Skip to content

SR10

Tôi đến cửa hàng tiện lợi để mua chút đồ.

Kim đồng hồ đã chỉ vào giờ khuya.

Kushida: “Eh, Ayanokouji-kun.”

Ayanokouji: “Kushida à…”

Thế nên tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy Kushida trong cửa hàng.

Không ngờ lại gặp nhau vào giờ này.

Ayanokouji: “Chẳng lẽ cậu hay đến đây vào giờ này lắm sao?”

Kushida: “Không, đây là lần đầu tiên tớ đi muộn thế này đấy.”

Kushida: “Tớ đã phân vân mãi xem có nên đi không, nhưng mà thèm đồ ngọt quá nên không chịu được…”

Ayanokouji: “Vậy à, cũng giống tôi nhỉ. Bên này thì đang thấy hơi đói bụng.”

Kushida: “Ra là vậy. Nhưng mà tớ ngạc nhiên thật đấy, không ngờ lại gặp Ayanokouji-kun ở đây.”

Kushida: “Tớ cứ nghĩ là giờ này chẳng có mấy người đâu. Biết là sẽ gặp người quen thì tớ đã ăn mặc chỉn chu hơn chút rồi…”

Nghe cô ấy nói tôi mới để ý, Kushida đang mặc bộ đồ mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Cảm giác hoàn toàn thoải mái, trông khá mới mẻ.

Kushida: “Quả nhiên là cậu để ý à? Ưm, ăn giờ này sẽ tăng cân mất nhỉ?”

Có vẻ như Kushida hiểu nhầm ánh nhìn của tôi đang hướng vào chiếc giỏ trên tay cô ấy.

Trong giỏ là những món đồ ngọt dễ thương đựng trong cốc.

Ayanokouji: “Cất công đi mua vào giờ này chứng tỏ là cậu muốn ăn lắm rồi chứ gì? Thỉnh thoảng một lần chắc không sao đâu.”

Kushida: “Ừm, đúng thế nhỉ!”

Dù định mua nhưng có vẻ cô ấy vẫn cảm thấy hơi tội lỗi.

Kushida: “À, phải rồi. Tớ đang hơi phân vân, nhưng có Ayanokouji-kun ở đây thì vừa khéo.”

Kushida: “Nè, đứng nói chuyện thế này cũng kỳ. Hay là mình vừa ăn kem vừa nói chuyện đi?”

Chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế dài bên vệ đường.

Đương nhiên là xung quanh chẳng có bóng người nào.

Kushida: “Thực ra tớ vào phòng Ayanokouji-kun cũng được mà.”

Ayanokouji: “Giờ giấc thế này, vào phòng tôi e là không ổn lắm đâu.”

Kushida: “Vậy sao? Tớ nghĩ cậu lo xa quá rồi.”

Bị nói thẳng thừng thế này, cảm giác như tôi hoàn toàn không được coi là đàn ông vậy, cũng hơi buồn đấy chứ.

Ayanokouji: “Mà, nhất là nếu bị Ike nhìn thấy thì chắc sẽ rắc rối to.”

Kushida: “Eh, Ike-kun á?”

Bị hỏi lại như vậy tôi cũng khó trả lời.

Lý do thì tôi rất muốn cô ấy tự đi hỏi chính chủ Ike.

Điều tôi có thể nói, dù hơi ngượng ngùng, chắc là tôi không muốn làm rạn nứt tình bạn.

Nhưng sâu xa trong đó là tình cảm của Ike.

Quả nhiên đây là vấn đề mà tôi không thể nói ra được.

Ayanokouji: “Mà này, không ăn nhanh là kem chảy hết đấy?”

Kushida: “Ah, đúng rồi ha!”

Kushida lấy kem từ trong túi đồ cửa hàng tiện lợi ra.

Mở bao bì, bên trong là loại kem dạng ống gồm hai thanh dính liền nhau.

Kushida: “Thực ra tớ cũng phân vân không biết có nên mua kem không, tại ăn hết cả cây thì thấy hơi nhiều.”

Kushida: “Ăn nhiều quá cũng không tốt…”

Kushida: “Nhưng thế này thì mỗi người một nửa là xong, nhờ có Ayanokouji-kun cả đấy.”

Kushida: “Nè, Ayanokouji-kun.”

Kushida đưa cho tôi một thanh.

Tôi cắn một miếng ở đầu que kem, cảm giác mát lạnh và vị ngọt thanh lan tỏa trong miệng.

Kushida: “Quả nhiên kem ngon thật đấy.”

Ayanokouji: “Ừm…”

Ayanokouji: “Này, với loại kem kiểu này, chẳng phải cậu có thể cất một nửa vào tủ lạnh sao?”

Kushida: “Cũng đúng, nhưng mà để trong phòng thì có khi tớ lại ăn nốt mất.”

