Skip to content

SR42

Kushida: “Tuyệt quá! Hợp với cậu lắm đấy!”

Sakayanagi: ”…Cảm ơn cậu.”

Tại một cửa hàng quần áo ở Keyaki Mall,

Chẳng hiểu sao, tôi đang thử bộ đồ cosplay ông già Noel.

Trước đây, khi tình cờ gặp Kushida-san ở quán cà phê, chúng tôi đã bàn nhau mỗi người rủ bạn cùng lớp tổ chức tiệc Giáng sinh.

Do tính chất của trường, cơ hội giao lưu giữa các lớp là rất hiếm.

Học sinh lớp A và lớp D sẽ tham gia bữa tiệc Giáng sinh được tổ chức tại một phòng học trống.

Kushida-san dường như muốn thân thiết hơn với học sinh lớp A chúng tôi nên mới đưa ra đề nghị này.

Còn tôi, vì có những toan tính riêng nên cũng đã nhận lời.

Kushida: “Fufu, nếu hai đứa mình cùng mặc đồ Santa xuất hiện thì mọi người chắc chắn sẽ bất ngờ lắm cho xem!”

Sakayanagi: ”…Ừm, đúng vậy nhỉ.”

Cũng thấy hơi xấu hổ một chút…

Nhưng đã là tiệc tùng rồi thì cũng chẳng sao.

Tôi gọi điện cho Kamuro-san, một người tham gia, để thông báo những quyết định về bữa tiệc.

Sakayanagi: ”…Chuyện là vậy đó. Nên tớ sẽ mặc trang phục ông già Noel đến dự tiệc.”

Kamuro: “Vậy à, cosplay Santa cơ đấy… Cậu thích làm gì thì làm. Hết chuyện rồi chứ?”

Sakayanagi: “Chưa đâu, nếu chỉ mình tớ ở lớp A mặc hóa trang thì buồn lắm đúng không?”

Sakayanagi: “Hôm đó Kamuro-san cũng chuẩn bị cái gì đó đi nhé.”

Kamuro: “Không… thật lòng thì tớ chả hứng thú tí nào.”

Sakayanagi: “Nếu cậu thấy phiền thì để tớ chuẩn bị giúp cho nhé?”

Kamuro: ”…Biết rồi. Tớ sẽ tự nghĩ cách.”

Sakayanagi: “Còn một việc nữa. Hôm đó sẽ có màn trao đổi quà. Cậu cũng cần chuẩn bị quà nữa đấy.”

Thông báo xong xuôi, tôi cúp máy.

Sakayanagi: “Quà tặng à… nên chọn gì đây nhỉ.”

Bản thân tôi cũng chưa chuẩn bị quà.

Chắc là vào ngày nghỉ tới tôi sẽ đến Keyaki Mall để mua.

Sakayanagi: “Chà… nên làm sao đây.”

Để chuẩn bị quà tặng, tôi cùng một nữ sinh cùng lớp đến Keyaki Mall.

Cô ấy cũng là người sẽ tham gia bữa tiệc.

Nữ sinh lớp A: “Chắc là nên chọn món gì mà cả nam lẫn nữ đều thích nhỉ?”

Sakayanagi: “Đúng vậy. Nhưng ngân sách có hạn, nếu bí quá thì chọn bánh kẹo cũng được.”

Chúng tôi vừa đi dạo quanh các cửa hàng vừa tìm kiếm món quà phù hợp.

Nữ sinh lớp A: “Ah, con thú nhồi bông này dễ thương quá.”

Có vẻ bị thu hút, cô ấy dừng lại ở khu vực bán thú nhồi bông.

Sakayanagi: “Gấu Teddy à. Đúng là dễ thương thật.”

Cầm lên tay, cảm giác mềm mại thật dễ chịu.

…Nhưng mà, cái này có vẻ hơi trẻ con quá nhỉ.

Hơn nữa nếu con trai nhận được thì chắc cũng chẳng vui vẻ gì.

Đang suy nghĩ miên man thì một nhân vật quen mặt đi ngang qua.

Sakayanagi: ”…Chà chà. Tình cờ thật đấy, Ryuuen-kun.”

Ryuuen: ”…Tch, Sakayanagi à.”

Nữ sinh lớp A: ”…!”

Nhận ra Ryuuen-kun, cô bạn cùng lớp bước lên phía trước như để che chắn cho tôi.

Ryuuen: “Kuku, đừng có cảnh giác thế, chỉ đáp lễ chào hỏi chút thôi mà.”

Sakayanagi: “Đúng thế, không cần phải lo lắng đâu.”

Hơn nữa đây là trong cửa hàng, không có vật che chắn.

Chắc chắn có camera giám sát, Ryuuen-kun cũng sẽ không gây sự ở nơi như thế này đâu.

Ryuuen: “Gì đây, sở thích của cô trẻ con gớm nhỉ.”

Nhìn con thú nhồi bông trên tay tôi, Ryuuen-kun buông lời chế giễu.

Chắc coi như lời chào hỏi xã giao thôi.

…Bị nói là trẻ con cũng hơi khó chịu một chút, nhưng nếu nổi giận ở đây thì đúng là trẻ con thật.

Sakayanagi: “Chẳng phải con thú bông này rất đáng yêu sao. Ryuuen-kun không cảm nhận được à?”

Ryuuen: ”…Sao cũng được. Giờ tôi đang hứng thú với kẻ khác hơn là cô.”

