Skip to content

Chapter 8

6 giờ 7 phút chiều vào giai đoạn cuối của kỳ thi đặc biệt, tầm nhìn bắt đầu dần mở ra từ giữa những tán cây rậm rạp.

Sự mệt mỏi của tất cả mọi người đã đạt đến giới hạn, đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác rằng liệu chỉ một động tác đi bộ thôi cũng có thể vắt kiệt thể lực đến mức này sao. Nhịp thở nông, mồ hôi đã khô cạn, thay vào đó chỉ còn lại cảm giác muối bám dính trên da.

Dù vậy, vẫn không một ai dừng bước. Đã đi đến tận đây rồi thì lựa chọn dừng lại hoàn toàn không tồn tại trong tâm trí bất kỳ ai.

Về đích với tư cách là một nhóm nhanh nhất có thể dù chỉ một chút, và duy trì tỷ lệ nhân ở mức cao.

Bởi vì đó chính là cách để giành được phần thưởng lớn hơn, và cũng dẫn đến việc né tránh được hình phạt.

Và rồi―cuối cùng thời khắc đó cũng đến.

“Uo, dừng lại đi mọi người. Có vẻ đây là khu vực đích rồi.”

Yoshida đang đi dẫn đầu đã bắt được tín hiệu từ đồng hồ đeo tay và hoảng hốt dừng lại.

Rồi ngay lập tức, cậu ta lùi lại vài bước và thoát ra khỏi khu vực đó.

“Chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra Token lần cuối cho tất cả mọi người… chốt vậy nhỉ?”

“Ừ. Để cẩn thận hơn nữa thì tốt nhất là cứ xác nhận lại.”

Sau khi trôi qua 30 giây sẽ được phán quyết là đã về đích và số lượng Token sẽ được chốt lại, không thể di chuyển được nữa. Phải kiềm chế cái khao khát muốn về đích càng sớm càng tốt để xử lý thật cẩn trọng phần này.

Điểm số cuối cùng của chúng tôi quả thực chính là một bước quan trọng nhằm ngăn chặn việc bị thôi học và tiếp nối cho chặng đường tiếp theo.

“Nhưng dù nói là xác nhận lần cuối, thì cũng đâu biết phải có bao nhiêu cái mới là ổn chứ.”

Sonoda càu nhàu như vậy. Thế nhưng điều đó không đúng.

Ngay trong nhóm này, đã có hơn phân nửa số học sinh nắm giữ sự tự tin ở một mức độ nhất định.

Để hoàn tất việc chia sẻ thông tin, tôi quay người lại, đảo mắt nhìn quanh toàn bộ nhóm rồi cất lời.

“Số lượng Token ở mức tối thiểu cần phải đảm bảo trước khi về đích là ‘51’. Nếu nắm giữ con số này thì tuyệt đối sẽ không bị buộc thôi học.”

Trước lời khẳng định chắc nịch này, lớp C và lớp D không một ai tỏ ra kinh ngạc. Tuy nhiên mặt khác, một bộ phận học sinh bắt đầu từ Sonoda lại lộ rõ vẻ bối rối.

“Sao mày lại dám chắc như vậy chứ. Đừng có ăn nói lung tung, Ayanokouji.”

“Đúng đấy, 51 là con số từ đâu chui ra vậy?”

Người hùa vào cắn xé đầu tiên là Ike. Shinohara cũng ngay lập tức hùa theo.

Thế nhưng, ở hai người họ đâu đó không phải là sự bối rối thực sự, mà đang đan xen mùi vị của sự diễn kịch.

Mặt khác, Kushida và Mii-chan thì lại không thể hiểu được căn cứ của lời nói đó nên lộ ra vẻ mặt hoài nghi.

“Không, con số này không phải là nói bừa. Căn cứ cho số Token ‘51’ mà tôi vừa nói, là bởi vì số lượng Token mà người xếp chót trong nhóm đang nắm giữ đã được xác định chắc chắn là 50.”

Cùng với câu nói đó, ánh mắt của nhóm Ike đều hướng về phía Ibuki Mio.

”…Sao cậu biết được chứ. Biết đâu lại sai thì sao.”

Cô ta khẽ giấu vội chiếc đồng hồ đeo tay đi, nhưng trên màn hình cũng đâu có hiển thị con số nào cơ chứ.

“Đây không phải là chuyện gì đặc biệt khó khăn. Suốt 4 ngày 3 đêm, chúng ta luôn hành động với tư cách là một nhóm và cùng nhau nhận chung toàn bộ các nhiệm vụ. Số lượng Token ban đầu cũng liên kết với thời gian trụ lại trong kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn. Chỉ cần làm phép cộng trừ đơn giản thì ngay cả học sinh tiểu học cũng đưa ra được đáp án.”

”…Nhưng mà… phần đã nhận từ Katsuragi thì sao? Tổng cộng có bao nhiêu thì làm sao mà―”

Ngay khi vừa định phản bác như vậy, thậm chí một người chậm tiêu như Ibuki cũng chẳng mấy chốc nhận ra được lý do khiến tôi dám nói chắc nịch như thế.

Rằng tất cả đều đã được sắp đặt ngay từ những giai đoạn đầu.

“Cậu không lẽ nào…”

Ibuki trượt ánh mắt đang lườm tôi sang phía Katsuragi.

Do không còn lý do gì để giấu giếm nữa, biểu cảm của Katsuragi cũng khẽ bộc lộ ra đôi chút biến đổi.

“Đúng vậy. Toàn bộ số lượng Token tôi giao cho cô đều đã được chia sẻ thông tin cho Ayanokouji.”

Nương theo lời thú nhận cũng như sự phản bội đó của Katsuragi, tôi cất lời với Ibuki.

“Những kỳ thi đặc biệt có người bị thôi học thường duy trì một cảm giác căng thẳng, nhưng nếu định đoạt sẵn kẻ chịu thua và chia sẻ thông tin từ trước thì những đồng đội khác sẽ được giải phóng khỏi áp lực về mặt tinh thần―”

Cắt ngang lời tôi đang định nói tiếp, Shinohara bước lên phía trước như thể đã chờ sẵn khoảnh khắc này từ lâu.

“Quả là một chuyện đáng thương nhỉ Ibuki-san, cậu đã bị Ayanokouji-kun lợi dụng ngay từ đầu rồi đấy.”

”…Từ bao giờ hả. Cậu đã định vứt bỏ tôi từ bao giờ vậy hả?”

“Có lẽ là ngay từ đầu luôn không chừng? Hoặc là từ lúc Katsuragi-kun trở thành Đại diện chăng. Việc cậu không nhận được Token một cách bình đẳng cũng là do bị Ayanokouji-kun mua chuộc cả thôi. Phải không?”

“Rành rọt quá nhỉ Shinohara. Tôi không nhớ là mình đã kể cho cô nghe chuyện tôi với Katsuragi hợp tác cùng nhau đâu.”

Những người khác có mặt ở đây cũng không hề nhận ra việc chúng tôi đang có mối quan hệ hợp tác.