Ra là vậy. Nghĩa là Kushida cũng không thể cưỡng lại được đồ ngọt sao.

Thảo nào thấy cô ấy hay lui tới quán cà phê.

Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, sao Kushida lại thức đến tận giờ này thế?”

Tôi không có ấn tượng là Kushida hay thức khuya.

Lần trước gọi điện, lúc đó là khoảng 8 giờ tối nhỉ.

Lúc ấy hình như cô ấy đã chuẩn bị đi ngủ rồi.

Kushida: “Thực ra là bài tập viết cảm nghĩ môn ngữ văn giao từ tuần trước tớ làm mãi chưa xong. Kéo dài đến tận vừa nãy luôn.”

Kushida: “Làm xong thấy mệt quá, nên tự nhiên tớ thèm đồ ngọt kinh khủng.”

Hmm, bài tập viết cảm nghĩ?

Ayanokouji: “À, tôi quên nó mất.”

Kushida: “Eh, có ổn không đấy?”

Ayanokouji: “Chắc là sẽ xoay xở được thôi.”

Kushida: “Xin lỗi nhé. Đã thế lại còn bắt cậu đi cùng nữa.”

Ayanokouji: “Không, ngược lại nhờ Kushida mà tôi mới nhớ ra bài tập về nhà đấy chứ.”

Kushida: “Vậy thì nên về sớm thôi. Tớ cũng vừa ăn xong rồi, mình cùng về nhé.”

Tôi cùng Kushida về đến sảnh ký túc xá.

Khi cửa thang máy mở ra, tôi dừng bước.

Ayanokouji: “Xin lỗi, hình như tôi để quên đồ ở cái ghế băng lúc nãy rồi. Tôi quay lại tìm chút.”

Kushida: “Eh, vậy sao. Có sao không? Tớ đi tìm cùng cậu nhé.”

Ayanokouji: “Không, cũng chẳng phải đồ quan trọng gì đâu. Cùng lắm không tìm thấy cũng chẳng sao, Kushida cứ lên trước đi.”

Kushida: “Ừm… được rồi. Vậy tớ lên trước nhé. Cố gắng làm bài tập nha!”

Nụ cười của Kushida khuất dần sau cánh cửa thang máy đang đóng lại.

Có vẻ tôi đã làm Kushida lo lắng, nhưng chuyện để quên đồ là nói dối.

Nếu tôi vào thang máy, sẽ có lúc thang máy dừng ở tầng nam trong khi Kushida vẫn đang ở trong đó.

Nếu bị nam sinh nào nhìn thấy cảnh đó, không chừng sẽ nảy sinh những lời đồn đại kỳ quặc.

Tôi thì không sao, nhưng để Kushida dính vào tin đồn thì không hay chút nào. Cẩn tắc vô áy náy vẫn hơn.

Tôi nhấn nút ▲, chờ chuyến thang máy tiếp theo.

Hoàn thành bài tập ngữ văn một cách trót lọt, chợp mắt được một chút, tôi bắt đầu chuẩn bị cho buổi sáng.

Vừa tắm xong quay về phòng, đúng lúc điện thoại báo có tin nhắn.

Kushida: [Chào buổi sáng! Cảm ơn cậu hôm qua nhé! Bài tập cậu làm xong chưa? Với cả đồ để quên có sao không?]

Dù là do tôi làm cô ấy lo lắng, nhưng việc quan tâm hỏi han thế này quả thực rất giống Kushida.

Tôi nhập tin nhắn trả lời, và nhận được hồi âm ngay lập tức.

Ayanokouji: [Bài tập xong rồi, đồ để quên cũng không sao]

Kushida: [Vậy à, may quá tớ cứ lo mãi]

Ayanokouji: [Nhờ có Kushida đấy, cậu cứu tôi một bàn thua trông thấy]

Kushida: [Cậu nói quá rồi]

Kushida: [Ah, muộn rồi hẹn gặp ở trường nhé!]

Tôi thay đồng phục rồi rời khỏi phòng.

Cửa thang máy vừa đến mở ra, bên trong là Kushida.

Chắc do thời điểm nên không thấy bóng dáng học sinh nào khác.

Kushida: “Chào buổi sáng, Ayanokouji-kun. Lại gặp nhau rồi nhỉ.”

Ayanokouji: “Ừ. Hôm qua cảm ơn cậu nhiều nhé.”

Kushida: “Thôi mà, cậu cảm ơn qua tin nhắn là đủ rồi. Quan trọng hơn là cậu có ngủ đủ giấc không đó?”

Ayanokouji: “Cũng tàm tạm. Tất nhiên là không được như mọi khi rồi.”

Kushida: “Ra là vậy…”

Kushida nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Nói sao nhỉ, gần quá.

Kushida: “Ừm, trông có vẻ ổn đấy. Tóc tai vẫn tự nhiên như mọi ngày.”

