Skip to content

Event04

“Chào mừng đến với trường học Halloween”

Section titled ““Chào mừng đến với trường học Halloween””

Tôi rời phòng định đến cửa hàng tiện lợi mua đồ uống.

Đã cuối tháng 10, những ngày se lạnh cũng bắt đầu nhiều lên. Có lẽ nên chuẩn bị quần áo mùa đông rồi.

Vừa nghĩ vậy vừa chờ thang máy…

Bất chợt, tôi thấy mấy học sinh trong trang phục nổi bật đang đi gõ cửa phòng ai đó.

Nữ sinh hóa trang: “Trick or Treat!”

Nam sinh hóa trang: “Không cho kẹo là bọn tôi quậy đấy nhé!”

…Nhắc mới nhớ, hôm nay là Halloween.

Hình như Keyaki Mall đang tổ chức chiến dịch gì đó.

Một số học sinh, nhân viên nhà trường và nhân viên cửa hàng đã được phát trước rất nhiều bánh kẹo.

Nếu hóa trang và bắt chuyện với họ, bạn sẽ nhận được kẹo.

Hơn nữa, nếu may mắn còn có cơ hội nhận được phiếu giảm giá dùng tại Keyaki Mall hoặc phiếu đổi quà đặc biệt.

…Mà, tôi cũng chẳng chuẩn bị trang phục hóa trang, cũng không định tham gia Halloween.

Đang ngắm nhìn các học sinh vui vẻ như vậy thì thang máy đến, cửa mở ra.

Ichinose: “Are, Ayanokouji-kun. Tình cờ ghê?”

Ayanokouji: ”…À.”

Người đứng trong thang máy là Ichinose trong bộ đồ hóa trang.

Chắc là lấy cảm hứng từ cô bé quàng khăn đỏ.

Có cả tai và đuôi, chắc là giả làm sói đội lốt chăng.

Bước vào thang máy, Ichinose vui vẻ bắt chuyện.

Ichinose: “Happy Halloween! Ayanokouji-kun cũng chuẩn bị đi chơi à?”

Ayanokouji: “Không… tôi định đi cửa hàng tiện lợi chút thôi.”

Hôm nay tôi không có hẹn đi chơi với ai cả.

Nhưng mà… thấy mọi người vui vẻ thế này, không có kế hoạch gì kể cũng hơi buồn.

Ichinose: “Vậy à! Nếu vậy thì――”

Nghe tôi không có kế hoạch, chẳng hiểu sao Ichinose lại tỏ vẻ vui mừng.

Ichinose: “Nếu được thì đi dạo cùng tớ một chút không?”

Ayanokouji: ”…Hmm? Ichinose không đi chơi với ai à?”

Ichinose: “Ừm. Thực ra tớ có hẹn với bạn, nhưng việc trước đó đột nhiên bị hủy.”

Ichinose: “Tớ đang định giết thời gian một mình cho đến giờ hẹn.”

Ichinose: “Đã lỡ thay đồ rồi, cứ ở trong phòng thế này thì phí quá.”

Ayanokouji: ”…Ra là vậy.”

Thang máy xuống tầng 1, chúng tôi bước ra sảnh.

…Chà, so với việc ru rú trong phòng cả ngày thì nhận lời Ichinose có vẻ sẽ có ý nghĩa hơn.

Ayanokouji: “Được thôi, tôi cũng đang rảnh. Đi cùng cậu vậy.”

Ichinose: “Thật hả? Cảm ơn Ayanokouji-kun!”

Ayanokouji: ”…Cơ mà, tôi không chuẩn bị đồ hóa trang, đi thế này có lạc quẻ không?”

Nãy giờ những học sinh đi qua, bao gồm cả Ichinose, ai nấy đều hóa trang cả.

Ichinose: “Chắc không cần lo đâu nhỉ? Bạn tớ cũng định mặc đồ thường đi chơi mà―”

Và thế là, tôi cùng Ichinose đi chơi ở Keyaki Mall.

Katsuragi: (Nào… bắt đầu thôi. Phải cố gắng kiếm càng nhiều phần quà càng tốt.)

Lúc Ayanokouji và Ichinose rời khỏi ký túc xá.

Katsuragi bắt đầu hành động một mình.

