SR73
“Dư âm Giáng sinh”
Section titled ““Dư âm Giáng sinh””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Sau giờ học, tôi đến Keyaki Mall để mua sắm.
Bất chợt, tôi đi ngang qua một tiệm bánh ngọt.
Nhắc mới nhớ, sắp đến Giáng sinh rồi.
Trong tủ trưng bày trước cửa hàng, những mẫu bánh kem Giáng sinh đã được bày biện.
Có vẻ họ vẫn đang nhận đặt hàng.
Ichinose: “Ah, Ayanokouji-kun. Không lẽ cậu cũng đến mua bánh kem à?”
Ayanokouji: “Không, tôi chỉ ngó qua chút thôi.”
Có vẻ Ichinose vừa mua bánh ở cửa hàng xong.
…Nhìn mặt Ichinose, tôi nhận ra một điều.
Ichinose: “Sao thế? Mặt tớ dính gì à?”
Ayanokouji: “Ừ. Ở khóe miệng có dính chút kem…”
Ichinose: “Hả, thật á!? Xấu hổ quá đi…”
Ichinose vội vàng lau khóe miệng.
Ichinose: “Ahaha… Thực ra lúc nãy tớ làm bánh. Chắc tại nếm thử nhiều quá nên bị dính lúc nào không hay.”
Ayanokouji: “Ồ, làm bánh à.”
Cảm giác làm bánh khó lắm.
Nhưng mà, tôi nảy sinh một thắc mắc.
Ayanokouji: “Tự làm bánh rồi mà sao cậu còn mua thêm bánh ở tiệm thế?”
Ichinose: “À, cái này để nếm thử ấy mà. Tớ muốn ăn so sánh với bánh mình làm xem sao.”
Và rồi, Ichinose bắt đầu giải thích.
Sắp tới, lớp B sẽ tổ chức tiệc Giáng sinh.
Các bạn tình nguyện sẽ tự làm bánh mang đến, và Ichinose cũng đảm nhận phần việc đó.
Ichinose: “Hôm nay tớ làm thử nhưng… mãi mà chưa ưng ý.”
Ichinose: “Cũng có cái làm ra trông ổn ổn rồi. Nhưng nếm nhiều quá nên tớ chẳng biết nó có ngon hay không nữa…”
Ichinose: “Thế nên tớ định ăn so sánh với bánh tiệm xem sao.”
Ayanokouji: “Ra là vậy…”
Nếm đến mức mất cả cảm giác thì không biết cô ấy đã làm thử bao nhiêu cái rồi.
Tôi muốn đưa ra lời khuyên nhưng… tôi cũng chẳng rành về làm bánh.
Ichinose: ”…Ah, đúng rồi!”
Như nảy ra ý tưởng gì đó, khuôn mặt Ichinose bừng sáng.
Ichinose: “Ayanokouji-kun, lát nữa cậu có rảnh không? Nếu được thì cậu nếm thử bánh giúp tớ nhé?”
Ichinose: “Tớ muốn nghe cảm nhận thật lòng của cậu… được không?”
Ayanokouji: “Ừ, nếu chỉ vậy thì được thôi.”
Mua sắm cũng xong rồi, tôi đang định về mà.
Cũng chẳng có lý do gì để từ chối.
Ichinose: “Thật á? Cảm ơn Ayanokouji-kun nhé!”
Ichinose: “Vậy chúng mình đến phòng kinh tế gia đình luôn nào. Hôm nay tớ làm thử ở đó.”
Và thế là, chúng tôi vừa đi về trường vừa nói chuyện về bánh kem.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Được Ichinose dẫn đường, tôi đến phòng kinh tế gia đình.
Do vừa làm bánh xong nên trong phòng thoang thoảng mùi thơm ngọt ngào.
Ichinose: “Vậy, bắt đầu nếm thử so sánh nhé.”
Bánh của cửa hàng và bánh tự làm lấy từ tủ lạnh được đặt lên đĩa.
Ayanokouji: “Ồ, trông cầu kỳ phết nhỉ.”
Ichinose: “Đây là bánh Fraisier. Tớ nghĩ màu sắc của nó rất hợp với Giáng sinh.”
Chiếc bánh được trang trí rất nhiều dâu tây.
Kẹo đường hình ông già Noel và người tuyết trông rất dễ thương. Không lẽ mấy cái này cũng là tự làm?
Chỉ nhìn bề ngoài thì không hề thua kém bánh ngoài tiệm chút nào.
Ichinose: “Vậy tớ thử trước…”
Ichinose ăn thử mỗi loại một miếng…
Cô ấy vừa rên rỉ “ưm~” vừa nghiêng đầu suy nghĩ.
