Skip to content

Chapter 6

Chương 6: “Tôi sẽ làm bất cứ điều gì”

Section titled “Chương 6: “Tôi sẽ làm bất cứ điều gì””

Buổi sáng ngày thứ 3 đã đến. Người giám sát giải thích rằng nhiệm vụ hôm nay, đúng như phần lớn dự đoán, sẽ tập trung vào hạng mục “Nhóm”. Theo lịch trình nhà trường đã sắp xếp sẵn, chúng tôi sẽ thi đấu với một vài nhóm khác. Trong trường hợp chiến thắng đối thủ, sẽ có 2 kiểu phân phát. Một là Token sẽ được chia đều cho tất cả mọi người trong nhóm. Trong trường hợp này, sẽ không có sự phân định hơn kém trong nội bộ nhóm 3. Kiểu còn lại là bất kể thắng thua của nhóm, 3 học sinh đạt thành tích cao nhất trong nhóm sẽ được đánh giá và nhận một lượng Token nhất định. Dù là kiểu nào thì việc Token được gom lại và giao cho Đại diện một lần vẫn không thay đổi.

Ngoài ra, xen kẽ vào những lúc như giờ nghỉ giải lao, có vẻ như một vài nhiệm vụ thuộc hạng mục cá nhân và đội cũng sẽ được tiến hành, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn sẽ là một ngày bận rộn tương đương hoặc thậm chí hơn cả ngày thứ hai.

Linh cảm chẳng lành đó của các học sinh đã ứng nghiệm một cách chuẩn xác.

Khi bắt đầu di chuyển vào lúc 8 giờ sáng, chúng tôi ngay lập tức chạm mặt với nhóm 10 mà Hashimoto trực thuộc. Không có cả thời gian để trò chuyện rôm rả, chúng tôi đã bị bắt phải thử sức với một nhiệm vụ độc đáo tận dụng hòn đảo hoang.

Và sau khi trận đấu kéo dài khoảng 1 tiếng đồng hồ kết thúc, chúng tôi thậm chí không có thời gian để khen ngợi lẫn nhau mà phải đi đến khu vực tiếp theo. Sau khi lặp lại việc di chuyển và làm nhiệm vụ với các nhóm khác khoảng 3 lần, cuối cùng giờ nghỉ trưa cũng đã đến.

Mang hình thức kiêm luôn 30 phút thời gian tự do cho mỗi người, nhưng ở đây đa số vẫn tụ tập theo từng đội để ăn trưa. Kiểm tra Token kiếm được trong buổi sáng hay thảo luận cho buổi chiều, chắc hẳn có rất nhiều chuyện để nói. Ngay cả Ibuki tạm thời cũng đang ở cạnh lớp B.

Giữa hoàn cảnh đó, người duy nhất có sự thay đổi lớn là Kushida.

Dù ở gần lớp A nhất, nhưng cô ấy lại giữ một khoảng cách nhất định và ăn trưa một mình.

Việc mối quan hệ với Shinohara xuất hiện rạn nứt là điều rõ ràng, và không nghi ngờ gì nữa, cô ấy đang phải hứng chịu ảnh hưởng và sự chèn ép từ chuyện đó. Không ít học sinh như Yoshida hay Katsuragi tỏ vẻ bận tâm đến sự ghẻ lạnh mà Kushida đang phải chịu, nhưng vì cũng có lúc phải thi đấu theo đội, nên đây là tình huống không thể bất cẩn đưa tay ra giúp đỡ được.

“Thật không nhìn nổi nữa. Dù có nói là chiến lược hay phương châm của đội đi chăng nữa, thì thế này chẳng phải là quá đáng rồi sao? Shinohara đó có thù oán gì với Kushida à?”

“Nếu nhìn thái độ của bạn trai cô ta thì cũng không phải là không hiểu được. Ánh mắt cứ đuổi theo Kushida Kikyou mà.”

“Ánh mắt của Ike sao? …Ý là đang so sánh với Shinohara hay sao?”

Cho rằng như thế liệu có phải là nghĩ quá nhiều rồi không, Yoshida ném cho Morishita một ánh mắt hoài nghi.

“Kể cả là Yoshida gì gì đó, nếu bạn gái của mình cứ nhìn say đắm một người đàn ông khác thì cậu cũng ghét đúng không? À, cậu không có bạn gái và cũng không thể có nên chắc có lẽ không hiểu được đâu nhỉ.”

“Ồn ào quá, đừng có tỉnh bơ buông lời độc địa thế chứ. …Nếu chuyện đó là thật thì chắc chắn là ghét rồi.”

Sẽ có cảm giác như thế nào thì dù không có bạn gái cũng có thể tưởng tượng ra được.

“Nhưng đành chịu thôi. Kushida và Shinohara, dù sao thì đẳng cấp cũng khác nhau mà.”

“Cái đó đúng là tồi tệ nhất đấy, Yoshida gì gì đó.”

“Bỏ cái chữ gì gì đó đi, ít nhất cũng phải gắn Kenta vào mà gọi chứ. Nếu định gọi đầy đủ cả họ lẫn tên.”

Hai người họ chắc đang nghĩ rằng Kushida bị Shinohara đuổi đi, nhưng thực tế có lẽ lại khác. Chẳng phải là Kushida đang cố tình giữ khoảng cách với Shinohara và diễn vở kịch mình đang bị cô lập sao.

Cô ấy hoàn toàn đang đóng vai nữ chính bi kịch, thu hút những ánh mắt đồng tình từ xung quanh.

Mục đích là tạo ấn tượng rằng chừng nào còn chưa giao Token cho Kushida, thì Shinohara vẫn sẽ là kẻ xấu.

Một hành động bất chấp tất cả, nhưng liệu nó có hiệu quả với Shinohara hay không thì vẫn chưa rõ.

“Ayanokouji-kun. Có liên lạc qua bộ đàm muốn kết nối với em từ Nishikawa-san.”

Tôi cũng có hơi bận tâm xem sau một ngày Nishikawa sẽ làm gì, hóa ra lại tiếp tục liên lạc sao.

Tôi nhận lấy chiếc bộ đàm được người giám sát đưa cho.

“Lại là xác nhận tình trạng sống còn của Shiraishi Asuka sao.”

“Hả? Shiraishi làm sao cơ.”

“Đừng có tự ý xen vào. Kenta Yoshida có nghe thì chuyện cũng chỉ thêm rắc rối thôi.”

“Tại sao tên lại đứng trước hả!”

Giao việc ứng phó Yoshida cho Morishita, à không, giao việc ứng phó Morishita cho Yoshida, tôi di chuyển ra xa một chút để trả lời bộ đàm.

Rốt cuộc thì những gì cô ấy nói cũng giống hệt hôm trước, muốn xác nhận Token của Shiraishi, và muốn biết chắc chắn xem cậu ấy có ổn hay không.

Câu trả lời của tôi không thay đổi, nhưng tình hình lần trước và lần này đã khác. Tôi qua bộ đàm bảo cô ấy hãy đợi thêm một chút nữa, và trả lời rằng trong vòng vài giờ tới chắc chắn có thể tạo ra một tình huống khiến cô ấy chấp nhận.

Ngay thời điểm tất cả mọi người đã dùng xong bữa trưa, tôi trả lại bộ đàm cho người giám sát. Sau đó, tôi quay trở lại chỗ lớp C đang tiến hành chuẩn bị thu dọn.

“Hai người nói chuyện khá lâu nhỉ. Cậu bị Nishikawa Ryouko bám riết dai dẳng sao?”

“Không, tôi đang liên lạc về một vấn đề khác.”

“Vấn đề khác? Ra là vậy, Ayanokouji Kiyotaka rốt cuộc cũng bắt đầu hành động rồi nhỉ?”

Ánh mắt của Morishita khẽ trở nên sắc bén, tôi cứ nghĩ những lời đùa cợt như mọi khi lại sắp bay đến, nhưng có vẻ không phải vậy.

