Skip to content

SR41

Kushida: “Cơ mà, sắp đến kỳ nghỉ đông rồi nhỉ~.”

Nữ sinh A: “Chỉ còn chút nữa là đến Giáng sinh rồi.”

Kushida: “À, đúng rồi. Hôm qua tớ đã bàn bạc với Sakayanagi-san về bữa tiệc, địa điểm và mọi thứ đã chốt xong rồi đấy!”

Nữ sinh B: “Hả, thật á? Kể chi tiết nghe xem nào!”

Kushida: “Ừm, đầu tiên là về địa điểm…”

Lớp học giờ nghỉ trưa.

Nhóm nữ sinh vây quanh Kushida đang hào hứng bàn tán về kế hoạch Giáng sinh.

Nghe nói Kushida và Sakayanagi đứng ra tổ chức một bữa tiệc Giáng sinh.

Do tính chất cạnh tranh giữa các lớp, những cơ hội giao lưu liên lớp như thế này ngoài hoạt động câu lạc bộ ra thì hiếm lắm.

Kushida đã thông báo với cả lớp là “Nếu ai muốn tham gia thì đừng ngại nói với tớ nhé”.

Riêng tôi thì đã có kế hoạch cho Giáng sinh rồi, nên không có ý định tham gia.

Horikita: ”…”

Ở bàn bên cạnh, Horikita đang một mình ăn hộp cơm tự làm.

Horikita: ”…Có chuyện gì à?”

Ayanokouji: “Tôi đang nghĩ không biết Horikita có tham gia bữa tiệc do Kushida tổ chức không thôi.”

Horikita: “Tôi không hứng thú. Với lại lịch trình cho kỳ nghỉ đông tôi đã lên xong hết rồi.”

Ayanokouji: ”…Vậy à.”

Là Horikita mà, chắc lại kín lịch học tập hay tự rèn luyện bản thân gì đó thôi.

Nữ sinh A: “Kushida-san, chiều nay tan học cậu rảnh không?”

Kushida: “Xin lỗi nhé. Hôm nay tớ cũng có chút việc bận…”

Nữ sinh A: “Hôm nay Kikyou-chan cũng bận à?”

Nữ sinh B: “Dạo này cậu bận suốt nhỉ… Ah, không lẽ trước thềm Giáng sinh, cuối cùng cậu cũng có người yêu rồi!?”

Kushida: “Ahaha, không phải chuyện đó đâu. Thực ra tớ đang chuẩn bị nhiều thứ cho bữa tiệc ấy mà.”

Nữ sinh A: “Ra là vậy! Nhưng mà, chuẩn bị cái gì thế?”

Kushida: “Thực ra tớ định chuẩn bị bánh kem, mà tớ muốn tự tay làm cơ. Nên đang nhờ bạn bên câu lạc bộ nấu ăn dạy cho.”

Nữ sinh A: “Ồ, được đấy. Cho tớ giúp làm bánh với!”

Công việc chuẩn bị cho tiệc Giáng sinh có vẻ đang tiến triển thuận lợi.

Một buổi chiều nọ sau giờ học.

Trên đường đến tủ giày, tôi chợt ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào.

Nguồn gốc có lẽ là từ phòng kinh tế gia đình gần đó.

Khi đi ngang qua, tôi liếc nhìn qua cửa kính vào bên trong. Chắc là đang nướng bánh.

Kushida: “Cốt bánh nướng thế này ổn chưa nhỉ?”

Nữ sinh CLB Nấu ăn: “Ừm, chuẩn luôn. Trong lúc chờ nguội thì mình chuẩn bị đồ trang trí nhé.”

Kushida: “Nên làm kiểu gì đây ta…?”

Nữ sinh CLB Nấu ăn: “Mới tập thì tớ nghĩ nên làm kiểu đơn giản như trong ảnh này trước đã.”

Kushida: “Ừ nhỉ. Được rồi, đầu tiên là…”

Có vẻ họ đang làm bánh kem.

Theo tôi biết thì Kushida không tham gia câu lạc bộ nào cả.

Nhắc mới nhớ, cô ấy bảo đang học làm bánh cho bữa tiệc.

Làm bánh cần nhiều dụng cụ nên dùng phòng kinh tế gia đình chắc tiện hơn.

Kushida: “Xong rồi! Thế này được không?”

Nữ sinh CLB Nấu ăn: “Trông ổn đấy chứ!”

Nữ sinh CLB Nấu ăn: “Nắm được bí quyết rồi thì Kikyou-chan cứ thoải mái sáng tạo theo ý thích nhé.”

Kushida: “Ừm… Dù sao cũng là Giáng sinh, làm kiểu cây thông thế này…”

Kushida cùng bạn vừa thử nghiệm vừa bắt đầu trang trí lại chiếc bánh.

…Mà, nhìn chằm chằm người ta cũng không hay.

Kushida: ”…?”

Lúc rời đi, tôi cảm giác ánh mắt Kushida hướng về phía mình, nhưng tôi không bận tâm lắm và rời khỏi đó.

Sau giờ học, vài nữ sinh lớp D đến chơi phòng Kushida.

Chuông cửa reo, Kushida ra mở cửa đón khách.

Kushida: “Mời vào, tự nhiên nhé~.”

Nữ sinh A: “Xin lỗi nhé, câu lạc bộ kéo dài quá… Eh, Kushida-chan sao lại mặc bộ đồ đó! Dễ thương quá đi mất!”

Kushida: “Ahaha, cảm ơn cậu. Hôm trước tớ thấy ở Keyaki Mall, nhân tiện mua cho bữa tiệc sắp tới luôn.”

