kiến bình thường hóa sao.
Mọi người xôn xao nhưng chẳng ai bắt đầu di tản cả.
Từ đây không thấy lửa hay khói, nên chắc họ chưa cảm thấy mức độ nguy hiểm.
Đúng là có khả năng báo động giả…
Nhưng nếu chủ quan thì rất có thể sẽ không kịp chạy thoát.
Sakayanagi: “Mọi người, xin hãy lắng nghe. Vừa rồi có thông báo—”
Di tản một cách hỗn loạn ngược lại càng nguy hiểm hơn.
Tôi kêu gọi các học sinh tuân theo chỉ dẫn di tản sau khi đã xác định lối thoát hiểm và các biện pháp tránh khói.
Bản thân tôi cũng nhờ nhân viên gần đó giúp đỡ và bắt đầu di chuyển.
Sau khi đã di tản ra ngoài trời được một lúc, loa thông báo lại vang lên.
Loa thông báo: [Xin thông báo. Báo động vừa rồi đã được xác nhận là do thiết bị báo cháy gặp trục trặc. Xin nhắc lại, báo động vừa rồi——]
Đồng thời, tiếng còi báo động inh ỏi cũng tắt ngấm.
Nam sinh: “Gì vậy trời… Làm hết cả hồn…”
Nữ sinh: “Chuyện này hay xảy ra lắm à…? Mà thôi, không sao là tốt rồi…”
Những tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ đám học sinh.
Bị làm phiền ngay ngày nghỉ quý giá, cũng có người tỏ vẻ không vui.
Nhưng thà thế này còn hơn là thiết bị báo cháy không hoạt động khi cần thiết.
Lúc này, hãy cứ thành thật vui mừng vì đó là báo động giả đi.
Sakayanagi: ”…Yên tâm rồi. Cảm ơn anh đã giúp đỡ.”
Nhân viên: “Không có gì. Em có sao không?”
Sakayanagi: ”…Vâng, anh đừng bận tâm…”
Cảm ơn người nhân viên đã cho tôi mượn bờ vai, tôi hướng về chiếc băng ghế gần đó.
…Sự cố bất ngờ khiến tôi vận động quá sức rồi.
Chưa đến mức phải vào phòng y tế, nhưng tôi cần nghỉ ngơi một chút để hồi phục.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Trong lúc tôi ngồi nghỉ trên băng ghế, trung tâm mua sắm có vẻ đã bình ổn trở lại và hoạt động như thường.
Sức khỏe tôi cũng đã khá hơn nhiều, chắc chuẩn bị đi tiếp thôi—
Katsuragi: “Hmm… Sakayanagi, phải không…?”
Sakayanagi: “Tình cờ thật đấy. Katsuragi-kun.”
Katsuragi: “Vừa nãy làm tôi giật mình thật… Cô không sao chứ?”
Sakayanagi: “Ừm, tôi ổn. Mà, may là báo động giả nhỉ.”
Katsuragi: “Ừ… Nhưng mà, cái đó…”
Cậu ta có vẻ ấp úng.
Cảm nhận được ánh nhìn kỳ lạ…
Lúc đó, tôi mới sực nhớ ra bộ dạng của mình.
…Ra là thế. Nhắc mới nhớ, tôi vẫn đang mặc bộ đồ ngủ thử trong cửa hàng.
Katsuragi: “Nói sao nhỉ, phong cách ăn mặc cá tính thật đấy…? Trông không giống đồ thường ngày của cô——”
Sakayanagi: “Thực ra lúc tôi đang thử đồ ngủ thì chuông báo động reo. Thế là tôi vội vàng chạy ra ngoài luôn.”
Sakayanagi: “Fufu… Tất nhiên thiết kế này không phải gu của tôi đâu. Tôi chỉ muốn kiểm tra kích cỡ và độ thoải mái chút thôi.”
Sakayanagi: “Có vấn đề gì sao?”
Katsuragi: “Không, không có gì đặc biệt…”
Sakayanagi: “Vậy à, thế tôi xin phép nhé. Phải nhanh chóng trả lại bộ này thôi.”
Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi quay lại cửa hàng lúc nãy.
…Nghĩ kỹ lại thì bộ dạng này xấu hổ thật.
Chỉ mình tôi là nổi bần bật.
Không thể để ai khác nhìn thấy bộ dạng thảm hại này thêm nữa.
Nữ sinh A: “Eh? Sakayanagi-san…?”