“Không cần phải giấu đâu. Kỳ thi đặc biệt lần này có thể nói là quá đỗi bình thường, hay đúng hơn là vì cậu có quá ít động thái đặc biệt, nên tôi đã nghi ngờ rằng cậu đang căn thời điểm để thực thi đấy.”

Morishita bình thường hay đùa cợt, nhưng quả nhiên bên trong vẫn ẩn chứa sự sắc bén.

“Quả thực tôi đã phóng mũi tên đi rồi.”

“Hô hô, mũi tên sao. Vậy thì từ giờ chúng tôi phải làm gì đây?”

“Những việc cần làm không có gì thay đổi cả. Một khi các nhóm hành động riêng biệt, về cơ bản chúng ta chỉ có thể nghiêm túc thu thập Token mà thôi. Dù nói việc chuyển nhượng là không giới hạn, nhưng tại thời điểm chuyển đi thì nó đã bị xử lý như Token mặt sau. Nếu vậy, chúng ta chỉ cần đối mặt với các nhiệm vụ và kiếm được càng nhiều Token mặt trước càng tốt, dù chỉ là 1 cái. Đó là nước cờ tối ưu nhất để tiến gần đến chiến thắng.”

“Thực tế thì Ayanokouji Kiyotaka không còn nghi ngờ gì nữa đang vượt trội hơn hẳn và giành chiến thắng trong nhóm 3. Cho dù trong các nhóm khác cũng có học sinh thu thập được lượng Token mặt trước tương đương, thì chỉ cần giành được tỷ lệ nhân 100% vào ngày cuối cùng là có cơ hội chiến thắng đúng không. Mà, chắc đối thủ cũng đang nghĩ như vậy.”

“Không hẳn là đòi hỏi một thành tích cá nhân nổi bật đến mức khác biệt. Nói đúng hơn thì, chỉ cần là học sinh có năng lực tổng hợp cao, tùy thuộc vào việc kết hợp, ai cũng có thể thu thập được nhiều Token mặt trước.”

Dù có những yếu tố như đội hay nhóm, nhưng cơ chế của nó là sự kết tinh từ tài năng và nỗ lực của từng cá nhân sẽ trực tiếp dẫn đến kết quả. Nghĩ quá phức tạp thì sẽ chỉ khiến bản thân tự sa lầy mà thôi.

“Nhưng đó chỉ là trong trường hợp chỉ nghĩ đến việc ‘chiến thắng’ thôi. Một bộ mặt khác của kỳ thi đặc biệt này chính là sự nặng nề của các hình phạt, và chiến lược làm thế nào để chắc chắn né tránh được điều đó mới là thứ bị đòi hỏi.”

“Việc cậu nói đã phóng mũi tên đi hóa ra là mang ý nghĩa đó sao. Cậu định làm cách nào để né tránh đây?”

“Chuyện đó, hiện tại vẫn là bí mật.”

“Thật tình. Những người đứng đầu không hiểu được rằng chủ nghĩa bí mật thái quá sẽ chỉ làm tăng thêm những sự hy sinh không cần thiết sao?”

Nói rồi khẽ nhún vai, Morishita rời đi với dáng vẻ như đã mất hứng thú.

“Bất ngờ là cậu lại rất biết điều đấy nhỉ.”

Hoặc là, cô ấy phán đoán rằng việc biết tôi đã bắt đầu hành động như vậy là đủ rồi chăng.

Đang được tin tưởng hay không được tin tưởng, việc cô ấy là một kẻ khó hiểu quả là một điều chắc chắn.

Sau đó, những thử thách vẫn tiếp tục. Nhưng những việc cần làm về cơ bản đều giống hệt nhau. Chỉ là thử sức với những nhiệm vụ gợi nhớ đến các kỳ thi đặc biệt trong quá khứ, và thu thập Token từ 3 hạng mục.

Tất nhiên, nhiều học sinh đang dốc sức nỗ lực để đảm bảo có được dù chỉ là 1 Token, nhưng đối với tôi, giai đoạn đó đã đi qua rồi. Số lượng Token tuyệt đối đã được định sẵn ngay từ đầu, và nó chỉ khác biệt ở chỗ sẽ được trao cho nhóm nào, lớp nào, và cho ai. Nói một cách nôm na, tôi đã đi đến kết luận rằng bản thân thắng thua cũng chỉ là phần phụ mà thôi.

Mũi tên mà tôi đã phóng ra hiện tại đang bay thẳng tắp về phía kẻ sẽ trở thành vật hy sinh.

Nó sẽ đâm trúng vào ngày mai. Đa số mọi người trong lúc không nhận ra đã bị mũi tên đó thu hút ánh nhìn, và đang dự đoán kết quả. Những người không biết gì chỉ là một bộ phận rất nhỏ học sinh.

Nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, mũi tên đó sẽ cắm vào đích, và đa số mọi người có lẽ sẽ bình an vô sự.

Nhưng ngoại lệ thì luôn tồn tại.

Trong số những học sinh đang đứng nhìn, dù có kẻ định vươn tay ra bắt lấy mũi tên đó thì cũng chẳng có gì lạ.

Đến 6 giờ chiều, chúng tôi di chuyển đến điểm đích cuối cùng của ngày hôm nay, và thời gian nghỉ ngơi được thiết lập.

Ngay thời điểm đó, Yoshida hít một hơi thật sâu, trút ra toàn bộ sự mệt mỏi trong một lần.

“Việc dựng lều hôm nay cũng là lần cuối cùng rồi nhỉ.”

“Cảm giác rốt cuộc cũng đã nhìn thấy hồi kết rồi, nhưng thực tế thì ai mà biết được chứ? Ngày mai dù kỳ thi đặc biệt có kết thúc, thì khả năng kỳ thi trên đảo hoang vẫn sẽ tiếp diễn cũng có mà.”

“Chuyện đó… tôi thực sự hy vọng là sẽ không xảy ra.”

Trong lúc đang nhìn hai người họ trò chuyện như vậy, ở góc tầm nhìn, tôi thấy Shinohara đi đầu, tiếp theo là Kushida, và lùi lại phía sau một chút là Ike cùng Mii-chan đang di chuyển. Họ bắt đầu dựng lều ở một nơi cách xa.

Trong số 4 lớp, chỉ có duy nhất 1 lớp giữ một khoảng cách xa đến mức dị thường.

“Gì thế kia. Bọn họ đang làm cái gì vậy.”

“Chẳng phải đó là hành động xuất phát từ sự bất mãn khi phương châm của lớp A bị người khác xen vào sao. Nếu cách xa đến nhường đó, thì dù có nói chuyện cũng không lọt đến tai chúng ta được.”

Quả thực, cho dù có vểnh tai lên nghe ngóng đến mức nào đi chăng nữa, thì việc bắt được giọng nói của họ cũng là điều không thể.

Nếu thu hẹp khoảng cách, lớp A sẽ ngay lập tức biết được chúng tôi đang có ý định tiếp xúc.

“Chắc chắn là chỉ thị của Shinohara rồi. Cứ mặc kệ họ đi.”

Sau đó chúng tôi từ từ tiến hành chuẩn bị, và khi ăn xong bữa tối, vạn vật xung quanh cũng đã trở nên tối tăm.

Mii-chan bước ra từ gần lều của lớp A, nhìn quanh một vòng rồi tìm thấy tôi.

Ánh mắt đó giống như đang gửi đi một tín hiệu “Hãy giúp tớ với” vô cùng rõ ràng.

“Xin lỗi nhưng tôi giao lại cho cậu một chút nhé.”

Giao lại công việc cho Sanada - người đã vui vẻ nhận lời, tôi rảo bước tiến lại gần Mii-chan. Ngay sau đó Mii-chan cũng chạy tới gần.

“Là chuyện của nhóm Shinohara sao?”