Mục đích là đi thăm các phòng ký túc xá để xin kẹo.

Xung quanh có thể thấy những học sinh vui vẻ đi gõ cửa và hô “Trick or Treat!”.

Nhưng khác với họ, Katsuragi mang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Katsuragi: (Phiếu đổi đồ dùng sinh hoạt và phiếu giảm giá từ chiến dịch…)

Katsuragi: (Tuy không trực tiếp nhận được điểm, nhưng vẫn muốn tiết kiệm điểm cá nhân chút nào hay chút đó.)

Katsuragi: (Nghe bảo may mắn thì sẽ nhận được phần quà đặc biệt, không biết thế nào…)

Đầu tiên, Katsuragi lần lượt đi thăm các phòng nam sinh năm nhất.

Nhưng vì là Halloween nên nhiều phòng vắng nhà.

Katsuragi: “Hmm…”

Bấm chuông, phía bên kia cánh cửa có tiếng người.

Đây là phòng đầu tiên có phản hồi kể từ lúc bắt đầu đi thăm.

Với sự kỳ vọng, Katsuragi chờ cửa mở.

Và người bước ra là――

Ryuuen: ”…Hả? Katsuragi à?”

Ryuuen: “Có việc gì. Đừng bảo mày đến xin kẹo đấy nhé?”

Katsuragi: ”…Chính là thế đấy. Cậu có kẹo không?”

Ryuuen: ”…Mày đùa tao à?”

Katsuragi: “Xin lỗi đã làm phiền…”

Ryuuen đóng sầm cửa lại một cách thô bạo, Katsuragi đi sang phòng tiếp theo.

Katsuragi: (…Chà, chuyện này cũng dễ hiểu thôi.)

Katsuragi xốc lại tinh thần và tiếp tục công cuộc đi thăm.

Sau khi đi qua vài phòng, số lần nhận được kẹo cũng tăng lên.

Nhưng tình hình là vẫn chưa nhận được phần quà đặc biệt nào.

Katsuragi: (Từ đây là tầng nữ à…)

Katsuragi hơi do dự, nhưng thấy xung quanh cũng có nam sinh khác, vả lại để nhận quà và tiết kiệm điểm thì đây là việc cần thiết, nên cậu quyết định tiếp tục.

Thử gõ cửa vài phòng thì có phản hồi.

Katsuragi: (Phải cố gắng tươi cười mới được.)

Bộ hóa trang quái vật chắp vá mang lại cảm giác kinh dị khá mạnh.

Để không làm người ta sợ, Katsuragi nghĩ nên tiếp cận với thái độ vui vẻ, cậu mỉm cười chờ chủ phòng bước ra.

Sakayanagi: “Chẳng phải là Katsuragi-kun đây sao.”

Katsuragi: ”…Sakayanagi à.”

Sakayanagi: “Ra là vậy… Nhắc mới nhớ, nghe nói đang có chiến dịch gì đó nhỉ.”

Sakayanagi: “Tiếc quá, tôi không có kẹo đâu.”

Katsuragi: “Vậy à…”

Katsuragi: (…Hôm nay xui xẻo thật.)

Toàn gặp những nhân vật không ngờ tới.

Lại còn chưa nhận được phần quà đặc biệt nào.

Katsuragi: “Nhân tiện, Sakayanagi không tham gia Halloween à.”

Sakayanagi: “Vâng. Tôi cũng không chuẩn bị trang phục hóa trang.”

Katsuragi: “Hmm… Với bộ dạng đó thì tôi nghĩ cũng coi là hóa trang được đấy.”

Sakayanagi: ”…Bộ đồ ngủ này, kỳ lạ lắm sao?”

Vẫn giữ nụ cười trên môi, Sakayanagi hỏi ngược lại Katsuragi.

Katsuragi: “Không… tôi không có ý gì khác đâu.”

Sự im lặng khó xử bao trùm giữa hai người.

Katsuragi: “Xin lỗi… làm phiền rồi.”

Bỏ lại sự im lặng sau lưng, Katsuragi rời khỏi phòng Sakayanagi.

Katsuragi: (Có nên chuyển địa điểm sang Keyaki Mall không nhỉ… không…)

Nghĩ ngược lại thì ngoài hai người đó ra, chắc chẳng còn ai khiến cậu khó xử nữa.

