Chapter 1
Chương 1: “Kỳ thi đặc biệt Thu thập Token”
Section titled “Chương 1: “Kỳ thi đặc biệt Thu thập Token””“Bắt đầu từ bây giờ, kỳ thi đặc biệt trên đảo hoang sẽ bắt đầu.”
Như thể bỏ mặc những học sinh không giấu nổi sự bối rối, Mashima-sensei, người vừa mở lời, tiếp tục tiến hành giải thích.
Tưởng chừng kỳ thi trên đảo hoang đã kết thúc, nhưng một kỳ thi đặc biệt trên đảo hoang mới lại một lần nữa bắt đầu.
Trò chơi sinh tồn diễn ra trước đó là nửa đầu trận đấu, và từ đây trở đi sẽ là nửa sau sao.
Tất nhiên, việc khiến mọi người tưởng là nửa sau nhưng thực chất chỉ là giữa trận, một diễn biến xa hơn như vậy không phải là không thể xảy ra, nhưng nếu xét đến tình trạng sức khỏe của một số học sinh thì việc thi liên tiếp ba lần có lẽ là không thực tế.
Dù thế nào đi nữa thì đây cũng là một tình huống khắc nghiệt. Hơn nữa, thời gian đã là trước 5 giờ chiều.
Các học sinh năm ba mặc dù đã đối mặt với vô số kỳ thi đặc biệt và có sức chịu đựng nhất định, nhưng vẫn không thể giấu nổi sự bối rối theo một nghĩa khác so với từ trước đến nay.
“Có vẻ như họ thực sự định tổ chức kỳ thi đặc biệt ngay từ bây giờ đấy. Bọn Yamamura và Shiraishi chắc đến giới hạn rồi.”
Hashimoto vừa cười gượng vừa thì thầm như thể đang đồng cảm, nhưng phía nhà trường không có vẻ gì là sẽ dừng lại.
“Kỳ thi đặc biệt diễn ra từ bây giờ sẽ chia thành 10 nhóm, mỗi nhóm 16 người. Mỗi nhóm sẽ có một người lớn đi theo giám sát và đưa ra chỉ thị bất cứ lúc nào. Các em phải tuân thủ nghiêm ngặt theo người giám sát. Chắc các em cũng đã biết, do có những học sinh đã bị thôi học trước đây, nên tất yếu sẽ có những nhóm phải bắt đầu với tình trạng thiếu người. Tuy nhiên, trong kỳ thi đặc biệt này, để đảm bảo không có sự chênh lệch ưu nhược điểm với các nhóm khác liên quan đến việc nhiều hay ít người, các điều chỉnh đã được thực hiện, vì vậy các em cứ yên tâm rằng sẽ không có chuyện có lợi hay bất lợi.”
Nếu nhóm 16 người là tiêu chuẩn cơ bản, thì khả năng cao đây không phải là một kỳ thi đặc biệt phân chia theo lớp đơn thuần.
Như để chứng minh điều đó, qua những lời tiếp theo của Mashima-sensei, tình hình hiện tại dần dần hiện rõ.
“Những chai nhựa mà các em được yêu cầu lấy khi xuống tàu. Có lẽ một số học sinh đã nhận ra sự khác thường, nhưng đây chính là chìa khóa để quyết định nhóm lần này. Các chai có 5 loại nhãn, được chia thành màu đỏ, xanh dương, xanh lá, vàng và tím. Chúng đã được chuẩn bị đủ số lượng cho mỗi lớp, được điều chỉnh, định hướng và đưa tận tay các em.”
Các học sinh, bao gồm cả tôi, đều nhìn xuống chai nhựa đang cầm trên tay. Màu nhãn chai nước khoáng của tôi là màu xanh dương. Hashimoto đứng bên cạnh là màu tím. Tại thời điểm này, ít nhất có thể chắc chắn rằng tôi và Hashimoto không cùng một nhóm.
Tuy nhiên, màu nhãn chỉ có 5 loại, chỉ dựa vào điều này thì không thể chia thành 10 nhóm được. Vậy thì… nghĩa là vẫn còn một mánh khóe nào đó.
Bóc nhãn ra thì sẽ thành rác thừa. Nếu bị gió thổi bay thì thậm chí có thể bay xuống biển. Nếu xét về tính ngẫu nhiên, có thể nghĩ đơn giản là nằm ở cái nắp. Tôi dùng tay mở nắp chai, tháo nắp ra và nhìn vào mặt trong. Thấy hành động của tôi, Hashimoto cũng làm theo.
“Nắp của tôi không có gì cả. Cậu thì sao?”
“Có đấy, có một vạch đen được vẽ trên đó.”
“Các em hãy mở nắp chai nhựa ra và nhìn vào mặt trong. Có 2 loại nắp được chuẩn bị: nắp không có gia công gì cả và nắp có một vạch đen. Những học sinh cầm nhãn đỏ và nắp không có vạch là nhóm 1. Những học sinh cầm nhãn đỏ và nắp có vạch là nhóm 2. Đó sẽ là nhóm của các em.”
Mashima-sensei tiếp tục giải thích bằng lời về 8 nhóm còn lại. Màu xanh dương là nhóm 3 và 4. Màu xanh lá là nhóm 5 và 6. Màu vàng là nhóm 7 và 8. Còn màu tím là nhóm 9 và 10. Thầy cũng nói thêm rằng nhóm 10 này là nhóm duy nhất không đủ 16 người.
“Tôi ở nhóm 10 thiếu người à. Vậy Ayanokouji là nhóm 3… Từ chỗ này thì khó mà biết được những người khác vào nhóm nào lắm.”
Hashimoto đảo mắt nhìn xung quanh một vòng, nhưng ngay cả khi có thể nhìn thấy màu nhãn thì việc xác nhận xem trên nắp có vạch hay không cũng rất khó khăn, do đó nếu không thực sự tập hợp lại thì sẽ không biết mình sẽ cùng nhóm với ai. Cơ chế này có lẽ cũng có mục đích nhằm tránh việc học sinh đổi chai nhựa cho nhau.
Những thành viên chưa biết mặt thì sau này dù không muốn cũng sẽ biết thôi, quan trọng hơn là nên chú ý vào nội dung luật lệ. Thực tế, các giáo viên, bắt đầu từ Mashima-sensei, cũng đang tiến hành các bước chuẩn bị tiếp theo.
“Bây giờ, tôi sẽ công bố chi tiết về kỳ thi đặc biệt lần này. Để dễ hiểu, tài liệu tóm tắt tổng quan về kỳ thi sẽ được phát, các em hãy xem qua nhé.”
Sau một nhịp nghỉ, theo hiệu lệnh của Mashima-sensei, tài liệu bắt đầu được phát cho học sinh. Tài liệu kèm bản đồ dài vài trang có một chiếc móc khuyên ở góc, có lẽ là để tránh bị gió thổi bay.
Sau đó, chi tiết về kỳ thi đặc biệt mới diễn ra trên đảo hoang được thầy giáo thông báo.
“Các em sẽ được chia thành các nhóm và thử sức với nhiều nhiệm vụ khác nhau. Sau đó, các em cần phải thu thập ‘Token’ có thể nhận được tùy theo thành quả. Ngoài ra, giáo viên chủ nhiệm phụ trách đã chọn trước một người làm lãnh đạo từ mỗi lớp. Hơn nữa, kết quả của kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn đã tạm thời làm thay đổi một số lớp, nhưng vì cho đến cuối tháng vẫn chưa được xác định chính thức nên sẽ không có thay đổi nào trong kỳ thi này. Lớp A là Horikita Suzune, lớp B là Ryuuen Kakeru, lớp C là Ayanokouji Kiyotaka, lớp D là Ichinose Honami. Những học sinh kể trên sẽ đảm nhận vai trò lãnh đạo.”
Vừa lắng nghe giọng nói đó của Mashima-sensei, tôi vừa đưa mắt xuống tài liệu trong tay.
[Kỳ thi đặc biệt Thu thập Token]
Tổng quan
Trong kỳ thi kéo dài 4 ngày 3 đêm, thử sức với nhiều nhiệm vụ khác nhau, thu thập Token và về đích
Phần thưởng về đích nhóm
Tỷ lệ nhân Token và điểm cá nhân sẽ được trao làm phần thưởng tùy theo thứ hạng về đích
※ Thứ hạng sẽ được quyết định tại thời điểm quá nửa số học sinh trong nhóm về đích
- Hạng 1 Tỷ lệ nhân Token 100% 100.000 điểm cá nhân
- Hạng 2 Tỷ lệ nhân Token 95% 80.000 điểm cá nhân
- Hạng 3 Tỷ lệ nhân Token 90% 50.000 điểm cá nhân
- Hạng 4 Tỷ lệ nhân Token 85% 30.000 điểm cá nhân
- Hạng 5 Tỷ lệ nhân Token 80% 20.000 điểm cá nhân
- Hạng 6 trở xuống Tỷ lệ nhân Token 75% 10.000 điểm cá nhân
- Nhóm bị truất quyền Tỷ lệ nhân Token 70%
Phần thưởng và hình phạt dựa trên số lượng Token sở hữu
Nhóm có lãnh đạo của từng lớp sẽ nhận được kết quả dưới đây tùy theo tổng số Token
- Số Token hạng 1 +100 điểm lớp
- Số Token hạng 2 +50 điểm lớp
- Số Token hạng 3 +20 điểm lớp
- Số Token hạng 4 đến hạng 9 Không thay đổi
- Số Token hạng chót -50 điểm lớp
Việc thu thập Token thế nào, về đích nhanh ra sao và duy trì tỷ lệ nhân cao như thế nào có vẻ là điều quan trọng.
“Điểm cá nhân nhận được làm phần thưởng khi về đích, giả sử là nhóm hạng 1 thì mỗi học sinh trong nhóm đó sẽ được trao 100.000 điểm cá nhân. Và một phần thưởng khác là tỷ lệ nhân Token, cái này liên kết với thứ hạng dựa trên số lượng Token sở hữu và phần thưởng cá nhân sẽ được giải thích sau đây. Nếu nhóm đứng hạng 3, tỷ lệ nhân của Token khi tính toán sẽ là 90%. Nếu đứng hạng 6 trở xuống thì sẽ là 75%. Hơn nữa, số lượng Token sau khi nhân tỷ lệ sẽ được làm tròn lên.”
Nói cách khác, cho dù toàn nhóm thu thập được 1000 Token và kết thúc kỳ thi, thì thứ hạng về đích càng thấp, tổng số Token thu thập được sẽ càng bị trừ hao đi. Việc về đích chỉ điều gì, và có điều kiện gì hay không thì vẫn chưa rõ chi tiết, nhưng việc lọt vào top đầu là một yêu cầu bắt buộc.
“Đến đây đều là những chuyện tốt đẹp đối với học sinh, nhưng trong kỳ thi đặc biệt này cũng có một vài hình phạt nghiêm trọng. Và… cũng có những hình phạt không thể tránh khỏi.”
Có vẻ như trang tiếp theo cũng đề cập đến những hình phạt mà Mashima-sensei đang định giải thích.
Danh sách hình phạt
・Khi kỳ thi kết thúc, 1 học sinh có số Token sở hữu ít nhất trong toàn khối sẽ bị buộc thôi học. Trong trường hợp có nhiều học sinh cùng xếp chót về số lượng Token, sẽ chọn 1 người có năng lực tổng hợp OAA tính đến ngày 1 tháng 6 thấp hơn. Nếu năng lực tổng hợp cũng bằng nhau, sẽ lần lượt tham chiếu OAA của những tháng trước đó.
