Skip to content

SR25

Sau khi bài kiểm tra đặc biệt trên tàu kết thúc, Karuizawa cùng nhóm bạn đến quán cà phê.

Nữ sinh A: “Thế là~.”

Nữ sinh B: “Ahaha, buồn cười chết mất!”

Karuizawa: “Ừm, đúng ha…”

Trong khi mọi người đang vui vẻ trò chuyện, Karuizawa lại có vẻ lơ đễnh, không thực sự tham gia vào câu chuyện.

Karuizawa: (Ayanokouji Kiyotaka à. Cứ tưởng chỉ là một tên con trai mờ nhạt thôi chứ…)

Vừa nhấm nháp ống hút ly nước, Karuizawa vừa nhớ lại bài kiểm tra trên tàu.

Karuizawa: (Cậu ta là ai vậy chứ. Chẳng lẽ trước giờ luôn che giấu bản chất thật sao? Rốt cuộc là để làm gì――)

Nữ sinh A: “Háo hức quá nhỉ, Karuizawa-san.”

Bị gọi tên, Karuizawa giật mình quay về thực tại.

Karuizawa: ”…Hả? Chuyện gì thế?”

Nữ sinh A: “Chuyện tiệc mừng của lớp ngày mai ấy mà. Karuizawa-san cũng đi đúng không?”

Karuizawa: “À, ừm. Tớ cũng định đi!”

Karuizawa: “Mà dạo này cứ thi cử liên miên, nghỉ ngơi xả hơi chút cũng hợp lý ha~.”

Karuizawa vừa hùa theo mọi người, vừa chừa đường lui cho mình, nhưng tạm thời cứ nhận lời tham gia đã.

Karuizawa: (Nhắc mới nhớ, ngày mai mọi người hẹn nhau đi chơi nhỉ)

Karuizawa: (Thú thật tôi chẳng muốn đi chút nào… tính sao đây. Mọi người có vẻ hào hứng lắm, mỗi mình không đi thì cũng kỳ)

Nữ sinh A: “Thế là cuối cùng cũng đến nghỉ hè rồi.”

Nữ sinh B: “Chắc một thời gian nữa mới có kỳ thi đặc biệt tiếp theo, ngày mai cứ xõa hết mình thôi không cần lo nghĩ gì cả!”

Nữ sinh C: “Nghe bảo có cả spa nữa đấy, đi thử không?”

Trái ngược với Karuizawa đang phiền não, nhóm nữ sinh lại rôm rả bàn tán về ngày mai.

Nữ sinh A: “Nhắc mới nhớ, hình như tớ chưa thấy Karuizawa-san mặc đồ bơi bao giờ thì phải.”

Nữ sinh B: “Mai cậu định mặc bộ nào?”

Karuizawa: “À ừm, thực ra tớ vẫn chưa quyết định. Chắc tớ sẽ đi thuê.”

Nữ sinh B: “Được đấy! Cũng đang rảnh, hay giờ đi xem luôn đi?”

Nữ sinh C: “Karuizawa-san có gu thẩm mỹ tốt mà, hay cậu chọn đồ bơi giúp tớ luôn đi!”

Karuizawa: “Ahaha… cứ để đó cho tớ! Tớ sẽ chọn cho cậu bộ siêu sành điệu luôn!”

Karuizawa: (Đồ bơi à, làm sao bây giờ. Phải chọn bộ nào che được bụng mới được…)

Rời quán cà phê, nhóm Karuizawa lập tức tiến về phía cửa hàng cho thuê đồ bơi.

Sau khi xem đồ bơi xong và chia tay nhóm bạn, Karuizawa quyết định về thẳng phòng mình.

Karuizawa: (Mấy bộ trông được mắt hầu hết là bikini…)

Karuizawa: (Mà cũng phải thôi. Tuyệt đối không được để lộ vết sẹo…)

Vụ chọn đồ bơi lúc nãy diễn ra khá sôi nổi.

Nhưng Karuizawa không thể mặc những bộ mình thích, cô ấy đã rất vất vả để hùa theo sự phấn khích của mọi người.

Karuizawa: (…Hay mai giả vờ ốm để nghỉ nhỉ. Dù sao mình cũng mệt thật mà)

Đang vừa đi vừa suy nghĩ miên man, bỗng một người lọt vào tầm mắt Karuizawa.

Ayanokouji: ”…”

Ayanokouji đang ngồi trên ghế ở sảnh chờ.