Trông thấy tình huống chỉ một mình bản thân tỏ tường như vậy, Shinohara vui vẻ nheo mắt lại.

Cứ như thể đang muốn phô trương rằng bản thân đã nhận ra điều đó bằng chính thực lực của mình vậy.

“Nếu vậy thì cũng không còn lý do gì để giấu giếm chi tiết nữa nhỉ.”

Khi khoảng thời gian còn lại kết thúc thì kết quả sẽ được công bố, nếu bị buộc thôi học mà mánh khóe vẫn không được hé lộ thì cô ta hẳn sẽ chẳng thể nhắm mắt xuôi tay được.

“Tôi đã bàn bạc với Katsuragi xem sẽ lấy ai làm cột mốc… nói cách khác là ai sẽ làm kẻ chịu thua, và kết quả là chúng tôi đã quyết định chọn Ibuki. Sau đó, vào giờ nghỉ trưa của ngày cuối cùng, tôi đã liên lạc qua bộ đàm cho các lớp và báo trước số lượng Token cần phải đảm bảo. Chỉ giữ bí mật với 4 người lớp A của nhóm 3 và lớp B ngoại trừ Katsuragi.”

”…Tại sao lại không nói cho bọn tớ biết chứ?”

Kushida, người không được nghe thông báo gì cả, cất lời xen lẫn giữa sự bất an và bất mãn.

“Đâu phải tất cả mọi người đều là những diễn viên xuất chúng. Nếu biết sự thật thì kiểu gì trong nhóm cũng sẽ nảy sinh sự mất tự nhiên. Chỉ giới hạn ở mức khoảng một nửa số người biết chuyện thì sẽ tránh được việc khiến Ibuki mang lòng cảnh giác. Hơn nữa, chiến lược này chỉ mới được chia sẻ cho toàn khối vào tối hôm qua mà thôi.”

Tại đây, tôi bắt đầu hồi tưởng lại và giải thích về tình huống cho đến khi phóng ra mũi tên đó, cũng như khoảnh khắc khi mũi tên ấy được bắn đi.

Dòng thời gian quay ngược lại vào đêm ngày thứ ba, sau khi cuộc gọi bộ đàm lần thứ hai từ Nishikawa truyền đến.

Tôi đã yêu cầu kết nối bộ đàm đến nhóm 8 mà Ichinose trực thuộc.

Khi người giám sát là Sakagami-sensei bắt máy, ngay sau đó Ichinose đã nhận lấy chiếc bộ đàm.

[Để cậu phải đợi rồi, Ayanokouji-kun. Cậu tìm tớ có việc gì sao?]

Pha lẫn chút niềm vui mờ nhạt, Ichinose cất tiếng nói qua bộ đàm bằng một giọng điệu điềm tĩnh.

“Ngày thứ ba cũng sắp kết thúc rồi. Tớ đã quyết định xong cách thức giải quyết, cũng như điểm hạ cánh cho chuyện này. Horikita có ở gần đó không? Nếu có thể gọi cậu ấy lại ngay thì tớ muốn cậu ấy nghe câu chuyện này ở ngay bên cạnh.”

Bộ đàm về cơ bản là liên lạc một kèm một. Việc đổi người nghe giữa chừng là không thể và cũng bị cấm trò chuyện, nhưng nếu bảo tháo tai nghe ra để truyền thẳng giọng nói của tôi cho những người xung quanh thì không hề vi phạm luật.

[Tớ hiểu rồi, đợi tớ một chút nhé. Horikita-san, cậu qua đây một lát được không?]

Tôi chờ một chút trong lúc Ichinose, người vừa vui vẻ nhận lời, cất tiếng gọi Horikita.

”…Tôi hiểu rồi, tôi sẽ nghe ở ngay bên cạnh.”

Dù người tiếp nhận chính vẫn là Ichinose, nhưng giọng nói pha chút bối rối ấy của Horikita đã lọt vào bộ đàm và truyền đến tai tôi.

[Tớ gọi rồi. Hiện tại cậu ấy đang nghe đấy.]

“Tớ sẽ truyền đạt ngắn gọn thôi. Lần này, kỳ thi đặc biệt có cơ chế chắc chắn sẽ có một người bị buộc thôi học. Dù nói rằng có thể né tránh bằng cách chi trả điểm bảo vệ hay một lượng lớn điểm cá nhân, nhưng học sinh năm ba hiện tại có thể coi như hoàn toàn không dư dả đến mức đó.”

[Đúng vậy nhỉ. Chúng tớ cũng vẫn luôn vừa bận tâm đến chuyện đó vừa chiến đấu.]

“Cách làm theo hướng chính diện nhất là cố gắng điều chỉnh Token hết mức có thể để lớp A và lớp D không xuất hiện học sinh xếp chót bảng. Tuy nhiên, cách này lại không có một ranh giới an toàn rõ ràng.”

[Vì rủi ro tất cả cùng bằng điểm và rớt xuống vị trí chót bảng dù thế nào cũng vẫn sẽ tồn tại nhỉ.]

“Để tránh điều đó―tớ đã quyết định định sẵn một học sinh sẽ phải làm kẻ chịu thua.”

[Học sinh sẽ phải làm kẻ chịu thua…?]

Horikita đang nghe bộ đàm ở ngay bên cạnh sẽ nghĩ gì khi nghe thấy những lời đó.

Dù cô ấy có cảm thấy bất an khiến nhịp tim hơi đập nhanh hơn một chút, thì đó cũng không phải là chuyện gì đáng ngạc nhiên.

“Nếu như số lượng Token và tỷ lệ nhân của học sinh nắm giữ số lượng ít nhất được làm rõ 100%, thì những học sinh còn lại chỉ cần sở hữu số Token nhiều hơn con số đó dù chỉ 1 cái là có thể chắc chắn né tránh được việc bị thôi học.”

Nghe thấy đề xuất này, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí Horikita hẳn sẽ là khuôn mặt của bốn học sinh lớp A, bắt đầu từ Kushida.

Thế nhưng, đồng thời một nỗi bất an khác chẳng phải cũng sẽ hiện lên hay sao.

Rằng nếu tôi có ý định khiến một ai đó của lớp A bị đuổi học, thì liệu tôi có cố tình để cho cô ấy nghe thấy những lời này hay không.

[Ayanokouji-kun định để ai bị thôi học vậy?]

Lời nói toát lên sự điềm tĩnh từ Ichinose, một âm điệu mà có lẽ trước đây chưa từng được nghe thấy.

Nó cũng hoàn toàn nhất quán với lập trường của cô ấy—tuyệt đối không nương tay nếu đó là vì mục đích bảo vệ bạn cùng lớp.

“Là Ibuki của lớp B thuộc nhóm 3 của tớ.”

[Ibuki-san… Tớ hiểu rồi.]

Cho dù có thấu hiểu đạo lý, thì Ichinose cũng sẽ không bao giờ cảm thấy vui vẻ bất kể cái tên được xướng lên là ai.

Ngược lại, cô ấy hẳn đang ôm ấp sự xót xa và đồng cảm đối với một Ibuki sắp bị dẫn dắt đến vận mệnh buộc thôi học.