Katsuragi quyết định kiên trì tiếp tục đi thăm các phòng ký túc xá.

Tôi cùng Ichinose đi dạo một vòng quanh Keyaki Mall.

Nữ sinh A: “Kia không phải Ayanokouji-kun sao?”

Bất chợt, tôi nghe thấy tên mình trong cuộc trò chuyện.

Nữ sinh B: “Nè, cho tớ hỏi chút được không?”

Người bắt chuyện là nhóm nữ sinh Gal của lớp D.

Bình thường tôi cũng chẳng giao du gì với họ.

Có việc gì không nhỉ.

Nữ sinh A: “Không biết các cậu có kẹo không?”

Ra là vậy, có vẻ họ bắt chuyện vì chiến dịch.

Ichinose: “Xin lỗi nhé~, bọn tớ không có.”

Nữ sinh A: “Ayanokouji-kun thì sao?”

Ayanokouji: ”…Tôi cũng không có gì để đưa cả.”

Nữ sinh B: “A~, tiếc quá. Trật lất rồi.”

Nữ sinh A: “Cứ tưởng lần này sẽ nhận được kẹo chứ…”

Các cô gái tỏ vẻ thất vọng thái quá.

…Tôi chẳng làm gì sai, nhưng sao tự nhiên thấy có lỗi thế nhỉ.

Nữ sinh C: “Ah! Đằng này, đằng này!”

Bỗng một cô gái trong nhóm gọi với và vẫy tay.

Hướng nhìn đó là――

Karuizawa: “Xin lỗi để mọi người chờ lâu.”

Karuizawa đi tới và nhập hội với nhóm nữ sinh.

Có vẻ cô ấy đã tách nhóm đi riêng.

Karuizawa: ”…”

Hình như Karuizawa vừa liếc nhìn về phía này thì phải.

Karuizawa: “Nè nè, thực ra lúc nãy tớ thấy một cửa hàng hay lắm――”

Nữ sinh A: “Ồ, được đấy!”

Nữ sinh B: “Đi thôi đi thôi! Vậy nhé Ichinose-san, Ayanokouji-kun.”

Karuizawa chẳng nói chẳng rằng, dẫn nhóm bạn rời đi.

Ayanokouji: ”…Nhắc mới nhớ Ichinose, còn cuộc hẹn của cậu thì sao?”

Ichinose: “Wa, đã giờ này rồi à. Thời gian trôi nhanh thật…”

Đúng là lát nữa Ichinose có hẹn với bạn.

Ichinose: “Vậy thì, Ayanokouji-kun. Cảm ơn đã đi cùng tớ hôm nay. Cậu đã giúp tớ rất nhiều đấy!”

Ayanokouji: “Ừm.”

Ban đầu định về sau khi chia tay Ichinose, nhưng vẫn còn vài cửa hàng chưa xem.

Tôi quyết định đi lượn lờ ở Keyaki Mall thêm một chút nữa.

Karuizawa đang định nhập hội với nhóm bạn đã tách ra trước đó thì bỗng dừng bước.

Karuizawa: ”…Kia là.”

Có vẻ như Ayanokouji đang bị một nhóm nữ sinh bắt chuyện.

Karuizawa: (Tên đó bảo hôm nay không có kế hoạch gì mà…)

Karuizawa có việc cần gặp Ayanokouji.

Cô định giải quyết việc đó sau khi chia tay nhóm bạn…

Karuizawa: (…Hả, Ichinose-san?)

Nhìn tình hình thì có vẻ Ayanokouji đang đi cùng Ichinose.

Không nghe rõ họ nói gì, nhưng Karuizawa cảm nhận được bầu không khí thân thiết.

Karuizawa: (Bảo là ở phòng cả ngày hôm nay mà… Có lý do gì phải giấu giếm sao?)

Nhiều nghi vấn thoáng qua trong đầu…

Karuizawa: (…Mà thôi, cậu ta đi chơi với ai thì liên quan gì đến mình đâu.)

Ayanokouji: ”…”

Karuizawa định chờ cuộc trò chuyện giữa nhóm Ayanokouji và nhóm nữ sinh kết thúc nhưng…

Nữ sinh C: “Ah! Đằng này, đằng này!”

Một người bạn nhận ra Karuizawa và vẫy tay gọi.