Karuizawa: (…Làm sao đây, có nên bắt chuyện không nhỉ. Dù sao mình cũng là… cộng sự? của cậu ta mà)

Karuizawa: (Nhưng mà, không được để người khác biết mối quan hệ của bọn mình…)

Quyết định lờ đi là thượng sách, Karuizawa định im lặng đi lướt qua trước mặt Ayanokouji.

Ayanokouji: “Karuizawa, chút nữa rảnh không.”

Karuizawa: ”…C-Cái gì?”

Bất ngờ bị gọi lại, Karuizawa có chút dao động.

Ayanokouji: “Không cần phải cảnh giác thế đâu. Tình cờ thấy nên tôi gọi thôi. Xung quanh cũng không có ai mà.”

Karuizawa: “À, thế à…”

Ayanokouji: “Trông cậu có vẻ không được vui nhỉ.”

Karuizawa: “Ưm, trông thế à? Nhưng trải qua bài kiểm tra như thế mà không mệt mới lạ đấy.”

Ayanokouji: “Có lẽ vậy. Mai cậu có tham gia tiệc mừng không?”

Karuizawa: “Đang phân vân… nhưng chắc là không.”

Karuizawa: “Cậu biết hoàn cảnh của tôi mà. Mặc đồ bơi thì phiền phức lắm.”

Ayanokouji: “Ra là vậy…”

Ayanokouji làm bộ suy nghĩ.

Một khoảng lặng bao trùm giữa hai người.

Karuizawa: “Vậy, tớ đi được chưa? Tớ muốn về phòng tắm rửa rồi ngủ sớm.”

Ayanokouji: “Ừ, xin lỗi vì đã giữ cậu lại.”

Karuizawa: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy trời…? Vậy nhé.”

Cuộc trò chuyện xã giao ngắn ngủi kết thúc khiến Karuizawa cảm thấy hụt hẫng.

Karuizawa: (Đúng là chẳng hiểu nổi cậu ta đang nghĩ gì nữa)

Vừa đi về phòng, Karuizawa vừa suy nghĩ về Ayanokouji.

Nhưng vì trước giờ không có nhiều giao tiếp, cô ấy không thể nắm bắt được con người này.

Karuizawa: (Thôi kệ, mai cứ ở trong phòng nghỉ ngơi cả ngày vậy…)

Karuizawa: ”…Ưm.”

Tiếng thông báo tin nhắn đánh thức Karuizawa dậy.

Hôm nay là ngày tổ chức tiệc mừng của lớp D.

Karuizawa rốt cuộc đã giả ốm để vắng mặt.

Trời đã ngả về chiều.

Karuizawa nằm ườn từ sáng, nhưng cảm giác mệt mỏi vẫn chưa tan biến hẳn.

Dụi mắt ngái ngủ, cô ấy kiểm tra tin nhắn vừa nhận được.

Đó là ảnh các bạn cùng lớp đang chơi đùa ở bể bơi.

Karuizawa: “Woa, trông vui quá nhỉ.”

Cảnh mọi người cùng ăn đá bào, chơi bóng chuyền bãi biển, toàn là những bức ảnh đậm chất thanh xuân.

Karuizawa: “Haizz… Chắc từ giờ về sau mình cũng chẳng bao giờ được vui đùa cùng mọi người ở bể bơi như thế.”

Trái ngược với tâm trạng chùng xuống, Karuizawa vẫn nhắn tin trả lời một cách hào hứng.

Định bụng sẽ tiếp tục nằm lười trên giường thêm một lúc nữa…

Karuizawa: “Hừm… có cả mail nữa à?”


FROM: K

TO: Karuizawa Kei

Chủ đề: Tối nay

Đến bể bơi đi.

Cân nhắc hoàn cảnh của cậu, tôi đã chuẩn bị sẵn một thứ.

Kiểm tra túi giấy để trước cửa phòng cậu nhé.


Karuizawa: (…Chết, mình nhận ra muộn quá)

Karuizawa: (Đã bị gọi thì dù phiền phức cũng nên đi một chuyến nhỉ…)

Như lời nhắn, Karuizawa ra kiểm tra trước cửa phòng.

Karuizawa: ”…Hả?”

Thứ nằm trong túi giấy là một vật mà Karuizawa không hề ngờ tới.

Karuizawa: “Cái này là… áo bơi Rash guard?”