・Trong kỳ thi, nếu số lượng Token sở hữu dù chỉ một lần giảm xuống 0, học sinh đó sẽ bị thôi học. Trong trường hợp học sinh có điểm bảo vệ là đối tượng bị phạt, học sinh đó sẽ rút lui và chờ trên tàu. Hình phạt này chỉ áp dụng cho người đầu tiên.
・Khi kỳ thi kết thúc, cứ mỗi học sinh chưa về đích sẽ bị trừ 5 điểm lớp của lớp mà học sinh đó trực thuộc. Ngoài ra, học sinh chưa về đích sẽ chịu tỷ lệ nhân Token là 70%, bất kể thứ hạng của nhóm.
・Sau khi quá nửa số người trong nhóm về đích và thứ hạng đã được xác định, cho đến khi học sinh chưa về đích hoàn thành việc về đích, cứ mỗi 30 phút lớp trực thuộc sẽ mất 1 điểm lớp.
・Cứ mỗi 1 giờ rời khỏi khu vực có người giám sát, học sinh đó sẽ mất 1 Token. Khi đã quay trở lại khu vực thì thời gian đếm sẽ được thiết lập lại.
Những hình phạt nặng nề được chuẩn bị sẵn này không phải là do vi phạm luật lệ mới bị áp dụng, và trong đó cũng có những hình phạt có thể tránh được, đồng thời có cả những hình phạt cưỡng chế không thể tránh khỏi.
Có vẻ như đây là một nội dung khắc nghiệt hơn một bậc so với kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn.
“Cuối cùng thì đây mới là phần chính thức sao.”
“Có vẻ là vậy.”
Xét đến việc hình phạt của kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn có lẽ đã được Horikita gánh vác, người sở hữu điểm bảo vệ một cách rõ ràng là Kouenji, và các lớp khác cũng có khả năng đang sở hữu, nhưng việc cố tình đưa Token về 0 để triệt tiêu suất thôi học của hình phạt đó là một hành động mang lại lợi ích cho kẻ thù nhiều hơn là đồng minh, nên có lẽ sẽ chẳng ai làm vậy đâu. Hiện tại, khi điểm bảo vệ quý giá đã bị tước mất do thất bại trong kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn, lớp A đang ở trong một tình thế đặc biệt nghiêm trọng.
“Tiếp theo, tôi sẽ giải thích chi tiết về Token và phần thưởng cá nhân.”
・Về mặt trước và mặt sau của Token
- Token tồn tại hai loại là mặt trước và mặt sau
- Token được công nhận là thành quả cá nhân là mặt trước, Token nhận được từ các cách khác là mặt sau
- Phần thưởng chiến thắng dựa trên số lượng Token sở hữu sẽ tính tổng số bất kể mặt trước hay mặt sau
- Phần thưởng cá nhân chỉ tính Token mặt trước
・Token có thể chuyển nhượng (Cần thực hiện thao tác nhất định và cho đồng hồ đeo tay chạm vào nhau)
- Không có giới hạn về số lượng, số lần và đối tượng Token có thể chuyển nhượng
- Tất cả Token được sử dụng để chuyển nhượng sẽ trở thành Token mặt sau và không thể quay lại thành mặt trước
- Tại thời điểm về đích, số lượng Token của học sinh đó sẽ được chốt lại, và từ đó trở đi mọi việc chuyển nhượng đều không được phép
・Sử dụng Token
- Bằng cách tiêu thụ 1 Token, có thể trò chuyện với một học sinh tùy ý trong 5 phút
- Bằng cách tiêu thụ 1 Token, có thể xác nhận vị trí hiện tại của một học sinh tùy ý
Biện pháp cho phép chuyển nhượng Token bất cứ lúc nào có vẻ sẽ hoạt động hiệu quả trong việc né tránh một số hình phạt nhất định. Nó có thể cứu đồng minh khỏi những bất lợi lớn, chẳng hạn như học sinh sắp có số Token bằng 0, hoặc học sinh sắp xếp chót về số lượng Token. Ngược lại, tại thời điểm chuyển nhượng, mặt trước sẽ biến thành mặt sau, do đó có vẻ như không thể tận dụng để giành phần thưởng cá nhân.
Phần thưởng cá nhân
Giải đặc biệt: Lớp của học sinh thu thập được nhiều Token mặt trước nhất sẽ nhận được 100 điểm lớp.
Đồng thời nhận được 500.000 điểm cá nhân.
(Trường hợp có nhiều người cùng xếp đầu bảng, phần thưởng sẽ được chia đều cho số người đó)
Áp dụng cho toàn bộ học sinh: Nhận được số điểm cá nhân bằng [Số Token mặt trước sở hữu × 1000]
Giải đặc biệt, phần trao 100 điểm lớp là điều không thể bỏ qua. Đây là số điểm lớn tương đương với chiến thắng trong một kỳ thi đặc biệt, nhưng điều cần lưu ý là số người càng nhiều thì phần thưởng sẽ càng bị chia nhỏ ra.
Dù thế nào đi nữa, việc cá nhân thu thập được càng nhiều Token cũng là một lợi ích đối với học sinh.
Dù tốt hay xấu thì toàn bộ bức tranh cũng đã rõ ràng, và có lẽ một sự căng thẳng vừa phải đã chạy qua các học sinh.
Nếu hợp tác trong nhóm để thu thập Token và đạt được thứ hạng cao, dĩ nhiên học sinh thuộc nhóm đó sẽ được trao một lượng lớn điểm cá nhân. Đây là một lợi ích thuần túy. Tuy nhiên, đồng thời nếu học sinh lớp khác trong nhóm sở hữu một lượng lớn Token mặt trước, thì cũng có khả năng bị cướp mất giải đặc biệt. Điều đó thực chất có nghĩa là khoảng cách với lớp đối thủ sẽ bị nới rộng.
Sau đó, chúng tôi được nghe giải thích về chức năng mới của đồng hồ đeo tay.
“Bằng cách nhập mã PIN 6 chữ số đã thiết lập trên đồng hồ, các em có thể xác nhận số lượng Token hiện có hoặc thực hiện chuyển nhượng. Từ bây giờ, để tiện cho việc giải thích, các em hãy thao tác ngay trên đồng hồ, nhưng có một điều cần lưu ý. Toàn bộ học sinh đều được cấp tối thiểu 2 Token trở lên tại thời điểm bắt đầu, nhưng vì số lượng Token được cấp này sẽ khác nhau tùy theo từng học sinh, nên việc bắt đầu với bao nhiêu Token là một thông tin quan trọng. Tôi khuyên các em nên chú ý để không cho người thứ ba nhìn thấy.”
Cứ tưởng mọi người đều bắt đầu với số lượng như nhau, nhưng có vẻ như không phải vậy.
Màn hình của đồng hồ đeo tay khi chủ nhân đang thao tác thì gần như không thể nhìn trộm được, trừ khi bám sát ngay phía sau hoặc ngay bên cạnh rồi cố sức rướn mắt vào xem.
Các học sinh vừa chú ý đến xung quanh, vừa thực hiện thao tác để xác nhận số Token ban đầu của mình.
Token hiển thị trên đồng hồ của tôi là “11”, và cũng được ghi là mặt trước. Thoạt nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng vì chỉ biết là tối thiểu từ 2 trở lên nên thực tế nếu không thu thập thêm một số dữ liệu thì sẽ không thể biết được.
Ngoài ra, nút gửi và nút nhận dùng để chuyển nhượng cũng được hiển thị đồng thời, và dường như có cơ chế là nhấn xong thì cho hai chiếc đồng hồ chạm vào nhau.
Tôi im lặng vươn tay ra, cho Hashimoto đứng bên cạnh xem số Token được hiển thị. Vừa lộ vẻ ngạc nhiên khi so sánh với Token của mình, Hashimoto cũng hướng màn hình về phía này. Con số hiển thị trên tay Hashimoto là 9. Số lượng Token tương tự nhau, nhưng Hashimoto ít hơn một chút.
Khó có thể coi đây là sự so sánh về tổng điểm OAA hay một phần thành tích nào đó, mà có lẽ liên quan đến vai trò trong kỳ thi trước — hoặc mức độ đóng góp, nói đúng hơn là liên quan đến thời gian sinh tồn. Yamamura và Shiraishi đã trụ lại đến cùng và tiêu hao nhiều thể lực nhất, trở nên kiệt sức. Mặt khác, những học sinh rút lui từ sớm hẳn đã có thể trạng hoàn hảo và còn dư thừa sức lực. Đơn giản mà nói, nếu coi đây là một khoản bảo hiểm bù đắp cho việc không bắt họ phải gánh chịu rủi ro đó, thì đây là một biện pháp hợp lý.
Nhưng sự thật là vẫn chưa thể hoàn toàn vui mừng được.
Cho dù thông tin “bắt đầu với nhiều Token hơn người khác” có thể bị suy luận ra ở một mức độ nào đó, nhưng tốt hơn hết là cứ giấu đi.
“Và cuối cùng, mặc dù hiện tại tất cả mọi người đều có mặt đầy đủ, nhưng trong kỳ thi đặc biệt có thể sẽ có những người vô tình đổ bệnh. Việc xử lý trong trường hợp đó rất nhạy cảm nên tôi mong các em hãy xem kỹ tài liệu.”
Tôi đưa mắt nhìn vào mục rút lui được viết ở trang cuối của tài liệu được phát.
・Về các trường hợp không thể tiếp tục kỳ thi
Chỉ trong trường hợp bị bệnh cấp tính không thể tiếp tục hoặc bị thương nặng, về nguyên tắc có thể hỏi xem có thể tiếp tục hay không bằng cách báo cáo bằng miệng với người giám sát. Ngoài ra, trong trường hợp xung quanh không có người giám sát và không thể tiếp xúc, có thể sử dụng chức năng của đồng hồ để khai báo yêu cầu cấp cứu. Tuy nhiên, tại thời điểm quyết định rút lui, số Token sở hữu sẽ được chốt lại. Như một biện pháp cứu xét, một học sinh tùy ý có thể chuyển nhượng Token cho học sinh đã rút lui mà không bị giới hạn về khoảng cách. Hơn nữa, nhóm mà người rút lui trực thuộc chỉ được tính thứ hạng khi tất cả những người còn lại (ngoại trừ học sinh đó) đã về đích.
Nghiêm cấm việc giả vờ ốm, hoặc cố ý giấu giếm bệnh cấp tính hay vết thương nặng để tiếp tục thi, trong trường hợp khó phán đoán hãy liên hệ với phía nhà trường. Nếu phát hiện vi phạm, sẽ áp dụng hình thức phạt thôi học.
Trong kỳ thi trên đảo hoang, những vấn đề về sức khỏe và chấn thương là những thứ luôn đi kèm. Chính vì có tiền đề lớn là không muốn giảm bớt số lượng người trong nhóm, nên việc khai báo dối trá tuyệt đối sẽ không được tha thứ. Lớp khác càng trà trộn vào nhiều thì càng bất lợi, do đó sẽ nảy sinh mong muốn giấu giếm tình trạng sức khỏe kém. Đây là một quy tắc quan trọng nhằm ngăn chặn tình trạng đó ngay từ đầu. Vì giả ốm cũng không được chấp nhận, nên có thể thấy rằng Kouenji sẽ không thể cố tình rút lui và vứt bỏ bài thi được.