Mặt khác, Horikita thì sao. Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên đó, liệu cô ấy có cảm thấy nhẹ nhõm khi đó không phải là học sinh lớp mình? Hoặc có lẽ, một mớ cảm xúc phức tạp khó tả đang cuộn trào trong cô?

Liệu cô ấy có đang phải liều mạng tự kiềm chế cái bản năng suýt nữa đã xen miệng vào hỏi “Tại sao lại là Ibuki?” hay không.

Và cả Sakagami-sensei, giáo viên chủ nhiệm của Ibuki, người hẳn cũng đang nghe thấy cuộc trò chuyện ở đầu dây bên kia.

Phải nghe thấy câu chuyện bàn mưu tính kế nhằm khiến học sinh do mình phụ trách bị buộc thôi học, nội tâm thầy ấy tất nhiên không thể nào bình thản được, nhưng dẫu vậy, giáo viên chủ nhiệm cũng không được phép can thiệp vào kỳ thi đặc biệt.

[Tớ sẽ không gặng hỏi tại sao lại là Ibuki-san đâu. Nếu Ayanokouji-kun đã quyết định như vậy, thì chắc chắn đó là vì cậu đã phán đoán rằng đó là cách giải quyết tối ưu nhất rồi nhỉ.]

“Ừm, ở thời điểm hiện tại, đây đã là điều chắc chắn được quyết định trong đầu tớ. Nếu để một ai đó bị thôi học từ giữa một đám đông không xác định, thì cũng có khả năng sẽ làm mất đi những nhân tài xuất sắc. Dù có biện minh rằng đó là bản chất của kỳ thi đặc biệt thì cũng đành chịu, nhưng nếu có thể kiểm soát được, tớ muốn né tránh những tình huống nằm ngoài dự tính. Tiếp tục câu chuyện, tớ định sẽ chia sẻ hoàn toàn số lượng Token cụ thể mà Ibuki thu thập được cho toàn bộ các nhóm ngay trước thời điểm về đích. Tỷ lệ nhân sẽ được tính ở mức 100% để đảm bảo tính xác thực. Nói cách khác, chỉ cần sở hữu nhiều Token hơn Ibuki dù chỉ 1 cái là có thể né tránh việc bị thôi học.”

[Vậy ra đó là lý do cậu muốn Horikita-san cũng nghe thấy chuyện này nhỉ. Nhưng cậu định giải thích với lớp B thế nào?]

“Không cần phải giải thích. Tớ sẽ giải thích thêm rằng đối với 3 lớp còn lại, việc có số Token thấp hơn Ibuki cũng không mang lại rủi ro nào. Nếu trong nội bộ lớp B, thông tin về Ibuki có thể được chia sẻ, thì vấn đề coi như đã được giải quyết.”

“Horikita cũng có chút giao tình với Ibuki. Nếu cậu ấy nghe câu chuyện này và định hành động để ngăn cản việc Ibuki bị buộc thôi học thì cũng chẳng sao, nhưng nếu tớ cảm nhận được dù chỉ là một chút dấu hiệu của việc đó, thì ngay khoảnh khắc ấy, tớ sẽ chuyển mục tiêu thôi học sang một ai đó của lớp A. Kẻ dễ đưa vào tròng như Ike hay Shinohara, hay những người sẽ gây ra đả kích lớn cho lớp như Kushida hay Mii-chan, tớ sẽ là người đưa ra phán đoán đó.”

Một lời cảnh cáo và đe dọa đanh thép nhắm thẳng vào Horikita, người có lẽ đang bắt đầu cứng đờ biểu cảm.

“Số lượng Token mà Ibuki đang sở hữu hiện tại là 36, nhưng nếu ngày mai có biến động, tớ sẽ liên lạc lại. Dù số lượng sở hữu hiện tại cũng quan trọng, nhưng điều mấu chốt nhất vẫn là số lượng sở hữu của Ibuki tại thời điểm về đích.”

[Ừm, tớ hiểu rồi. Phía tớ cũng sẽ tiến hành chuẩn bị để chia sẻ chuyện này nhé.]

Xác nhận Ichinose đã trả lời như vậy, tôi ngắt kết nối bộ đàm.

“Sakagami-sensei, xin hãy nối bộ đàm cho Ayanokouji-kun ngay lập tức.”

“Chuyện đó thì không sao, nhưng―”

“Đợi đã, Horikita-san. Cậu định nói chuyện với Ayanokouji-kun như thế nào?”

“Cậu ấy làm ra hành động giống như đang đơn phương đe dọa, tôi không thể cứ ‘vâng, tôi hiểu rồi’ mà phục tùng được.”

“Tớ hiểu cảm giác đó. Nhưng điều chúng ta đã thỏa thuận từ đầu là không để xuất hiện người bị thôi học từ lớp của chính mình mà nhỉ. Dù tớ rất ngạc nhiên trước đề xuất của Ayanokouji-kun, nhưng xét trên phương diện chiến đấu thì hẳn là không có vấn đề gì đâu.”

“Chuyện đó… chuyện đó thì tớ hiểu, nhưng việc cố ý khiến một người cụ thể nào đó bị thôi học thì…”

“Chừng nào Ayanokouji-kun còn hành động trong phạm vi luật lệ quy định, thì đó không phải là vi phạm. Đúng không ạ, Sakagami-sensei?”

“Đúng vậy, dù trong lòng tôi cũng rất phức tạp nhưng những gì em ấy đang định làm không hề vi phạm luật. Sau này chắc hẳn Ayanokouji-kun cũng sẽ hành xử một cách khôn ngoan thôi. Và nếu em từ chối đề xuất đó của cậu ấy, cậu ấy sẽ chuyển sang phương châm chọn người bị thôi học từ lớp A. Nếu em ghét điều đó… xem nào, em sẽ chọn một học sinh khác thay cho Ayanokouji-kun để đáp trả sao? Nhưng điều đó đồng thời cũng gây ra sự mâu thuẫn. Nếu em dẫn dắt sao cho số lượng Token thấp hơn Ibuki-san thì có nghĩa là em cũng đang làm theo cách giống hệt Ayanokouji-kun đúng chứ.”

Nếu không muốn cố ý khiến ai đó bị thôi học, thì chỉ còn cách để mọi thứ diễn ra ngẫu nhiên.

Nhưng nếu cứ duy trì sự ngẫu nhiên, Ayanokouji sẽ kiểm soát cục diện, và khả năng cao Ibuki sẽ bị thôi học.

“Nếu không muốn vấy bẩn đôi tay của mình, em có định truyền đạt chuyện này cho Ryuuen-kun không? Nếu là cậu ấy, khi biết bạn cùng lớp đang bị nhắm tới, biết đâu cậu ấy sẽ hành động thay em. Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm lớp B thì điều đó là đáng mừng nhất đấy.”

Lắng nghe những lời nói thật lòng có nguy cơ vượt quá giới hạn lập trường của người giám sát từ Sakagami, Horikita cắn chặt môi và dằn lòng lại.