Có vẻ là hàng mua chứ không phải đồ thuê.

Là loại dành cho nữ, kích cỡ cũng vừa vặn với Karuizawa.

Karuizawa: (T-Tại sao lại đưa cái này cho mình? Ý bảo mình mặc đồ bơi đến sao?)

Karuizawa nhắn tin hỏi Ayanokouji, nhưng mãi không thấy hồi âm.

Trong lúc đó, thời gian cứ trôi đi, màn đêm dần buông xuống.

Karuizawa phân vân một lúc xem có nên mặc đồng phục đi không, nhưng…

Karuizawa: (Chắc phải mặc đồ bơi đi thôi… Hẳn là có lý do gì đó)

Dù trong lòng đầy bất an, Karuizawa vẫn quyết định đến cửa hàng cho thuê đồ bơi.

Karuizawa: (Ưm, màu này có vẻ ổn hơn nhỉ…)

Karuizawa ngắm nghía bộ đồ bơi trên tay, suy nghĩ một chút rồi đặt lại lên giá mà không thử.

Hôm qua đã đi xem rồi nên cô ấy nắm khá rõ các mẫu mã ở đây.

Không có bộ nào vừa che được vết sẹo mà Karuizawa lại muốn mặc cả, nhưng…

Karuizawa: (Nhưng nếu có áo Rash guard thì lại là chuyện khác. Thử phối với bộ này xem sao…?)

Chiếc áo Rash guard mà Ayanokouji tặng trông cũng không đến nỗi nào.

Nếu phối đồ khéo léo thì có vẻ sẽ ra được một bộ ưng ý.

So sánh hai bộ đồ bơi trên tay, Karuizawa nghiêm túc đắn đo xem bộ nào hợp hơn.

Karuizawa: (…Cảm giác lạ thật đấy)

Bất chợt, Karuizawa nhận ra mình đang tận hưởng việc chọn đồ bơi.

Karuizawa: (Mặc đồ bơi trước mặt người khác thì vẫn hơi ngại thật… nhưng đã mất công rồi thì phải mặc cho dễ thương chứ!)

Chọn được vài bộ ưng ý, Karuizawa bước vào phòng thử đồ.

Karuizawa: (Ừm. Trông ổn phết đấy chứ!)

Ngắm mình trong gương phòng thử đồ, Karuizawa gật đầu hài lòng.

Karuizawa: (Không ngờ lại có lúc mình mặc đồ bơi ngoài giờ học thế này…)

Karuizawa kiểm tra kỹ lưỡng toàn thân trước gương.

Karuizawa: (Ừm, ổn rồi. Bộ này thì vết sẹo sẽ không bị lộ đâu. Mà có gì thì cũng đã có áo Rash guard che rồi)

Karuizawa: (Cơ mà, rốt cuộc cậu ta đưa cái này cho mình với ý đồ gì nhỉ)

Karuizawa đã nhắn tin hỏi nhưng Ayanokouji vẫn bặt vô âm tín.

Suy nghĩ miên man, cuộc trò chuyện với Ayanokouji hôm qua chợt hiện về trong tâm trí cô ấy.

Karuizawa: “Cậu biết hoàn cảnh của tôi mà. Mặc đồ bơi thì phiền phức lắm.”

Ayanokouji: “Ra là vậy…”

Karuizawa: (Chẳng lẽ… cậu ấy lo lắng cho mình vì vết sẹo mà không thể tham gia tiệc mừng của lớp sao…?)

Karuizawa: (…Không không, không đời nào! Mình chưa hiểu rõ về Ayanokouji-kun lắm, nhưng chắc chắn cậu ấy sẽ không tặng quà mà không có lý do)

Karuizawa rùng mình lo sợ không biết sắp tới sẽ bị bắt làm cái gì đây.

Karuizawa: (Nhưng mà, dù sao cũng phối được một bộ ưng ý. Ít nhất cũng nên cảm ơn về cái áo Rash guard nhỉ)

Karuizawa: (Xong việc rồi thì… nhân tiện bơi một mình chút cũng hay)

Cũng sắp đến giờ hẹn rồi.

Thay đồ lại thì phiền phức quá, Karuizawa quyết định thuê luôn bộ đang mặc.

Karuizawa: ”…Được rồi, đi thôi.”

Hít một hơi thật sâu, Karuizawa bước ra khỏi phòng thử đồ.