“Luật lệ khá là khắc nghiệt nhỉ. Cho dù đổ bệnh phải rút lui cũng không nương tay sao.”
Mặc dù có các biện pháp cứu xét được thiết lập, nhưng giả sử những học sinh thiếu năng lực, thiếu sự tín nhiệm mà rút lui từ sớm, thì điều đó có nghĩa là họ có khả năng sẽ bị lớp nhẫn tâm vứt bỏ. Ngược lại, nếu là một học sinh như Ichinose, thì tỷ lệ cao là cả lớp sẽ dốc hết Token ra để cứu bằng được.
Dù thế nào đi nữa, số lượng Token sở hữu dù là mặt trước hay mặt sau, người thứ ba cũng không có cách nào để tự biết được, nó giống như một chiếc hộp đen vậy. Việc biết được số lượng Token ngoài nhóm đã đành, ngay cả việc nắm bắt số lượng Token trong nội bộ nhóm cũng sẽ không hề dễ dàng.
Có vẻ như việc tiêu thụ Token để liên lạc là điều khả thi, nhưng nếu sử dụng thường xuyên thì giá trị tối đa của Token sẽ giảm đi tương ứng. Trừ những trường hợp khẩn cấp, bắt buộc phải tránh việc tiêu hao vô ích.
Đối với các phần giải thích tiếp theo về thực phẩm và lều trại, chúng tôi nhận được thông báo rằng sẽ được phát chiếc balo leo núi theo quy định và có thể mang theo bao nhiêu thứ tùy thích. Tuy nhiên, do không rõ cách xử lý khi thiếu hụt trong 3 đêm, nên dù có hơi nặng một chút cũng vẫn nên chuẩn bị phòng hờ thì hơn.
Nếu vậy, những nữ sinh có lượng cơ bắp ít hơn sẽ tự nhiên dễ gặp bất lợi, nhưng cũng không thể cho rằng phía nhà trường không cân nhắc đến điểm này. Khả năng cao là sẽ có một sự hỗ trợ nào đó.
“Bây giờ, chúng ta sẽ nghỉ giải lao 10 phút, sau đó các em sẽ tập hợp theo từng nhóm. Đến đây là hết.”
Mashima-sensei chốt lại như vậy và phần giải thích về kỳ thi đặc biệt kết thúc.
“Tôi muốn nhờ cậu chuyển một vài lời nhắn cho các bạn trong lớp.”
“Được thôi, cậu cứ nói đi.”
“Điều đầu tiên tôi muốn cậu chuyển lời là, việc có chia sẻ Token giữa các thành viên với nhau hay không là tự do của mỗi người, nhưng hiện tại tốt nhất nên cân nhắc thật kỹ càng.”
”…Cẩn thận trong việc chia sẻ sao? Mà, cá nhân tôi thì tán thành chủ nghĩa bí mật đấy, nhưng để tránh rủi ro thì việc chia sẻ chẳng phải cũng được sao?”
“Nếu là giữa những người đồng đội có thể tin chắc rằng tất cả đều đã chuẩn bị tinh thần cùng sống chết với lớp ngay từ đầu thì việc đó cũng được thôi, nhưng dù có gọi là bạn cùng lớp thì suy cho cùng cũng chỉ là người ngoài. Nếu phải chọn giữa việc mình rớt hay người khác rớt thì câu trả lời quá rõ ràng rồi.”
Đặc biệt là lớp của tôi, những học sinh có năng lực cá nhân cao và đầy tự tin chiếm hơn một nửa. Một khi mang trong mình ý chí mạnh mẽ muốn tốt nghiệp ở lớp A, thì việc dễ dàng chia sẻ thông tin cũng là một rủi ro.
Các học sinh của mỗi lớp được phân vào nhóm sẽ phải lựa chọn xem có nên thường xuyên chia sẻ thông tin Token trong nội bộ hay không. Nếu thực hiện quản lý triệt để, tất cả mọi người có thể hỗ trợ những học sinh bị thiếu hụt trong lớp, mang lại lợi ích làm giảm rủi ro bị đuổi học. Trong trường hợp đó, không thể trông đợi vào phần thưởng Token nhận được khi thu thập được nhiều, nhưng so với việc cắt bớt đồng đội thì cũng không tồi. Tuy nhiên, dù cho 3 hay 4 người hợp tác và chia đều Token cho nhau, nếu điều đó lại trở thành nguyên nhân dẫn đến vị trí chót bảng, thì không có nghĩa là sẽ tránh được 100% việc bị thôi học. Bởi vì rốt cuộc thì vẫn sẽ bị loại do sự chênh lệch OAA. Nói là vậy, nhưng nếu hỗ trợ cho học sinh có OAA thấp nhất trong 4 người và cho dù chỉ một Token nhiều hơn, thì lần này học sinh có OAA thấp thứ hai sẽ bị đặt vào vòng nguy hiểm. Cho dù bắt tay hợp tác bằng cách nào đi chăng nữa, thì mối quan hệ tin tưởng và sự suy đồi đạo đức cũng luôn đi liền với nhau. Bắt đầu từ việc liệu có thực sự chấp nhận được phương châm đã định ngay từ đầu hay không, chỉ riêng trong nhóm thôi cũng rất dễ nảy sinh sự nghi ngờ như ‘Tên đó giữ nhiều đấy’ hay ‘Không giúp đỡ nhiều như mình tưởng’, không những vậy, thông tin còn có thể bị rò rỉ từ đâu đó không biết được. Thoát ra khỏi phạm vi nhóm, những người càng kiếm được nhiều thì sẽ càng phải gánh vác vai trò được kỳ vọng là nhân tố cứu trợ từ khắp nơi.
Mặt khác, việc e ngại rủi ro đó và lựa chọn tuyệt đối không chia sẻ số lượng Token ngay cả giữa những người bạn cùng lớp cũng hoàn toàn có khả năng xảy ra.
Tuy nhiên, dù là hoàn toàn không chia sẻ thì cũng có những rủi ro đáng lo ngại, và đó không phải là điều có thể yên tâm mà khuyến khích được.
Nếu hoàn toàn không chia sẻ, thì trong trường hợp khẩn cấp sẽ không thể cứu được những đồng đội đang ở ranh giới đuổi học. Những học sinh nói dối để nhận được sự hỗ trợ sẽ có lợi thế. Sự nghi kỵ lẫn nhau trong nội bộ sẽ ngày càng sâu sắc và dẫn đến thiệt hại. Những chuyện như vậy cũng có thể xảy ra.
Những người tham gia càng lý trí thì càng có xu hướng lựa chọn không nói số lượng chính xác mà chỉ bảo ‘Không dư dả đâu’, và chỉ tung ra mức tối thiểu khi thực sự có đồng đội gặp nguy hiểm.
“Nghĩa là đừng có tin tưởng đồng đội quá mức chứ gì.”
“Là vậy đó.”
Bản thân Hashimoto có lẽ cũng có suy nghĩ tương tự với những gì vừa nói nên cậu ta mới dễ dàng tiếp thu như vậy.
Sau đó, tôi có nhờ thêm vài việc nữa, cậu ta đều vui vẻ nhận lời và gật đầu thật mạnh.
“Tóm lại cứ giao cho tôi đi.”
Trả lời đầy tự tin xong, Hashimoto liền chạy vội đi.
Như thể thế chỗ cho cậu ấy, Shiraishi và Nishikawa vừa chậm rãi bước về phía này vừa tiến lại gần.
“Vừa rồi có vẻ như chú chó trung thành Hachiko, à không chú chó trung thành Hashimoto Masayoshi đã hăng hái chạy trên bãi cát, trông cứ như một đứa trẻ không giấu nổi sự vui sướng khi được nhờ vả chạy việc vặt vậy.”
Và có vẻ như còn một người nữa, là kẻ lập dị Morishita cũng đi cùng.
“Trông sắc mặt cậu có vẻ tươi tắn hơn tôi tưởng đấy, Ayanokouji Kiyotaka. Chắc hẳn trong lòng cậu đang lẫn lộn giữa sự hồi hộp và lo lắng vì muốn gặp tôi lắm rồi phải không?”
“Không, hoàn toàn không có chuyện đó đâu. Hơn nữa, đúng là rút lui vào ngày thứ hai có khác, Morishita trông khỏe khoắn thật đấy.”
“Cũng không đến mức đó đâu. Trên tàu thoải mái ngoài sức tưởng tượng luôn, tôi tiêu xài điểm cá nhân như nước, ăn uống toàn đồ ngon, còn vui chơi thỏa thích nữa chứ. Đến mức tôi còn muốn sống cuộc sống nhã nhặn đó thêm một thời gian nữa cơ.”
Morishita kể lại những gì cô ấy đã làm trên tàu mà không hề giấu giếm.
“Nghe có vẻ thực sự là một khoảng thời gian ý nghĩa đấy. Có chuyện gì khác lạ trên tàu không?”
Nghĩ rằng có hỏi Morishita cũng vô ích, tôi thử quay sang hỏi Nishikawa, người cũng đã bị loại từ sớm.
“Học sinh năm ba sau khi rút lui thì có thời gian tự do cho đến khi kết thúc kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn, nhưng có vẻ như học sinh năm nhất và năm hai đã thực hiện các kỳ thi đặc biệt riêng rẽ. Nhưng vì tớ chưa nghe được kết quả hay gì cả nên không rõ chi tiết lắm. Xin lỗi nhé.”
Có vẻ như họ không phải đang đón trước kỳ nghỉ hè, mà cũng đang ở trong một môi trường tương tự.
“Học sinh năm nhất cũng vất vả thật đấy. Chắc họ đang khổ sở vì sự khác biệt quá lớn so với chiếc du thuyền sang trọng nhỉ.”
Shiraishi nói như thể đang lo lắng cho họ, nhưng Morishita lập tức chậc lưỡi và lắc ngón tay.
“Vẫn còn ngây thơ lắm, quá ngây thơ. Đám hậu bối, đặc biệt là năm nhất, nên xuống đảo và chịu đựng cùng một nỗi khổ với chúng ta mới phải. Rõ ràng chúng ta đã phải chịu khổ từ hồi năm nhất đến giờ, thật là xấc xược quá mà.”
Những lời cay độc của Morishita, người lẽ ra năm nay không phải chịu khổ nhiều cho lắm, vẫn tuôn ra không ngớt.
“Lúc nãy tôi có gặp Yamamura Miki, và phải nói là, trên người cô ấy nồng nặc mùi mồ hôi lẫn mùi bùn đất đấy.”
“Dù có là nói đùa cũng đừng bảo người ta có mùi bùn đất chứ. Nhờ có Yamamura trụ lại đến cùng mà lớp mới được giúp đỡ rất nhiều đấy. Tất nhiên là có cả Shiraishi đang ở đây nữa. Cậu thấy khỏe chứ?”
“Thành thật mà nói thì cũng hơi oải, nhưng tớ không thể than vãn được. Lớp chúng ta cũng đã giành được hạng 2, và đã thu hẹp khoảng cách tiến sát đến nhóm các lớp trên rồi mà.”
Trong kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn, lớp Ichinose hạng 1, lớp Ryuuen hạng 3, và lớp Horikita đứng chót. Điểm lớp giữa nhóm trên và nhóm dưới đã thu hẹp lại đáng kể.
Mặc dù lớp của chúng tôi đã tạm thời trở thành lớp D do hoán đổi vị trí với các lớp khác, nhưng khoảng cách với lớp Ryuuen chỉ là một con số rất nhỏ. Tùy thuộc vào kết quả của kỳ thi đặc biệt diễn ra từ bây giờ, tất cả các lớp đều có khả năng trở thành từ lớp A đến lớp D.