“Việc muốn bảo vệ bạn bè không phải là chuyện xấu đâu. Nhưng tớ nghĩ trước tiên chúng ta phải suy xét tình hình thật kỹ đã. Về những việc Horikita-san có thể làm, và những việc chính bản thân Ibuki-san có thể làm. Nếu cần thì tớ cũng sẽ giúp một tay.”

Cảm ơn, Horikita trả lời như vậy rồi một mình rời khỏi chỗ đó.

“Mình đã nghĩ cậu ấy sẽ làm gì đó, nhưng quả nhiên Ayanokouji-kun đã bắt đầu hành động rồi… Đành phải dứt khoát coi đây là sự xui xẻo khi bị phân vào cùng một nhóm sao…? Không, vốn dĩ Ibuki-san thuộc về lớp đối thủ cần phải đánh bại. Nếu cứ giao phó cho chiến lược của cậu ấy thì lớp chúng ta sẽ chỉ được hưởng lợi mà thôi…”

Ibuki dù có nói đùa cũng không thể coi là học sinh ưu tú. Tuy nhiên, xét về mặt năng lực thể chất thì cô là một tồn tại rắc rối, đồng thời do có quan hệ khá thân thiết với Ryuuen, Ishizaki và Albert, nên nếu một học sinh như vậy bị thôi học, điều đó sẽ tạo ra hiệu quả lớn trong việc bào mòn khí thế của lớp B đang bám đuổi sát nút.

Hơn nữa, vì lớp A sẽ không có ai phải chịu thiệt hại nên việc cứ thế nhắm mắt làm ngơ hoàn toàn không mang lại bất lợi nào.

“Nhưng mà―”

Gạt bỏ tình cảm cá nhân, cô phải nhìn nhận lại một lần nữa mặt xúc xắc mà Ayanokouji vừa ném ra.

Những phát ngôn được nghe qua bộ đàm, liệu toàn bộ những điều đó có phải là sự thật hay không.

Nếu như tiền đề khiến Ibuki bị thôi học chỉ là một lời nói dối thì sao.

Nếu cậu ấy lấy điều đó làm lớp ngụy trang, và có ý đồ khiến một người khác bị thôi học thì sao? Áp dụng phương pháp loại trừ, rất khó có khả năng cậu ấy sẽ nhắm đến việc để người bị thôi học xuất hiện từ lớp Ichinose. Bởi vì không thấy có lợi ích gì khi giương cung hướng về phía lớp của cô ấy cả. Đương nhiên, nếu phán đoán thấy điều đó là cần thiết, Ayanokouji chắc chắn sẽ không nương tay, nhưng quả nhiên hiện tại vẫn chưa phải lúc. Nếu vậy thì sẽ là một ai đó không phải Ibuki từ lớp Ryuuen―.

Nếu là Ayanokouji thì cậu ấy sẽ chiến đấu như thế nào, dù chỉ là một khoảnh khắc, Horikita có cảm giác như mình đã nhìn thấu được cái kết đó.

Địa điểm là ngay trước vạch đích. Tất cả mọi người đều đang im lặng lắng nghe.

Sau khi truyền đạt xong nội dung đã nói với Ichinose và Horikita, tôi nhìn chằm chằm vào Ibuki.

“Vì một khi biết bản thân chắc chắn 100% sẽ bị loại, không ai biết được cô sẽ mang lại những tổn thất gì cho nhóm này. Nên tôi đã quyết định sẽ nói ra vào giây phút cuối cùng, ngay tại thời điểm xác nhận lần cuối trước vạch đích.”

“Hả… Ra là vậy, nhỉ…”

Nói rồi, Ibuki lườm Katsuragi, người đang khoanh tay đứng chờ ở phía sau Ayanokouji.

“Dù tôi không cho rằng mình có quan hệ tốt đẹp gì với cậu, nhưng không ngờ lại bị chính đồng đội của mình vứt bỏ đấy.”

“Đây là một sự hy sinh cần thiết. Không thể vì một lựa chọn sai lầm mà để mất đi một nhân tài xuất sắc được.”

“Cũng đúng, có lẽ là vậy. Bởi vì chính tôi cũng hiểu mình là một kẻ ngáng đường mà.”

Ibuki buông một lời lạnh nhạt nhưng có vẻ như đã chấp nhận.

“Nhưng tại sao lại vạch trần ở đây? Chẳng phải đợi đến khi về đích rồi nói cũng được sao.”

“Cô nghĩ vậy cũng không có gì lạ. Để tôi cho cô biết lý do nhé?”

“Không… thôi đi. Dù sao thì có nghe cũng đâu thay đổi được việc tôi bị thôi học chứ.”

Ibuki liếc nhìn Sonoda và Morofuji một cái.

Cả hai người họ tuy tỏ ra bối rối, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt cô mà lảng tránh đi. Bầu không khí tại đây đã nói lên tất cả. Rằng nếu ra tay giúp đỡ vào lúc này, mục tiêu đó có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.

Một phương pháp thông qua việc công khai mọi thứ để khiến đối phương ngược lại không thể nào hành động được.

“Phương pháp duy nhất còn sót lại của cô lúc này, chỉ có nước cố chấp từ chối về đích cho đến tận cùng để nuôi hy vọng sẽ có ai đó chuyển nhượng Token cho mình. Tuy nhiên, tốt nhất là đừng kỳ vọng quá nhiều. Bởi vì giả sử có kẻ dở hơi nào đó muốn cứu Ibuki, kẻ đó cũng sẽ muốn tránh những sai lệch phát sinh, hay nói cách khác là tránh việc khiến những đồng đội không ngờ tới bị thôi học. Bất cứ ai cũng không muốn phải gánh chịu trách nhiệm cả.”

Lợi thế lớn nhất trong tình huống hiện tại là trách nhiệm đang tập trung toàn bộ vào người đưa ra ý tưởng là tôi.

Nhờ đó mà có những người phần nào thoát khỏi được cảm giác tội lỗi nặng nề.

“Cũng đúng nhỉ… Chừng đó thì tôi hiểu mà.”

Lườm thẳng về phía này, Ibuki dẫm mạnh chân xuống đất rồi bước tới.

“Tôi chấp nhận việc thôi học. Thế nên, hãy để tôi đấm một phát cuối cùng đi.”

Mặc dù đã nghĩ đến rất nhiều kịch bản, nhưng đến phút cuối cùng, một yêu cầu mang đậm phong cách Ibuki lại được đưa ra.

“Hành vi bạo lực là một hình phạt rất nặng đấy. Nếu làm vậy thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.”

“Đừng có chọc cười tôi. Việc đó đâu có liên quan gì đến một người sắp bị thôi học như tôi chứ.”

Dường như không thèm bận tâm xem tôi sẽ trả lời ra sao, cô ta có vẻ như đã chuẩn bị sẵn tinh thần để lao vào tôi bất cứ lúc nào.

Cánh tay trái túm lấy cổ áo tôi.

Đó chắc hẳn là sự giác ngộ sau khi đã chấp nhận việc thôi học.