Kushida: “Nè, cảm giác như từ tối qua đến giờ chúng mình cứ ở bên nhau suốt nhỉ.”

Vừa nói, Kushida vừa nở một nụ cười có vẻ thích thú.

Vừa đến lớp, tôi đã bị Ike vẫy tay gọi lại.

Tôi đặt cặp xuống chỗ ngồi rồi đi về phía cậu ta.

Ayanokouji: “Sao thế. Có chuyện gì à?”

Ike: “Có chuyện hay không thì nghe tao nói đã, Ayanokouji.”

Ike: “Mày biết đấy, tao đang theo dõi thông tin vị trí của Kushida-chan mà đúng không? Chuyện là, có một việc làm tao bận tâm.”

Vừa vào đề đã nói ra chuyện động trời một cách thản nhiên.

Nhắc mới nhớ, trước đây cậu ta có nói về chuyện đó.

Vẫn còn làm trò đó sao.

Ike: “Thực ra tối qua tao thấy nóng ruột, nên đã kiểm tra vị trí của Kushida-chan.”

Ike: “Thế là tao thấy định vị của Kushida-chan đang ở chỗ con đường rợp bóng cây. Nhưng nghĩ kiểu gì cũng thấy lạ đúng không? Giờ đó cũng muộn rồi mà?”

Ike: “Thế là tao đứng ngồi không yên, vội vàng chạy ra xem nhưng mà cô ấy không còn ở đó nữa…”

Ike: “Tao cứ lo không biết có phải nửa đêm cô ấy lén lút hẹn hò với thằng nào không.”

Ike: “Này Ayanokouji, mày có biết gì không? Kiểu như Kushida-chan đi cùng ai đó chẳng hạn.”

Biết hay không thì chính tôi là người trong cuộc đấy.

Tuy nhiên, nếu không có vụ bài tập về nhà, có lẽ tôi đã bị Ike bắt gặp rồi.

Coi như may mắn tránh được rắc rối.

Ayanokouji: “Không, tôi không biết.”

Ike: “Vậy à. Quả nhiên chỉ còn cách hỏi trực tiếp Kushida-chan thôi sao…”

Trong lời nói của Ike có sự do dự.

Bởi vì trong trường hợp xấu nhất, cậu ta sẽ phải nghe chính miệng Kushida thừa nhận là có bạn trai.

Có lẽ Ike đang sợ điều đó.

Nhưng trong tình huống này, cũng có khả năng cậu ta sẽ lấy cớ gì đó để hỏi thẳng Kushida.

Nếu đứng trước mặt Kushida mà cảm xúc bùng nổ, thì sự tò mò có thể sẽ chiến thắng nỗi sợ hãi.

Tốt nhất là nên cảnh báo trước với Kushida một tiếng.

Kushida dường như không hề bận tâm đến việc định vào phòng tôi lúc nửa đêm cho đến tận lúc chia tay.

Cần phải tính đến khả năng Kushida sẽ thản nhiên kể chuyện đó cho Ike nghe.

Đúng lúc đó, tôi bất ngờ chạm mắt với Kushida.

Không biết hiểu lầm cái gì mà Kushida lại đi về phía này.

Kushida: “Sao mới sáng ra mà trông cậu hăng hái thế, có chuyện gì vui à?”

Ike: “A, cái đó, Kushida-chan!”

Trước khi tôi kịp chen vào, Ike đã bắt chuyện trước. Đã thế này thì không thể ngăn cản Ike được nữa.

Kushida: “Ư-Ừm. Etou, có chuyện gì thế?”

Ike: “C-Có phải đêm qua, cậu đã ở chỗ băng ghế ngoài con đường rợp bóng cây không?”

Kushida: “Eh, ừm. Tớ có ở đó.”

Ike: “Với ai thế?”

Kushida liếc nhìn tôi một cái.

Tôi đành chuẩn bị tinh thần.

Kushida: “Một mình tớ thôi.”

Ike: “V-Vậy à.”

Ike thở phào nhẹ nhõm ra mặt, còn tôi thì cảm thấy cơn mệt mỏi ập đến.

Kushida: “Mà sao cậu biết tớ ở đó?”

Ike: “Eh, cái đó, t-tình cờ đi ngang qua thôi. Haha…”

Kushida: “Lúc đó cũng muộn lắm rồi mà…”

Ike: “Tự nhiên tớ muốn đổ mồ hôi chút nên đi chạy bộ ấy mà.”

Kushida: “Ra là vậy. Thế thì cậu cứ bắt chuyện với tớ là được rồi.”

Nhưng người cảm thấy mệt mỏi hơn tôi chắc chắn là Ike.

Ike đang ấp úng tìm cách viện cớ để không bị lộ chuyện theo dõi định vị.

Mà, nếu chuyện đó lộ ra thì đừng nói đến chuyện hẹn hò, đến nhìn mặt nhau còn khó.