“Tớ đến đây là vì muốn xác nhận trước Token ban đầu.”
Nói rồi, Shiraishi nhanh chóng thao tác trên đồng hồ và hướng mặt đồng hồ về phía này.
Token được hiển thị trên đó là 12. Nishikawa cũng đưa ra cho xem, Token của cô ấy là 2, một sự chênh lệch lớn.
“Morishita thì sao?”
“Hừm, tôi là người theo chủ nghĩa bí mật mà.”
“Lúc nãy tớ cũng vừa xác nhận Token của Morishita-san rồi, là 5.”
Có vẻ như chủ nghĩa bí mật đã chia sẻ thông tin rất rõ ràng rồi.
“Mà với đẳng cấp của tôi thì 5 là quá đủ rồi. Dù nói vậy nhưng trong trường hợp không may, tôi cũng định sẽ bòn rút triệt để từ Ayanokouji Kiyotaka đấy, nên cậu cứ liệu mà kiếm cho nhiều vào nhé.”
Shiraishi là 12 - cao nhất tại thời điểm hiện tại, tôi 11, Nishikawa 2 còn Morishita là 5 sao.
“Hashimoto là 9. Có vẻ như có thể coi là những học sinh trụ lại trên chiến trường càng lâu trong kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn, thì càng được trao lợi thế lớn về Token ban đầu.”
Thứ hạng của lớp hay động thái trong kỳ thi, chức vụ hay mức độ đóng góp cũng có thể có ảnh hưởng. Nhưng chắc chắn là có liên quan đến những yếu tố đó.
Sự chênh lệch của Token ban đầu sẽ phát huy tác dụng hữu ích đến mức nào có vẻ sẽ trở thành một chiếc chìa khóa.
“Một khi số lượng Token sở hữu bắt đầu từ tối thiểu 2, thì có thể cho rằng rủi ro phải chịu hình phạt khốc liệt là thôi học đối với học sinh đầu tiên có số Token bằng 0 sẽ không dễ dàng xảy ra đúng không?”
“Không hẳn là vậy đâu. Một khi việc chuyển nhượng Token được chuẩn bị sẵn mà không có giới hạn, đồng nghĩa với việc các phương thức xoay sở luôn được trao cho chúng ta. Nếu giả sử trong nhiệm vụ đầu tiên có đưa ra khả năng mất nhiều Token, thì trước khi thử sức với nhiệm vụ đó, bắt buộc phải nhận chuyển nhượng Token từ người thứ ba.”
Mà đây là một trường hợp thái quá, chắc chắn là sẽ không có diễn biến đến mức đó đâu, nhưng đối với Morishita đang gật đầu một cách hời hợt ở bên cạnh thì đây là một lời nói dối có thể chấp nhận được nhằm mang lại cảm giác căng thẳng.
“Cậu không đi hỗ trợ các bạn trong lớp thì có sao không?”
“Tôi đã nhờ Hashimoto truyền đạt nhiều thứ rồi. Hơn nữa, cho dù có triệt để đến đâu thì ở giai đoạn đầu, cho đến khi đảm bảo được một số lượng Token nhất định, cũng không có nghĩa là sẽ được giải thoát khỏi rủi ro của hình phạt 0 Token bị đuổi học. Một khi các nhóm đã bị chia ra thì đây là vấn đề mà mọi người phải tự lực vượt qua thôi.”
Nếu để Token về 0 một cách dễ dàng, thì có nhận được thông báo thôi học cũng đành chịu thôi.
Việc tập hợp tất cả mọi người lại và phân chia phần dư, phân phát cho những người chỉ có số Token ở mức giới hạn dưới như Nishikawa cũng là một cách, nhưng ngược lại cũng chứa đựng điểm bất lợi là làm giảm mức trần xuống. Để đưa lớp đến chiến thắng, việc tự lực thu thập Token là điều vô cùng quan trọng.
Một khi đã là kỳ thi đặc biệt không thể bảo vệ 100% tất cả mọi người, thì phải chấp nhận một mức rủi ro nhất định.
“Nhân tiện thì Ayanokouji-kun ở nhóm nào thế? Tớ là nhóm 1. Nếu được thì tớ đã muốn cùng nhóm với Asuka rồi~”
Shiraishi có vẻ ở nhóm 2, nên mong muốn đó đã không thành hiện thực.
“Cậu muốn biết nhóm của tôi sao. Cậu đúng là một tên đàn ông dê ngầm đấy, 3 nhé là số 3.”
“Tôi hoàn toàn không có chút ký ức nào là mình định hỏi cả… không ngờ lại cùng nhóm sao…”
“Hả, không thể nào, cùng nhóm với tôi á!?”
Cô ấy khẽ hốt hoảng dùng hai tay che miệng lại, tỏ vẻ ngạc nhiên một cách thái quá nhưng ánh mắt thì hoàn toàn không thay đổi chút nào.
“Có vẻ sẽ là một kỳ thi đặc biệt mệt mỏi đây…”
Tưởng tượng ra một kỳ thi đặc biệt có vẻ sẽ rất ồn ào, tôi cảm thấy có đôi chút u sầu.
Sau khi toàn bộ phần giải thích kết thúc, tôi cùng Morishita đi đến địa điểm được chỉ định cho từng nhóm.
Vì khu vực tập kết của nhóm 3 ở ngay gần đó, nên có vẻ như chúng tôi là những người đến đầu tiên.
“Tôi xin nói trước nhé, trong lúc thi đừng có tỏ ra thân thiết quá mức. Nếu mọi người hiểu lầm cậu là bạn trai tôi thì sẽ gây ảnh hưởng vô cùng xấu đến cuộc sống học đường sau này đấy.”
“Về điểm đó thì cậu cứ yên tâm.”
“Khó nói lắm. Dù nói vậy nhưng nửa dưới của đàn ông thường sung mãn lắm mà. Tuy tôi không rõ cơ chế hoạt động cho lắm.”
“Cậu cũng giỏi nói chuyện như thể đã biết rõ những điều mình không biết nhỉ.”
“Cậu có khen thì độ hảo cảm của tôi cũng không tăng lên đâu.”
Mong sao có ai đó đến mau đi, giữa lúc tôi đang nghĩ vậy thì vang lên tiếng bước chân đạp trên cát.
“Mong được giúp đỡ nhé, Ayanokouji.”
Người cất tiếng gọi từ phía sau là Yoshida Kenta. Theo sau là Sanada cũng đang tiến lại. Những thành viên lớp C tập hợp ở đây đều là những học sinh thiên về học lực, có thể giải quyết mọi việc một cách ổn thỏa.
“Uwa, lại là Morishita sao.”
“Xem ra cậu không giấu nổi sự vui sướng nhỉ, Kobayashi Kenta.”
“Là Yoshida, Yoshida.”
”…Tch, Ayanokouji… tôi phải chung nhóm với cậu sao?”
Mặt khác, từ những người tham gia thuộc các lớp khác, có thể nghe thấy những giọng nói chán ghét một cách lộ liễu. Đó là Ibuki Mio của lớp B. Gần như cùng lúc, Katsuragi Kouhei cũng bước đến với vẻ mặt cứng đờ.
“Phải cùng nhóm với cậu sao. Chắc sẽ là một trận chiến gian nan đây.”
“Câu đó tôi nói mới đúng.”
Katsuragi là người không dễ bị cảm xúc chi phối, nên nếu đối đầu với cậu ta trong loại kỳ thi đặc biệt này, chắc chắn sẽ không dễ dàng gì. Tuy nhiên, vì cũng có khía cạnh cùng hợp tác trong một nhóm, nên có thể nói cậu ta cũng là một đồng đội đáng tin cậy, rất khó để đưa ra đánh giá.
Những học sinh lớp B còn lại dường như vẫn chưa xuất hiện, những học sinh lớp A đã tiến lại gần trước.
“Ah, được chung nhóm với Ibuki-san này. Mong được giúp đỡ nhé.”
Kushida tiến lại gần Ibuki từ phía sau, nhẹ nhàng vỗ vai cô và nở một nụ cười thiên thần. Trong mắt những người xung quanh, đó chỉ là hành động bắt chuyện thân thiện với bạn bè, nhưng thực tế ra sao thì không ai biết được.
“Tch, Kushida… xui xẻo thật.”
Trông cô ta cũng chán ghét hệt như lúc phản ứng với tôi vậy, nhưng tất nhiên cơ mặt của Kushida không hề biến sắc dù chỉ một chút.
Học sinh từ các lớp khác bắt đầu lần lượt tập trung lại.
Khi toàn bộ 16 người đã có mặt đông đủ, tôi một lần nữa suy ngẫm về các thành viên lần này.
Danh sách tham gia nhóm 3
Lớp D: Sumida Makoto, Moriyama Susumu, Minamikata Kozue, Amikura Mako
Lớp C: Ayanokouji Kiyotaka, Yoshida Kenta, Sanada Kousei, Morishita Ai
Lớp B: Sonoda Masashi, Katsuragi Kouhei, Ibuki Mio, Morofuji Rika
Lớp A: Ike Kanji, Kushida Kikyou, Shinohara Satsuki, Wang Mei-yu
Ấn tượng đầu tiên của tôi là, mặc dù có vài học sinh hơi ồn ào, nhưng nhìn chung đây là một nhóm các thành viên khá vững vàng.
Tôi lập tức bắt đầu xây dựng logic để giành chiến thắng, hoặc ít nhất là không thua cuộc với nhóm này.
Điều quan trọng là số lượng Token, tỷ lệ nhân, và việc né tránh các hình phạt. Mặc dù vẫn còn những điểm chưa rõ ràng như cơ chế về đích ảnh hưởng đến tỷ lệ nhân, nhưng việc 16 người này vừa là đồng minh vừa là kẻ thù đã được xác định. Phân tích năng lực và các mối quan hệ, tôi sẽ thu hẹp phạm vi để tìm ra đâu là giải pháp tối ưu nhất cho cách hành động của bản thân.
Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ, bốn học sinh lớp A đã lén quan sát tình hình bên này.
Với tư cách là bạn cùng lớp cũ, tôi nên chào hỏi bốn người họ một cách vững vàng và không thay đổi. Dĩ nhiên, ngay lời đầu tiên, tôi có thể sẽ phải hứng chịu những lời chửi rủa từ nhóm Ike.
Trong lúc tôi đang lơ đãng tưởng tượng như vậy, thì Ike Kanji và Shinohara Satsuki nhìn nhau, khẽ trao đổi điều gì đó, rồi với vẻ mặt căng thẳng, họ chủ động tiến về phía tôi. Khoảng cách giữa hai người họ rất gần, gần như kề vai sát cánh, có thể thấy mối quan hệ của họ hiện tại vẫn đang rất tốt đẹp. Xác suất để một cặp đôi được phân vào cùng một nhóm chỉ khoảng dưới 8%, nên bản thân điều đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng có lẽ hai người họ lại cảm thấy có một định mệnh vô căn cứ nào đó ở đây. Từ phía sau hai người họ, Kushida và Mii-chan cũng đang nhìn về phía này, Kushida mỉm cười và vẫy tay nhẹ với tôi, còn Mii-chan thì hơi co rúm lại nhưng cũng cúi đầu chào.
“Không ngờ lại cùng nhóm với Ayanokouji đấy.”