“Người quyết định để cô bị thôi học là tôi mà. Một nguyện vọng cỡ đó, tôi sẽ chấp nhận vậy.”

Ibuki có vẻ hơi sửng sốt, có lẽ vì không nghĩ rằng sẽ được chấp thuận.

“Gan dạ đấy chứ. Nếu đã vậy thì tôi sẽ không khách sáo đâu.”

Ibuki xoay lưng lại một lần rồi chậm rãi giữ khoảng cách.

Có vẻ cô ta định làm thật.

Một sự cố bất ngờ ngoài dự tính ập đến.

Không lẽ định đánh thật sao? Những ánh mắt đầy hoài nghi từ tất cả mọi người đổ dồn về phía Ibuki và tôi.

Dù vị trí đứng của mỗi người có thay đổi đôi chút đi chăng nữa, thì trong khoảnh khắc này cũng chẳng ai để ý đến.

“Được… tôi đến đây.”

“Khoan đã. Cô thực sự định đánh sao?”

“Cậu nghĩ tôi nói đùa chắc? Bên này hoàn toàn nghiêm túc đấy. Cậu cũng đã chấp nhận một lần rồi thì lo mà chuẩn bị tinh thần đi.”

”…Vậy sao. Nếu vậy thì, thế này đi―”

Tôi vờ như đang hơi do dự một chút để kéo dài thời gian.

Rồi tôi khẽ thở ra một hơi và gật đầu một cách dứt khoát.

“Tôi sẽ không phản công. Cô cứ việc đánh tôi từ một phía.”

Ibuki, người nãy giờ vẫn luôn dồn nén sự uất ức, nở một nụ cười nhếch mép.

“Mối hận từ trước tới nay… Chết đi Ayanokouji!”

Cô ta đạp đất lao lên.

Rồi không chút do dự tung một cú đấm thẳng tay phải nhắm thẳng vào má tôi.

Cùng với một tiếng “bốp” trầm đục, một cơn chấn động truyền qua má trái của tôi.

“Uwa, đánh thật kìa trời!”

Ike giật mình thảng thốt, Shinohara cũng thoáng nhăn mặt đau đớn và nhắm nghiền mắt lại.

Sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, và rồi là sự im lặng.

“Vốn dĩ hành vi bạo lực này rõ ràng là đối tượng bị phạt, nhưng may mắn là người giám sát không có mặt ở đây và tôi cũng không định làm lớn chuyện. Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Giả sử Ibuki bị thôi học vì hành vi bạo lực thì việc đẩy cô ta xuống vị trí chót bảng sẽ trở nên vô nghĩa, thế nên không chỉ Ike hay Shinohara, mà ngay cả những học sinh khác cũng không thể nào đào sâu thêm vào chuyện này.

“Hài lòng chưa?”

“Ít ra cũng phải tỏ ra đau đớn một chút chứ.”

“Tôi đang cắn răng chịu đựng đấy.”

”…Hứ.”

Có lẽ vì đã thỏa mãn tâm nguyện giáng được một cú nên Ibuki đã lùi lại.

“Được rồi, chúng ta cũng nên chuẩn bị về đích thôi.”

Ibuki liếc nhìn Katsuragi đang vứt bỏ đồng đội định cất bước rời đi.

“Đến cuối cùng, cậu vẫn không chia cho tôi lấy một cái nào nhỉ.”

“Đó là phương châm tôi đã định ra. Tôi đành để cô rời sân tại đây vậy.”

“Vậy sao.”

Không nhận được sự yểm trợ từ đồng minh. Cô ta vứt bỏ tia hy vọng cuối cùng và cất bước hướng về vạch đích.

Nhìn thấy dáng vẻ đó của Ibuki, trước khi Kushida kịp hành động, Shinohara đã ra tay trước.

“Này nhé, cái diễn biến này cứ như một vở kịch hài ấy, là do tôi tưởng tượng sao?”

Bằng một ánh mắt có phần lạnh nhạt, Shinohara lần lượt nhìn Ibuki, Katsuragi và cả tôi.

“Kể chuyện kế hoạch cho Ibuki-san nghe ngay trước vạch đích, lại còn cho đánh một phát, chẳng phải là đang dựng cảnh để ra vẻ Ibuki-san chắc chắn sẽ bị thôi học sao?”

“L-Là sao hả, Satsuki.”

“Tôi ấy nhé, tôi chưa nói với Kanji nhưng tôi đã được Horikita-san cảnh báo rồi. Rằng tuyệt đối đừng có tin sái cổ cái chuyện định khiến Ibuki-san bị thôi học―. Bởi vì đúng thế mà nhỉ? Thực tế chúng ta đâu có xác nhận được số lượng Token mà Ibuki-san đang giữ là bao nhiêu. Làm gì có bằng chứng nào chắc chắn là 50 chứ?”

Shinohara tiến lại gần một Ibuki đang định hướng đến vạch đích, chắn ngang đường cô như thể để chặn đầu.

“Nếu tôi thực sự rơi vào cảnh khốn cùng, tôi tuyệt đối sẽ chống cự tìm cách tự cứu mình. Thế mà lại bỏ cuộc rồi về đích thì bình thường đâu ai làm thế chứ. Vậy thì câu trả lời chỉ có một, sự thật là cậu đang sở hữu Token chứ gì.”

50 Token mà Ibuki đang sở hữu không hề nhiều.

Thành tích cá nhân lẹt đẹt, ở các trận đấu đội và nhóm thì cũng chỉ nhận được lượng chuyển nhượng tối thiểu từ Katsuragi.

Trong mắt người ngoài, cô ta rõ ràng là người chót bảng trong nhóm.

Thế nhưng, một sự nghi ngờ rằng những gì nhìn thấy chưa chắc đã là tất cả.

“Đoán sai bét rồi. Tôi chỉ là hoàn toàn bỏ cuộc sau cú đấm vừa nãy thôi.”

“Có thể là thế. Nhưng chúng tôi đâu biết được sự thật. Cả những lời Ayanokouji-kun nói lẫn chuyện Katsuragi-kun vứt bỏ Ibuki-san, biết đâu tất cả đều là chuyện bịa đặt thì sao.”

Vừa nói, cô ta vừa phóng ánh nhìn sắc lẹm về phía Katsuragi trong chớp mắt.

Một khi việc chuyển nhượng Token vẫn có thể thực hiện được cho đến ngay trước khoảnh khắc về đích, thì khả năng Katsuragi đã giao đủ lượng Token để cô thoát nạn không phải là 0. Không, không chỉ riêng Katsuragi. Có thể cô đang nhận được chỉ thị nào đó từ lớp Ichinose tốt bụng hoặc từ Ayanokouji. Lớp D cũng có cơ hội làm điều đó.

“Tôi không nhận được từ bất kỳ ai cả.”

“Hừm. Nhưng mà nhé, dù thế thì cậu cũng đâu cần phải bỏ cuộc sớm vậy chứ?”

“Hả?”

“Nếu chúng tôi bảo sẽ cứu Ibuki-san, thì tình hình có lẽ sẽ thay đổi một chút đấy.”

”…Cứu? Ý cô là gì tôi không hiểu.”