Karuizawa: (…Quả nhiên không lờ đi được rồi.)

Karuizawa miễn cưỡng nhập hội với nhóm bạn.

Ike: “Ồ, Ayanokouji đấy à.”

Đi lượn lờ Keyaki Mall một lúc, lần này Ike bắt chuyện với tôi.

Bên cạnh cậu ta là Yamauchi và Sudou.

…Hôm nay là ngày hay gặp người quen thật đấy.

Yamauchi: “Gì thế Ayanokouji, đi một mình à?”

Ayanokouji: “Ừ. Chà… có cửa hàng tôi hơi tò mò ấy mà.”

Sudou: “Thật tình… khách sáo quá đấy.”

Yamauchi: “Hiểu mà Ayanokouji. Mày cũng giống bọn tao đúng không?”

Nói rồi, hai người họ đặt tay lên vai tôi như an ủi.

Ayanokouji: ”…Giống?”

Không hiểu ý họ, tôi hỏi lại.

…Nghe đâu nhóm Ike mỗi người định rủ một bạn nữ đi chơi.

Nhưng ngay từ đầu đã bị từ chối, không chốt được lịch hẹn nên kế hoạch tan thành mây khói.

Kết cục là lại tụ tập đi chơi thành đám đực rựa thế này.

Sudou: “Khốn kiếp… tao muốn thấy Suzune hóa trang quá…”

Sudou cũng rủ Horikita nhưng bị từ chối thẳng thừng.

Ayanokouji: ”…Đúng là Horikita khó mà tham gia mấy sự kiện thế này.”

Ike: “Thôi nào, quên hết đi, xõa hết mình thôi!”

Yamauchi: “Đúng thế, có bọn tao ở đây rồi…!”

Sudou: “Tụi mày…! Quả nhiên anh em chí cốt là nhất!”

…Có lẽ nên giữ bí mật chuyện lúc nãy tôi đi cùng Ichinose thì hơn.

Ike: “Đầu tiên phải lấp đầy cái bụng đã! Nghe nói có quầy ăn thử bánh kẹo giới hạn Halloween đấy!”

Yamauchi: “Ồ! Ăn chùa à…!”

Ayanokouji: ”…Chỉ ăn thử thôi thì có hơi ngại không?”

Thế là chúng tôi đi đến khu bán bánh kẹo.

Trên đường đi, Yamauchi bỗng để ý đến một nữ sinh đi ngang qua.

Yamauchi: “Ồ… bạn nữ kia hóa trang đỉnh phết nhỉ?”

Ike: “Công nhận… chất liệu xịn sò, có khi được giải trong cuộc thi đấy. Phải check ngay!”

Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, nghe nói có cuộc thi hóa trang. Nó thế nào vậy?”

Lúc thông báo chiến dịch tôi có biết đến sự tồn tại của nó, nhưng chưa xem kỹ nội dung.

Yamauchi: “Gì cơ, không biết á! Thực ra cuộc thi này chi tiết vẫn còn là bí ẩn…”

Có vẻ cách thức đăng ký cũng chưa được công bố, chi tiết sẽ được tiết lộ tại hội trường vào ngày hôm nay.

Cách thức này tạo ra sự tò mò, khiến nhiều học sinh muốn đến xem thử.

Ike: “Đến giờ thì anh em mình cũng đi xem đi!”

Ayanokouji: ”…Nghe cũng thú vị đấy.”

Nghe xong tôi cũng thấy hứng thú.

Cuộc thi hóa trang à… không biết sẽ có những màn hóa trang thế nào nhỉ.

Đang tưởng tượng thì tôi chợt nghĩ đến Sakura.

Nhớ không nhầm thì Sakura có rất nhiều trang phục dùng để tự sướng vì lý do nào đó…

Mà cô ấy không thích nổi bật, chắc không định tham gia cuộc thi đâu nhỉ.

Sakura: (Ưm, chọn trang phục nào bây giờ nhỉ…)

Sakura đang đau đầu chọn trang phục hóa trang trong phòng.

Sakura: (Ban đầu mình định không tham gia Halloween lần này…)

Hóa trang rồi bắt chuyện với người khác là thử thách quá lớn đối với Sakura.

Bị người khác bắt chuyện cũng làm cô căng thẳng không kém.