Nữ sinh B: “Thấy trong phòng có nên tớ bảo cậu ấy mặc thử đấy.”

Nữ sinh A: “Háo hức ghê, bữa tiệc sắp tới ấy.”

Chủ đề câu chuyện tự nhiên chuyển sang Giáng sinh.

Phần lớn công việc chuẩn bị đã xong, giờ chỉ còn chờ đến ngày chính thức.

Kushida: “Nhắc mới nhớ, tớ có cái này muốn đưa cho mọi người.”

Nữ sinh A: “Cái gì thế?”

Kushida: “Đây, cầm lấy. Thiệp mời dự tiệc đấy.”

Kushida trao tận tay từng người tấm thiệp mời.

Trên bộ giấy viết thư trông khá sang trọng,

Chi tiết bữa tiệc được viết nắn nót bằng tay.

Nữ sinh A: “Woa, đầu tư ghê.”

Kushida: “Nhắn tin qua điện thoại cũng được, nhưng tớ nghĩ trao thiệp mời thế này sẽ vui hơn.”

Nữ sinh B: “À, đúng rồi. Kushida-chan đã lỡ thay đồ rồi, hay là mặc nguyên bộ này đi phát thiệp cho mọi người luôn đi?”

Kushida: “Hả, bây giờ á?”

Nữ sinh B: “Tất nhiên! Kushida-chan mà đến thăm với bộ dạng này, đảm bảo mọi người sẽ bất ngờ lắm cho xem!”

Kushida: “Cũng phải ha… Nhân tiện thì đi phát luôn vậy?”

Nữ sinh A: “Có ai bên lớp A tham gia mà mình không biết phòng không?”

Nữ sinh B: “Để tớ nhắn tin hỏi thử xem!”

Nhóm Kushida nhanh chóng chuẩn bị đi phát thiệp.

Xong xuôi, họ định ra khỏi phòng nhưng…

Kushida quay lại chỗ cũ như thể vừa nhớ ra điều gì.

Kushida: ”…Đúng rồi, tiện thể mang cả cái đó theo nữa.”

Từ trường về đến nhà, trời đã tối hẳn lúc nào không hay. Mùa này trời tối nhanh thật.

Vào phòng, đang nghĩ xem tối nay ăn gì thì chuông cửa reo.

Tôi không có hẹn với ai cả.

Không biết là ai nhỉ, tôi mở cửa.

Kushida: “Chào buổi tối, Ayanokouji-kun.”

Ayanokouji: “Kushida à. Có chuyện gì thế.”

Kushida: “Phản ứng nhạt nhẽo thế. Mọi người ai cũng bất ngờ lắm mà.”

Ayanokouji: “Không, thế này là tôi bất ngờ lắm rồi đấy. Tự nhiên cậu đến… Với lại bộ đồ đó là…”

Trang phục cosplay sao.

Lấy cảm hứng từ ông già Noel, vải cũng dày dặn, nhưng váy ngắn thế kia trông có vẻ lạnh.

Kushida: “Thực ra lúc nãy tớ cùng các bạn đi phát thiệp mời tiệc Giáng sinh.”

Kushida: “Phát xong hết rồi, nhưng nghĩ đến việc không tặng gì cho những người khác thì cũng buồn.”

Kushida: “Thế nên là, hơi sớm một chút nhưng… Nè, Merry Christmas!”

Kushida đưa cho tôi một tấm giống bưu thiếp.

Chắc là thiệp Giáng sinh.

Tên tôi và lời nhắn “Từ nay về sau cũng hãy thân thiết với nhau nhé” được viết tay.

Ayanokouji: “Không lẽ cậu chuẩn bị cái này cho cả lớp à?”

Kushida: “Đúng rồi. Tớ định phát trên lớp cơ, nhưng đã lỡ mặc đồ Santa rồi, tớ nghĩ đây là cơ hội tốt.”

Ayanokouji: “Ồ…”

Không biết cô ấy có nghĩ nội dung tin nhắn riêng cho từng người không nhỉ. Nếu thế thật thì tốn công sức lắm đấy.

Kushida: “À, đúng rồi. Thực ra còn một thứ tớ muốn đưa cho cậu nữa.”

Lần này Kushida lấy ra một chiếc bánh cupcake.

Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, lúc nãy cậu làm bánh ở phòng kinh tế gia đình nhỉ.”

Kushida: “Quả nhiên cậu nhìn thấy à. Đúng là bánh làm thử thôi, nhưng vị thì cậu cứ yên tâm nhé?”

Kushida: “Ayanokouji-kun không tham gia tiệc đúng không? Hôm đó không đưa được nên tớ muốn tranh thủ đưa bây giờ luôn.”

Kushida: “Ah, cậu có ghét đồ ngọt không?”

Ayanokouji: “Không, tôi ăn được.”

Bánh do con gái tự tay làm à.

Chẳng có lý do gì để từ chối, tôi vui vẻ nhận lấy.

Lớp kem được tạo hình cây thông, trang trí thêm sô cô la hình ngôi sao.

Bảo là làm thử, nhưng nhìn thành phẩm thì có đem bán ngoài tiệm cũng chẳng ai nghi ngờ.

Kushida: “Có dùng kem tươi nên cậu ăn sớm đi nhé.”

Ayanokouji: “Ừ, tôi biết rồi. Cảm ơn cậu.”

Kushida: “Nếu hôm đó cậu rảnh thì cứ thoải mái ghé qua bữa tiệc nhé~.”

Nói rồi, Kushida mỉm cười và rời đi.