“Ngay tại đây, hãy cho tôi xem số Token mà Ibuki-san đang giữ. Nếu cho tôi tận mắt xác nhận đàng hoàng, tôi sẽ chia Token cho cậu sao cho vượt qua cả Kushida-san. Như vậy cậu sẽ thoát khỏi vị trí chót bảng còn gì?”

“C-Cậu đang nói gì vậy, Shinohara-san!”

Người ngạc nhiên đầu tiên là cô bạn cùng lớp Mii-chan.

Trước một phát ngôn hệt như muốn vứt bỏ đồng đội, cô ấy bất giác cao giọng.

Tuy nhiên Kushida vẫn giữ bình tĩnh, nói nhỏ xoa dịu Mii-chan.

“Không sao đâu, đó chắc là… không phải lời thật lòng của Shinohara-san đâu. Chắc chắn đó chỉ là một lời nói dối nhằm xác nhận xem số lượng mà Ibuki-san đang giữ thực chất là bao nhiêu thôi.”

“Nh-Nhưng mà…”

Bất ngờ nhận được lời đề nghị, nhưng Ibuki ngay lập tức đi đến một câu trả lời trong đầu.

“Này nhé, tôi cũng đâu phải con ngốc. Cô nghĩ tôi sẽ mắc bẫy một trò rẻ tiền thế sao? Dù có cho xem thì cũng đâu có gì đảm bảo là tôi sẽ nhận được Token từ cô.”

“Nhưng cậu vẫn có thể duy trì khả năng đó. Đúng chứ?”

Nếu không cho xem thì tuyệt đối không thể nhận được Token, nhưng nếu cho xem thì biết đâu sẽ nhận được.

Cô ta định giăng ra một sự cám dỗ vừa khắt khe vừa ngọt ngào.

“Trước khi đến đây tôi đã nhận được Token từ ai đó á? Làm gì có chuyện đó chứ.”

“Đương nhiên, trong tầm mắt giám sát của tôi thì không thấy có dấu vết nào chứng tỏ hai chiếc đồng hồ đã chạm vào nhau. Nhưng biết đâu cậu đã nhận từ trước tối hôm qua. Hoặc nhận vào buổi sáng. Bọn tôi cũng đâu thể giám sát Ibuki-san suốt 24 giờ. Chuyển nhượng Token thì có thể làm được ngay lập tức mà. Nếu cậu chịu cho xem, tôi có thể đưa trước cho cậu 5 Token cũng được.”

Bằng mọi giá muốn moi được số lượng mà Ibuki đang sở hữu, Shinohara đã bắt đầu thương lượng như vậy.

“Cuối cùng thì cũng là vì bản thân cô mà thôi. Dù có nhận được 5 cái thì kết quả của tôi cũng chẳng thay đổi.”

“Bất kể mục đích của chúng tôi là gì đi nữa, nếu nhờ vậy mà cậu có thêm được một ít Token thì chẳng phải cũng tốt sao? Tôi nghĩ cậu không nên vứt bỏ cơ hội dù chỉ là 1%. Biết đâu có ai đó ở nhóm khác chỉ có đúng 54 Token thì sao.”

“Xin lỗi nhưng tôi không có ý định nhúng tay vào để mang lại sự an toàn mà cô hằng khao khát đâu.”

Nói xong, Ibuki lại định hướng về phía đích thì Shinohara buông lời nhổ toẹt:

“Đáng nghi thật đấy. Vậy là quả nhiên cậu đã nhận Token từ đâu đó rồi. Katsuragi-kun hay một ai khác? Hoặc có khi là Ayanokouji-kun? Mà là ai cũng được, thế này thì tôi không thể chia phần Token dư cho Kushida-san được rồi. Bởi vì tôi lo lắm.”

Đối với Shinohara, việc xác nhận Token của Ibuki là hành động mua lấy sự an toàn tốt nhất.

Nhưng dù có không xác nhận được thì cô ta vẫn nắm trong tay một con bài tẩy mạnh mẽ. Xuyên suốt hai ngày rưỡi, cô ta đã giữ số Token lại thay vì chuyển cho Kushida.

“Tùy cô thôi? Dù sao thì Kushida cũng có nhiều Token hơn tôi mà. Nhưng mà―”

Lườm một cái thật sắc, Ibuki gập tay lại.

Rồi cô bấm mật khẩu và cho hiển thị tổng số Token.

“Tôi chỉ không thể chịu nổi chuyện bị nghĩ rằng mình nhận được dù chỉ 1 milimet sự trợ giúp từ Ayanokouji thôi.”

Gạt mạnh tay Shinohara ra với vẻ bực bội, cô ta cưỡng chế dí thẳng bằng chứng rành rành vào sát mắt.

“Thật sự là 50… nhỉ.”

Trước hành động của một Ibuki đơn bào, Shinohara dường như cũng không giấu nổi vẻ bối rối.

”…Có đánh tráo đồng hồ… hay nói sao nhỉ, không thể cho hiển thị số Token cũ được đúng không? Kiểu như có lỗ hổng nào đó…”

Shinohara chìm vào suy nghĩ, tưởng tượng ra cả những phương pháp vốn dĩ bất khả thi.

Trên thực tế, đồng hồ đeo tay không thể tháo rời, và dù có tháo được thì đương nhiên sẽ vi phạm luật.

Hơn nữa, những tính năng như hiển thị giả mạo hoàn toàn không tồn tại.

Nếu Ibuki cứ thế bước vào khu vực đích, số Token sẽ được chốt lại.

“Cảm ơn nhé Ibuki-san, vậy thì tôi phải giữ đúng lời hứa thôi. Tạm thời tôi sẽ gửi 5 cái nhé.”

“Không cần.”

Nói rồi, Ibuki cứ thế quay lưng đi.

Thế nhưng Shinohara liền vòng qua trước mặt Ibuki và giơ đồng hồ của mình ra.

Tiếp đó cô ta ép chiếc đồng hồ của một Ibuki không hề chống cự chuyển sang chế độ nhận.

Nếu là hành vi cướp đoạt thì sẽ phạm quy, nhưng nếu là hành vi gửi cho đối phương thì chắc sẽ không có hình phạt nào cả.

“Tôi thuộc tuýp người giữ đúng lời hứa mà.”

Vừa nói cô ta vừa định cưỡng ép để hai chiếc đồng hồ chạm vào nhau, nhưng lúc đó Kushida đã xen vào.

“Khoan đã, Shinohara-san. Đó chẳng phải là một phần Token cậu định trả lại cho tớ sao? Trước khi về đích cậu sẽ đàng hoàng giao cho tớ… chúng ta đã hứa như vậy mà nhỉ?”

“Số lượng Kushida-san đang giữ lớn hơn Ibuki-san rồi nên không cần phải lo lắng đâu―”

Trước một Shinohara đang chần chừ không muốn đưa, Kushida bất chấp tất cả hơi cao giọng lên.