Nói rồi, Ryuuen-kun bỏ đi.

Có vẻ cậu ta thực sự chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.

Sau khi chia tay Ryuuen-kun, tôi đi ngang qua cửa hàng quần áo.

…Chính là cửa hàng tôi đã mua bộ đồ Santa hôm trước.

Tất nhiên mục đích không phải là đồ cosplay, mà là món khác.

Sakayanagi: “Cà vạt sao… Hmm.”

Trong số rất nhiều loại, tôi cầm một chiếc cà vạt lên.

Đơn giản nhưng phối màu sọc rất có gu.

Nữ sinh lớp A: “Cậu định mua làm quà cho nam à?”

Sakayanagi: “Không, cái này không liên quan đến vụ trao đổi quà, tớ định mua riêng cho mình thôi.”

Nữ sinh lớp A: “Mua riêng à…”

Sakayanagi: “Ừm, có một người quan trọng mà tớ muốn tặng.”

Nữ sinh lớp A: “Hả!? Không lẽ là…”

Cô bạn tỏ vẻ ngạc nhiên trước câu nói của tôi.

Có vẻ cô ấy không nhận ra tôi đang đùa.

Tất nhiên, tôi cố tình nói mập mờ để gây hiểu lầm mà.

Sakayanagi: “Fufu, tớ đang nghĩ có nên tặng cho cha không thôi.”

Nữ sinh lớp A: “À, ra là vậy…”

Tuy nhiên cha tôi là người rất rạch ròi công tư.

Món quà từ tôi với tư cách là học sinh, khả năng cao là ông ấy sẽ không nhận.

Nghĩ vậy, tôi đặt chiếc cà vạt trở lại kệ.

Sakayanagi: “Nhưng mà, biết chọn gì đây…”

Rốt cuộc vẫn chưa quyết định được quà cho bữa tiệc.

Người muốn tặng quà à…

Lời nói lúc nãy của bản thân lại hiện về trong tâm trí.

Bữa tiệc lần này có thể Ayanokouji-kun sẽ tham gia. Biết đâu chừng, món quà này sẽ đến tay cậu ấy.

Đang suy nghĩ thì một món hàng đập vào mắt tôi.

Sakayanagi: “Hmm… Cái này thì chắc ai nhận cũng sẽ vui thôi.”

Trong số các sản phẩm, tôi chọn cái có thiết kế ưng ý nhất và đi ra quầy thanh toán.

Kushida: “Nào, mời người tiếp theo~.”

Nữ sinh A: “Woa~, không biết là quà gì đây ta…”

Với vẻ mặt đầy kỳ vọng, cô bạn nữ thò tay vào hộp bốc thăm mà Kushida-san đang cầm.

Nữ sinh A: “Số 6. Ưm, bên trong là―”

Nữ sinh A: “Oái!?”

Vừa mở hộp quà, một cái lò xo bật tung ra.

Nữ sinh A: “Cái gì thế này, hộp dọa ma à!?”

Nam sinh A: “Ahaha, của tôi đấy! Phản ứng của cậu tuyệt vời lắm…!”

Ngày tiệc Giáng sinh.

Tại hội trường, màn trao đổi quà đang diễn ra sôi nổi.

Có người vui mừng vì món quà có gu thẩm mỹ tốt, cũng có những món quà chọc cười…

Mỗi khi một món quà được mở ra, tiếng cười lại lan tỏa khắp phòng.

Nữ sinh B: “Ưm~, tớ bốc được số 8…”

Món đồ cô bạn cầm trên tay được gói trong bao bì quen thuộc.

Là món quà tôi đã chuẩn bị.

Nữ sinh B: “Bên trong là… ồ, khăn tay à?”

Cô ấy cầm chiếc khăn tay lên ngắm nghía với vẻ thích thú.

…Món quà tôi chọn là một chiếc khăn tay đơn giản.

Để cả nam và nữ đều dùng được, tôi chọn loại màu trắng trơn.

Điểm nhấn duy nhất là logo thương hiệu ở góc khăn.

Nữ sinh B: “Thiết kế đơn giản nhưng chất vải xịn sò ghê! Cậu có gu thật đấy!”

Sakayanagi: “Fufu, cậu thích là tớ vui rồi.”

Nữ sinh B: “Cái này của Sakayanagi-san à? Tớ sẽ trân trọng nó!”

Cô ấy mỉm cười cảm ơn tôi.

Nhìn người nhận vui vẻ, tôi cũng thấy vui lây.

Tuy nhiên… tôi chợt nhớ lại lúc chọn chiếc khăn tay này.

Ayanokouji-kun có thể sẽ nhận được món quà này.

Khi nghĩ đến điều đó, hình ảnh chiếc khăn tay chợt hiện lên trong đầu tôi.

…Ký ức của một ngày nào đó.

Có lẽ tôi để ý đến sự tồn tại của Ayanokouji-kun nhiều hơn tôi tưởng.

Tôi luôn nghĩ rằng mình phải phân thắng bại với cậu ấy.

Nghĩ đến ngày đối đầu, lồng ngực tôi lại rộn ràng đầy kỳ vọng――

Kushida: “Tiếp theo là lượt của Sakayanagi-san nhé!”

Bị gọi tên, tôi giật mình quay về thực tại.

Sakayanagi: ”…Fufu, mong chờ quá đi.”

Tôi tiến về phía Kushida-san để bốc thăm.