Skip to content

SR85

Chiếc váy dành riêng cho tôi
SR85

Sakayanagi Arisu

Chiếc váy dành riêng cho tôi

Dùng xong bữa trưa, tôi tĩnh lặng đọc sách để trải qua giờ nghỉ.

Nữ sinh lớp A: “Ưm~, làm sao đây ta…”

Từ bàn gần đó vang lên tiếng lẩm bẩm đầy phiền não.

Một bạn nữ cùng lớp đang mở vở và ôm đầu suy nghĩ.

Có phần nào chưa hiểu trong bài học chăng.

…Tôi hơi tò mò.

Sakayanagi: “Cậu có chuyện gì khó khăn sao?”

Nữ sinh lớp A: “Eh!? S-Sakayanagi-san…!?”

Sakayanagi: “Fufu, tôi chỉ bắt chuyện thôi mà, cậu không cần phải ngạc nhiên đến vậy đâu.”

Nữ sinh lớp A: “K-Không! Chỉ là tớ không ngờ Sakayanagi-san lại bắt chuyện với tớ…!”

Nữ sinh lớp A: “Anou, cậu có việc gì cần tìm tớ sao!?”

Sakayanagi: “Thấy cậu có vẻ đang gặp khó khăn. Nếu không chê, tôi có thể tư vấn giúp cậu không?”

Bán cho cô ấy một món nợ ân tình ở đây, biết đâu sau này lại dùng được.

Càng có nhiều quân cờ trong tay để tùy ý điều khiển thì càng tốt mà.

Nữ sinh lớp A: “À ừm… sắp tới, nhóm tình nguyện chúng tớ định tổ chức triển lãm trang phục tự thiết kế.”

Nữ sinh lớp A: “Nhưng tớ mãi chưa chốt được thiết kế cho chiếc váy định đem đi triển lãm.”

Trong cuốn vở cô ấy cho xem, có rất nhiều bản phác thảo thiết kế váy.

Sakayanagi: “Ra là vậy. Mẫu nào trông cũng rất đẹp mà.”

Nữ sinh lớp A: “Ahaha… được cậu khen tớ vui lắm, nhưng tớ vẫn chưa thấy ưng ý mẫu nào cả.”

Nữ sinh lớp A: “Để kịp cho buổi triển lãm thì tớ phải bắt tay vào may sớm thôi, nhưng mà…”

Cô ấy cười gượng gạo, nhưng tôi lại không rành về thiết kế thời trang.

Có vẻ tôi không giúp được gì nhiều rồi.

Ngay khi tôi vừa định kết luận như vậy, cô ấy chợt nhìn chằm chằm vào tôi như nhận ra điều gì đó.

Sakayanagi: ”…Có chuyện gì sao?”

Nữ sinh lớp A: “A-Anou! Sakayanagi-san!”

Mắt sáng rực lên, cô ấy nắm chặt lấy tay tôi.

Nữ sinh lớp A: “Nếu không phiền, cậu cho tớ thiết kế một chiếc váy dựa trên hình tượng của cậu được không!?”

Sakayanagi: ”…Vì lý do gì vậy?”

Nữ sinh lớp A: “Thực ra từ lâu tớ đã luôn ngưỡng mộ vẻ ngoài vô cùng dễ thương của Sakayanagi-san…!”

Nữ sinh lớp A: “Nếu lấy sự thanh lịch và vẻ đẹp mong manh của Sakayanagi-san làm hình mẫu, chắc chắn sẽ tạo ra một chiếc váy tuyệt đẹp!”

Nữ sinh lớp A: “Nhưng tớ nghĩ tự ý thiết kế mà không xin phép chính chủ thì không hay… ý cậu, ý cậu thế nào!?”

Cô ấy cầu xin với vẻ mặt không thể nghiêm túc hơn.

Cơ mà, một chiếc váy dựa trên hình tượng của tôi sao.

Suy nghĩ cũng thú vị đấy chứ.

Sakayanagi: “Tôi hiểu rồi. Nếu là vậy thì tôi không phiền đâu.”

Nữ sinh lớp A: “Thật sao!? Cảm ơn cậu rất nhiều!”

Sakayanagi: “Tôi cũng tò mò không biết chiếc váy sẽ như thế nào.”

Sakayanagi: “Cậu có cần tôi giúp gì trong quá trình làm không?”

Nữ sinh lớp A: “Không ạ, không cần đâu! Tớ nhất định sẽ may ra chiếc váy tuyệt vời nhất!”

Nữ sinh lớp A: “Tớ có dự cảm là một kiệt tác sắp ra đời rồi…! Tớ sẽ ra mắt nó tại buổi triển lãm, cậu nhớ đón xem nhé!”