”…Vâng. Kushida-san đã cầu xin được nhận Token, nhưng Shinohara-san hoàn toàn bỏ ngoài tai… Hiện tại, họ đang cãi nhau vì chuyện đó.”

“Tôi hiểu rồi. Để tôi qua xem tình hình một chút.”

“Ano, nhưng chuyện đó thì… có lẽ sẽ rắc rối đấy…”

Vừa cản tôi lại với vẻ mặt đầy áy náy, Mii-chan vừa khẽ khàng nói ra lý do.

“Tớ đã bị bảo là phải canh chừng không để người khác tới. Nếu có ai định tiến lại gần thì tớ tuyệt đối phải cản lại… đặc biệt là Ayanokouji-kun… Đó là chỉ thị từ Shinohara-san…”

Đúng như tôi nghĩ, Shinohara đang đặc biệt cảnh giác cao độ trước sự tiếp xúc giữa tôi và Kushida.

Kể từ khi kỳ thi đặc biệt bắt đầu, việc tôi liên tục thể hiện thái độ đánh giá cao Kushida và coi thường Shinohara cùng Ike đã khiến sự cảnh giác này hoạt động mạnh mẽ. Do không biết đối phương sẽ giở trò gì, nên cô ta nghĩ rằng tốt nhất là cố gắng không cho tiếp xúc. Đó là cách tốt nhất trong giới hạn suy nghĩ mà cô ta có thể chạm đến sao. Nếu tôi cưỡng ép vượt qua, khả năng Mii-chan sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo cũng không phải là 0. Đó là một diễn biến không hề mong muốn.

“Nhưng… cậu có nên đi không… Tớ không biết phải làm sao nữa.”

Dù hành động trong cùng một nhóm, nhưng phần lớn thời gian đều chia theo lớp.

Có vẻ như lớp A đang ở trong một môi trường tồi tệ hơn hẳn so với tình trạng hiện ra trên bề mặt.

Cửa lều đang quay lưng về phía này, nên không thể quan sát được tình hình của 3 người họ.

“Trước mắt, tôi sẽ đi vòng qua để xem tình hình một chút. Mii-chan cứ tiếp tục canh chừng đi nhé.”

Ra chỉ thị cho cô ấy quay lại vị trí, tôi đi vào trong rừng.

Và rồi nhanh chóng di chuyển, tôi đi vòng ra phía cửa lều của nhóm Shinohara.

Hai chiếc lều của lớp A nằm cạnh nhau. Ở phía trước chiếc lều bên phải, tôi nhìn thấy Shinohara và Ike.

Kushida thì―ở trong chiếc lều đó sao?

Tuy nhiên khi nhìn lướt qua, tôi không thấy bóng dáng của cô ấy đâu, nên tôi vừa từ từ di chuyển vừa tiến đến một vị trí có thể xác nhận tình hình bên trong lều. Ngay sau đó, tôi đã nhận ra lý do tại sao mình không tìm thấy cô ấy ngay lập tức.

Kushida đang quỳ sụp xuống dập đầu trước nhóm Shinohara ở cửa lều.

Nhìn xuống Kushida, trên mặt Shinohara đang hiện lên một vẻ hả hê.

Dù nội tâm Kushida hẳn đang cuộn trào giận dữ, nhưng dẫu có nói là cách xa 3 lớp đi chăng nữa thì đây vẫn là điểm cắm trại. Nếu lỡ lời lớn tiếng, hay để lộ thói quen ăn nói thô tục rồi bị người thứ ba bắt gặp, thì những nỗ lực nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác để đóng vai cô gái ngoan hiền sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Có vẻ như cô ấy đang cố gắng hạ mình từ đầu đến cuối để cầu mong mọi chuyện trôi qua êm xuôi.

Vì tôi cũng không thể tùy tiện lên tiếng gọi, nên trong lúc đang suy nghĩ xem phải làm sao, thì tiếng quát mắng của Shinohara vọng lại. Vì cô ta đang hét về phía trong lều nên tôi không thể nghe rõ hoàn toàn, nhưng chắc chắn là cô ta đang vô cùng tức giận.

Quan sát tình hình một lúc, tôi nhận ra có một sự hiện diện đang tiến lại gần phía này.

Vì đã hiểu đại khái tình hình, nên trước mắt tốt hơn hết là tôi nên quay lại phía lều của lớp C trong lúc chưa bị phát hiện.

Một lúc trước khi Ayanokouji định đi vòng qua. Shinohara đang ôm một sự nghi ngờ to lớn và bùng nổ cơn thịnh nộ. Đặc biệt là về sự thật bị bại lộ vào đêm ngày thứ hai, rằng lớp cô ta đang có phương châm không chia Token cho Kushida, khiến cô ta không thể không truy cứu.

“Chuyện tôi không giao Token, là do Kushida-san đã tiết lộ ra đúng không? Tốt nhất là cậu nên thừa nhận đi.”

“Không phải mà… Tớ đã phủ nhận đến mức này rồi mà cậu vẫn không chịu tin sao…”

“Vậy thì là gì? Nếu có người khác thì là ai chứ. Cậu định nói là Mii-chan đã tiết lộ ra sao?”

“Chuyện đó thì tớ không biết… nhưng không phải tớ. Ngoài Mii-chan ra thì cũng chỉ có Ike-kun thôi.”

Dù Kushida có kêu oan đến mức nào đi chăng nữa, trong thâm tâm Shinohara, việc cô ấy là nghi phạm số một vẫn không hề thay đổi.

“Lúc nãy, tớ không có cảm giác là Kikyou-chan đang nói dối đâu…”

“Hả? Vậy thì cậu bảo ai là người đã tiết lộ chứ. Không phải là Kanji đấy chứ?”

“Không phải, tớ làm sao mà làm thế được. Chắc là, cái tên Ayanokouji đó đã tung tin cũng nên… Là hắn thì chuyện gì mà chẳng dám làm chứ.”

“Này nhé, cho dù là vậy thì ngay từ đầu, người quyết định làm theo phương châm này là lớp A cơ mà. Dù Ayanokouji-kun có liên quan đi chăng nữa, thì cũng có nghĩa là ban đầu phải có một người bạn cùng lớp nào đó tuồn thông tin ra ngoài chứ. Kanji đúng là đồ ngốc mà.”

“Ư, x-xin lỗi…”

“Mii-chan vốn ghét Kushida-san nên cứ mặc kệ cậu ấy đi. Thông tin bị tuồn ra thì người vui mừng chỉ có mỗi Kushida-san thôi. Ngay từ đầu thủ phạm đã được định sẵn rồi còn gì.”

“Nhưng mà, nếu vô ý để lộ ra thì sẽ bị tức giận như lúc nãy, chẳng phải Kikyou-chan cũng hiểu rõ điều đó sao?”

Không dám nhìn thẳng vào một Kushida đang quỳ seiza với vẻ đầy hối lỗi, Ike đành đánh mắt sang hướng khác rồi nặn ra từng chữ.

“Từ nãy đến giờ cứ Kikyou, Kikyou mãi, sao cậu lại chỉ gọi mỗi Kushida-san bằng tên thật một cách thân mật như vậy hả!?”

“K-Không phải đâu…!”

Sự bùng nổ cảm xúc đột ngột. Cậu ta hoảng hốt định lên tiếng biện minh, nhưng trong thoáng chốc lại nghẹn lời.

Nhưng trước khi Shinohara kịp nói tiếp, Ike đã gắng gượng nói lấp vào.

“Cậu có nói vậy thì… chuyện đó từ trước khi hẹn hò với cậu đã thế rồi mà…”

“Vậy thì ngay từ bây giờ cậu đổi lại gọi bằng họ là được chứ gì. Mà nói đi cũng phải nói lại, Kushida-san là kẻ đã chê tớ xấu xí ngay trong lớp học đấy? …Người ta đã nói xấu bạn gái cậu như vậy, thế mà cậu cứ mãi cợt nhả cười hề hề với cô ta, cậu không thấy thảm hại sao? Tớ thấy xấu hổ thay cho cậu đấy!”