Sakura: (Nhưng quả nhiên, cứ ru rú trong phòng mãi thì không được.)

Sakura: (Ví dụ như… nếu hóa trang… chọn bộ nào che mặt thì chắc sẽ đỡ run hơn nhỉ?)

Sakura: (Ví dụ như…)

Sakura lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm hình quả bí ngô lớn từ thùng các-tông.

Sakura: (Nếu hóa trang thành Jack-o’-lantern thì có thể đội bí ngô lên đầu…)

Sakura: (Ah, hay là đội mũ phù thủy sụp xuống che mặt? Còn gì nữa ta…)

Nhờ nhận được rất nhiều trang phục từ câu lạc bộ kịch hôm nọ, danh sách lựa chọn vô cùng phong phú.

Cũng chính vì nhiều lựa chọn quá nên Sakura mãi không quyết định được, thời gian cứ thế trôi qua.

Sakura: (Nhắc mới nhớ, bộ đồ đó để đâu rồi nhỉ…)

Sakura: (Fufu, hình như có cả đồ Bunny nữa…)

Sakura: (Bộ này mình chưa mặc bao giờ này… Mặc thử xem sao ha…)

Sakura: (…Hả!? K-Không phải lúc làm mấy việc này!)

Sakura: (T-Tại sao lại thành ra thế này chứ. Mình đang chọn trang phục cho Halloween cơ mà…)

Sakura đã thử hết bộ này đến bộ khác trước gương, nhưng về sau thì việc thử đồ hầu như chẳng còn liên quan gì đến Halloween nữa.

Xung quanh vương vãi đầy quần áo đã thử xong.

Sakura: (À, ừm, trước tiên phải dọn dẹp đã… Bộ lúc nãy mình vứt đâu rồi nhỉ…)

Cứ thế, chưa chọn được trang phục mà thời gian cứ trôi vùn vụt…

Sakura: (…Aaa!?)

Nhận ra thì trời đã tối, rốt cuộc Sakura đã bỏ lỡ cơ hội tham gia Halloween.

Sau khi đi chơi với nhóm Ike ở Keyaki Mall.

Chúng tôi đến nhà thi đấu, nơi tổ chức cuộc thi hóa trang.

Rất đông học sinh đã tụ tập ở đây.

Quả nhiên là sự kiện chốt hạ nên nhiều người quan tâm cũng phải.

Đúng lúc đó, Sudou bỗng thốt lên như nhận ra điều gì.

Sudou: “Hmm? K-Kia không lẽ là…!?”

Ayanokouji: “Sao thế?”

Sudou lộ vẻ mặt kinh ngạc.

Nhìn theo hướng mắt cậu ta――

Horikita: ”…”

Thoáng qua tôi tưởng nhìn nhầm.

Nhưng người đứng đó chắc chắn là Horikita đã hóa trang.

Kia là… ma cà rồng à.

Horikita rẽ đám đông đi về phía này.

Cuối cùng cô ấy cũng nhận ra sự hiện diện của chúng tôi.

Horikita: ”…Là các cậu à.”

Ayanokouji: ”…Bất ngờ thật đấy, Horikita. Không ngờ cậu cũng hóa trang.”

Horikita: “Haizz… Tôi đâu có thích thú gì với bộ dạng này.”

Horikita: “Chỉ vì chiến dịch tặng phiếu đổi quà nên tôi đành phải làm thôi.”

Horikita: “Điểm cá nhân là sinh mệnh ở trường này. Chẳng có lý do gì để bỏ qua cơ hội tiết kiệm điểm cả, đúng không?”

Ayanokouji: ”…Ra là vậy.”

Sudou: “S-Suzune…! Bộ dạng đó, không tệ chút nào… à không… h-hợp lắm…!”

Horikita: “Đừng có nhìn chằm chằm tôi như thế.”

Yamauchi: “Nhưng sao Horikita lại ở đây? Không lẽ định tham gia cuộc thi hóa trang à?”

Horikita: “Làm gì có chuyện đó. Địa điểm đổi quà từ phiếu là nhà thi đấu này mà.”

Vừa nói, Horikita vừa giơ túi giấy trên tay lên.

Bên trong có vẻ toàn là đồ đổi từ phiếu quà tặng.