Nói rồi, cô ấy lập tức đặt bút vẽ thoăn thoắt lên vở.

Sakayanagi: “Có vẻ đây là địa điểm tổ chức.”

Kamuro: “Tại sao tớ lại phải đi cùng cậu cơ chứ…”

Ngày diễn ra triển lãm. Tôi dẫn Masumi-san cùng đến phòng học trống ở khu biệt lập, nơi tổ chức sự kiện.

Vừa bước vào hội trường, cô bạn cùng lớp đã tất tả chạy ra đón.

Nữ sinh lớp A: “Ah, Sakayanagi-san! Các cậu đến rồi!”

Sakayanagi: “Vâng. Công nhận là quy mô hoành tráng thật đấy.”

Dù là triển lãm do nhóm tình nguyện tổ chức, nhưng số lượng trang phục rất lớn, có thể thấy được tâm huyết của họ.

Nữ sinh lớp A: “Cảm ơn cậu! Toàn là những tác phẩm tâm huyết thôi, các cậu cứ thoải mái chiêm ngưỡng nhé!”

Thế là chúng tôi đi xem triển lãm dưới sự hướng dẫn của cô ấy.

Từ trang phục truyền thống Nhật Bản đến trang phục thường ngày, đủ mọi thể loại được trưng bày.

Bộ nào cũng chất lượng cao, thật khó tin là đồ tự may.

Nữ sinh lớp A: “Và… đây là chiếc váy tớ làm dựa trên hình tượng của Sakayanagi-san!”

Cô ấy tự hào chỉ vào chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nổi bật nhất trong cả hội trường.

Dù đã được xem bản phác thảo từ trước, nhưng đây là lần đầu tôi tận mắt chiêm ngưỡng thành phẩm.

Sakayanagi: “Ra là vậy, thật sự là một tuyệt tác.”

Từ những đường xếp nếp đến lớp ren đều được làm vô cùng tỉ mỉ.

Dù là người ngoài cũng có thể thấy được độ hoàn thiện xuất sắc của nó.

Nữ sinh lớp A: “Cảm ơn cậu! Bao nhiêu đêm thức trắng của tớ cũng không uổng công!”

Kamuro: “Ồ, làm khéo phết đấy chứ. Nhưng tại sao lại là váy cưới?”

Nữ sinh lớp A: “Tớ nghĩ váy cưới là hợp nhất với hình tượng thanh lịch và mong manh của Sakayanagi-san!”

Kamuro: ”…Thanh lịch và mong manh sao.”

Giữa lúc đó, một nam sinh trong bộ tuxedo bước vào hội trường. Là Hirata-kun lớp D.

Hirata: “Xin lỗi để cậu đợi lâu. Tớ thay bộ đồ cậu nhờ rồi, thấy sao?”

Nữ sinh: “Woa, hợp với cậu lắm Hirata-kun! Thế này chắc chắn mọi người sẽ đổ xô đến xem cho coi!”

Hirata: “Cảm ơn nhé. Vậy tớ ra ngoài quảng bá ngay đây.”

Nói rồi, Hirata-kun rời khỏi hội trường.

Nghe bảo cậu ấy được nhờ ra ngoài quảng cáo cho buổi triển lãm.

Đúng là số lượng học sinh đến xem khá lác đác.

Dù đã dán thông báo trên bảng tin của trường nhưng có vẻ không hiệu quả mấy.

Nữ sinh lớp A: “Hirata-kun mặc đồ đó trông tuyệt quá…!”

Sakayanagi: “Ừm. Chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của mọi người và là một cách quảng bá rất tốt.”

Nữ sinh lớp A: “Trang phục thì phải có người mặc mới truyền tải được hết sức hấp dẫn của nó.”

Nói đoạn, cô ấy nhìn chằm chằm vào chiếc váy cưới đang khoác trên ma-nơ-canh.

Nữ sinh lớp A: “Anou, Sakayanagi-san! Nếu không phiền, cậu có thể mặc thử chiếc váy này được không?”

Sakayanagi: ”…Ý cậu là, cậu muốn tôi mặc váy và giúp quảng bá sao?”

Chắc chắn nếu quảng bá trong bộ dạng cô dâu thì sẽ thu hút được rất nhiều sự chú ý.

Nữ sinh lớp A: “K-Không ạ! Tớ chỉ đơn thuần muốn Sakayanagi-san mặc chiếc váy cưới tớ tự tay làm thôi…!”

Sakayanagi: “Oya, vậy sao?”

Nữ sinh lớp A: “N-Nhưng nếu cậu giúp quảng bá luôn thì tớ đội ơn cậu lắm…!”

Sakayanagi: “Fufu, tôi không bận tâm đâu. Sẽ thật đáng tiếc nếu những kiệt tác của mọi người bị chôn vùi mà không ai biết đến.”