Đôi mắt đỏ hoe, Shinohara dời ánh nhìn từ Ike quay trở lại phía Kushida.

“Nếu cậu không muốn nói ra sự thật thì cũng không sao. Có thể không có chứng cứ chứng minh cậu đã phản bội, nhưng vì mối quan hệ tin tưởng đã tan vỡ nên tôi sẽ không giao Token cho cậu nữa đâu.”

Nói xong, Shinohara nở một nụ cười gượng gạo rồi tiếp tục.

“Hay là cậu đã tính toán xong cách để không bị đuổi học rồi? Kushida-san thông minh lắm mà. Cậu mà có vẫy đuôi với những gã đàn ông khác ngoài Kanji rồi hứa hẹn để được chia Token thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên đâu.”

“Tớ không làm thế, cũng chưa từng nghĩ tới chuyện đó…”

“Lúc nãy tớ đã bảo là không giống cậu ấy rồi mà… Cậu dừng lại đi.”

“Thế nên tớ mới hỏi! Tại sao chứ… Tại sao cậu lại đi bênh vực cái loại như Kushida hả!?”

Đứng trước một Shinohara đang gọi thẳng thừng không dùng kính ngữ và trở nên kích động đến mức cuồng loạn, bản thân Ike cũng không thể giấu nổi vẻ bối rối.

“Chúng ta là đồng đội mà đúng không? Từ lúc kỳ thi đặc biệt này bắt đầu, cậu hơi lạ rồi đấy…”

Dù có khoảng cách, nhưng nếu hét lên quá to thì có thể sẽ lọt đến tai các lớp khác, Ike nhắc nhở như vậy.

“Chứ biết làm sao được! Cả Kanji, cả Yoshida, cả Ayanokouji nữa! Đàn ông mấy người toàn đứng về phe Kushida thôi!”

Bị nhắc nhở như vậy, Shinohara càng bùng nổ cảm xúc lên thêm một bậc.

“Gi-Giọng cậu to quá rồi đấy!”

Shinohara thở hổn hển liên hồi, rồi cô hít một hơi, vuốt ngược phần mái đang rối tung lên.

“Ở đây không có ai nghe thấy đâu, nên cậu cứ để lộ bản chất thật ra đi Kushida-san. Như thế có khi lại thoải mái hơn đấy.”

”…Cậu bảo tớ để lộ bản chất thật tớ cũng khó xử lắm. Tớ vốn không có ý định tranh cãi với Shinohara-san…”

“Hừm? Nếu vậy thì tại sao, cậu lại cư xử như một nữ chính bi kịch vậy hả? Biến tôi thành kẻ xấu cơ đấy. Cậu cứ làm cái bộ dạng ‘Tớ không nhận được Token nào đâu~’ để làm gì?”

“Đó chỉ là… tớ chỉ muốn Shinohara-san hứa sẽ giao Token… à không, tớ chỉ mong cậu nhượng lại đàng hoàng phần từ trước đến hôm nay cho tớ thôi. Nghĩ đến chuyện có thể bị đuổi học thì tớ sẽ cảm thấy bất an mà…”

“Bất an? Rõ ràng tôi đã bảo là sau này sẽ giao cho rồi cơ mà? Quả nhiên là cậu vẫn không tin tưởng tôi đúng không.”

”…Không phải là tớ không tin. Nhưng mà―”

“Tôi đã nói với cậu biết bao nhiêu lần rồi nhỉ? Rằng trước khi về đích, tôi chắc chắn sẽ giao Token cho cậu. Cho đến lúc đó, tôi chỉ giữ hộ để tiện cho việc điều chỉnh mà thôi. Làm ơn hiểu cho đi.”

Điều chỉnh - một từ ngữ ngụy biện thật tiện lợi. Chi tiết cụ thể của chiến lược, lợi ích ra sao đều không hề được tiết lộ.

Đương nhiên Kushida hiểu rõ. Token của cô đang bị tịch thu chỉ vì ác ý, và đó cũng là khoản bảo hiểm để Shinohara và Ike không bị đuổi học trong trường hợp bất trắc. Bị chèn ép từ một phía, Kushida cũng đang ôm trong lòng đầy sự bực dọc. Thế nhưng, cô không làm cái việc đơn giản là bùng nổ cơn giận ra ngoài giống như Shinohara. Dù nói là cách xa nhưng khoảng cách thực tế vẫn rất gần. Hoàn toàn không biết khi nào sẽ có ai đến, hay bị ai nhìn thấy.

“Vốn dĩ ban đầu việc cậu nói xấu tôi trước mặt tất cả mọi người là sai rành rành rồi. Cậu tự nhận thức được điều đó đúng chứ?”

”…Đúng vậy. Về điểm đó, tớ đang tự kiểm điểm…”

“Hừm. Nếu cậu nói mình thực sự đang tự kiểm điểm, thì trước tiên hãy cho tôi thấy thành ý đối với cái nguyên nhân đó đi.”

“Thành ý…? Tớ ngoan ngoãn gửi Token lại cho đến trước khi về đích là được chứ gì?”

Trước câu hỏi đó của Kushida, Shinohara khịt mũi cười nhạo, buông lời phủ định rồi ép buộc.

“Có thể sẽ bị coi là đồ ngốc, có thể sẽ rất vô lý, nhưng chẳng phải ai cũng có một giới hạn không thể nhượng bộ trong lòng sao? Kushida-san đã vượt qua giới hạn đó rồi. Nên cần phải có một thái độ tương xứng chứ nhỉ.”

Nói đoạn, Shinohara chỉ tay xuống sàn lều nơi Kushida đang ngồi.

“Ngay tại đây, dập đầu xin lỗi tôi xem nào. Xem như là minh chứng cho việc cậu tin tưởng tôi. Dập đầu với chính tôi đây này.”

Một phát ngôn và yêu cầu thực sự đã vượt quá giới hạn khiến biểu cảm, lẫn trái tim của Kushida đóng băng trong tích tắc. Yêu cầu quá đỗi vô lý này khiến Ike vội chạm vào vai Shinohara hòng xoa dịu cô ta, nhưng Shinohara đã mạnh bạo hất tay cậu ta ra.

“Làm được không? Hay là không làm được?”

Lời nói đó thực chất là một sự lựa chọn mang tính cưỡng ép, rằng cô có cần Token hay không. Đối với Kushida mà nói, từ lâu đã chẳng còn chỗ nào cho cô được quyền lựa chọn nữa rồi―.

“Xin cậu… xin hãy tin tưởng tớ―”

Cô chống tay xuống, cúi gập đầu thật sâu, và thể hiện một tư thế dập đầu dogeza thật đẹp trước mặt Shinohara. Một tư thế đầy nhục nhã. Ấy vậy mà Shinohara không những không thỏa mãn, mà sự bực dọc không nói thành lời trong cô ta lại càng tăng thêm. Cái sự thật khó chấp nhận rằng, ngay cả cái tư thế dập đầu đáng lẽ phải trông vô cùng xấu xí kia, lại vẫn thanh tao hơn cô ta rất nhiều.

”…Sao tự dưng tôi lại cảm thấy, ở cậu chẳng chứa đựng chút thành tâm biết ơn nào cả nhỉ. Bởi vì, Kushida-san luôn có hai bộ mặt khác nhau đúng không? Cậu đang tức điên lên với tôi chứ gì?”

Không phải sự tồn tại của Kushida đang trực tiếp gây ra tổn hại gì.

Việc Ike thích Shinohara là sự thật, và giữa cậu ta với Kushida cũng chẳng có chuyện gì cụ thể xảy ra cả.