Ayanokouji: “Thì ra là hệ thống hoạt động như vậy.”

Đúng là đi từng cửa hàng để đổi thì vất vả thật.

Hơn nữa, tôi thấy đông người quá… Hóa ra không chỉ vì cuộc thi, mà còn nhiều học sinh đến đổi quà nữa.

Horikita: “Vậy nhé, xong việc rồi… tôi về đây.”

Horikita chào tạm biệt và định rời đi.

Bỗng nhiên, đèn trong nhà thi đấu vụt tắt.

Ánh mắt của tất cả học sinh đổ dồn về phía sân khấu, nơi duy nhất còn ánh sáng.

Ở đó, một nữ sinh đang cầm micro đứng sẵn.

MC: “Để mọi người chờ lâu! Sau đây, cuộc thi hóa trang xin phép được bắt đầu!”

Cuộc thi được tuyên bố bắt đầu, các học sinh reo hò phấn khích.

Horikita: ”…”

…Horikita hoàn toàn lỡ mất thời điểm để về.

Cầm hành lý lỉnh kỉnh mà chen chúc qua đám đông này để ra cửa thì cũng vất vả lắm.

Ayanokouji: “Thôi thì… đã lỡ rồi ở lại xem chút đi?”

Horikita: ”…Chắc phải thế thôi.”

MC: “Và sau đây là chi tiết về cuộc thi mà mọi người mong đợi!”

MC công bố quy định chi tiết.

Giải thưởng, luật bình chọn, v.v…

Đại khái cũng không khác dự đoán là mấy.

Tuy nhiên――

MC: “Và cuối cùng! Về cách thức đăng ký tham gia quan trọng nhất, bất ngờ chưa!?”

MC cố tình kéo dài giọng để tạo sự hồi hộp rồi mới công bố.

MC: “Sẽ được chọn ngẫu nhiên từ những người có mặt tại hội trường này!”

Khán giả ồ lên.

Nghe nói ban tổ chức sẽ chọn dựa trên quan điểm cá nhân và định kiến từ những học sinh đang hóa trang.

…Có khi lý do chọn nơi này làm điểm đổi quà cũng là để tập hợp thí sinh cũng nên.

Horikita: ”…Về đây.”

Vừa nghe công bố xong, Horikita lập tức rẽ đám đông, lao thẳng ra cửa.

…Có vẻ cô ấy cực kỳ không muốn tham gia cuộc thi.

Cũng chẳng có lý do giữ lại, tôi cứ thế nhìn theo bóng lưng Horikita.

MC: “Nào, thí sinh mang số báo danh 01 là…”

Đèn spotlight chiếu xuống khán giả.

Tiếng trống dồn dập vang lên, ánh đèn di chuyển nhanh qua lại trên đầu mọi người. Và rồi――

MC: ”…Chính là người là này!”

Ánh đèn dừng lại, chiếu rõ hình dáng Horikita đang định rời khỏi hội trường.

Horikita: ”…Đùa nhau à?”

MC: “Mời bạn bước lên sân khấu nào!”

Sudou: “Uoooooo!? Thật á Suzune…!?”

Công bố người tham gia xong, tất cả mọi người đều chú ý vào Horikita.

…Tình huống này thì khó mà về được rồi.

Cứ thế mà lờ đi rồi về thì khéo lại thành huyền thoại mất.

Horikita: “Haizz… Hôm nay đúng là ngày xui xẻo mà.”

Có lẽ cũng bỏ cuộc, hoặc nghĩ rằng kết thúc nhanh thì tốt hơn, Horikita ngoan ngoãn bước lên sân khấu.

MC: “Mời bạn giới thiệu bản thân. Ngoài ra hãy chia sẻ điểm nhấn của bộ trang phục nhé!”

Micro được đưa cho Horikita.

Nhận lấy với gương mặt vô cảm, cô ấy nói bằng giọng điệu thường ngày.

Horikita: ”…Tôi là Horikita Suzune, năm nhất. Trang phục là tôi chọn đại cái đập vào mắt ở cửa hàng cho thuê thôi.”

Horikita: “Điểm nhấn à… không có gì đặc biệt cả. Hết rồi.”

MC: “Ồ ồ, lạnh lùng quá! Phản ứng ‘mặn’ ghê!”