Đó không phải là lời nói dối.

Những trang phục trưng bày ở đây đều rất tuyệt vời.

Hơn nữa, bán cho bạn cùng lớp một món nợ ân tình ở đây cũng không tồi.

Nữ sinh lớp A: “Th-Thật sự được sao!? Cậu không những chịu mặc váy mà còn giúp quảng bá nữa…!”

Sakayanagi: “Vâng. Nhưng vì chưa lấy số đo nên tôi hơi lo không biết có vừa không…”

Sakayanagi: ”…Bất ngờ thật đấy.”

Khoác lên người mới thấy chiếc váy vừa khít, cứ như là may đo riêng vậy.

Nữ sinh lớp A: “Woa…! Đẹp quá! Đúng như tớ tưởng tượng… không, còn hợp hơn cả tưởng tượng của tớ nữa!!”

Sakayanagi: “Vâng, mặc cũng rất thoải mái. Không ngờ chưa lấy số đo mà lại vừa vặn đến thế.”

Nữ sinh lớp A: “Fufun! Trong lúc may váy, tớ luôn hình dung ra bóng dáng của Sakayanagi-san mà!”

Nữ sinh lớp A: “Không cần đo cũng vừa vặn là chuyện đương nhiên thôi!”

Kamuro: ”…Nghe hơi rùng mình rồi đấy.”

Dù sao thì, việc chuẩn bị cho công tác quảng bá đã xong.

Nhân cơ hội này, tôi sẽ tận hưởng cảm giác làm cô dâu một chút vậy.

Sakayanagi: “Fufu, cảm giác kỳ lạ thế nào ấy.”

Kamuro: “Cẩn thận dẫm phải gấu váy ngã sấp mặt bây giờ.”

Để ra ngoài quảng bá, tôi rời khỏi hội trường và đi dọc hành lang khu biệt lập.

Không ngờ lại có ngày mình mặc váy cưới.

Chiếc váy trắng tinh khôi mà mọi cô gái đều mơ ước…

Được tự mình mặc thử, cảm giác cũng không tệ chút nào.

Đang mải suy nghĩ, khi vừa rẽ qua góc hành lang thì.

Nam sinh A: ”…!?”

Tôi tình cờ chạm mặt vài nam sinh đang đi tới từ phía đối diện.

Khu biệt lập này bình thường ít người chủ động lui tới. Chắc là khách đến xem triển lãm chăng.

Sakayanagi: “Nếu các bạn tìm địa điểm tổ chức triển lãm thì――”

Nam sinh A: “C-Có maaaaaaa!”

Nam sinh B: “C-Có hồn ma cô dâu thật kìa! Chết rồi, bị ám mấttttttt!”

Bọn họ mặt cắt không còn giọt máu, hét toáng lên rồi cắm đầu cắm cổ bỏ chạy tán loạn.

Kamuro: ”…Hả? Đám đó bị điên à.”

…Tôi cứ tưởng là khách đến xem triển lãm, nhưng có vẻ không phải.

Hơn nữa, cụm từ ‘hồn ma cô dâu’ phát ra từ miệng bọn họ cũng khiến tôi bận tâm.

Tôi lấy điện thoại ra và thử thu thập thông tin.

Sakayanagi: “Ra là vậy. Có tin đồn như thế đang lan truyền sao.”

Kamuro: “Tin đồn gì?”

Sakayanagi: “Dạo gần đây, có một câu chuyện ma liên quan đến khu biệt lập này đang râm ran.”

Rằng ‘cứ chiều tà, hồn ma cô dâu thút thít khóc lại xuất hiện ở khu biệt lập’.

Không biết tin đồn bắt nguồn từ đâu, nhưng có vẻ một số học sinh đang thực sự sợ hãi.

Kamuro: “Nghĩa là, đám đó nhầm cậu là con ma trong lời đồn nên mới bỏ chạy chứ gì. Đúng là lũ ngốc.”

Sakayanagi: “Vâng. Thật là một sự trùng hợp thú vị.”

Có khi bọn họ cũng đến khu biệt lập để thử thách lòng can đảm cũng nên.

Sakayanagi: “Fufu… Nếu vậy, chúng ta sẽ lợi dụng tin đồn đó một chút nhé.”

Sakayanagi: “Chào mừng. Địa điểm sự kiện bí mật là ở lối này.”

Tôi đứng ở lối vào khu biệt lập, cất tiếng gọi những học sinh đang tụ tập.

Nam sinh C: “Đó là hồn ma cô dâu trong lời đồn sao…”

Nam sinh D: “Trời ơi đáng yêu quá!”

Kamuro: ”…Không ngờ lại có nhiều kẻ ngốc bị dụ bởi cái tin đồn nhảm nhí đó thế.”