Dù vậy, cái cảm giác tự ti rằng từ nhan sắc, trí tuệ cho đến vóc dáng, tất cả mọi thứ mình đều thua kém vẫn luôn tồn tại. Ngay cả sau khi đã biết rõ con người thật của Kushida, việc Ike vẫn bị Kushida hút hồn cũng là điều dễ hiểu, một thực tại quá đỗi tàn nhẫn.

Cô ta hiểu rõ. Dù có ganh đua thì cũng chẳng thể nào thắng nổi. Đó là sự khác biệt thiên bẩm ngay từ lúc sinh ra.

Nếu đã vậy, kết luận đưa ra là chỉ còn cách dùng lập trường, dùng quyền lực để vượt mặt và cưỡng chế chèn ép đối phương.

“Không có chuyện đó đâu… Tớ nói thật đấy, xin hãy tin tớ…”

Những lời lặp đi lặp lại. Shinohara thừa hiểu trong đó chẳng có chút thành thật nào. Bởi lẽ bản chất thật mà Kushida đã phơi bày trong kỳ thi đặc biệt Nhất thống vô cùng mãnh liệt.

Nhưng việc không thể cứ ép đối phương dập đầu mãi cũng là một sự thật. Cần phải nghĩ đến lúc nên lùi bước.

“Dập đầu đàng hoàng được đấy, giỏi lắm. …Ừm hiểu rồi, vậy thì đúng như lời hứa tôi sẽ giao Token cho cậu. Nhưng đó sẽ là lúc ngay sát thời điểm về đích của ngày cuối cùng. Là ngay trước khoảnh khắc không thể chuyển nhượng được nữa ấy.”

Trong nhóm 3, ứng cử viên cho vị trí bét bảng về số Token là Ibuki và Kushida.

Dưới góc nhìn của Shinohara, cô ta có suy nghĩ rằng chỉ cần về đích với số Token nhiều hơn một trong hai người đó dù chỉ 1 cái thôi, thì có thể vượt qua kỳ thi đặc biệt này một cách an toàn 100%. Về phần Ibuki, do không tạo ra được thành quả nên đang bị Katsuragi siết chặt, nhưng không ai biết khi nào và ở thời điểm nào cậu ta sẽ ra tay cứu giúp. Khoản bảo hiểm này có càng nhiều thì càng cần thiết.

“Được… chưa vậy? Nhỡ có ai đó đến…”

“Không được. Cứ giữ nguyên tư thế đó thêm 1 phút nữa đi. Mà nhắc mới nhớ, không có điện thoại ở đây tiếc thật đấy, Kanji nhỉ.”

“Kh-Không… ý là, làm thế này hơi quá đáng rồi đấy? Chẳng khác nào bắt nạt…”

“Hả? Nỗi nhục nhã mà tớ phải chịu đựng cũng là bắt nạt còn gì. Tại sao cậu lại đi bênh vực Kushida hả?”

Cảm xúc khó khăn lắm mới kìm nén xuống được lại một lần nữa bùng lên, Shinohara trừng mắt lườm Ike.

“Ý cậu là Kushida tốt hơn tớ chứ gì!? Nè, đúng là vậy chứ gì!?”

“Kh-Không phải đâu m—”

Đứng trước một Shinohara đang không ngừng mất kiểm soát, Ike nở một nụ cười gượng gạo, cậu ta lại chạm vào vai cô hòng xoa dịu lần nữa.

“Này nhé―mấy người đang làm cái trò tởm lợm gì vậy.”

Một giọng nói cực kỳ trầm thấp và lạnh lùng bất chợt vang lên từ trong bóng tối phía sau hai người.

Ike định nắm tay kéo một Kushida đang liên tục dập đầu trong lều dậy, nhưng đã quá muộn.

Ibuki, người vừa đi vòng qua để xem tình hình, đã thực sự nhìn thấy Kushida đang không ngừng cúi gập đầu bên trong lều.

”…Hả? Chuyện, chuyện gì cơ Ibuki-san.”

“Cái trò dập đầu đó đấy. Dù sao thì mấy người cũng là đồng đội với nhau cơ mà.”

“Cái này là do Kushida-san tự nguyện làm ấy chứ, nhỉ Kanji…”

“A, à… đại loại thế… mà đến đây làm gì cơ chứ, Ibuki!”

“Làm gì là làm gì, tôi chỉ đi dạo thì nghe thấy tiếng la hét om sòm nên mới tạt qua thôi mà?”

Nói xong, Ibuki “À” lên một tiếng, rồi bổ sung thêm cứ như thể vừa mới nhớ ra điều gì đó.

“Nếu là bản chất thật của Kushida thì tôi cũng biết rồi nên mấy người không cần bận tâm đâu. Con nhỏ đó có cái tính cách phát bực nên cảm giác muốn bắt ả phải dập đầu tôi cũng hiểu mà.”

Khi bị chạm trúng vấn đề mà bản thân bận tâm nhất, Shinohara và Ike nhìn nhau.

“G-Gì chứ, hóa ra là biết rồi à… vậy những người khác của lớp B cũng biết sao?”

“Chuyện đó thì chắc là không biết đâu. Thế nên mấy người vẫn giữ được bí mật mà bản thân muốn bảo vệ đấy. Có điều―”

Ibuki, người nãy giờ vẫn đang bước tới, đã dời mắt khỏi Kushida vẫn đang dập đầu mà tiến đến ngay trước mặt Shinohara.

“Gì hả. Cậu có ý kiến gì với tôi sao? Chẳng phải cậu nói là hiểu cho cảm giác của tôi à?”

“Cũng đúng. Nếu bắt được Kushida dập đầu thì chắc tôi cũng thấy hả dạ lắm. Nhưng mà, tôi nhận ra việc người khác bắt nhỏ này làm cái trò đó trông khó chịu vô cùng. Cô cũng đứng dậy đi cho khuất mắt được rồi đấy?”

”…Mặc kệ tớ đi, Ibuki-san. Đây là vấn đề của lớp A, không liên quan đến cậu đâu. Xin lỗi nhé Shinohara-san, Ibuki-san đúng là biết rõ con người thật của tớ nên không cần phải để tâm đâu.”

Shinohara cũng phần nào nguôi giận và lấy lại được sự bình tĩnh. Ibuki đã đến đây, đồng nghĩa với việc rất có thể những học sinh khác cũng sẽ sớm xuất hiện. Nếu nhỡ chuyện dập đầu này bị truyền ra ngoài, thì cả Shinohara lẫn Ike cũng chỉ tự rước họa vào thân mà thôi.

“Thật tốt vì Kushida-san đã đứng về phía tôi. Vậy chúng ta đến chỗ mọi người một lát nhé, Kanji.”

”…Đ-Đúng thế.”

Dù trong lòng vẫn còn ôm nỗi áy náy, Ike bị Shinohara kéo tay và vội vã rời đi.

“Khó khăn lắm tôi mới ra tay giúp đỡ, cô bảo mặc kệ là cái kiểu gì hả?”

“Tôi cũng chỉ đang liều mạng chiến đấu để sống sót cho phần mình thôi. Một khi Shinohara đang nắm thực quyền trong tay, thì những gì làm được tôi đều phải làm chứ.”

“Vậy nên mới phải dập đầu. Cô không có chút lòng tự trọng nào sao?”

“Chính vì có lòng tự trọng nên tôi mới chiến đấu đấy. Chắc Ibuki-san không hiểu được đâu nhỉ. Xin lỗi nhưng sau này dù có chuyện gì xảy ra, Ibuki-san cũng đừng cản trở tôi được không? Dù hiện tại có thảm hại đi chăng nữa, thì tôi nghĩ vẫn còn tốt hơn là bị đuổi học. Nếu cứ tuân theo lời của hai người bọn họ thì tôi sẽ nhận được nhiều Token hơn Ibuki-san. Thế nên chừng này thì có là gì đâu cơ chứ.”