MC: “Nhưng ấn tượng lạnh lùng đó có khi lại rất hợp với trang phục ma cà rồng đấy chứ!”

Sau Horikita, các học sinh khác lần lượt được chọn.

Ngoài Horikita, cũng có vài người tôi quen biết.

Ichinose: “Vâng, tớ là Ichinose Honami, năm nhất!”

Ichinose vừa bước lên sân khấu, tiếng reo hò lớn vang lên.

Quả nhiên là người có nhiều bạn bè.

Dù thí sinh chưa ra hết, nhưng trang phục đẹp thế kia thì có thể coi là ứng cử viên vô địch rồi.

Ichinose: “Đây là trang phục lấy cảm hứng từ cô bé quàng khăn đỏ ạ!”

Ichinose: “Điểm nhấn thì… chắc chắn là cái đuôi này rồi! Tớ thích nhất cái đuôi này trong bộ đồ đấy!”

Việc công bố thí sinh vẫn tiếp tục.

Lại một người quen nữa của tôi được chọn.

Katsuragi: “Năm nhất, Katsuragi Kouhei.”

…Khán giả xôn xao.

Trước đó toàn là mấy bạn nữ hóa trang dễ thương, giờ đùng một cái thay đổi phong cách nên sự chênh lệch khá lớn.

Katsuragi: “Về trang phục, tôi đã nhờ một người làm riêng cho.”

Katsuragi: “Không chỉ trang phục, cả phần trang điểm cũng được đầu tư kỹ lưỡng.”

MC: “Ồ~, hóa trang chuyên nghiệp thật đấy…! Trong số các thí sinh hôm nay, chất lượng này có thể nói là top đầu rồi!”

Đúng là về độ hoàn thiện trang phục thì vượt trội hơn hẳn.

Hơn nữa ngoài Katsuragi ra chắc chẳng ai mặc được bộ này… Biết đâu lại có nhiều người bỏ phiếu cho cậu ta cũng nên.

Sau đó là các anh chị năm 2, năm 3.

Có người đầu tư nghiêm túc, cũng có người tấu hài, xem cũng không chán.

Và, người cuối cùng được chọn là…

Karuizawa: “Hả, mình á…?”

Bị đèn chiếu vào, Karuizawa lộ vẻ ngạc nhiên.

Hôm nay cô ấy đi chơi với bạn ở Keyaki Mall… hóa ra cũng đến xem cuộc thi à.

Karuizawa: “À ừm, tớ là Karuizawa Kei, năm nhất.”

Karuizawa: “Trang phục này là đồ thuê, nhưng ban đầu tớ thấy cái ô này khá dễ thương! Thế là tớ chọn bộ đồ hợp với nó――”

Trang phục của Karuizawa nhận được nhiều lời khen từ các bạn nữ.

Vốn dĩ có gu thẩm mỹ tốt, nên sự cầu kỳ của Karuizawa cũng được thể hiện rõ trong bộ hóa trang này.

MC: “Phần giới thiệu thí sinh đến đây là kết thúc! Bây giờ mời mọi người tiến hành bình chọn!”

Việc bình chọn sẽ được thực hiện qua một trang web trên mạng.

Tôi dùng điện thoại truy cập vào đường link được chỉ định.

Trên đó đã có tên các thí sinh vừa đăng ký, sẵn sàng để bỏ phiếu.

MC: “Chà, ai cũng hóa trang tuyệt vời cả nhỉ! À, mọi người chú ý là đã bình chọn rồi thì không hủy được đâu nhé!”

Sudou: “Tao tất nhiên là bầu cho Suzune rồi! Chúng mày cũng thế đúng không?”

Ike: “Công nhận Horikita cũng ổn đấy. Người đầu tiên nên dễ để lại ấn tượng.”

Yamauchi: “Khoan đã, tao thấy Ichinose toàn diện hơn chứ?”

Sudou: “Gì thế Yamauchi, mày định phản bội à!?”

Ike: ”…Thực ra tao lỡ bầu cho chị năm 3 rồi.”

Sudou: “Cả mày nữa hả!?”

Totsuka: “Katsuragi-san, tôi ủng hộ cậu…!”

Khán giả ai nấy đều có lý do riêng để bỏ phiếu.