Ichinose: “So với bánh tiệm thì cũng không tệ, nhưng mà… tớ vẫn thấy không tự tin lắm.”
Ayanokouji: “Vậy để tôi ăn thử xem.”
Tôi đưa nĩa về phía chiếc bánh tự làm.
Ichinose: “Ah, khoan đã! Tớ có một đề nghị, được không?”
Ayanokouji: ”…Gì thế?”
Ichinose: “Tớ muốn nghe cảm nhận trung thực của Ayanokouji-kun mà không bị định kiến chi phối.”
Ichinose: “Thế nên cậu nhắm mắt lại, ăn mà không biết cái nào là cái nào được không?”
Ayanokouji: “À, cũng được thôi…”
Ichinose: “Vậy cậu nhắm mắt lại đi?”
Có vẻ Ichinose định đút cho tôi ăn.
Chà, đúng là cách đó nhanh gọn nhất.
Tôi làm theo lời cô ấy, nhắm mắt lại.
Một lúc sau, cảm giác chiếc nĩa đang tiến lại gần.
Ichinose: “Nào, cái đầu tiên nhé. A~.”
Được con gái đút cho ăn thế này.
…Quả nhiên là hơi xấu hổ thật.
Ichinose: “A~.”
Tôi mở miệng, miếng bánh được đưa vào trong.
Ayanokouji: ”…Cái tiếp theo đi.”
Ichinose: “Ừm, đây này!”
Uống ngụm nước để làm sạch miệng xong, tôi được đút miếng bánh tiếp theo.
Ăn xong cái thứ hai, tôi mở mắt ra, thấy Ichinose đang nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng chờ đợi phản ứng.
Ichinose: ”…Th-Thế nào? Cậu cứ nói thật lòng đừng ngại nhé.”
Ayanokouji: “Để xem nào…”
Cả hai đều cùng một loại bánh, nhưng hương vị kem và độ ngọt lại có sự khác biệt bất ngờ.
Tuy nhiên để nói cái nào ngon hơn thì có lẽ thuộc về sở thích cá nhân rồi.
Ayanokouji: “Cả hai đều ngon cả. Tôi thấy không có sự chênh lệch rõ ràng nào.”
Ayanokouji: “Nhưng mà, nếu nói về sở thích của tôi thì… có lẽ tôi thích vị của cái đầu tiên hơn.”
Ichinose: “Thật á?”
Nghe tôi nói, Ichinose cười tươi rói.
Ichinose: “Thực ra cái đầu tiên là bánh tớ làm đấy!”
Ayanokouji: “Thế à?”
Làm được thế này thì có gì phải lo lắng đâu nhỉ.
Như để xác nhận lại, Ichinose đưa miếng bánh tự làm lên miệng ăn thử lần nữa.
Ichinose: “Ừm, được Ayanokouji-kun khen xong ăn thấy ngon hẳn lên!”
Ayanokouji: “Chắc tại lúc nãy cậu nếm nhiều quá nên bị loạn vị giác thôi.”
Ichinose: “Không đâu, mấy cái làm lúc đầu tệ lắm ấy? Ayanokouji-kun ăn thử không?”
Ayanokouji: “Cậu làm nhiều thế cơ à.”
Ichinose: “Ahaha, giữa chừng cũng lạc lối vài lần ấy mà…”
Dù sao thì nỗi lo cũng đã được giải tỏa, tốt quá rồi.
Với chất lượng này, chắc chắn các bạn cùng lớp sẽ đánh giá cao.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ichinose: “Cảm ơn mọi người đã đến hôm nay!”
Ngày tiệc Giáng sinh của lớp B.
Cả lớp tham gia đầy đủ, không khí vô cùng sôi động.
Trong bối cảnh đó, Ichinose mặc trang phục Santa, đảm nhận vai trò MC.
Kanzaki: “Ichinose, chuẩn bị xong rồi.”
Ichinose: “Ừm! Nào mọi người, đến giờ ăn bánh kem rồi~!”
Theo hiệu lệnh của Ichinose, vài học sinh đẩy xe chở bánh kem ra.
Cả hội trường ồ lên đầy phấn khích.
Shiranami: “Woa, tuyệt quá! Cái nào cũng ngon!”
Amikura: “Thật đấy! Phân vân không biết ăn cái nào trước~.”
Trên xe đẩy là đủ loại bánh kem nguyên cái.
Tất cả đều do các học sinh phụ trách tự tay làm.
Trong đó, tất nhiên có cả bánh do Ichinose làm.
Nữ sinh A: “Bánh của Ichinose-san ngon quá!”
Nữ sinh B: “Thật đấy, cứ như bánh ngoài tiệm ấy!”
Ichinose: “Ahaha, các cậu nói quá rồi.”
Hoshinomiya: “Ừm ừm, cô cũng thấy ngon tuyệt~.”