“Vậy sao. Nhắc mới nhớ, mặt cô cũng dày lắm cơ mà―”

Vừa khẽ dùng tay xoa bóp như để xoa dịu cơn đau ở đầu gối, Kushida vừa đứng dậy, bước ra khỏi lều rồi quay lưng lại.

“Ibuki-san cũng không cố gắng lên là bị đuổi học đấy nhé.”

“Ồn ào quá. Tôi biết thừa rồi.”

“Hay là, cô đã bỏ cuộc một nửa rồi?”

Đang bước đi định quay về lều của mình, Ibuki phải dừng chân lại trước những lời nói tiếp theo của Kushida.

“Tôi có thèm bỏ cuộc―”

“Cũng được thôi. Nếu Ibuki-san rớt xuống thì khả năng tôi được cứu sẽ tăng lên chừng đó mà.”

Cứ thế bước đi tiếp, Kushida khẽ khịt mũi cười nhạo qua bờ lưng.

“Con nhỏ chết tiệt, biết thế chẳng thèm bắt chuyện với ả làm gì.”

Ibuki thì thầm một mình. Dù đã buông lời như thể đang vứt bỏ thứ gì đó, cô vẫn không thể nhúc nhích khỏi chỗ đó một lúc lâu. Sự bực bội chắc chắn là có. Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Sự cố chấp đến méo mó của Shinohara. Sự nửa vời của Ike khi không thể ngăn cản được điều đó. Và cả cái thái độ đó của Kushida nữa. Tất cả đều khiến cô chướng mắt và sôi máu. Mà trong số đó, sự tồn tại khiến cô sôi máu nhất lại chính là bản thân mình. Nếu đánh một trận là xong thì mọi chuyện đã quá đỗi đơn giản. Thế nhưng, kỳ thi đặc biệt lần này đâu có như vậy. Không thể dùng sức mạnh để chế ngự, cũng chẳng thể dùng cảm xúc để ép buộc. Một cuộc sống học đường đầy những sự bực dọc. Để sống sót thì dù ghét đến đâu cô cũng phải bắt não bộ suy nghĩ. Và cô chưa từng nghĩ rằng, cái hành vi suy nghĩ này, lại có thể phiền toái và đáng ghét đến nhường này.

Chậc lưỡi một cái. Cô hạ tầm mắt nhìn xuống mặt đất.

Cô thừa biết rằng số lượng Token của bản thân đang chìm dưới đáy bảng. Dù có biết, thì vẫn chẳng rõ mình nên hành động thế nào. Có nên giao phó cho Katsuragi không? Liệu đến cuối cùng cậu ta có viện cớ hết cách rồi chìa tay ra cứu cô không. Không, bản thân cô làm gì có giá trị đó.

Nếu vậy thì cô nên tự mình xông xáo đi nắm lấy thứ gì đó sao.

Trong kỳ thi này chắc chắn sẽ có người bị đuổi học. Vậy nên Kushida mới đang chiến đấu, chẳng màng đến việc phải dập đầu. Không thể tìm ra câu trả lời. Hoặc là―nó đã có từ lâu rồi.

”…Với tôi, ở lại cái ngôi trường này đến mức phải cố chấp thì chẳng có ý nghĩa gì cả… Bọn tôi quả thực chẳng hợp nhau đến mức tuyệt vọng.”

Sau một tiếng lầm bầm phỉ nhổ nho nhỏ, Ibuki cuối cùng cũng bắt đầu cất bước.

Sau đó, Shinohara đi đến chỗ mọi người, thản nhiên trò chuyện như không có chuyện gì xảy ra. Tiếp đến, cô ta xác nhận xem Ayanokouji đang cười nói với Yoshida. Vài giây chậm hơn, Ike cũng bước tới, nhưng dáng đi lại có vẻ bồn chồn không yên.

“Cảm ơn cậu nhé, Mii-chan. Có vẻ Ayanokouji-kun đã không hành động gì nhỉ.”

“V-Vâng.”

Vài phút sau, Kushida đã chỉnh đốn lại trang phục, lộ diện với biểu cảm chẳng hề khác biệt so với thường ngày.

Cậu không sao chứ? Mii-chan muốn nhỏ giọng hỏi thăm như vậy, nhưng vì Shinohara đang đứng canh chừng ngay gần đó với nụ cười đầy tự mãn trên môi, nên ước muốn ấy đành bất thành.

“Shinohara-san, có liên lạc qua bộ đàm từ Horikita-san này.”

Người giám sát tiến đến sát chỗ đám Shinohara và lên tiếng gọi.

“Từ Horikita-san kìa.”

”…Có vẻ là vậy.”

Khi cuộc gọi bộ đàm đầu tiên truyền đến, Shinohara đã vô cùng bất mãn vì người nhận lại là Kushida. Chính vì vậy, cô ta đã bắt Kushida truyền đạt lại với Horikita rằng từ lần sau hãy liên lạc cho Đại diện là mình, và lúc này, khi điều đó đã trở thành hiện thực, cô ta cảm thấy một niềm hân hoan nho nhỏ.

Ngay khoảnh khắc nhận lấy chiếc bộ đàm, cô ta nắm chặt lấy cổ tay của Kushida khi cô ấy vừa định quay lưng rời đi.

“Đừng có giở trò phản bội tôi đấy nhé? Nếu không tôi sẽ phanh phui bản chất thật của cậu cho tất cả mọi người cùng biết đấy.”

“Tớ biết rồi, tớ sẽ không làm chuyện đó đâu.”

Bằng cách rào trước như vậy, Shinohara đã trói buộc lời nói và hành động của Kushida.

Giả sử Kushida có âm thầm dàn xếp để được viện trợ Token ở một nơi khuất tầm mắt đi chăng nữa, thì do thao tác này đòi hỏi phải tiếp xúc trực tiếp ngay trước mặt nhau, nên việc che giấu cũng là một thử thách cực kỳ khó khăn.

Đêm ngày thứ ba, Shinohara đã hạ quyết tâm. Rằng cho đến tận khoảnh khắc cuối cùng trước khi về đích, cô ta tuyệt đối sẽ không rời mắt khỏi Kushida. Dù là ai đó trong lớp A, hay là Ayanokouji. Hoặc cũng có thể là một học sinh mang tâm tư muốn giúp đỡ Kushida nào đó. Bất kể kẻ đó là ai, chỉ cần có ý định chuyển nhượng, cô ta sẽ lập tức ngăn chặn.

Giả sử ngay sát thời điểm về đích, Kushida lại nói không cần Token nữa hoặc từ chối công khai số lượng, thì tại thời điểm đó có thể phán đoán rằng cô đã nhận được viện trợ; lúc đó chỉ cần không giao Token cho Kushida nữa, mà đem toàn bộ số Token đang quản lý chia đều cho cô ta và Ike là xong. Như vậy hoàn toàn có thể loại trừ khả năng bị rớt xuống chót bảng toàn khối.

Trong thâm tâm Shinohara, sự chấp niệm dành cho Kushida đang không ngừng phình to một cách vô thức, thậm chí còn lấn át cả Ibuki - người có khả năng cao nhất đang xếp chót bảng trong nhóm.

“Làm phiền cậu nhé Kanji, canh chừng Kushida-san giúp tớ một chút.”

“T-Tớ biết rồi.”

“Horikita-san đấy à? Cậu có việc gì không?”

Vừa hăng hái đáp lại qua bộ đàm, Shinohara vừa nở nụ cười tự mãn rồi một mình lùi ra xa.

Bộ dạng đó như muốn thể hiện rằng bản thân cô ta mới là người nắm giữ quyền chủ đạo của lớp này, và tuyệt đối không thể để những kẻ khác nghe được nội dung câu chuyện.

“Ike-kun này, …tớ nói chuyện một chút được không.”