Nhưng mà… tôi mãi vẫn chưa chọn được người để bầu.

Nói sao nhỉ, tiêu chuẩn bình chọn trong tôi vẫn chưa rõ ràng.

Sắp hết giờ bình chọn rồi.

Đã là cuộc thi hóa trang, có nên bầu cho người có trang phục đẹp nhất không?

Hay là…

Tôi nhìn lại một lượt các ứng viên trên sân khấu.

Quả nhiên ai cũng hóa trang rất hoàn hảo…

Karuizawa: ”…Ah.”

Đúng lúc đó, tôi tình cờ chạm mắt với Karuizawa trên sân khấu.

Giữa đám đông thế này mà chạm mắt nhau thì cũng là trùng hợp lớn đấy.

…Mà mấy chuyện này cũng chẳng cần suy nghĩ sâu xa làm gì.

Theo trực giác, tôi quyết định bầu cho người mà tôi thấy hợp với trang phục nhất.

Sau khi cuộc thi kết thúc, tôi nhận được tin nhắn gọi ra gặp mặt từ một người.

…Rốt cuộc là chuyện gì đây.

Ngồi trên băng ghế vắng người, tôi đợi người đó.

Một lúc sau, có tiếng bước chân từ phía sau.

Karuizawa: “Trick or Treat.”

Ayanokouji: ”…Xin lỗi nhưng tôi không có kẹo đâu.”

Karuizawa: “Biết ngay. Mà tớ cũng chẳng kỳ vọng gì.”

Nói rồi, Karuizawa ngồi xuống cạnh tôi.

Người gọi tôi ra là Karuizawa.

Thường thì tôi hay là người gọi cô ấy, nên cảm giác này cũng mới mẻ thật.

Karuizawa đang che ô bí ngô, người đi qua chắc không nhìn thấy mặt.

Ayanokouji: “Cơ mà, cuộc thi lúc nãy tiếc nhỉ. Cá nhân tôi thấy cậu là người hợp với trang phục nhất đấy.”

Karuizawa: “Gì đấy, mỉa mai à?”

…Karuizawa tiếc nuối không giành được chức vô địch.

Nhưng nhờ lọt vào top, cô ấy cũng mua được rất nhiều bánh kẹo.

Karuizawa: “Chắc cậu cũng bầu cho Ichinose-san hay ai đó chứ gì?”

Ayanokouji: ”…Ichinose à? Ừ, đúng là cô ấy được nhiều người bầu thật.”

Karuizawa: ”…Hừm, mà sao cũng được.”

Ayanokouji: “Vậy, có chuyện gì thế?”

Karuizawa: ”…À ừm.”

Karuizawa lấy một thứ gì đó từ trong túi giấy ra.

Karuizawa: ”…Cái này, định đưa cho cậu.”

Karuizawa: “Nhận được nhiều kẹo quá, một mình ăn không hết. Cậu giúp tớ xử lý bớt đi.”

Ayanokouji: “Kẹo à… ừ, cũng được thôi.”

Ayanokouji: “Nhưng phát cho mấy bạn nữ trong lớp thì nhanh hơn là đưa cho tôi chứ?”

Karuizawa: “Ừm… thì đúng là thế.”

Karuizawa hơi ngập ngừng.

Nhìn kỹ thì gói kẹo Karuizawa đưa được thắt nơ và gói ghém rất sang trọng.

Karuizawa: “Cậu… hôm nọ là sinh nhật đúng không? Tớ mới chỉ gửi mail thôi.”

Karuizawa: ”…Chà, hơi muộn một chút nhưng… coi như quà sinh nhật nhé?”

Karuizawa: “Lần trước nhận áo chống nắng mà chưa cảm ơn tử tế. Tiện thể lần này luôn.”

Ayanokouji: ”…Vậy à. Nếu thế thì tôi xin trân trọng nhận lấy.”

Tôi nhìn xuống gói kẹo Karuizawa vừa tặng.

Không ngờ lại được nhận quà đáp lễ.

Hơn nữa, hôm nay cũng đã đi chơi với Ichinose và nhóm Ike, rồi xem cuộc thi hóa trang nữa.

Ban đầu không có kế hoạch gì… nhưng rốt cuộc tôi cảm thấy mình đã tận hưởng trọn vẹn Halloween rồi.