Ike là người mở lời trước. Cách dùng từ của cậu ta có vẻ bình tĩnh hơn tôi tưởng. Trong lúc tôi đang định đáp lại sao cho phù hợp thì lời của Ike vẫn tiếp tục.
“Lúc vừa nhìn thấy mặt mày, tao cũng định than phiền nhiều thứ, nhưng dù sao cũng đã cùng nhóm rồi, nên cố gắng hợp tác cho tốt đi. Tao cũng sẽ giúp một tay.”
“Tôi cũng có cùng suy nghĩ với Kanji. Lần này có vẻ không chỉ là một cuộc chiến đơn thuần, và tôi cũng hiểu được phần nào sự lợi hại của Ayanokouji-kun rồi. Những gì có thể giúp thì tôi sẽ hợp tác, mong được giúp đỡ nhé.”
Một lời chào hỏi thân thiện ngoài sức tưởng tượng từ những người bạn cùng lớp cũ. Lẽ ra họ phải ôm ấn tượng vô cùng xấu về tôi mới phải, nhưng lại mang đến cảm giác họ đang cố gắng tiếp xúc một cách bình thường nhất có thể. Họ đang nở nụ cười tử tế chứ không phải là giả tạo.
Lần này chúng tôi vừa là đồng minh, vừa là kẻ thù. Chính vì thế, họ có lẽ muốn tham gia kỳ thi một cách êm thấm và bình yên. Việc cư xử khéo léo để không tạo thêm kẻ thù vô cớ là một quyết định đúng đắn, và tôi thực sự bất ngờ khi những lời đó lại được thốt ra từ hai người này. Tôi có cảm giác như mình vừa nhìn thấy một khía cạnh trưởng thành của họ.
Biểu cảm và phong thái mềm mỏng đó, có thể nói là hoàn hảo để đối phó với kẻ phản bội như tôi.
Ike và Shinohara, có lẽ họ đã lấy hết dũng khí để tiếp xúc với tôi.
Rời mắt khỏi hai người họ, tôi bước ngang qua và tiến đến chỗ Kushida cùng Mii-chan đang đứng quan sát ở ngay phía sau.
“Chắc hẳn hai cậu cũng cảm thấy khó xử khi phải chung nhóm với kẻ phản bội, nhưng cho đến khi kỳ thi kết thúc, mong được giúp đỡ nhé.”
Câu đầu tiên, tôi chào hỏi Mii-chan trước.
“Eh? Ah, v-vâng. Tớ cũng mong… được giúp đỡ.”
Dù có chút bối rối, cô ấy vẫn đáp lại bằng những lời lẽ lịch sự. Tiếp theo, tôi chuyển ánh nhìn sang Kushida đang đứng bên cạnh.
“Nếu với tư cách là đồng minh, được Kushida giúp đỡ thì tôi cũng sẽ đỡ vất vả hơn nhiều.”
“Bên này cũng mong được giúp đỡ. Nếu người như tớ có thể giúp ích được gì.”
Mặc dù ánh mắt cô ấy phần nào hé lộ suy nghĩ thật sự, nhưng vẫn đáp lời tôi bằng giọng điệu mềm mỏng.
“Tôi đặc biệt đánh giá cao khả năng giao tiếp của Kushida. Khi bốn lớp bị trộn lẫn với nhau thì việc quản lý sẽ rất khó khăn.”
“Đương nhiên là tớ sẽ làm hết sức mình rồi. Sẽ thật tốt nếu cả nhóm đạt được kết quả cao nhỉ.”
Vì còn có những ánh mắt xung quanh, Kushida đưa ra câu trả lời vững vàng như vậy.
“Như vậy là đủ rồi.”
Sau khi hoàn tất màn chào hỏi ngắn gọn, tôi quay lưng lại và bước về phía lớp C.
“Khoan, này, đợi chút đã?”
“Ayanokouji-kun?”
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Ike và Shinohara với vẻ mặt bối rối liền gọi tôi lại.
Nhưng tôi chỉ liếc qua một cái rồi đi thẳng.
Có lẽ cảm thấy điều đó thực sự quá kỳ lạ, Ike lớn tiếng.
“Đợi đã, mày bơ bọn tao à!”
Đè nén những cảm xúc đang âm ỉ, Ike, người đã chủ động cất tiếng gọi trước cả Kushida hay Mii-chan, giờ lại tỏ ra bực bội.
“Thật sự khó chịu đấy, dù sao đi nữa… Bọn tao đã làm gì sai sao?”
“Không, chẳng có gì cả. Tôi chỉ đánh giá hai người không có giá trị để chào hỏi thôi.”
“Hả!?”
Khi tôi buông những lời lẽ tàn nhẫn và không hề khoan nhượng mà có lẽ họ không bao giờ ngờ tới, nét mặt của hai người họ đương nhiên lại hiện lên sự giận dữ một cách đầy thú vị.
Ngay cả Kushida chắc cũng không thể tưởng tượng được tôi lại thốt ra những lời lẽ cay nghiệt đến mức này.
Ai cũng vậy thôi. Khi một người đã cố kìm nén cảm xúc khó chịu để chủ động chào hỏi, lại bị đối xử bằng sự mỉa mai không nể nang, thì việc tức giận là điều đương nhiên.
“Vậy hẹn gặp lại sau nhé.”
Lúc rời đi, tôi cũng chỉ để lại lời nhắn đó cho Kushida và Mii-chan thay vì hai người kia, rồi cất bước đi thẳng.
“Ayanokouji! Mày có thế nào cũng không nên cư xử như vậy chứ!”
Dù đã bùng nổ những cảm xúc bị dồn nén, nhưng cậu ta không đuổi theo.
Tôi cứ thế phớt lờ và bắt đầu di chuyển đến chỗ nhóm Yoshida đang tụ tập, trên đường đi, một nữ sinh có lẽ bị tiếng hét làm chú ý nên đã đứng chôn chân ở giữa và nhìn về phía này.
”…Ah, x-xin, xin lỗi…! Vì đã ngáng đường…”
Chạm mắt nhau, Morofuji nói vậy, vừa rụt rè xin lỗi vừa bỏ chạy.
Mặc dù không có lý do gì đặc biệt để phải xin lỗi, nhưng cô ấy có vẻ cảnh giác, hay đúng hơn là sợ hãi một cách bất thường.
Morofuji từng là một trong những thành viên tham gia vào hành vi bắt nạt Karuizawa trước đây, biết đâu đó lại là ảnh hưởng từ sự việc lần đó.
Khi đang nhìn theo bóng lưng Morofuji trốn chạy về phía lớp B, Yoshida tiến đến từ phía đối diện và gọi tôi.
“Morofuji bị sao vậy?”
“Không, không có gì đặc biệt đâu.”
“Vậy sao. Mà thay vì chuyện đó… không sao chứ? Hai người Ike và Shinohara nãy giờ cứ trừng mắt nhìn cậu kìa.”
Có vẻ cậu ta đã nghe được một phần cuộc trò chuyện nên mới lo lắng hỏi vậy.
“Không cần bận tâm đâu. Ngay từ đầu tôi đã không có ý định hòa hợp với những người bạn cùng lớp cũ rồi. Thay vào đó, cậu thấy các thành viên thế nào.”
“Hửm? À, ừm, tôi có cảm giác đây là một nhóm tương đối nhẹ nhàng. Katsuragi, người hiểu rõ chúng ta thì khá phiền phức, nhưng những người khác của lớp B đều là những thành viên nhỏ lẻ. Lớp A cũng chia làm nửa trên nửa dưới, cảm giác hơi rời rạc. Lớp D thì ở góc độ nào cũng thấy là kiểu cân bằng, và có vẻ sẽ làm được khá tốt, nhưng chắc cũng không đáng sợ lắm.”
Hình dung về những trận chiến sắp tới, cậu ta đã đưa ra một đánh giá đơn giản như vậy.
“Đối với cậu cũng dễ xoay sở đúng không?”
“Quả thực nếu chỉ nhìn vào nhóm 3, thì suy nghĩ đó là chính xác. Tuy nhiên, những học sinh ngang tầm lãnh đạo như Ryuuen, Horikita, hay Ichinose, đặc biệt là Ryuuen, nếu ở cùng nhóm thì mới là tốt nhất.”
”…Với Ryuuen sao? Tôi tuyệt đối không muốn chung nhóm đâu.”
Cậu ta nhăn nhó, làm ra vẻ mặt như thể đó không phải là chuyện để đùa vậy.
Sanada đang lắng nghe câu chuyện ở một khoảng cách hơi xa, chậm rãi tiến lại gần.
“Ayanokouji-kun cho rằng đối thủ càng phiền phức thì việc giữ ở bên cạnh trong kỳ thi đặc biệt lần này sẽ càng dễ kiểm soát hơn, đúng không?”
“Ừ. Dù đối thủ là ai, việc dốc toàn lực để giúp lớp chiến thắng, bảo vệ lớp cũng không thay đổi, nhưng lần này chúng ta không thể bao quát tất cả những phạm vi khuất tầm mắt được.”
Sanada gật đầu, cầm tài liệu lên và mở trang hình phạt ra.
“Việc sử dụng Token để tránh cho đồng đội bị xếp chót, hay hành động để không có ai trong nhóm không về đích là điều có thể làm được ở một mức độ nào đó. Tuy nhiên, hình phạt buộc thôi học đối với học sinh đầu tiên có Token giảm xuống 0, dù chỉ một lần, thì chúng ta hoàn toàn không thể làm gì được.”
Nghe câu trả lời của tôi, Yoshida dường như cũng đã hiểu ra, cậu ta cong khóe miệng lên và gật đầu.
“Quả thực là vậy… Nếu có kẻ phải chung nhóm với Ryuuen, bị những chiêu trò bẩn thỉu lừa gạt khiến Token về 0 thì ngay tại thời điểm đó sẽ bị đuổi học ngay lập tức ─ nghĩ vậy thì tệ thật.”
“Trong số một vài hình phạt, tôi cảm thấy đây là hình phạt duy nhất không thể đối phó được.”
Trên thực tế, dưới một điều kiện đặc thù nhất định, một hình phạt khác có thể nhe nanh sắc bén hơn, nhưng việc nhắc đến ở đây cũng vô ích nên tôi bỏ qua.
“Lo lắng thái quá cũng chẳng ích gì phải không? Tớ nghĩ phía nhà trường cũng sẽ sắp xếp các nhiệm vụ sao cho Token không dễ dàng bị giảm xuống 0 đâu.”
“Đúng như Sanada nói đấy. Trừ khi mắc bẫy một cách cực kỳ ngu ngốc, nếu không thì dù thế nào cũng sẽ ổn thôi. Mà, lo lắng cũng chẳng thể phòng tránh được đúng không?”
“Trước tiên, nhóm chúng ta sẽ hành động như thế nào, hãy ưu tiên điều đó đã.”
Tôi khẽ gật đầu đáp lại lời cậu ấy. Từ giờ trở đi, giống như mọi khi, cần phải gom lại toàn bộ những khối gỗ chiến lược thực tế đang vương vãi, và tiến hành sàng lọc, loại bỏ dưới tiêu chí hiệu quả hay không hiệu quả. Tôi đã loại bỏ rất nhiều thứ vô ích khỏi đầu mình, nhưng vẫn chưa đủ thông tin để sắp xếp suy tính của Horikita, Ichinose, Ryuuen hay các lãnh đạo của từng lớp. Chắc hẳn sẽ cần một chút thời gian để tìm hiểu chi tiết về luật lệ.
Vì người giám sát vẫn chưa đến, tôi đưa mắt nhìn một vòng xung quanh.