Kushida cất tiếng gọi Ike đang đến canh chừng bằng một giọng vô cùng nhỏ đủ để Shinohara không sinh lòng nghi ngờ.

“Hửm? G-Gì thế.”

“Shinohara-san chắc chắn sẽ chia Token trước khi về đích… đúng không?”

”…Chuyện đó là đương nhiên rồi. Cậu không cần phải lo lắng gì đâu.”

“Ừm, tớ vẫn luôn tin tưởng Shinohara-san. Nhưng mà, tớ không sao xua đi được cảm giác bất an. Việc tớ nói xấu cậu ấy là thật, nhưng mà… lúc đó tớ chỉ đang ở trong trạng thái tuyệt vọng và mất kiểm soát thôi. Có rất nhiều điều không phải là lời thật lòng.”

Nói rồi, Kushida dùng những đầu ngón tay khẽ nắm lấy vạt áo thể dục của Ike.

“K-Kikyou-chan!? Satsuki mà nhìn thấy thì toang đấy…!”

“Cậu đừng nhúc nhích. Từ góc này Shinohara-san không nhìn thấy đâu.”

Đó có thể xem là một kiểu đe dọa. Kushida sẽ càng bị Shinohara ghim thù hơn, nhưng đồng thời Ike cũng rất có khả năng sẽ bị trách mắng.

“Bây giờ, tớ chỉ còn mỗi Ike-kun là người có thể dựa dẫm vào thôi…”

“Đ-Đã bảo là không sao đâu mà. Satsuki tuyệt đối sẽ không làm cái trò bỏ rơi Kikyou-chan đâu.”

“Thật không…?”

“Nếu Satsuki mà dám nói không giao Token, thì tớ sẽ chỉnh cô ấy một trận ra trò, nên cậu cứ yên tâm đi. Xin lỗi nhé, dù thế nào thì bắt cậu dập đầu cũng là quá đáng thật…”

“Không đâu, chuyện đó tớ cũng có lỗi mà. …Chỉ cần cậu chịu nói như vậy thôi… tớ đã vui lắm rồi. Nhưng mà,”

Ngừng lại một nhịp, Kushida tiếp tục. Đôi mắt rưng rưng ngấn lệ, cô lẳng lặng ngước lên nhìn thẳng vào mắt Ike.

“Nếu vào giây phút quyết định mà Ike-kun chịu cứu tớ―khi đó… tớ sẽ làm bất cứ điều gì.”

“Eh―?”

Một hơi thở ngọt ngào phả ra từ Kushida. Ngay khoảnh khắc hơi thở ấy lọt vào khứu giác của Ike, những đầu ngón tay của Kushida cũng nhanh chóng buông thõng ra.

Không lâu sau, Shinohara cầm bộ đàm quay trở lại chỗ Ike và Kushida.

Rồi cô ta vội vàng nắm lấy cánh tay của một Ike đang có phần hoảng hốt, kéo cậu đi nhanh về phía chiếc lều.

“Nghe này, Kanji. Ayanokouji-kun đang toan tính một chuyện động trời đấy.”

Cái tên Ayanokouji thốt ra từ miệng một Shinohara đang nở nụ cười tự mãn khiến Ike lập tức mở to hai mắt kinh ngạc.

Bốn người lớp A vốn đang cứng đờ tại chỗ, nhưng ngay sau khi Shinohara kết thúc cuộc gọi bộ đàm, cô ta đã cùng Ike tách ra một góc.

Sau khi quay trở lại phía lều, hai người họ bắt đầu bàn bạc chuyện gì đó, thi thoảng lại đánh mắt nhìn về phía này. Có ai đó… không, việc Horikita liên lạc với Shinohara đồng nghĩa với việc bên đó cũng đã bắt đầu hành động rồi.

Xét về cả thời gian lẫn thời điểm, có thể coi đây là một nước đi được dàn xếp dựa trên tiền đề cốt để cho tôi nhận ra.

Chắc chắn là, dù chỉ từng chút một thôi nhưng có vẻ cô ấy đang ngày càng trưởng thành nhỉ.

Tôi đã nắm chắc hơn một nửa phần trăm rằng cô ấy sẽ không ngăn cản mũi tên đã được phóng đi, chính vì thế điều này mới khiến tôi cảm thấy đôi chút kinh ngạc. Không―hiện tại vẫn chưa thể nói chắc được điều gì.

Liệu bàn tay của Horikita thực sự sẽ cản mũi tên lại, hay cô ấy chỉ đang giả vờ như muốn bắt lấy nó mà thôi.

Dù là trường hợp nào đi chăng nữa, thông qua việc cố tình bộc lộ động thái đó, cô ấy đang muốn thăm dò xem bên này sẽ phản ứng ra sao.

Nhân lúc tâm trí Shinohara vẫn còn đang bị cuộc gọi bộ đàm thu hút như hiện tại, việc tiếp xúc với Kushida sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

“Yoshida, qua đây một chút.”

“Hửm? Ừ, được thôi.”

Không hề vặn vẹo hỏi lý do, Yoshida lập tức đứng dậy và bước ra khỏi lều.

Tôi cùng với Yoshida tiến về phía Kushida.

“Cho tôi xin 5 phút được không. Tôi có chuyện muốn hỏi.”

Kushida quay lại nhìn về phía này, nở một nụ cười rồi không chút do dự đáp “Được thôi”.

“Xin lỗi nhé Yoshida, cậu quay lại lều được không. Tôi muốn nói chuyện riêng với Kushida.”

“Hả? Thế gọi tôi ra đây làm gì chứ… Mà thôi cũng được.”

Tuy có hơi nghiêng đầu thắc mắc, nhưng cậu ta không truy hỏi sâu thêm mà nhanh chóng quay trở lại lều.

“Lợi dụng cả Yoshida-kun, cậu tinh ranh thật đấy.”

“Nếu không làm vậy, tôi e là cô thậm chí còn chẳng buồn nghe tôi nói chuyện.”

Đối với một người luôn để ý đến ánh mắt của người khác như Kushida, một khi đã vui vẻ nhận lời trước mặt người khác thì dù có ghét đến đâu, cô ấy cũng đành phải đứng lại nói chuyện với tôi.

“Cậu tìm tôi có việc gì?”

“Có vẻ như Shinohara vẫn chưa chịu chuyển Token cho cậu nhỉ.”

“Chắc tại chuyện tôi chê cô ta xấu xí bị ghim thù sâu quá rồi, cũng hết cách thôi. Dù tôi chỉ cảm thấy mình nói ra sự thật thì có gì sai đâu cơ chứ―Đùa thôi nhé.”

Kushida khịt mũi cười nhạt, chỉ dùng ánh mắt liếc nhìn về phía Shinohara.

Ngọn nguồn của việc Shinohara không giao Token cho Kushida xem ra bắt nguồn từ mối hận thù trong kỳ thi đặc biệt Nhất thống.

Phía bên kia vốn cũng đang theo dõi nhất cử nhất động của tôi và Kushida, nên đương nhiên đã nhận ra việc chúng tôi tiếp xúc với nhau.

Ike liền bước tới nhưng Shinohara đã nắm chặt lấy cánh tay cậu ta, vừa cười vừa cản lại.

“Cái ánh mắt không giấu nổi dục vọng của Ike nhìn tởm thật đấy. Quả là xứng lứa vừa đôi với Shinohara mà.”

Chắc tại bây giờ chỉ có mình tôi nghe thấy, nên ngay cả ở điểm cắm trại cô ấy cũng không chút ngần ngại buông lời cay độc.

“Nếu cô giữ khoảng cách với Ike thì Shinohara chẳng phải cũng sẽ bình tĩnh lại chút sao?”

“Đó chỉ là cái cớ để chuốc lấy sự phản cảm của Shinohara thôi. Mà, cho dù tôi không thả thính Ike đi chăng nữa, thì cách đối xử của cậu ta chắc cũng chẳng thay đổi đâu nhỉ?”