“Cậu đã hứa lát nữa sẽ trả lại đàng hoàng rồi mà đúng không? Mii-chan cũng muốn cậu đưa lại toàn bộ 34 cái mà cậu đã nhận. Nếu định đưa cho Ibuki-san 5 cái thì hãy chuyển từ phần của Shinohara-san ấy.”

Định xé bỏ lời hứa sao, đó là sự quả quyết mạnh mẽ mà Kushida phô bày.

Nhưng đó không còn nghi ngờ gì nữa là một yêu cầu thù lao chính đáng.

Việc Shinohara cự tuyệt ở đây hoàn toàn không có bất kỳ tính hợp lý nào.

“Tôi đã bảo là sẽ giao từ phần của mình rồi mà. Nhưng tôi muốn đưa cho Ibuki-san 5 cái trước, vậy cũng được chứ gì? Sắp về đích đến nơi rồi kìa.”

”…Không được. Không thể chấp nhận được. Bởi vì―số Token tớ đang giữ hiện tại là 54. Ban nãy lúc xác nhận lần cuối tớ đã cho xem rồi nên Shinohara-san cũng hiểu rõ điều đó mà đúng không?”

Gương mặt ánh lên sự tức giận, Kushida thể hiện sự cự tuyệt một cách rõ ràng đối với Shinohara.

Trước thái độ đó, Shinohara cũng tỏ vẻ bực bội rồi lảng mắt đi.

Người tỏ ra ngạc nhiên trước cuộc trao đổi này là Ibuki, người đang đứng gần nhất.

“Cô có 54 cái sao?”

“Đúng vậy. Chắc Ibuki-san cũng hiểu tình huống này là sao rồi nhỉ.”

“Shinohara… cô không lẽ định cứu tôi rồi để Kushida bị thôi học sao?”

Nếu Shinohara đưa ra 5 Token, thì người chót bảng hoán đổi lại sẽ là Kushida.

Đây đơn thuần chỉ là sự trùng hợp về mặt con số, hay là một điều đã được tính toán từ trước.

“Thôi nào, tôi đâu có xấu tính đến thế.”

“Thật vậy sao? Nếu thế thì tớ muốn cậu giao Token ra ngay bây giờ.”

”…Trời ạ, tôi biết rồi Kushida-san. Không ngờ Kushida-san lại có tính đa nghi đến vậy đấy. Đưa đồng hồ ra đây.”

Giữa lúc bị mọi người nhìn chằm chằm, có lẽ Shinohara cũng phán đoán rằng bản thân không thể tỏ ra cứng rắn thêm được nữa, nên đã bắt đầu thao tác trên đồng hồ. Chẳng mấy chốc, tiếng bíp báo hiệu việc chuyển nhượng vang lên từ đồng hồ của Shinohara và Kushida.

Sau khi chuyển nhượng xong, Shinohara cười nham hiểm nhìn Kushida đang thoáng lộ vẻ hoài nghi trong chớp mắt.

“Vậy tôi đi trước đây. À, 5 Token cô bảo định đưa thì tôi không lấy đâu nhé.”

Việc Ibuki đứng lại chờ cho đến khi cuộc trao đổi kết thúc, là vì cô muốn góp một tay để Kushida có thể nhận được Token từ Shinohara sao.

Sau khi chứng kiến việc chuyển nhượng hoàn tất, cô lại định bước vào vạch đích một lần nữa.

Katsuragi định bước lên một bước nhưng bị tôi dùng ánh mắt ngăn lại.

Tuy nhiên ngay sau đó, Kushida gạt Shinohara ra, túm lấy cánh tay Ibuki giữ lại.

Suýt ngã một cách bất ngờ, Shinohara trừng mắt lườm Kushida.

“Khoan đã, Ibuki-san. Hãy cho tớ xem số Token mà cậu đang giữ hiện tại đi.”

“Hả? Vừa nãy tôi cho Shinohara xem rồi cơ mà? Trong khoảng thời gian đó làm gì có ai tới gần tôi?”

Hoàn toàn không có ai tiến lại gần Ibuki cả.

Đây là tình huống chắc chắn 100% không thể nào nhận chuyển nhượng Token được.

“Tớ bảo thì cứ cho xem đi.”

”…Tôi hiểu rồi.”

Chịu một áp lực vô hình từ Kushida, Ibuki lại một lần nữa bấm mật khẩu.

Và cô cho Kushida xem để chứng minh số Token là 50.

“Cảm ơn nhé. Nếu không tự mình tận mắt xác nhận thì tớ không thể an tâm được. Bởi vì―”

Dừng lại một nhịp, Kushida quay lại với nụ cười rạng rỡ và nói với Shinohara:

“Một kẻ vừa xấu người lại xấu nết như Shinohara-san thì chẳng đáng tin cậy dù chỉ 1 milimet mà đúng không?”

Có phải là nghe nhầm rồi không?

Kushida vừa thốt ra một câu nói khiến tất cả mọi người đều lầm tưởng như vậy.

Điều này khiến cả Ibuki cũng phải sững sờ, ngẩn người há hốc miệng trông thật ngốc nghếch.

“Kh-Khoan đã nào! V-Vừa nãy cậu nói cái gì cơ!? Hả!”

“Chưa nghe rõ sao? Tớ nói là xấu xí đấy? Cả khuôn mặt lẫn tính cách, và cả cơ thể nữa.”

“Hảảảảảả!?”

Mặc kệ một Shinohara đang gào thét, Kushida nắm lấy tay Ibuki đang ngẩn người và bước về phía vạch đích.

“Xin lỗi nhé nhưng tớ sẽ về đích cùng cậu luôn đấy, Ibuki-san.”

“Kh-Khoan đã, Kushida―”

Không thể nhịn thêm được nữa, Katsuragi vừa cất tiếng nhưng Kushida ngay lập tức mỉm cười.

“Không chờ được đâu. Bởi vì Katsuragi-kun đang làm cái vẻ mặt muốn cứu Ibuki-san kìa. Lỡ mà bị rủ lòng thương vụng về rồi tớ lại gặp nguy thì khổ.”

Nhìn thấy Katsuragi đang bồn chồn muốn hành động, Kushida mỉm cười trả lời như vậy.

Kushida và Ibuki đã tiến đến chỗ Yoshida đang đứng chờ ngay trước vạch đích.

“Tớ về đích trước nhé, Yoshida-kun.”

“Hả, à, ừ…”

Vẫn chưa thể nuốt trôi được phát ngôn và tình huống của Kushida, Yoshida không thể thốt ra được câu từ nào cho ra hồn.

“Cô… như vậy ổn sao?”

“Ổn mà ổn mà. Tự dưng thấy mọi thứ đều ngớ ngẩn thật đấy. Trong lòng khá là nhẹ nhõm rồi.”

Sau khi bước vào khu vực đích, Kushida cố tình thao tác trên đồng hồ một cách đầy khoa trương.

“Này Ibuki-san. Cuối cùng thì tớ có một món quà tặng cậu này, nhận lấy đi.”

“Hả? Quà gì cơ?”

“Đến phút cuối cùng Shinohara-san vẫn là một đứa xấu xí, à không, là keo kiệt mới đúng, bảo là đưa lại 34 cái mà lại chỉ gửi cho tớ vỏn vẹn có 10 cái thôi đấy. Có thấy tởm lợm không cơ chứ?”