Xung quanh, tất nhiên ngoài toàn bộ học sinh năm ba, còn có rất nhiều người lớn đang bận rộn tập trung lại.
Mục đích của hành động này không phải là để nắm rõ nội dung của toàn bộ 10 nhóm, hay xem ai thuộc nhóm nào. Ngay cả khi có thể nhìn và nắm bắt ở một mức độ nào đó tại đây, nhưng vì không thể đảm bảo tính chính xác 100%, nên việc ghi nhớ vô ích cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Mục đích của tôi là tìm kiếm một người cụ thể.
Và lần này tôi lại tìm thấy Hiyori đang ở đằng xa, được bao quanh bởi các bạn cùng lớp và đang trò chuyện. Nếu ở gần, tôi có lẽ đã bắt chuyện được với cô ấy, nhưng khoảng cách đó là hoàn toàn không thể.
Trong kỳ thi trên đảo hoang này, có vẻ như tôi hoàn toàn không có duyên với Hiyori.
Nhưng cũng không cần phải vội vàng.
Khi trở lại tàu, tất yếu sẽ có thời gian để nói chuyện.
”…”
Chợt tôi cảm thấy một sự kỳ lạ trong chính suy nghĩ của mình.
Đúng vậy, tôi không cần phải vội.
Hơn nữa, quan điểm cho rằng chúng tôi không có duyên cũng không đúng.
Kể từ khi di chuyển bằng tàu từ trường cho đến hôm nay, quả thực tôi đã không nói chuyện với Hiyori vài ngày rồi, nhưng khoảng thời gian đó không dài đến mức có thể dùng từ ‘không có duyên’ để diễn tả. Thực tế, nếu nhìn lại quá khứ, đã từng có những lúc chúng tôi không liên lạc với nhau trong thời gian dài hơn thế.
Vậy mà tại sao bây giờ tôi lại rơi vào cảm giác ‘đã lâu không nói chuyện’.
Không ─ ngay cả việc tôi tự hỏi ‘tại sao’ cũng đã là một điều bất thường rồi.
Đó là sự thay đổi trong tâm trí kể từ khi tôi nhận ra mình có thể đã thích Hiyori, là tác dụng của nó sao.
Ở giai đoạn các chi tiết vẫn chưa rõ ràng, sự tồn tại của Hiyori ở một nhóm khác, một lớp khác chỉ là một yếu tố gây nhiễu, và sự tồn tại đó không được bao gồm trong những khối gỗ chiến lược mà tôi đang xây dựng.
Vậy mà, tôi lại vô thức dõi theo cô ấy.
Đôi mắt tôi đang dõi theo góc nghiêng của cô ấy ở đằng xa.
Ngay cả sau khi đã nhận thức được điều đó, hành động ấy vẫn không thay đổi.
Thời gian và hành động vô ích này lại mang đến cho tôi một sự hưng phấn mong manh.
Nếu thứ tình cảm này thực sự là tình yêu, thì liệu Karuizawa cũng đã từng nhìn tôi và cảm nhận như vậy sao.
Cuốn sách giáo khoa về tình yêu mà không thể thấu hiểu chỉ trong một lần đọc. Thông qua việc nhìn lại, tôi đang dần nhận ra những điều mà trước đây tôi đã không nhận thấy.
Khi nói chuyện với người mình thích, khi chạm vào người mình thích thì những cảm xúc nào sẽ nảy sinh. Điều tôi quan tâm không chỉ là những cảm xúc mang tính chất ưu ái.
Khi bị người đó ghét bỏ, hay khi đánh mất người đó, những cảm xúc nào sẽ nảy sinh trong tôi.
Hai cảm xúc trái ngược nhau là yêu thích - ghét bỏ và yêu thương - thù hận, tôi muốn được trải nghiệm cả hai.
Nhưng đó cũng là một bài toán khó để thực hiện cùng lúc.
Có lẽ việc không nên tham lam muốn biết mọi thứ chỉ trong một lần yêu cũng rất quan trọng.
Nếu không thể đạt được cả hai, thì chỉ cần một trong hai cũng không sao ─.
“Sao thế Ayanokouji. Cậu có điều gì bận tâm à?”
Yoshida, người đang nói chuyện với Sanada, quay sang phía tôi và hỏi vậy.
“Không có gì, nhưng sao cậu lại hỏi thế?”
“Sao á, vì thấy cậu cứ thẫn thờ nhìn xa xăm, nên tôi tưởng cậu nhận ra yếu tố bất an nào đó.”
“Chỉ là vì kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn mới vừa kết thúc thôi. Tôi chỉ hơi mệt mỏi chút thôi. Nhưng khi Shiraishi và Yamamura vẫn đang cố gắng thì tôi cũng không thể bỏ cuộc trước được.”
Sau một nhịp nghỉ, tôi quyết định nói thêm một chút.
“Hiện tại vẫn chưa rõ toàn bộ bức tranh về số lượng nhiệm vụ hay số Token có thể thu thập được. Dù sao thì, hãy giữ kín thông tin về Token đang sở hữu, đừng để rò rỉ ra ngoài.”
“Kể cả với đồng minh sao? Tôi đã nghe Hashimoto nói rồi.”
“Ngoài ra, tôi cũng muốn tránh việc va chạm vô cớ với các lớp khác lúc này. Để giành được vị trí số 1 trong nhóm như Yoshida kỳ vọng, sự hợp tác với các học sinh lớp khác là điều không thể tránh khỏi.”
“Chà, đúng vậy. Nhưng không biết bên kia sẽ thế nào. Họ có thể muốn điểm cá nhân, nhưng chắc cũng không muốn để lớp chúng ta thắng đâu nhỉ? Biết đâu họ sẽ nương tay đấy.”
“Cho dù là vậy, thì điều kiện đối với các lãnh đạo của ba lớp còn lại cũng giống hệt như vậy. Sự toan tính không muốn cho lớp kia thắng tuyệt đối sẽ luôn bám theo.”
Sanada và Yoshida nhìn nhau một giây, rồi lập tức hiểu ra điều đó là đúng.
“Tôi hiểu ý cậu rồi. Tạm thời, hãy cho tôi chỉ thị bất cứ lúc nào nhé.”
Tôi gật đầu một cái, và thể hiện sự cảm kích với Yoshida bằng thái độ.
Hài lòng với lý do phù hợp, Yoshida vỗ nhẹ vào lưng tôi.
“Khi nào cần giúp đỡ, đừng ngại lên tiếng nhé.”
“Ừ, tôi sẽ làm thế.”
Trả lời xong, tôi dời mắt khỏi Hiyori.
Trước tiên cứ vượt qua kỳ thi đặc biệt này đã, những chuyện sau đó thì để sau hẵng tính.
Khi Ayanokouji đang thực hiện cuộc tiếp xúc đầu tiên với nhóm 3.
Horikita, người được phân vào nhóm 8, cũng đang gặp mặt các thành viên vừa mới đến.
Nữ sinh với mái tóc dài màu hồng đung đưa trong gió biển mỉm cười cất lời.
“Mong được giúp đỡ nhé, Horikita-san.”
“Tôi cũng đã nghĩ rằng xác suất để các lãnh đạo lớp vào cùng một nhóm là khá cao, nhưng không ngờ lại được xếp chung với cậu đấy, Ichinose-san.”
Ít nhất thì, trong số ba lãnh đạo còn lại, cô thầm thở phào nhẹ nhõm vì đây là đối thủ dễ làm việc cùng nhất.
Điều đó không nằm ở việc đối phương mạnh hay yếu, mà là vì cô tin chắc rằng sự tồn tại của Ichinose, nếu là đồng minh, sẽ mang lại sự ổn định to lớn cho nhóm.
Kỳ thi đặc biệt lần này tuy vẫn mang tính cạnh tranh với các lớp khác, nhưng thành quả với tư cách là một nhóm cũng bị đòi hỏi rất lớn. Nếu là Ichinose thì khả năng cao sẽ mang lại tác động theo hướng tích cực.
“Nếu chỉ là cuộc chiến đơn thuần giữa các lớp thì có lẽ sẽ rất rắc rối, nhưng xét theo luật thì việc hợp tác với tư cách một nhóm cũng sẽ dẫn đến lợi ích, nên đây không phải là chuyện xấu nhỉ. Nếu tớ và Horikita-san hợp sức, chúng ta có thể sẽ giúp nhóm giành chiến thắng một cách suôn sẻ đấy.”
Gần như cùng lúc, Ichinose cũng đang miên man với những luồng suy nghĩ tương tự.
Từ Ichinose ngay trước mắt, cô có thể cảm nhận được một khí thế mạnh mẽ khác hẳn so với trước đây.
Khí thế đó nếu là kẻ địch thì chỉ đem lại rắc rối, nhưng nếu là đồng minh thì cũng đồng nghĩa với việc vô cùng đáng tin cậy.
“Đúng vậy. Chúng ta là một nhóm bị đòi hỏi phải chiến thắng với tư cách là những lãnh đạo. Thực tế thì việc thăm dò tâm can nhau mới là lẽ thường tình, nhưng chúng ta sẽ hợp tác để cùng nhắm đến thứ hạng cao hơn… chốt như vậy được chứ?”
Cùng hợp tác hay là đối đầu nhau. Vì quy tắc cho phép chuyển nhượng Token sang nhóm khác nhằm ngăn không cho đối phương chiến thắng, nên chỉ cần một phương châm thôi cũng đủ làm tổng số Token thu được thay đổi đáng kể.
“Tất nhiên rồi. Nếu nhóm chúng ta giành hạng 1 thì phần thưởng sẽ là 100 điểm lớp cho mỗi bên. Quả thực là một diễn biến lý tưởng mà. Không chỉ riêng tớ, nếu cần thiết tớ cũng sẽ mạnh mẽ yêu cầu toàn bộ thành viên lớp D hợp tác. Như vậy được chứ?”
“Tôi sẽ chân thành đón nhận đây như một lời đề nghị đáng quý. Bên này cũng dự định sẽ đoàn kết nhất trí với phương châm đảm bảo vững chắc tổng số Token của nhóm. Tất nhiên, chuyện đó cũng còn tùy thuộc vào động thái hiện vẫn chưa rõ của lớp B và lớp C nữa.”
Học sinh từ các lớp khác đã bắt đầu lác đác xuất hiện.
Ở đó không có bóng dáng của Ayanokouji và Ryuuen.
Giả sử lãnh đạo của cả bốn lớp đều nằm trong cùng một nhóm, thì xét về mặt thu thập tổng số Token, họ có thể dễ dàng hợp tác với nhau; nhưng ngoại trừ lớp A đang dẫn đầu, điều đó mang lại rất ít yếu tố đáng hoan nghênh đối với các lớp còn lại. Bởi lẽ việc đó sẽ vùi dập cơ hội tạo khoảng cách với các lớp khác trong một kỳ thi đặc biệt quý giá.
“Việc chia sẻ ý thức hợp tác để nhắm tới vị trí hạng 1 của nhóm có vẻ diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi, nhưng đối với tôi cũng như Ichinose-san, vẫn còn một vấn đề bắt buộc phải xem trọng.”
“Là làm thế nào để giải quyết người bị thôi học─đúng không?”
Chạm mắt với Ichinose, Horikita gật đầu thật mạnh.
Trong kỳ thi đặc biệt này, việc xuất hiện học sinh bị buộc thôi học đã được thông báo từ trước.