Cũng có thể là vậy. Việc Ike dễ dãi với Kushida, hay việc tôi coi trọng Kushida và phớt lờ Shinohara, suy cho cùng cũng chỉ là một trong những mồi lửa ném vào cơn giận đang âm ỉ cháy mà thôi.

“Dù thế nào đi nữa, tồi tệ nhất là tôi sẽ bị bỏ rơi. Để chuyện đó không xảy ra, thay vì cố gắng ép Shinohara nhả Token ra, tôi bắt buộc phải tính đến đường bòn rút từ Ike. Cho dù có muốn nhờ vả Mii-chan thì… mà, vì cậu ấy cũng chẳng thích gì tôi nên chắc là bất khả thi rồi.”

Trong kỳ thi đặc biệt Nhất thống, vì sự mất kiểm soát của Kushida mà chuyện tình cảm của Mii-chan đã bị phơi bày trước toàn thể lớp. Dù hiện tại bề ngoài cô ấy vẫn tiếp xúc bình thường, nhưng đối với cô ấy, đó là một quá khứ nhục nhã khó phai mờ. Tuy cô ấy đã gạt bỏ điều đó sang một bên để lo lắng cho Kushida, nhưng xét trên lập trường hiện tại, chắc chắn cô ấy sẽ không thể chuyển nhượng Token cho Kushida được. Việc không thể trông cậy vào cô ấy là điều không cần phải bàn cãi.

“Nói nghe có vẻ mỉa mai, nhưng tôi phải chịu khổ sở thế này một phần cũng là do Ayanokouji-kun đấy. Lúc vừa vào chung nhóm cậu đã cố tình tâng bốc tôi lên đúng không. Nhờ vậy mà cơn giận của cô ta mới bùng lên đấy. Không lẽ đây là đòn trả thù vì tôi không chịu nói cho cậu biết VIP là ai trong kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn sao?”

Lúc tôi bước vào điểm cắm trại của lớp A khi thời gian giới hạn đã sát nút, tôi đã tiếp xúc với Kushida và định xác nhận xem VIP là ai, nhưng cô ấy đã dùng thái độ để cự tuyệt. Một cuộc giao tiếp bằng ánh mắt diễn ra chưa tới vài giây. Có lẽ chẳng ai có thể nhận ra được.

“Tôi cũng đoán là cô đang phân vân không biết nên đứng về phe nào, nhưng cô không sợ tôi sẽ phơi bày bản chất thật của cô sao? Một khi toàn thể học sinh đều biết chuyện, cô sẽ chẳng còn chốn dung thân đâu.”

“Đến giờ này thì còn gì nữa đâu. Đằng nào thì bí mật cũng nằm trong tay đám người trong lớp rồi mà.”

Thực tế là Kushida đang bị chi phối một cách miễn cưỡng ngay cả bởi Shinohara và hoàn toàn không thể phản kháng. Nhưng không chỉ có vậy. Rõ ràng là trong thâm tâm Kushida, sự đánh giá dành cho Horikita đã bắt đầu thay đổi, và chính lối suy nghĩ của cô ấy cũng đang dần chuyển biến. Dù cho tôi có nói toạc ra thì chắc chắn cô ấy cũng sẽ cứng đầu không chịu thừa nhận đâu.

“Tôi không có ý định trả thù. Chuyện đó thì thực sự nằm ngoài dự tính của tôi.”

“Mà, nếu bị cậu bật lại rằng ‘vốn dĩ đây cũng là cái nghiệp do cô tự gieo’ thì tôi cũng chẳng cãi được. Tóm lại, điều tôi biết chắc hiện giờ là cả Shinohara lẫn Mii-chan đều sẽ không đứng về phía tôi. Nếu vậy thì chỉ còn cách kéo mỗi Ike về phe mình, rồi tìm cách khiến cậu ta phải chuyển nhượng Token thôi.”

Trên khuôn mặt đó hiện lên một sự giác ngộ và quyết tâm vô cùng mãnh liệt.

“Một khuôn mặt sẵn sàng làm bất cứ điều gì nhỉ.”

“Tôi sẽ làm. Nếu cần thì cho sờ ngực một chút cũng được. Chừng đó chắc cậu ta cũng sẽ chịu nhả ra một ít Token đúng không.”

“Chắc chắn là hiệu quả xuất sắc rồi.”

Việc bòn rút được không chỉ 1, 2 cái mà tới 10, 20 cái có lẽ cũng không phải là chuyện bất khả thi.

“Dù vậy thì cái chiêu bài cuối cùng đó có vẻ đã không có tác dụng với một ai đó ở đâu đây thì phải.”

Vừa dứt lời, cô ấy phóng về phía tôi một ánh nhìn lạnh lẽo trong chớp mắt.

Cảm giác như chuyện đã từ rất lâu rồi, nhưng tất nhiên tôi vẫn nhớ rất rõ sự kiện lúc đó.

Kushida nói là không có tác dụng, nhưng đó chỉ là nói đến cái kết quả liên quan đến dấu vân tay các thứ mà thôi.

Nếu chỉ giới hạn ở tâm trạng lúc đó, thì đối với một nam sinh cao trung khỏe mạnh bình thường, chiêu đó thực sự có hiệu quả cực kỳ xuất sắc đấy…

“Nếu Ike chịu vì tôi mà giao Token của mình ra, thì cho dù có bất mãn đi chăng nữa, Shinohara cũng không thể không cứu Ike được. Dù có biến cô ta thành kẻ thù ngay tại đây thì việc vượt qua kỳ thi đặc biệt vẫn là ưu tiên hàng đầu. Nếu chỉ mỗi Ike mà không đủ thì nhắm tới Yoshida hay Sonoda cũng được, tồi tệ nhất thì tôi sẽ chuyển hướng sang bọn họ.”

Tới bước đường cùng, cô ấy sẽ đem luôn cả chiêu bài cuối cùng dùng với Ike mở rộng sang các lớp khác. Đương nhiên, nếu nhìn nhầm tính cách của đối phương thì rất dễ trở thành một vụ bê bối, nên rủi ro sẽ bị đẩy lên cực cao.

“Tôi chỉ hỏi phòng hờ thôi―Ayanokouji-kun sẽ không cứu tôi đâu nhỉ?”

“Đổi lại cô sẽ tung chiêu bài cuối cùng, dùng cơ thể để trao đổi với tôi sao?”

Khi tôi nghiêm túc vặn ngược lại, Kushida thoáng chốc cứng đờ rồi há hốc mồm.

“H-Hả!? C-Cậu đang nói cái chuyện điên rồ gì vậy!? Còn lâu tôi mới làm thế nhé!”

“Chẳng phải cô bảo để thả thính đám Ike thì cô sẵn sàng bất chấp tất cả sao?”

”…Đó là… vì mấy tên đó giống như đồ rác rưởi… lại còn có vẻ đơn thuần dễ dụ chứ sao? Mà nói đi cũng phải nói lại, cậu chỉ đang trêu tôi thôi đúng không. Ayanokouji-kun sẽ không cứu tôi đâu. Tôi nói sai à?”

“Rất tiếc nhưng cô đoán đúng rồi. Tôi phải tạo ra kết quả vì lớp hiện tại của mình, đó mới là ưu tiên số một.”

“Vậy thì xong rồi nhé? Cứ dây dưa với một Ayanokouji-kun chẳng giúp ích được gì, để rồi thêm thù chuốc oán vô cớ thì tôi ghét lắm. Mặc kệ tôi đi.”

Nói rồi, Kushida tự mình nở một nụ cười, vừa vẫy tay diễn kịch trước mặt những người xung quanh vừa rời xa khỏi tôi. Liệu mọi chuyện có diễn ra suôn sẻ theo đúng như tính toán của Kushida hay không. “Két sắt” của đối phương cũng rắn chắc lắm đấy.