Đứng cạnh tôi, Masumi-san nhìn đám học sinh đang tụ tập và thở dài ngao ngán.

Thực ra lúc nãy tôi đã chỉ đạo Masumi-san và các bạn cùng lớp lan truyền một thông tin.

Rằng ‘Hồn ma cô dâu xuất hiện ở khu biệt lập dường như đang mời mọi người đến một sự kiện bí mật chỉ diễn ra trong hôm nay’.

Cộng thêm độ nổi tiếng sẵn có của câu chuyện ma, thông tin đó đã đủ sức thu hút những học sinh tò mò.

Sakayanagi: “Cảm ơn mọi người đã tụ tập đến đây.”

Sakayanagi: “Tôi không phải là hồn ma trong lời đồn… mà tôi mặc trang phục này là để quảng bá cho một sự kiện.”

Nam sinh C: “Là cái sự kiện bí mật đó hả. Rốt cuộc là sự kiện gì vậy?”

Sakayanagi: “Thực ra hôm nay, tại khu biệt lập này đang diễn ra buổi triển lãm trang phục tự may. Nếu hứng thú, mời mọi người ghé thăm.”

Nữ sinh B: “Ồ… ví dụ như có trang phục gì được trưng bày vậy?”

Sakayanagi: “Từ trang phục truyền thống Nhật Bản đến phong cách giả tưởng, có rất nhiều thể loại.”

Sakayanagi: “Chiếc váy cưới tôi đang mặc cũng là một trong những trang phục được trưng bày tại đó.”

Nữ sinh B: “Eh, chiếc váy đó cũng là đồ tự may sao!? Đẹp quá đi!”

Sakayanagi: “Giống như chiếc váy này, tất cả đều là những trang phục tuyệt vời. Địa điểm tổ chức là―”

Nữ sinh lớp A: “Xin lỗi, hiện tại đang rất đông! Chúng tôi sẽ hướng dẫn theo thứ tự…!”

Sau một lúc quảng bá.

Khi tôi ngó vào phòng triển lãm, trái ngược với lúc nãy, nơi đây đang tấp nập học sinh.

Tất nhiên công lao của Hirata-kun rất lớn, nhưng tin đồn tôi lan truyền có vẻ cũng phát huy hiệu quả không kém.

Nữ sinh D: “Woa, là Sakayanagi-san! Cậu mặc váy cưới hợp và dễ thương quá…!”

Ngay cả trong phòng triển lãm, chiếc váy cưới lộng lẫy này vẫn thu hút rất nhiều ánh nhìn.

Nữ sinh lớp A: “Sakayanagi-san! Thực sự, thực sự cảm ơn cậu rất nhiều!”

Nữ sinh lớp A: “Cậu không chỉ truyền cảm hứng cho tớ thiết kế váy, mà còn giúp quảng bá nữa…!”

Sakayanagi: “Fufu, không cần phải cảm ơn đâu.”

Sakayanagi: “Chỉ là, sau này nếu tôi nhờ vả, mong cậu giúp tôi một tay là được.”

Nữ sinh lớp A: “Vâng! Nếu có gì tớ giúp được, xin cậu cứ sai bảo!”

Nữ sinh lớp A: “Lúc ốm đau cũng như lúc mạnh khỏe, tớ xin thề sẽ theo Sakayanagi-san suốt đời!”

Cứ như lời thề trong lễ cưới, cô ấy thề trung thành tuyệt đối với tôi.

Kamuro: ”…Tôi nghĩ cậu nên suy nghĩ kỹ lại. Sau này chắc chắn cậu sẽ hối hận đấy.”

Masumi-san đứng xem bên cạnh buông lời châm chọc ngán ngẩm.

Sakayanagi: “Oya, Masumi-san cũng có thể thề trung thành với tớ giống cô ấy mà?”

Kamuro: “Tuyệt đối không…”

Nữ sinh lớp A: “Aa… Sống trên đời thật tuyệt! Chắc chắn đây là kiệt tác vĩ đại nhất đời tớ rồi!”

Không ngờ tôi lại có thêm một quân cờ trung thành và dễ thương nữa.

Kamuro: ”…Vậy, tính sao đây? Tớ nghĩ cậu hoàn thành vai trò quảng bá rồi đấy.”

Sakayanagi: “Cũng đúng…”

Đúng như Masumi-san nói, nhưng thay đồ ngay bây giờ thì có chút tiếc nuối.

Tôi nhẹ nhàng nhón lấy gấu chiếc váy trắng tinh khôi, khẽ đung đưa nó một cách duyên dáng.

Sakayanagi: “Vậy thì, cho phép tớ được tận hưởng cảm giác làm cô dâu thêm một lúc nữa nhé.