Hơn nữa, một trong số đó là hình phạt mà chắc chắn ai đó phải gánh chịu. Để ngăn chặn, hoặc là may mắn thay học sinh sở hữu điểm bảo vệ trở thành đối tượng, hoặc là phải chi trả 20 triệu điểm cá nhân, chỉ có một trong hai cách đó.
“Horikita-san. Tớ tuyệt đối sẽ không để người nào trong lớp bị thôi học. Nếu việc nhắm đến vị trí hạng 1 về tổng số Token đòi hỏi sự hy sinh của đồng đội, thì khi đó tớ sẽ cứu đồng đội mà không hề do dự.”
Nếu cảm thấy không phục thì hãy nói ra ngay lúc này, đó chính là thông điệp đến từ Ichinose.
Đón nhận điều đó một cách trực diện, Horikita khẽ hít một hơi rồi đáp lại thông điệp ấy.
“Tôi cũng đồng tình. Tôi cũng không có ý định hy sinh các bạn cùng lớp.”
“Vậy thì chúng ta là những đồng đội có thể cùng hướng về một phía và nắm tay nhau, nói như vậy được chứ?”
”…Nếu cậu chịu tin tưởng tôi.”
Ít nhất thì Horikita không phải là một người nhận được sự tin tưởng như Ichinose. Cô hiểu rõ mức độ đó. Hiện tại bản thân cô đang ở lập trường xem mình có được người khác tin tưởng hay không.
“Vậy thì có vẻ như không có vấn đề gì rồi.”
Nói rồi, Ichinose nở nụ cười không chút vướng bận và đưa tay ra.
Nhìn thấy thái độ đó của cô, Horikita thầm thở dài cảm thán trong lòng.
Sự vững chắc của thành tích đã cùng nhau vượt qua hơn hai năm ròng rã bằng sự tin tưởng. Dù đã từng gián tiếp cảm nhận được vài lần, nhưng việc ở cùng một nhóm thế này lại càng khiến cô cảm nhận rõ ràng và đáng tin cậy hơn nữa. Về lẽ thường thì không nên dễ dàng tin tưởng đối thủ, ấy vậy mà cô lại tự ý đưa ra câu trả lời rằng có thể tin được.
Tất nhiên đó chỉ là con số gần 100%, hoàn toàn không có gì đảm bảo chắc chắn đối phương sẽ không phản bội.
Nhưng ngay cả khi chỉ là vô thức chuẩn bị tâm lý theo kiểu “nếu bị Ichinose phản bội thì cũng đành chịu”, thì điều đó cũng đã là đáng nể lắm rồi.
“Trước khi nắm lấy tay cậu, vẫn còn một điều nữa…”
Nhìn chằm chằm vào những đầu ngón tay thon dài và xinh đẹp đó, Horikita đưa ra một câu hỏi đi sâu hơn.
“Việc ai đó phải hy sinh là gần như không thể tránh khỏi. Nhưng cả hai lớp chúng ta sẽ không để ai bị thôi học. Chúng ta sẽ dốc toàn lực xoay xở vì điều đó. Một khi đã duy trì phương châm này, nói cách khác, đồng nghĩa với việc sẽ đẩy người của lớp Ryuuen-kun hoặc Ayanokouji-kun vào cảnh buộc thôi học. Cậu đã có sự chuẩn bị tinh thần về điểm đó chưa?”
Trước câu hỏi đó, Ichinose nhắm nghiền mắt lại rồi khẽ mỉm cười.
“Đúng là nếu là tớ của trước đây, tớ nghĩ mình sẽ không dễ dàng gật đầu đâu. Nhưng hiện tại tớ không còn do dự nữa. Để bảo vệ đồng đội, tớ không có ý định nể nang lớp đối thủ đâu, nên cậu cứ yên tâm.”
Đôi mắt mở to nhìn thẳng và không chút vướng bận ấy, lại một lần nữa được Horikita đón nhận trực diện.
“Vậy sao─. Ở những nơi tôi không biết, Ichinose-san cũng đã trưởng thành hơn sức tưởng tượng đấy nhỉ.”
Cô vốn đã nhận thức được đối phương là một cường địch.
Dù vậy, vẫn có những phần nào đó cô đánh giá thấp học sinh mang tên Ichinose Honami.
Việc là một người tốt, đồng thời cũng mang theo những phần yếu đuối ở phía sau.
Ngay cả việc bảo vệ các bạn cùng lớp cũng không hề đơn giản. Cho đến nay, cả Horikita lẫn Hirata đều đã nhiều lần cố gắng làm điều đó nhưng không thể hiện thực hóa. Tuy nhiên, Ichinose dù phải chiến đấu gian khổ nhưng vẫn tiếp tục bảo vệ các bạn cùng lớp mà không để thiếu vắng bất kỳ ai cho đến tận lúc này.
“Tớ cũng có cùng cảm nhận đó đấy, Horikita-san. Có vẻ như cậu đã trở nên đáng gờm hơn rất nhiều so với hồi mới nhập học rồi.”
“Ai mà biết được chứ. Đối với tôi, vì những thứ cần bảo vệ ngày một tăng lên, nên cũng có đôi chút khó khăn… Quan trọng hơn là, sau khi nghe giải thích về kỳ thi đặc biệt lần này, tôi đang có một điều bận tâm. Để xoay xở sao cho Token của đồng đội không bị giảm xuống 0, chắc chắn cũng cần đến yếu tố may mắn xen vào. Cậu nghĩ sao về điểm đó?”
“Cậu có nhận ra mối quan hệ giữa số lượng Token được ban cho ban đầu và kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn không?”
“Có, dường như những học sinh trụ lại càng lâu thì càng có xu hướng nắm giữ nhiều Token hơn. Tất nhiên là tôi chưa xác nhận với toàn bộ các bạn cùng lớp nên không thể nói là chắc chắn, nhưng…”
Dựa theo thông tin nghe ngóng được từ một vài học sinh bị loại ở các khoảng thời gian khác nhau, Horikita nói thêm vào.
“Tớ cũng có cùng suy đoán đó đấy. Nói cách khác, so với lớp của Ayanokouji-kun và Ryuuen-kun đã có nhiều người rút lui không lâu sau khi xuất phát, chúng ta có thể nói là đang nắm giữ chút lợi thế nhỉ.”
“Lớp cậu cũng có những học sinh trụ lại cho đến tận cùng. Nếu có thể suy ra câu trả lời dựa trên giá trị tối đa đó, thì hẳn là vậy rồi. Thế nhưng, cho dù tổng số Token của từng lớp có nhiều đi chăng nữa, thì cũng chưa chắc sẽ khiến mọi việc diễn ra thuận lợi đâu.”
Xét cho cùng, một khi đã được phân bổ ngẫu nhiên, thì tổng số Token của từng nhóm cũng sẽ chỉ xuất hiện sự chênh lệch. Hoặc đó cũng chỉ là lợi thế hay bất lợi trong các trận chiến cá nhân mà thôi.
“Thế nhưng─việc sở hữu nhiều Token với tư cách là một lớp đồng nghĩa với việc số lần có thể sử dụng bộ đàm để truyền đạt thông tin sẽ có sự khác biệt lớn. Nếu tớ và Horikita-san hợp tác với nhau và quản lý Token một cách cặn kẽ, chúng ta có thể luôn theo sát những học sinh đang gặp khó khăn về số lượng Token. Ngoại trừ nhóm 10 không đủ 16 người, chúng ta có 8 người để thực hiện việc chuyển nhượng và hỗ trợ Token cho nhau đấy.”
“Ra là vậy… Nói cách khác, ngoại trừ nhóm 8 của chúng ta đang nhắm đến vị trí hạng 1 ra, các nhóm còn lại sẽ phải xoay xở cốt sao cho không xuất hiện người hy sinh, có đúng không? Token đã chuyển nhượng sẽ biến thành mặt sau và mất đi giá trị ở phần thưởng cá nhân. Nhưng nhìn từ góc độ của nhóm chúng ta, điều đó cũng đồng nghĩa với việc những nhóm khác cần phải đánh bại sẽ tự động lùi bước.”
Vốn dĩ, việc thống nhất giữa hai lớp không phải là chuyện dễ dàng. Điểm thứ nhất, đối với những học sinh được phân vào 9 nhóm còn lại, điều đó tương đương với việc “bắt buộc họ phải từ bỏ phần thưởng giải đặc biệt”. Dù lớp Ichinose đoàn kết như một khối thống nhất có thể làm được, nhưng việc thuyết phục toàn bộ các bạn cùng lớp của Horikita lại là điều gần như bất khả thi trên thực tế.
“Một ý tưởng thú vị đấy, nhưng việc đó cũng sẽ khiến những học sinh có khả năng lập được đại công ở một nhóm nào đó phải chịu thiệt thòi. Những nhóm không có sự hiện diện của Ryuuen-kun hay Ayanokouji-kun, biết đâu mới chính là những nhóm ẩn chứa cơ hội chiến thắng cũng nên.”
Điểm này chính là sự khác biệt giữa một Ichinose muốn thiên hẳn về lối đánh phòng ngự, và một Horikita muốn hướng sự chú ý đến tấn công ở một mức độ nhất định.
Dù đã đi đến thống nhất theo hướng cùng hợp tác, kỳ thi đặc biệt này vẫn sẽ là một chặng đường đầy gian nan, Horikita không thể không cảm nhận mãnh liệt được dự cảm đó.
“Đúng vậy nhỉ. Tớ nghĩ dù thế nào cũng sẽ có những điểm không thể dung hòa được. Nhưng kỳ thi đặc biệt kéo dài tận 4 ngày 3 đêm cơ mà. Chúng ta hãy cứ thảo luận kỹ lưỡng rồi đưa ra quyết định nhé, Horikita-san.”
“Cũng phải, hiện tại vẫn chưa rõ những nhiệm vụ cụ thể hay dòng chảy của Token sẽ ra sao. Có vội vàng cũng chẳng giải quyết được gì.”
“Tớ đi gọi mọi người trong nhóm lại nhé.”
Ichinose xin phép Horikita rồi rời khỏi chỗ đó.
Sau đó, Horikita từ xa lặng lẽ quan sát hình ảnh đối phương đang tươi cười chào hỏi học sinh của các lớp khác.
“Không cần phải vội vàng, mình biết rõ điều đó nhưng…”
Horikita hồi tưởng lại cuộc trao đổi với Sudou ngay sau khi kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn kết thúc.
‘Biết đâu chừng, trong lớp chúng ta có kẻ phản bội cũng nên.’
Cô đã được nghe kể lại rằng, trong trận chiến chống lại lớp A, học sinh của các lớp khác đã ưu tiên nhắm vào VIP là Satou hơn hẳn một kẻ địch rắc rối đáng lý ra phải dè chừng như Sudou.
Trong tình huống mà nếu bản thân là kẻ địch của Sudou, thì chắc chắn sẽ ưu tiên nhắm vào cậu ta đầu tiên. Nếu đối phương lại lựa chọn tập trung tấn công vào Satou giữa tình cảnh đó. Và nếu như, có một nhân vật đang đứng phía sau giật dây chuyện này─.
“Trong lớp, có người đang tuồn thông tin ra ngoài sao…?”
Ở phía xa, cô bắt gặp bóng dáng của Ayanokouji. Từ lớp A có 4 người là Wang, Shinohara, Ike và Kushida.
Cả bốn lớp đã rơi vào trạng thái gần như cân bằng mà chưa cần đợi đến khi học kỳ 1 kết thúc.