“Cái…!?”

Có vẻ như Shinohara đã bày trò bắt nạt cho đến tận cùng, đồng thời cũng giữ lại một khoản bảo hiểm.

Có lẽ cô ta đã định bớt lại một lượng sao cho dù chia đều một nửa với Ike thì bản thân vẫn suýt soát vượt qua được Kushida.

“Dù có đưa một nửa thì tớ cũng không bị thôi học đâu, nên cậu nhận lấy đi.”

“Không, tôi có nhận một nửa thì việc tôi bị thôi học cũng đâu có gì thay đổi.”

“Chuyện đó thì đúng vậy rồi. Ibuki-san bắt buộc phải nằm dưới tớ cho đến tận cùng mà. Nhưng kế hoạch của nhóm Ayanokouji-kun là đảm bảo tất cả mọi người có tối thiểu 51 cái. Nhỡ đâu lại có sai sót tính toán ở đâu đó thì sao? Hơn nữa cái Token tởm lợm của Shinohara-san ấy, tớ chẳng muốn giữ lại thêm dù chỉ một cái đâu.”

”…Đúng là cô có khác, Kushida.”

Dù nghĩ là vô nghĩa, Ibuki vẫn hùa theo cô ấy và để hai chiếc đồng hồ chạm vào nhau.

“Kh-Khoan đã nào! Nãy giờ nghe vậy là sao chứ!?”

Liên tục bị chửi là xấu xí, Shinohara điên tiết áp sát lại gần Kushida, túm lấy tay cô ấy nhằm không cho đi.

“Mọi người đều nghe thấy rồi chứ!? Kushida-san là một con ả xấu tính! Thế… thế nên tôi mới cố gắng quản lý Token vì lợi ích của lớp A mà thôi!”

“Tớ không phủ nhận đâu nhé? Chuyện tớ xấu tính là thật mà. Nhưng mà, có vẻ bạn trai của Shinohara-san lại đang say đắm con ả xấu tính này đấy. Tớ bảo là nếu cứu tớ thì tớ sẽ làm bất cứ điều gì, thế là cậu ta thèm thuồng ra mặt trông đến là tởm. Cậu nên dạy dỗ cậu ta đàng hoàng đi thì hơn?”

Chẳng mấy chốc, từ đồng hồ của Ibuki, Kushida và cả Shinohara đều phát ra âm báo xác nhận về đích.

Nhưng không thèm bận tâm đến chuyện đó, Shinohara gào lên.

“Kanji!?”

“Hả? Cái, không, nhầm rồi, tớ không biết gì cả! Toàn là nói xạo thôi!?”

Mắt đảo quanh, cậu ta định nói biện minh nhưng lời nói cứ nghẹn lại.

Động tác lau mồ hôi túa ra trên trán cũng có phần gượng gạo, cậu ta đã hoàn toàn đánh mất sự bình tĩnh.

Dù liều mạng phủ nhận nhưng giọng nói có phần the thé, rõ ràng là không thể che giấu nổi sự dao động.

Đúng vào lúc bóng lưng của Ike - người vừa biện minh vừa đuổi theo sau - khuất dạng, cây cỏ rung lên và Kouenji hiên ngang xuất hiện từ phía sau Katsuragi.

“Có vẻ như chuyện phiền phức đã kết thúc rồi nhỉ.”

Giữa lúc Katsuragi đang định tiến lại gần tôi thì một kẻ đột nhập bất ngờ xuất hiện.

“Cậu xuất hiện từ một nơi kỳ lạ thật đấy. Không lẽ cậu đã nhìn thấy hết sao?”

Quay lại và hỏi như vậy, Kouenji vuốt tóc và nở nụ cười táo bạo.

“Tôi nghĩ làm phiền mọi người thì không hay nên đã đứng đợi đấy.”

“Có vẻ như cậu chỉ có một mình, các thành viên khác trong nhóm đâu rồi?”

“Tôi thích hành động đơn độc mà. Chắc phải mất thêm một chút thời gian nữa thì nhóm mới đến nơi đấy.”

Trả lời nhẹ nhàng rồi đi lướt qua bên cạnh Katsuragi, Kouenji di chuyển đến ngay trước mặt Mii-chan.

“Xin lỗi nhưng tôi muốn cô nghe tôi nói một chút. Có phiền không?”

Nói rồi, cậu ta khẽ chìa tay ra như thể đang muốn hộ tống Mii-chan.

“C-Có chuyện gì vậy?”

“Ở đây thì hơi bất tiện, chúng ta đi tản bộ một chút nhé.”

Cậu ta mời Mii-chan - người sắp sửa về đích - như vậy, và dẫn cô ấy đến một nơi không người.

“Tên đó bị sao vậy.”

Sonoda nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.

Kouenji di chuyển đến vị trí mà người khác không thể nghe thấy, rồi dồn Mii-chan vào một gốc cây lớn.

“Cho tôi xem đồng hồ đeo tay của cô nào.”

Sau khi liếc nhìn về phía tôi, Kouenji lẩm bẩm như vậy.

“Eh, ừm? Ý cậu là sao?”

“Là số lượng Token mà cô đang sở hữu đấy. Tôi muốn biết cụ thể là bao nhiêu. Nếu có lý do không thể cho xem thì lại là chuyện khác.”

“Không, ừm, vâng… chuyện đó thì không sao nhưng mà…”

Dù đang bối rối không hiểu ý nghĩa hành động của Kouenji, Mii-chan vẫn thao tác trên đồng hồ đeo tay.

Cô ấy nhập mật khẩu và cho hiển thị số Token mà bản thân đang sở hữu.

“Hmm. Có vẻ như cô đã tích lũy Token một cách vững chắc nhỉ. Thế nhưng, cẩn thận kỹ lưỡng vẫn tốt hơn. Nếu cân nhắc đến tỷ lệ nhân thì mức này vẫn không tránh khỏi việc nằm trong vùng nguy hiểm đâu.”

Nói rồi, Kouenji thao tác trên chiếc đồng hồ của mình, thể hiện động thái chuyển nhượng Token.

Đồng hồ của cả Kouenji và Mii-chan đều kêu lên.

“E-Eh!? N-Nhiều thế này, eh!?”

“Không có gì phải bận tâm đâu. Tuy nhiên, đây là khoản bảo hiểm từ tôi. Nếu cô giao nó cho ai khác thì tôi sẽ khó xử lắm đấy.”

Nói rồi cậu ta kéo tay cô ấy bước vào khu vực đích.

Nở nụ cười khoe hàm răng trắng với một Wang đang hoang mang, Kouenji cứ thế dẫn Wang đi xác nhận về đích.

“Chuyện gì vậy chứ, vừa nãy ấy.”

Yoshida hoàn toàn không thể hiểu nổi tình hình, nhưng còn việc giải thích cho Katsuragi, và cả những chuyện tiếp theo nữa.

Trước mắt hãy cứ ưu tiên việc đó đã.