Hoshinomiyai ăn thử bánh của Ichinose và đưa ra cảm nhận.
Giáo viên chủ nhiệm Hoshinomiya cũng mặc đồ Santa tham gia bữa tiệc.
Hoshinomiya: “Làm bánh cũng giỏi, đúng là Ichinose-san cái gì cũng làm được nhỉ.”
Ichinose: “Không đâu… thực ra em phải làm thử đi thử lại mấy lần, vất vả lắm đấy ạ.”
Ichinose: “Nhưng thấy mọi người vui thế này, thấy công sức bỏ ra cũng đáng!”
Nữ sinh A: “Nè nè, ăn thử bánh tớ làm nữa đi!”
Ichinose: “Woa, tart trái cây hả? Trang trí đẹp ghê, trông ngon lắm!”
Hoshinomiya: “Ừm, cái này cũng tuyệt phẩm! Mà công nhận, lớp B nhiều bạn nữ công gia chánh ghê ha~.”
Cả lớp cùng thưởng thức bánh kem và rôm rả chuyện trò.
Bánh của Ichinose đặc biệt đắt hàng, loáng cái đã vơi đi nhanh chóng.
Ichinose: ”…Ah, chờ chút! Miếng cuối cùng này cho tớ xin nhé?”
Giữ lại phần bánh cho mình, Ichinose nhẹ nhàng để riêng ra đĩa khác.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ayanokouji: ”…Hmm?”
Chuông cửa reo, tôi ngừng đọc sách và đi ra cửa.
Tôi không hẹn ai cả.
Không biết là ai nhỉ, tôi mở cửa ra.
Ichinose: “Merry Christmas, Ayanokouji-kun!”
Đứng trước cửa là Ichinose trong bộ trang phục ông già Noel dễ thương.
Hôm nay là tiệc Giáng sinh của lớp B.
Bộ dạng này chắc là do vừa tan tiệc về.
Ayanokouji: “Có chuyện gì thế?”
Ichinose: “Ehehe, thực ra tớ có thứ muốn đưa cho Ayanokouji-kun.”
Nói rồi, Ichinose lấy từ túi giấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Ichinose: “Đây, cầm lấy! Quà Giáng sinh từ ông già Noel đấy!”
Ayanokouji: ”…Bánh kem à.”
Chắc là loại bánh hôm nọ Ichinose làm thử ở phòng kinh tế gia đình.
Ichinose: “Hôm trước nhờ cậu nếm thử mà chưa cảm ơn đàng hoàng. Cậu nhận giúp tớ nhé?”
Ichinose: “Nhờ Ayanokouji-kun khen ngon mà tớ mới tự tin mang ra bữa tiệc đấy. Mọi người cũng thích lắm.”
Ichinose cười tươi rói kể lại.
Có vẻ bữa tiệc đã thành công tốt đẹp.
Ichinose: “So với cái làm thử hôm trước, tớ đã trang trí kỹ hơn. Vị chắc cũng ngon hơn đấy.”
Ayanokouji: “Vậy à. Thế thì tôi xin nhận.”
Cái bánh làm thử hôm trước đã ngon lắm rồi. Háo hức muốn thử cái này ghê.
Ayanokouji: “Cơ mà, bộ đồ Santa này nhìn xịn sò thật đấy.”
Ichinose: “Vậy à? Các bạn trong lớp cũng thích lắm!”
Ichinose: “Tớ cũng sợ hơi lòe loẹt quá, nhưng Hoshinomiya-sensei cũng mặc cùng nên―”
Đúng lúc đó, một cơn gió đêm lạnh buốt thổi qua hành lang.
Ichinose: ”…Hắt xì.”
Ayanokouji: “Không sao chứ?”
Ichinose: “Ahaha… Đã lỡ rồi, tớ nghĩ để nguyên bộ dạng này tặng quà thì sẽ giống ông già Noel hơn, chắc cậu sẽ vui hơn.”
Ichinose: “Nhưng mà, công nhận là hơi lạnh thật…”
Nói rồi, Ichinose co ro người lại.
Có vẻ cô ấy mặc nguyên thế này đi từ chỗ tiệc đến đây.
Ichinose: “Thôi tớ về phòng đây. Khi nào có dịp lại nói chuyện tiếp nhé.”
Ayanokouji: “Ừ, cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
Ichinose: “Hẹn gặp lại nhé! Bánh kem tươi nên cậu ăn sớm đi nha!”
Ichinose vẫy tay chào vui vẻ rồi đi về phía thang máy.
Không ngờ lại nhận được quà Giáng sinh từ Ichinose.
Nhận không thế này cũng ngại, chắc phải nghĩ cách đáp lễ gì đó thôi.