Nếu như mọi ngóc ngách nội bộ đều bị lộ tẩy, thì những thông tin mà Horikita truyền đạt cũng sẽ lọt đến tai Ayanokouji. Rất có thể cô cũng sẽ bị ép vào một trận chiến đầy cam go trong kỳ thi đặc biệt này.
Trong lòng Horikita, một nỗi bất an nho nhỏ như thế vẫn không ngừng cháy âm ỉ.
Một kỳ thi đặc biệt mới đã bắt đầu trong khi sự mệt mỏi từ kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Sau khi nghe Mashima giải thích luật lệ, Ryuuen bắt đầu mường tượng ra vài chiến lược trong đầu.
Kể từ khi nhập học, cậu ta luôn đương đầu với mọi thứ bằng sự tự tin tuyệt đối vào suy nghĩ và phán đoán của bản thân, nhưng đến lúc này, hình bóng của Ayanokouji lại luôn lảng vảng trong tâm trí cậu ta bất kể lúc nào.
Lối đánh chính diện, mưu mẹo, hay những hành vi vô pháp vượt ra ngoài khuôn khổ của luật lệ.
Tất cả những thứ đó đều bị Ayanokouji nhìn thấu và vượt mặt.
Cậu ta lại vô thức suy ra một kết quả như vậy cho một tương lai còn chưa hề được định đoạt.
Nếu chỉ đơn thuần là thua kém trong những cuộc đấu trí, thì có vô số cách để đối phó, nhưng Ayanokouji lại sở hữu năng lực thể chất vô cùng đáng kinh ngạc. Hồi tưởng lại lúc đọ súng sơn, cậu ta khẽ chậc lưỡi một cái.
“Có chuyện gì sao, Ryuuen-shi. Có điều gì khiến cậu không vừa ý à?”
Kaneda, người được phân vào cùng nhóm, có lẽ bận tâm đến tiếng chậc lưỡi đó nên vừa lên tiếng hỏi Ryuuen, vừa đưa mắt nhìn về phía các thành viên đang bắt đầu tụ tập lại.
“Chỉ là đang nghĩ đến tên khốn Ayanokouji thôi, đừng bận tâm.”
”…Là chuyện liên quan đến Ayanokouji-shi sao. Ra là vậy.”
Nếu cứ để mặc cho Ayanokouji tự do hành động, thì nhờ lợi ích từ vị trí hạng nhất về tổng số Token của nhóm và giải đặc biệt cho phần thưởng cá nhân, chỉ tính phần cộng thêm đơn thuần thôi lớp C cũng sẽ nhận được tối đa 200 điểm lớp. Hơn nữa, cậu ta còn kiếm được điểm cá nhân, làm tăng thêm mức độ tự do của mình.
Trong kỳ thi trên đảo hoang diễn ra ở nửa đầu, lợi thế mà họ duy trì từ trước đến nay đã hoàn toàn biến mất. Cho dù tháng sau mới cập nhật xếp hạng lớp, nhưng điểm lớp đã bị giảm sút đến mức tạm thời bị giáng từ lớp B xuống lớp C. Hơn nữa, khoảng cách điểm số với lớp của Ayanokouji đang ở vị trí chót bảng cũng đang bám rất sát sao.
Nói cách khác, đây là một trận chiến tuyệt đối không thể thua.
Nhưng… điều đó cũng giống hệt như kỳ thi đặc biệt trước đó.
Làm thế nào mới có thể vượt qua Ayanokouji.
Ayanokouji chắc chắn sẽ thu thập được rất nhiều Token mặt trước. Ryuuen liệu có thể vượt qua con số đó hay không? Giả sử không thể vượt qua, thì tối thiểu cũng phải cao hơn về thứ hạng nhóm, và việc kiếm điểm dựa trên tỷ lệ nhân Token sẽ trở thành yếu tố bắt buộc. Đó là điều kiện tiên quyết để Ryuuen giành chiến thắng.
Và một điều nữa cần phải bận tâm chính là hình phạt buộc thôi học khi số lượng Token sở hữu giảm xuống 0.
Cho dù có là Ayanokouji đi chăng nữa, cậu ta cũng không thể luôn túc trực bảo vệ toàn bộ bạn cùng lớp suốt 24 giờ được. Nếu Ryuuen chi phối và kiểm soát được nhóm, cậu ta hoàn toàn có thể loại trừ một người khỏi lớp C.
Đưa mắt nhìn quanh, cậu ta phát hiện ra bóng dáng của Ayanokouji ở cách đó một quãng. Yoshida cũng đang đứng bên cạnh và có vẻ như đang nói chuyện, nhưng thực chất hình ảnh đó hoàn toàn không lọt vào tầm nhìn của Ryuuen.
Ayanokouji đang thẫn thờ nhìn về một hướng khác.
“Mày đang nhìn cái quái gì vậy─”
Dù Ayanokouji là kẻ không thể nắm bắt được suy nghĩ lẫn cảm xúc, nhưng không vì thế mà cậu ta chịu từ bỏ việc nhìn thấu ngay từ đầu. Dù là những manh mối nhỏ nhặt đến đâu, để tìm ra bước đột phá, cậu ta chỉ còn cách cắn chặt không buông như một con rắn. Ryuuen nhìn theo hướng ánh mắt của Ayanokouji.
Thông thường, việc nhận biết chính xác một người ở xa đang nhìn vào cái gì là trường hợp rất hiếm hoi. Đặc biệt là khi ở phía cuối tầm nhìn đó đang có rất nhiều người đứng tụ tập đông đúc.
Nhưng Ryuuen lập tức nhận ra.
Bóng dáng của Shiina Hiyori đang đứng ở nơi mà ánh mắt Ayanokouji đang hướng đến.
“Ryuuen-kun, có vẻ như chúng ta cùng nhóm nhỉ.”
Đang lúc cố gắng đọc thấu suy nghĩ của Ayanokouji, cậu ta bị một học sinh lên tiếng gọi.
“Tìm tao có việc gì.”
Phóng ánh nhìn sắc lẹm về phía đó, người đang đứng ngay trước mặt Ryuuen chính là Hirata Yousuke.
“Ngay từ đầu tôi muốn có một lời thỉnh cầu. Tôi không muốn nhóm này có người bị buộc thôi học.”
“Hah, mũi thính đấy. Nhưng đó là lời cầu xin mà tao không thể đáp ứng đâu, Hirata. Đây là cơ hội tuyệt vời để tống cổ một đứa lớp A chúng mày ra khỏi trường mà. Mày không nghĩ rằng chỉ mình mày là đang ở trong vùng an toàn đấy chứ?”
“Nếu cậu nhắm vào tôi thì tôi sẽ không cản đâu. Nhưng, nếu cậu định khiến một học sinh lớp A không phải là tôi, hoặc… một học sinh lớp C bị thôi học, thì bắt buộc tôi phải yêu cầu cậu lắng nghe đấy.”
Hirata đã cảm nhận được qua ánh mắt và bầu không khí rằng Ryuuen hoàn toàn không để mắt tới lớp A, mà đang lùng sục các học sinh lớp C. Chính vì vậy cậu mới đưa ra một phát ngôn đầy ẩn ý như thế.
“Tao nhắm vào ai cũng chẳng đến lượt mày phải lên mặt chỉ đạo. Hay là sao? Đổi lại việc tao tha cho đám tép riu đó, mày có thể làm được gì?”
“Để xem nào, có lẽ tôi có thể mang thái độ tích cực trong việc hợp tác vượt qua rào cản giữa các lớp. Ryuuen-kun là lãnh đạo của lớp, nói cách khác, chiến thắng của nhóm cũng chính là chiến thắng của lớp B.”
“Tao chẳng nghĩ ra được cái lợi ích chết tiệt nào để một đứa lớp A như mày lại đi giang tay giúp đỡ tao cả.”
“Chuyện rất đơn giản thôi. Tránh được việc có người phải thôi học một cách vô ích, đó chính là lợi ích lớn nhất rồi.”
“Có vẻ như mày cũng mang cái thứ tính cách phiền phức giống hệt Ichinose nhỉ.”
“Cậu muốn nghĩ sao cũng được. Tóm lại, tôi chỉ muốn giải quyết mọi chuyện một cách êm thấm.”
Không vội vã đưa ra kết luận, Ryuuen cân nhắc độ tin cậy trong lời nói và thái độ của Hirata, đồng thời suy tính xem lựa chọn nào mới là tối ưu nhất.
Dù có dìm Token xuống 0 và khiến một học sinh lớp C bị thôi học, thì đến cùng đó cũng chỉ là một trò quấy phá nhắm vào Ayanokouji, chứ không hề trực tiếp quyết định đến thắng thua hay điểm số của lớp. Trái lại, tùy theo cách nghĩ, một kẻ để cho Token của bản thân rớt xuống 0 thì cũng chỉ là thứ gánh nặng của lớp. Việc cất công biến Hirata thành kẻ thù chỉ để loại trừ kẻ đó cũng chẳng mang lại ý nghĩa gì lớn lao.
Mặt khác, nếu cậu ta thực lòng đề nghị hợp tác thì đó rõ ràng là một lợi thế.
Đưa mắt nhìn các học sinh đang tụ tập thành nhóm, Hirata tiếp lời.
“Đúng là kỳ thi đặc biệt lần này có một vài hình phạt rất nặng, nên nếu Ryuuen-kun giăng bẫy thì việc khiến một ai đó của lớp C bị thôi học không hẳn là điều bất khả thi. Nhưng, việc cậu cất công nhắm vào lớp nhóm dưới là vì muốn giáng một đòn vào Ayanokouji-kun. Dù vậy, giả sử trong 4 người của nhóm… không, cho dù cậu có được tự do chọn một người từ lớp C để tống cổ khỏi trường, thì nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cậu ấy, và đó cũng không thể coi là cậu đã giành được một ván thắng đâu nhỉ.”
Nói một cách dễ hiểu, nếu Ayanokouji ở cùng nhóm với Ryuuen, đập tan chiến lược trong một cuộc đối đầu trực diện rồi mới khiến học sinh lớp C bị thôi học, thì đó chắc chắn sẽ là một chiến công lẫy lừng đối với Ryuuen, nhưng với luật lệ lần này, dù thế nào cũng sẽ tồn tại những góc khuất ngoài tầm mắt. Việc hành động lén lút khi đối thủ không có mặt rõ ràng cũng chẳng có gì đáng để tự hào, đó là một sự thật không thể chối cãi.
“Thậm chí, nó còn có thể trở thành kết quả tượng trưng cho việc cậu chỉ là một kẻ tiểu nhân mà thôi.”
“Buồn cười thật đấy. Dám buông lời khích tướng tao chỉ để bảo vệ một cái nhóm chắp vá đến mức đó sao. Nếu vậy thì trước tiên mày phải chứng minh bằng hành động đi đã.”
Tạm gác lại kết luận, Ryuuen buông lời đe dọa Hirata như vậy.
Cậu ta đánh giá rằng, nếu trong kỳ thi đặc biệt này Hirata hành động với tư cách là một đồng minh thay vì kẻ thù, thì đối phương vẫn có dư dả giá trị để lợi dụng.
Hirata cũng gật đầu thật mạnh một cái, như thể đã lường trước điều đó ngay từ đầu.
“Tôi hiểu mà.”
Liếc nhìn từ khóe mắt, biểu cảm của Hirata vô cùng căng cứng, khác xa với ấn tượng mà Ryuuen từng nghĩ về cậu ta từ trước đến nay, mang theo một bầu không khí vương vấn chút sát ý mờ nhạt.