…Xui xẻo thay, tôi lại đụng mặt bạn cùng lớp. Có vẻ là một nhóm nữ sinh đi chơi cùng nhau.
Sakayanagi: ”…Tình cờ thật. Các cậu cũng đi mua sắm à?”
Nữ sinh B: “Ừm, đúng thế… nhưng bộ đồ đó là?”
…Tôi định chuồn trước khi bị hỏi về trang phục, nhưng thất bại mất rồi.
Phiền thật, nhưng xem ra tôi phải giải thích y hệt như vừa nói với Katsuragi-kun thôi.
Sakayanagi: “Thực ra lúc nãy, khi tớ đang thử đồ ngủ thì chuông báo động reo. Thế là tôi cứ thế chạy ra ngoài luôn.”
Nữ sinh A: “Thế thì vất vả quá… Nhưng bộ đồ ngủ đó hợp với cậu lắm đấy! Dễ thương cực!”
Sakayanagi: ”…Hả?”
Nữ sinh B: “Tớ cũng thấy tuyệt lắm. Mấy kiểu này bông xù thế thôi chứ mặc vào thoải mái lắm đúng không~.”
Sakayanagi: ”…Ừm, thiết kế đáng yêu nhỉ. Tớ cũng ưng ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
Tạm thời cứ hùa theo đã.
Nhưng tôi không thể hiểu ngay được lời nói và hành động của họ.
…Tuyệt? Hợp?
Nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai mà.
Tôi cứ tưởng họ đang mỉa mai… nhưng có vẻ không phải vậy.
Nữ sinh B: “Chắc tớ cũng mua một bộ quá. Đang tính mua đồ ngủ mới mà.”
Nữ sinh C: “Hãng nào thế? Tớ tò mò quá.”
Sakayanagi: “Giờ tớ đang định về phòng thử đồ của cửa hàng để thay lại đồ đây… Nếu muốn thì các cậu đi cùng không?”
Nữ sinh A: “Ừm, nhất định rồi!”
…Thế là tôi đành phải đi cùng họ, nhưng biết sao được.
Nhanh nhanh đến cửa hàng và thay lại bộ đồ cũ thôi.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Mua sắm xong, tôi trở về phòng mình ở ký túc xá.
Sakayanagi: “Hôm nay đúng là một ngày vất vả…”
Tôi buột miệng thở dài.
Vụ báo động giả đã đành, việc chạm mặt bạn cùng lớp cũng khiến tôi mệt mỏi hơn dự tính.
…Bất cẩn quá. Không ngờ lại để người ta thấy mình trong bộ đồ ngủ trẻ con như thế.
Sau khi thay lại đồ ở cửa hàng, rốt cuộc tôi lại phải đi mua sắm cùng đám bạn——
Sakayanagi: ”…Rốt cuộc mình lại mua bộ đồ ngủ này.”
Tôi lấy bộ đồ ngủ kia từ trong túi giấy ra.
Vốn dĩ tôi không định mua… sao chuyện lại thành ra thế này chứ.
Hay là tặng cho ai đó nhỉ.
Ví dụ như Kamuro-san… cảm giác cô ấy mặc còn không hợp hơn cả tôi.
Suy nghĩ một hồi, tôi chẳng tìm ra ứng cử viên nào sáng giá.
Thôi thì cứ cất tạm bộ này vào tủ quần áo vậy——
Nữ sinh A: “Bộ đồ ngủ đó hợp với cậu lắm đấy! Dễ thương cực!”
Sakayanagi: ”…”
Lời của những người bạn cùng lớp lúc nãy bất chợt hiện về trong tâm trí.
Sakayanagi: ”…Hợp thật sao?”
Tôi đứng trước gương toàn thân, ướm thử bộ đồ ngủ lên người.
…Quả nhiên tôi vẫn thấy chẳng hợp chút nào.
Nhưng đám con gái cùng lớp khi nhìn thấy tôi cũng không tỏ thái độ tiêu cực gì đặc biệt.
Trong số họ cũng có người mua bộ đồ ngủ cùng thương hiệu, nên chắc chắn nó cũng được đánh giá tốt ở mức nào đó…
Nhớ lại thì đúng là mặc vào cũng thoải mái thật.
Sakayanagi: ”…Mà, dù sao cũng lỡ mua rồi. Thỉnh thoảng mặc thử cũng không tệ nhỉ.”